Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

[100-200] - Chương 116 - Nước Biết Câu Trả Lời (1)

Chương 116 - Nước Biết Câu Trả Lời (1)

Chuyện nước bị ô nhiễm tuyệt đối không thể xem nhẹ.

Nước là sự sống.

Ở cái thời Trung Nguyên cổ đại nguyên thủy lạc hậu sống nhờ nông nghiệp này, tầm quan trọng của nước có gắn thêm hàng trăm dấu sao cũng chưa đủ.

Xưa kia Vũ Vương trị thủy, bình ổn lũ lụt, dựng nên bờ cõi Trung Nguyên, nhờ công đức đó mà Thuấn Đế cảm động nhường ngôi.

Tam Hoàng là Thần, Ngũ Đế là Bán Thần, Thuấn Đế là vị vua cuối cùng của Ngũ Đế đã trao ngôi báu cho con người.

Đó là khoảnh khắc lịch sử khi Hoàng đế chuyển từ thực thể thần thoại sang sự sở hữu của con người.

Nói cách khác, sợi dây liên kết giữa thần thoại và nhân loại chính là Trị Thủy.

Thế mới biết nước quan trọng đến mức nào.

『 Nước bị hỏng là sao? 』

『 Tại hạ cũng không rõ. Tại hạ luôn dùng nước giếng ở thượng nguồn sông Dân Giang vì nước ở đó rất ngọt, nhưng đêm qua tại hạ đã đi thử khắp các giếng trong vùng thì đều thấy tình trạng tương tự. Chỉ có nước bên phía sông Đà Giang là vẫn bình thường, nên tại hạ đoán vấn đề nằm ở sông Dân Giang. Chuyện này thì các hiệp khách Đường gia là chuyên gia rồi ạ. 』

Tứ Xuyên có hai dòng sông chảy theo hướng Đông Tây.

Cả hai đều đổ vào Trường Giang nên phía Đông gọi là Đà Giang , phía Tây gọi là Dân Giang .

Bỏ chữ Giang đi thì gọi là sông Đà, sông Dân.

Trong thành phố Thành Đô có nhiều nhánh sông chảy qua, nhưng chủ yếu là bốn nhánh tách ra từ sông Dân.

Từ Bắc xuống Nam lần lượt là sông Vân Dương, sông Bạch Đạo, sông Tẩu Mã và sông Đạo Giang. Nước ở đây trong vắt ngọt lịm, là cơ sở để người Tứ Xuyên tự hào vỗ ngực xưng tên ẩm thực đệ nhất Trung Nguyên.

Vấn đề không chỉ là vị nước.

Sông ngòi ở Trung Nguyên thường đục ngầu phù sa, vị chát và có mùi đất.

Sông suối trong vắt có thể uống trực tiếp như ở Tứ Xuyên là của hiếm, các vùng khác đào đâu ra.

『 Sông Dân Giang lúc nào cũng tấp nập thuyền bè du ngoạn, chắc do thế thôi. Nhưng cũng không thể coi thường được. Đến Đường gia xem sao. 』

Tự Do tự nhiên dẫn đầu đoàn người.

À không, định dẫn đầu thôi.

A Thanh lùi lại một bước.

Chỉ vì cái không khí nghiêm trọng này mà bị cuốn theo thì dạ dày của A Thanh sẽ biểu tình mất.

Sông ngòi hay trị thủy gì đó, nghiêm trọng hay không thì A Thanh cũng chịu chết.

『 Tôi phải đi ăn trưa đây. Sáng chưa ăn gì nên không đợi được nữa đâu. Mọi người cứ vào trước đi. Tôi đi ăn với lão gia đã. 』

Tuy nhiên, Tự Do dường như đã nắm được "hướng dẫn sử dụng" A Thanh.

『 Ơ hay, Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ đang ở đây, cô đi tìm đầu bếp khác làm gì? Chắc hắn cũng muốn thử sức trong bếp của Đường gia một lần cho biết đấy. 』

Nghe thế, Bạch Xương Tử lại dở chứng ngang ngược:

『 Tại hạ đã từ chối lời mời của Đường gia rồi. Nơi tại hạ muốn đứng bếp là Vương phủ chứ không phải Đường gia. 』

Hắn nói câu đó ngay trước mặt Vương gia của cái Vương phủ đó, đúng là có mắt như mù.

Tự Do nghe mà tức anh ách nhưng lại thấy hắn cũng có chút khí phách đáng khen, không biết nên làm thế nào.

Thấy vậy, A Thanh cười khẩy phì một tiếng.

