Chương 318 - Hỏa Tai Chi Hậu (3)
Chung Nam Phái!
Nhắc đến Chung Nam Phái là nhắc đến thánh địa, là bản doanh của Toàn Chân Giáo – nhánh lớn nhất của Đạo giáo.
Ngày xửa ngày xưa có một đạo sĩ tên là Vương Trùng Dương, đạo hiệu Trùng Dương Tử. Thời trẻ, ông ta cố gắng thi cử làm quan nhưng trượt vỏ chuối. Thấy đường học vấn không thông, ông ta chuyển sang học võ để tìm đường công danh, nhưng rồi cũng... tạch nốt.
Cú sốc vì thất bại ở cả hai con đường văn và võ có vẻ hơi quá sức chịu đựng, nên ông ta đốt trụi nhà cửa, giả điên giả khùng đi lang thang khắp thế gian. So với một vị Đại Hiệp ở phương Tây sau khi trượt trường Mỹ thuật đã đốt cháy cả thế giới chứ không chỉ ngôi nhà, thì hành động của Vương Trùng Dương vẫn còn được coi là "ôn hòa".
Tuy nhiên, sử sách ghi là "giả điên", nhưng thực chất là đi ăn mày. Chẳng qua đốt nhà xong thành vô gia cư, đói rách thì phải đi xin ăn, nhưng để giữ thể diện nên người ta gọi chệch đi là "giả điên" cho nó ngầu.
Trong lúc lang thang, ông ta gặp được một vị cao nhân, chính là một trong Bát Tiên – Kiếm Tiên Lữ Đồng Tân. Tóm lại, Trùng Dương Tử đã đắc đạo, thu nhận đệ tử và cuối cùng lập am trên núi Chung Nam, đặt nền móng cho Toàn Chân Giáo và khai sinh ra Chung Nam Phái.
Điểm đáng chú ý là một trong các đệ tử của Vương Trùng Dương, đạo sĩ Hác Đại Thông, đã lập đạo quán gần sư phụ để truyền đạo, và đạo quán đó chính là tiền thân của Hoa Sơn Phái. Vì thế, thành tựu lớn nhất của Chung Nam Phái chính là... đẻ ra Hoa Sơn Phái.
Nhược điểm của Chung Nam Phái là dù có công sinh thành nhưng lúc nào cũng thiếu cao thủ so với Hoa Sơn, nói thẳng ra là thực lực luôn bị lép vế.
Chung Nam Phái cũng oan ức lắm chứ. Hoa Sơn Phái thực chất là một môn phái kiếm hiệp thế tục hơn là đạo quán tu hành. Võ công Hoa Sơn là loại sát công tàn độc, chú trọng việc giết địch nhanh gọn, cực kỳ thực dụng. Đã thế họ còn khéo léo che đậy sát tâm đó bằng những chiêu thức hoa mỹ.
Nên dân thường không biết võ công nhìn vào chỉ thấy: Wao! Hoa Sơn Phái! Kiếm pháp Hoa Mai đẹp quá! (Dù thực tế trên núi Hoa Sơn làm quái gì có mấy cây hoa mai? Kệ đi!).
Ngược lại, Chung Nam Phái là Đạo gia chính tông của chính tông. Tất nhiên, Thanh Thành Phái và Côn Luân Phái cũng tranh nhau cái danh hiệu "Chính tông" này.
Vì có tới ba môn phái cùng nhận vơ cái mác "Chính tông" nên bản sắc của Chung Nam Phái có phần nhạt nhòa. Nhưng Chung Nam Phái chẳng thèm buồn vì chuyện đó.
Tại sao ư? Vì họ giàu hơn Hoa Sơn Phái nhiều.
Đặc điểm lớn nhất của môn phái Đạo gia chính tông là gì? Là Tiền.