『 Bạn hiền à, chốt hạ kém thế. Này ông chú đầu bếp. Lúc cần giúp thì nhờ vả, thế mà bảo nấu cho bữa cơm cũng không làm được à? 』

A Thanh xòe tay ra, Thôi Lý Ông lập tức đặt cây sáo thần kỳ vào tay nàng.

Ngay lập tức, Bạch Xương Tử dõng dạc tuyên bố:

『 Haha. Đã là đầu bếp ở đất Tứ Xuyên thì phải thử đứng bếp Đường gia một lần cho biết chứ. Tại hạ đang rất tò mò không biết ở đó có nguyên liệu gì ngon đây. 』

Đường gia chiếm trọn một khu phố lớn gọi là Đường Gia Đà, nơi chỉ có người họ Đường sinh sống.

Vừa bước chân vào Đường Gia Đà, lại thấy Đường Nhị Ca... hay Tam Ca? Tứ Ca? xuất hiện.

Hắn là người gắp đuôi vịt, cổ vịt hay rót rượu Kiếm Nam Xuân hôm qua nhỉ?

A Thanh không để ý lắm nên không nhớ rõ.

Nhưng sau đó lại có thêm vài ông anh nữa xuất hiện như ma, nên dù gọi Nhị Ca hay Tam Ca thì kiểu gì cũng có người thưa.

Tóm lại, sau khi nghe trình bày sự việc, một người họ Đường gật đầu.

『 Nếu vậy thì phải gọi con bé Nan Nhi ra rồi. Chắc giờ nó đang khám bệnh ở Đường Gia Y Viện. 』

『 Cô ta á? 』

A Thanh nhớ lại vẻ mặt đáng ngờ của Đường Nan Nhi.

Mặt thì đẹp đấy nhưng tâm địa thì độc ác, lại còn gợi nhớ đến bà sư tỷ "nhận vơ" nào đó, nên A Thanh chẳng tin tưởng chút nào.

『 Ở Đường gia không ai điều khiển độc dược giỏi hơn con bé Nan Nhi đâu. Không phải vì nó là em gái tôi nên tôi khen đâu, mà đó thực sự là tài năng thiên bẩm đấy. 』

Đường Nan Nhi luôn mang theo các loại độc tự chế.

Toàn là những loại độc quái đản nhắm vào thể diện của đối phương.

Ăn vào hít thở vài cái là dính chưởng ngay, thực ra đó là những loại kịch độc cực khó giải.

Trong mắt các Độc Dược Sư của gia tộc, việc lãng phí tài năng trời ban để chế ra thuốc hắt xì hơi liên tục hay thuốc nhỏ mắt tàng hình đúng là phí phạm của giời.

Nhưng Đường Nan Nhi vẫn là Độc Dược Sư giỏi nhất Đường gia.

Biệt danh Giải Ngữ Độc Hoa không chỉ vì tính nết đanh đá chua ngoa đâu.

Tất nhiên, cũng một phần do Đường gia giờ không còn mặn mà với độc dược nữa, các Độc Dược Sư khác chỉ lo phân tích mấy loại độc cũ rích nên trình độ cũng dậm chân tại chỗ.

Lĩnh vực Đường gia đang tập trung hiện nay là cái khác.

『 Oa. Y viện... 』

A Thanh trầm trồ trước quy mô của Đường Gia Y Viện.

Bảy cánh cổng lớn mở toang, bệnh nhân xếp hàng dài dằng dặc trong sân rộng mênh mông.

Đại sảnh được cải tạo thành phòng khám, các y sư ngồi thành hàng dài với vẻ mặt nghiêm trang bắt mạch kê đơn.

Mùi thuốc bắc thơm nồng bốc lên từ các nồi sắc thuốc khiến bụng dạ cồn cào.

『 Đây là Thất Đại Môn của Đường Gia Y Viện. Bệnh nhân có thể ra vào tự do, thậm chí đêm khuya vẫn luôn mở hai cổng. Đó là lý do tại sao ở Thành Đô không có y viện nào khác. 』

『 Ồ. 』

Đường gia đang tập trung vào Y thuật.

Sau thời Võ Thiên Đại Đế, Thành Đô không còn kẻ thù, nên tâm địa độc ác của Đường gia cũng nguội lạnh dần.

Họ mở rộng cửa Đường Gia Y Viện chữa bệnh miễn phí cho dân nghèo, thậm chí còn chịu lỗ vốn.

Nhưng đây không phải là làm từ thiện.

Vốn dĩ y học là sự tích lũy kinh nghiệm thực tiễn .