Về võ công, Hoa Sơn có thể nổi tiếng hơn. Nhưng nếu hỏi người ta muốn đến đâu để cúng bái, cầu an, thì đương nhiên họ sẽ chọn Chung Nam Sơn – một trong Tam Đại Thánh Địa Đạo Giáo. Hơn nữa, theo thông lệ từ xưa, hễ Hoàng tộc đến cúng bái thì thường ban thưởng đất đai xung quanh làm lễ vật. Mà Chung Nam Phái lại là điểm đến yêu thích số một của con cháu Hoàng tộc trong số các đạo quán ở Trung Nguyên.
Tất nhiên vẫn chưa so được với Thiếu Lâm Tự ở Tung Sơn hay Nga My Sơn của Phật giáo về độ giàu có, nhưng cũng là đại gia khét tiếng.
Tóm lại, Chung Nam Phái là trùm bất động sản.
Đất của họ trải dài đến tận... sân trước của Hoa Sơn Phái! Thế nên mới có chuyện nực cười là Hoa Sơn Phái phải đóng tiền bảo kê (thuế đất) cho Chung Nam Phái để được canh tác trên mảnh đất ngay trước cửa nhà mình.
Nhờ thế, quang cảnh Chung Nam Phái cực kỳ hoành tráng. Các tòa đạo quán được xây dựng ngay ngắn, thẳng tắp trên những khu đất được san phẳng bằng tiền tấn, trông quy hoạch chẳng khác gì một khu đô thị hiện đại ở quê hương A Thanh.
A Thanh dắt theo Tuyết Y Lý bước qua cổng sơn môn Chung Nam Phái, choáng ngợp trước sự giàu có hiển hiện qua từng viên gạch. Vừa ghi tên vào sổ viếng thăm và ngồi nghỉ ở phòng khách chưa được bao lâu, đã có người ra mời vào diện kiến Chưởng môn nhân.
Bước vào Chưởng môn điện, một vị trung niên đội mũ đạo sĩ lấp lánh – không biết là mạ vàng hay vàng ròng nguyên khối – niềm nở đón tiếp A Thanh. Đó là Chưởng môn nhân Chung Nam Phái – Đả Tinh Chân Nhân.
「 Võ lâm mạt học Tây Môn Thanh xin kính chào Chưởng môn nhân. Người vẫn khỏe chứ ạ? 」
『 Tuyết Y Lý của Băng Cung kính chào. 』
『 Ồ. Hóa ra không phải đứa út. Chà. Đứa trẻ Băng Cung cũng đã lâu... à không, mới gặp lần đầu nhỉ? Rất vui được gặp các cháu. Đi đường có gặp chuyện gì không? 』
「 Dạ không. Phương trượng Thiếu Lâm Tự có gửi lời hỏi thăm Người đấy ạ. 」
『 Đạo sĩ thì có gì mà hỏi thăm. Thế, cháu đã xem Tuyệt Kiếm Bích ở Thiếu Lâm chưa? Có ngộ ra được điều gì không? 』
「 Dạ. Hơi xấu hổ nhưng cũng ngộ ra được một chút ạ. 」
『 Ồ. Thiện tai, thiện tai. Vậy, là số mấy? 』
「 Dạ? 」
『 Aigoo, ý ta là, cháu có biết đó là chiêu thức thứ mấy không? 』
「 À. Chiêu thứ nhất. Tên là Duy Ngã Độc Tôn ạ. 」
『 Hừm. 』
Đả Tinh Chân Nhân buông tiếng thở dài tiếc nuối. Thực ra, võ học Chung Nam không mạnh về thực chiến lắm. Tất nhiên là so với tuyệt kỹ trấn phái của Cửu Phái Nhất Bang thôi. Nếu A Thanh liệt kê danh sách võ công Chung Nam Phái ra, nàng sẽ thấy một màu vàng chói lọi lấp lánh.