Vô số ca bệnh được tích lũy đã giúp y thuật của Đường gia phát triển bùng nổ.

Nghe bảo chữa bệnh miễn phí không giới hạn, A Thanh gật gù hiểu ra.

Hèn gì chỉ số Thiện Nghiệp của người Đường gia không thấp.

Lúc Đường Nan Nhi hủy kèo của khách, người ta chỉ càu nhàu chứ không chửi bới thậm tệ, hóa ra là nhờ cái phúc đức tích được từ trước.

Tự Do cười khổ.

Đó cũng là lý do Thân Vương mắt nhắm mắt mở để bọn ký sinh trùng này gặm nhấm tài sản của mình.

Dù có hách dịch một chút nhưng ít khi làm hại người, ngược lại còn dùng y thuật cứu người.

Trừ khi chúng định bán nước hay chế thuốc nổ tạo phản, còn không thì cứ nhắm mắt làm ngơ cũng được.

Ít ra còn có ích hơn mấy cái môn phái Đạo gia chỉ biết ăn bám mà không nhả ra đồng nào.

Tìm thấy Đường Nan Nhi đang chăm sóc các bệnh nhân nữ ở một góc y viện, nàng ta trừng mắt lườm nguýt:

『 Hừ, cái gì thế? Tưởng Nan Nhi rảnh rỗi lắm à mà bảo làm là làm, bảo xem là xem? Còn các anh nữa, biết xấu hổ chút đi. Bị con hồ ly tinh kia mê hoặc rồi vứt bỏ em gái xinh đẹp này à. Hứ. 』

À. Bảo là tính nết xấu như ma.

Lúc nãy thấy hiền lành quá nên cứ tưởng nhầm.

Đây mới là Đường Nan Nhi phiên bản không-có-Bành-Thảo-Lư chế độ bình thường.

『 Này cô nương. Chuyện này liên quan đến trị thủy, là chuyện quan trọng... 』

『 Nói nhiều thế. Cái đồ ẻo lả khuyến mãi biết gì mà nói. 』

Nói rồi ả chấm ngón tay vào bát nước nếm thử, nghiêng đầu qua lại mấy lần rồi bưng cả bát lên uống ực một cái.

『 Có làm sao đâu? Chuyện bé xé ra to. Buồn cười thật. Biến hết đi cho khuất mắt. Nan Nhi còn phải khám bệnh. 』

Vì mặt đẹp nên dù xưng hô tên mình (ngôi thứ 3) nghe cũng không thấy ngứa mắt lắm.

Nếu là Tây Môn Hi hay Trần Trường Minh mà làm thế thì ăn ngay cú Cốc đầu nguyên tử rồi.

Dù sao thì ả cũng không có ý định giúp đỡ, mà đang bận khám bệnh nên cũng khó ép buộc.

Đúng lúc đó.

『 Hừm. Nan Nhi đâu rồi ta... Ồ. Thanh Nhi. Che cái mặt lại nên đứng xa tít cũng nhận ra ngay. 』

Bành Thảo Lư xuất hiện tại Đường Gia Y Viện, tay xách theo nồi thuốc Thập Toàn Đại Bổ tự sắc.

『 A. Chào tỷ. Buổi sáng tốt lành chứ ạ? 』

『 Sáng gì tầm này? Thanh Nhi à, võ nhân phải chăm chỉ chứ. Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi mà còn chào buổi sáng là không được. Võ nhân chân chính là phải dậy từ lúc bình minh còn đang ngáp ngủ để luyện tập toát mồ hôi hột... 』

『 Tỷ tỷ! 』

Bành Thảo Lư tự nhiên càm ràm như bà mẹ chồng khó tính.

May thay, Đường Nan Nhi lao ra cắt ngang bài thuyết giáo, ôm chầm lấy cánh tay bà chị.

『 Hehe, tỷ đến rồi ạ? 』

『 Ôi chao. Muội đang khám bệnh à? Không ngờ đấy, cũng có lúc ngoan ngoãn ra phết nhỉ? Nữ y sư (Nữ Y). Tốt lắm, tốt lắm. 』

『 Hehe. Có gì đâu ạ. ... Ơ kìa? 』

‘Gì thế? Sao nghe sai sai? Khen đểu à?’

Đường Nan Nhi hơi hoang mang.