Dù sao thì, sau khi tự nhận thấy võ công phái mình hơi lép vế so với các phái khác, ông ta đã thầm mong đợi vị trí "Chiêu thứ nhất" của Độc Cô Cửu Kiếm sẽ nằm ở Chung Nam. Chiêu thứ nhất tượng trưng cho Căn bản, cho Cội nguồn, cho Tâm ý nguyên sơ nhất của võ học.
Thế mà lại nằm ở Thiếu Lâm. Thiếu Lâm đã có bao nhiêu thần công tuyệt kỹ rồi, cứ nhận Chiêu thứ chín rồi xưng bá thiên hạ có phải hơn không, sao cứ phải tranh giành cái vị trí Chiêu đầu tiên làm gì.
『 Vậy là cháu đã thu thập được Chiêu một và Chiêu tám. 』
「 Vâng. Đúng ạ. 」
『 Hừm. Ta không dám mơ đến Chiêu chín. Nhưng liệu có thể là... Chiêu bảy được không nhỉ? Vốn dĩ Chung Nam Phái rất có duyên với con số bảy. 』
「 Ơ... Cái đó cháu đâu có quyết định được. 」
『 Ừm. Cũng phải. 』
Vai Đả Tinh Chân Nhân xụ xuống thất vọng.
『 Được rồi. Để xem nàoooo, giờ nàyyyy, ăn tối thì hơi sớmmm. Ta sẽ cho chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn, chúng ta đi xem Tuyệt Kiếm Bích xong rồi về ăn là vừaaa. 』
Đội mũ vàng, mặc áo gấm, nói chuyện thì kéo dài âm cuối "à ơi" ngân nga như hát, trông ông ta giống một phú ông trưởng giả hơn là một đạo sĩ tu hành. Nhưng lời nói ra lại thấu tình đạt lý, đánh trúng tâm can người nghe, chứng tỏ ông ta đúng là bậc Chân nhân đắc đạo.
「 Hì hì. Cảm ơn Người ạ. 」
『 Cảm ơn gì chứ. Nào. Đi thôi. 』
A Thanh đứng dậy. Nhưng mà...
「 Ơ, thưa Chưởng môn nhân. Hình như có hơi nhiều người đi cùng thì phải? 」
『 Muốn ta nói thật không? Hay muốn ta nói thật lòng hơn nữa? 』
「 Cả hai đi ạ? 」
『 Nói thật thì, lỡ đâu cháu lại nhập định giống hồi thi đấu rồi thi triển chiêu thức ra, mọi người đi theo để được chiêm ngưỡng. Biết đâu may mắn có đứa đệ tử nào của ta ngộ ra được gì đó. 』
「 Thế còn thật lòng hơn nữa? 」
『 Đạo sĩ toàn lũ rảnh rỗi ấy mà. Có mỹ nhân xinh đẹp đến chơi, ai mà thèm ngồi đọc mấy cuốn kinh đạo chán ngắt hay làm mấy cái lễ cúng vô vọng? Bọn chúng buồn chán quá nên mò ra hóng hớt đấy, ta cũng chẳng cấm cản làm gì. 』
Nghe giọng điệu thì cứ như một lão đạo sĩ lừa đảo chính hiệu. Cũng phải thôi, nhìn cái bộ dạng vàng ngọc đầy người kia đã thấy sai sai rồi.
Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài và lời nói, chỉ số Thiện Nghiệp của ông ta lại là hàng thật giá thật. Thực ra vì Chung Nam Phái quá giàu, tiền nhiều như nước nên tiêu xài không cần nghĩ. Mà đạo sĩ thì tiêu tiền vào đâu được? Nên họ dùng tiền để cứu đói, cho mặc ấm, xây nhà cho người nghèo, cứ thế mà làm việc thiện như một cách giải ngân.
Chung Nam Sơn địa thế tú lệ nhưng không hiểm trở. Cả đoàn người toàn là cao thủ võ lâm vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã đến nơi có Tuyệt Kiếm Bích.
Và ngay khi nhìn thấy bức vách, A Thanh lại cảm thấy tinh thần lâng lâng, thế giới xung quanh chuyển sang màu xám xịt.
Ở Hoa Sơn, nàng thấy Võ Thiên Đại Đế đang múa kiếm. Ở Thiếu Lâm, nàng trực tiếp trải nghiệm cảm giác bị lão già đó phang cho một cú trời giáng. Lần này có vẻ là chế độ "Quan sát".
Trong thế giới đơn sắc xám ngoét, một ông lão có vẻ mặt cố chấp đang ngồi vắt vẻo trên mỏm đá lồi ra, màu sắc rực rỡ nổi bần bật. Võ Thiên Đại Đế chống cằm, vẻ mặt chán chường nhìn về phía A Thanh.
Lần này là cái gì đây? A Thanh hồi hộp chờ đợi. Aisss, biết thế mang theo ít bỏng ngô hay hạt dưa cắn cho đỡ buồn mồm.
「 …… 」
「 …… 」
「 …… 」
「 …… 」
Nhưng lão già này chẳng làm gì cả. Đã qua khoảng một khắc rồi mà lão vẫn ngồi im hít thở, chẳng có vẻ gì là định động đậy.
「 Ể? Gì thế? Sao lại ngồi im? 」
Đúng lúc đó, tiếng độc thoại vang lên.
『 Đang đợi đây. 』
「 Ồ. Chắc sắp bắt đầu rồi. 」
「 …… 」
「 …… 」
Lại im lặng. A Thanh nghiêng đầu. Gì vậy? Chẳng lẽ mình cũng phải đợi cái gì đó cùng lão à? Lại thêm một khắc nữa trôi qua. Cuối cùng, Võ Thiên Đại Đế cũng mở miệng.
『 Con ranh độc địa. 』
Mở mồm ra là chửi.
『 Con ranh mất dạy. 』
Lại chửi tiếp. A Thanh bắt đầu thấy sai sai.
『 Định đứng trơ mắt ếch ra đấy đến bao giờ? Thấy người lớn thì phải biết chào hỏi chứ, không được dạy dỗ tử tế à? Mất dạy cũng vừa vừa phải phải thôi, làm thế là bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ đấy biết không? Hả? 』
A Thanh quay đầu nhìn lại. Thế giới xám xịt chỉ có bức tường đá lạnh lẽo.
「 Ơ, ngài đang nói chuyện với cháu ạ... 」
『 Chứ còn ai vào đây nữa? 』
「 Ơ. Ngài nhìn thấy cháu á? 」
『 Sao? Tưởng ta già rồi nên mắt mù à? 』
「 Không, ý cháu là... ơ, cái đó. Ngài còn sống ạ? À không, nói thế hơi kỳ. Cháu đến đây để xem chiêu thức ngài để lại trên vách đá mà, mấy lần trước đâu có thế này? 」
『 À. Ra là thế. Thì ra là vậy. 』
「 Thưa ngài? 」
『 Thứ hắn để lại chính là cái này sao. Giờ ta mới hiểu. Ngươi thì không biết đâu, mà có biết cũng chẳng hiểu. Sau này đến lúc ngươi sẽ tự hiểu thôi, giờ đừng có tò mò làm gì. Thôi, chuyện đó bỏ qua đi. 』
Chẳng hiểu tại sao, A Thanh bỗng cảm thấy một cơn bực bội trào lên cổ họng. Gì thế này? Cái kiểu nói chuyện úp mở này là sao? Nghe ngứa cả đít. Thấy thế, Võ Thiên Đại Đế cười khùng khục.