『 Nhưng mà tỷ thấy hơi buồn đấy. Sao mọi người tụ tập đông vui thế mà không rủ tỷ? Thanh Nhi à, có chuyện gì vui không? 』

『 Chuyện vui duy nhất là ông chú Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ hứa nấu bữa trưa cho thôi ạ. Còn lại toàn chuyện mất vui. Nghe bảo nước bị hỏng rồi. 』

Mặt Bành Thảo Lư cũng trở nên nghiêm trọng như dòng nước hỏng.

Trừ A Thanh ra, ai cũng biết đây là vấn đề sống còn.

『 Chuyện đó đúng là nghiêm trọng thật. A. Vậy nên Nan Nhi đang định đi kiểm tra đúng không? 』

『 Đương nhiên rồi ạ! Trong thiên hạ này nếu không phải là muội thì ai dám nhận trách nhiệm cao cả này chứ! 』

Vừa nói ả vừa lườm A Thanh và Tự Do cháy mắt, kiểu như "Thử hó hé xem bà giết".

A Thanh và Tự Do nhìn nhau và cùng nghĩ:

‘Giống chó thật đấy nhỉ?’

‘Đúng là cái nết chó má thật.’

Cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân.

Đường Nan Nhi cũng phải ngạc nhiên.

『 Có một loại cá tên là Ngũ Dương Tức (오양즉), trong cơ thể có độc tính. Nếu chúng sinh sôi nảy nở quá nhiều thì chất độc có thể hòa tan vào nước. Nhưng cũng chẳng hại sức khỏe mấy đâu. Trừ khi ăn xong bị con ong Hồng Đầu Song Lệ (홍두쌍려봉) đốt thì mới toi mạng. Mà lũ cá này chỉ sống ở Vân Nam thôi, Tứ Xuyên làm gì có mà phải lo. 』

『 A! Đúng rồi! Bảo sao vị quen thế, hóa ra là mùi tanh của cá Ngũ Dương Tức! Á? 』

Bạch Xương Tử vừa ngắt lời Đường Nan Nhi hét lên thì đột nhiên ôm lấy cổ mình.

Hắn rút ra một cây kim châm nhỏ xíu cắm trên cổ, mũi đỏ ửng lên và bắt đầu phun nước mũi như suối.

Tỉ Nhiệt Mãnh Độc (비열맹독).

『 Dám ngắt lời bà à, tên đầu bếp kia. Hứ. 』

Đường Nan Nhi bĩu môi nhìn Bạch Xương Tử.

『 Mà tên này có phải người không thế? Cá dưới sông thay đổi chút xíu mà hắn cũng nhận ra vị nước thay đổi à? 』

『 Đương nhiên rồi ạ. Lưỡi của Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ không bao giờ sai (giọng nghẹt mũi). Đây là phẩm cách của Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ. Vậy, vị nước sẽ mãi mãi thế này sao ạ? 』

Bạch Xương Tử bất chấp nước mũi chảy ròng ròng vẫn cố hỏi cho ra lẽ.

Đúng là một con người kiên định đến mức lì lợm.

『 Cá Ngũ Dương Tức không chịu được lạnh, qua mùa đông này là chết sạch thôi. Nhưng mà lạ thật đấy. 』

Đường Nan Nhi nhíu mày xinh đẹp.

『 Cá Ngũ Dương Tức chỉ sống ở Vân Nam, khí hậu Tứ Xuyên hoàn toàn không hợp. Nguồn nước cũng không hợp. Thế mà chúng lại sinh sôi nảy nở đến mức độc tính hòa tan vào nước sao? 』

『 Lạ thật . Ngoài chợ cũng không thấy bán cá Ngũ Dương Tức. 』

Góc nhìn của đầu bếp đúng là khác biệt.

Nếu cá Ngũ Dương Tức sinh sôi nhiều thế thì ngư dân đã đánh bắt đem ra chợ bán đầy rồi.

『 Thế thì chắc có kẻ nào đang lén lút nuôi trồng thủy sản rồi? Nếu cả sông Dân Giang đều bị ảnh hưởng thì chắc chắn là ở thượng nguồn, khu vực Đô Giang Yển. Gì cơ. Dám mở trại nuôi cá ở Đô Giang Yển mà không xin phép Đường gia à? To gan thật. 』

Tự Do nhăn mặt.

Mở trại nuôi cá ở Đô Giang Yển thì phải xin phép quan phủ và chủ đất là Vương phủ chứ, mắc mớ gì phải xin phép Đường gia.

『 Dù sao thì cứ đến đó xem tận mắt là biết ngay thôi. Đang chán, đi cho vui. 』

Bành Thảo Lư cười toe toét chốt hạ.

A Thanh bồi thêm một câu:

『 Ăn trưa xong đã rồi hẵng đi. 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!