『 Đùa thôi. Ta nói thế để bọn mi tưởng có bí mật gì ghê gớm rồi nhao nhao lên hỏi ấy mà. Thế nào. Bản thể của ta sao rồi? Võ Thiên Đại Đế thật chết chưa? 』
「 Nghe bảo ngài ấy đã Vũ Hóa Đăng Tiên rồi. 」
『 Cuối cùng cũng làm được à? Ta biết ngay mà, ta đỉnh thế cơ mà. 』
「 Vậy ngài không phải là Võ Thiên Đại Đế thật ạ? 」
『 Đương nhiên không phải. Gọi là gì nhỉ? Tàn niệm? Kiếm ý? Kiếm tâm? Đại loại là hình ảnh được tái hiện lại từ sự diễn giải của ngươi khi nhìn vào vết kiếm ta để lại. 』
「 Kiếm tâm ạ? 」
『 Ngươi mà đạt đến trình độ cao thủ như ta thì cũng làm được thôi. Tất nhiên ngày đó sẽ không bao giờ đến đâu. Đâu phải chó mèo nào cũng thành cao thủ được. 』
「 Có thành cao thủ chắc cũng chả làm được đâu. Đây là võ công quái gì, là yêu thuật hay đạo thuật thì có. 」
『 Đừng có quan trọng hóa vấn đề. Giống như khi đọc sách thánh hiền, đến đoạn nào đó ngươi thấy đồng cảm sâu sắc và hiểu được ẩn ý của tác giả ấy. Ngươi nhìn vết kiếm của ta chăm chú quá nên hiểu được ý chí vĩ đại của ta thôi. 』
Sao hình tượng khác xa tưởng tượng thế nhỉ. Tưởng phải là một ông lão đạo mạo, nghiêm nghị, thâm trầm lắm chứ. Ai ngờ lại...
『 Đó là do trong đầu ngươi hình dung Võ Thiên Đại Đế là người như thế này. Dù sao con người cũng nhìn thế giới qua lăng kính chủ quan của mình mà. Ngươi diễn giải ta ra thế này thì ta hiện ra thế này thôi. Mà rốt cuộc sử sách ghi chép cái quái gì mà ta lại ra nông nỗi này? Trông khác đéo gì thằng du côn đầu đường xó chợ không? 』
「 Ể? Do cháu á? 」
『 Chứ còn gì nữa. 』
Cũng phải thôi, những gì A Thanh nghe về Võ Thiên Đại Đế toàn là chiến tích: Quậy nát Hoàng cung, quậy banh Ma Giáo, đại náo Tà phái, san bằng Huyết Giáo... Tóm lại là trùm quậy phá.
「 Hừm. Người ta làm việc nghĩa hiệp cứu đời mà bảo là quậy phá. Nghe tổn thương ghê. 」
「 Ể? Ngài đọc được suy nghĩ của cháu luôn á? 」
『 Thì ta do ngươi tạo ra mà. 』
「 Hừm. Chả hiểu gì sất. Thôi ngài mau mau thi triển chiêu thức cho cháu xem rồi kết thúc được không? 」
『 Không. 』
「 Tại sao? 」
『 Tại vì ngươi có mệnh Thiên Sát Cô Tinh. Giờ mà cho ngươi xem là ngươi tẩu hỏa nhập ma ngay. Biến thành Ma nhân đấy. Mà Ma nhân mang mệnh Thiên Sát thì... chu choa mạ ơi. Kinh khủng lắm. Không phải Ma nhân thường đâu, mà là Đại Ma Nhân. 』
「 Đại Ma Nhân. Nghe tên phèn thế. 」
『 Đã là Ma nhân lại còn thêm chữ Đại vào thì tốt đẹp gì? Con ranh này không những mất dạy mà đầu óc còn rỗng tuếch nữa. 』
「 Này, sao ngài cứ chửi cháu thế? Nói năng lịch sự tí không được à? 」
Võ Thiên Đại Đế làm vẻ mặt ngạc nhiên tột độ:
『 Đã bảo là do ngươi tạo ra ta mà? Trong thâm tâm ngươi đang muốn bị chửi chứ gì. Ta mới là người phải hỏi đây. Tại sao ngươi lại muốn bị chửi đến thế? Có vấn đề gì à? Có gì khúc mắc trong lòng không? 』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
