Có Vẻ Tôi Hợp Với Kiểu Quý Tộc Hạng Xoàng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

1~30 - Chương 4: Kỹ Thuật Hơn Hẳn Khẩu Thuật

Chương 4: Kỹ Thuật Hơn Hẳn Khẩu Thuật

Ở thế giới này, kỹ năng là thứ quan trọng không kém gì chỉ số tài năng Ma Tạng.

Hầu hết trẻ em sẽ thức tỉnh kỹ năng trong khoảng từ năm đến mười tuổi. Tôi thức tỉnh ngay lúc năm tuổi, nên có thể coi là thuộc nhóm rất sớm. Ngay cả hai người chị sinh đôi tài cao hiểu rộng của tôi cũng phải đến năm sáu tuổi mới thức tỉnh. Về cơ bản, kỹ năng thức tỉnh càng sớm càng giúp bản thân dễ dàng định hướng tương lai, nên đó là một lợi thế.

Thế nhưng, điểm đáng khen duy nhất có lẽ cũng chỉ nằm ở cái thời điểm thức tỉnh sớm đó mà thôi...

Kỹ năng được chia làm bốn loại chính.

Loại thứ nhất. Loại mà tôi hằng ao ước, chuyên dùng phép thuật vèo vèo. Đó là kỹ năng hệ “Chiến Đấu ”. 

Dấu hiệu nhận biết là trên cơ thể sẽ xuất hiện một hình xăm rồng, được gọi là biểu tượng của anh hùng. Vị trí xuất hiện hình xăm này hoàn toàn ngẫu nhiên, có người đen đủi còn bị hiện ngay trên mặt. Nếu là hệ Chiến Đấu với hình rồng thì còn ngầu, chứ gặp hệ khác mà hiện trên mặt thì đúng là thảm họa.

Nhân tiện, hai người chị của tôi đều trúng hệ này. Chị Cattleya có hình xăm ở đùi trái, còn chị Ran ở đùi phải. Cả hai đều có vóc dáng đẹp và chắc chắn sẽ trở thành tuyệt thế giai nhân trong tương lai, nên đó hẳn sẽ là những hình xăm cực kỳ quyến rũ. Hình ảnh con rồng thấp thoáng sau lớp váy, ngay tại vùng tuyệt đối chắc chắn sẽ hớp hồn cánh đàn ông. Đúng là hai bà chị tôi thuộc hội những kẻ chiến thắng toàn tập.

Hệ “Chiến Đấu” có thể coi là con đường vương đạo. Những người đi lên từ bàn tay trắng đa phần đều sở hữu biểu tượng này. Tỷ lệ xuất hiện chiếm khoảng 20%, nên cũng không phải quá hiếm. 

Nói chung nó cực kỳ phù hợp cho những ai muốn làm kỵ sĩ hoặc mạo hiểm giả. Những người tỏa sáng nơi tiền tuyến luôn là họ. Chính vì thế, họ là đối tượng được mọi người ngưỡng mộ, và những anh hùng luôn mang trên mình biểu tượng này. Nghe đồn những kẻ có tính cách hướng ngoại dễ thức tỉnh hệ này hơn thì phải.

Loại thứ hai, hệ “Thần Thánh”. Biểu tượng là một người phụ nữ đang cầu nguyện hoặc một vị nữ thần, cho phép sử dụng phép trị liệu hoặc tạo ra phép màu. Tỷ lệ chưa đến 10%, khá hiếm. Tuy nhiên, nó không dành cho những ai muốn tự thân vận động mà phù hợp hơn với những quý tộc đã có sẵn lãnh địa lớn hoặc các giáo sĩ. Đây là hệ kỹ năng kiểu người giàu lại càng giàu thêm. Thực tế, không hiểu sao nó thường xuất hiện trong các gia tộc quý tộc lớn, hoàng gia hoặc dòng dõi giáo sĩ. 

Hệ này thường dễ bị cuốn vào các âm mưu chính trị, nên nghe bảo nhiều người có kết cục bi thảm lắm. Đúng là hồng nhan bạc mệnh, à không, giáo sĩ bạc mệnh, chẳng biết đó là thiên mệnh hay nhân tai nữa. Ôi, đáng sợ thật.

Loại thứ ba. Loại đặc biệt, cực kỳ hiếm gặp. Hệ “Đại Tội”. Trên cơ thể sẽ hiện lên một đoản kiếm vấy máu, biểu tượng của sự phản bội. Ai trúng hệ này coi như đời xuống địa ngục. Cái này thì đáng sợ lắm, thực sự rất đáng sợ luôn. 

Ngay khi bị phát hiện thuộc hệ Đại Tội, thông tin phải được báo cáo lên quốc gia và tên bạn sẽ nằm trong sổ đen gọi là “Danh Sách Đại Tội ”. Hễ có chuyện gì xảy ra là bạn sẽ bị nghi ngờ đầu tiên kiểu: “Mày làm chứ ai!”. Thực tế, những đại ác nhân lưu danh sử sách đều mang biểu tượng này. Giới quý tộc còn gọi đây là biểu tượng của sự lụn bại. 

Tuy nhiên, đại ác nhân thường có sức hút bí ẩn và rất ngầu, nên thực tế họ lại khá được lòng lũ trẻ con. Thật ra linh hồn trẻ thơ trong tôi cũng thấy nó hơi ngầu ngầu... một chút thôi nhé.

Hừm, nên vui vì không phải hệ Đại Tội, hay nên buồn vì không phải hệ Chiến Đấu đây?

Quả nhiên, một gã quý tộc nhỏ bé như tôi chẳng trúng được cái nào trong mấy cái đó. Tôi đã hy vọng ít nhất cũng được hệ Thần Thánh, nhưng biểu tượng hiện lên trên người tôi lại là “Phì Nhiêu”. Đây còn được gọi là kỹ năng sinh hoạt, với biểu tượng là những bông lúa mì trĩu hạt.

Nếu cái này hiện trên mặt thì đúng là thảm thương, nhưng vị trí nó hiện trên người tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngay chính giữa rốn. Nhìn cứ như một cái dấu mộc đóng lên bụng vậy.

Ngay khoảnh khắc biểu tượng này xuất hiện, lộ trình giả tưởng dị giới kiểu bay lượn tung phép chiến đấu coi như chấm dứt. Dù đã biết chỉ số Ma Tạng thấp nhưng khi đối diện với thực tế phũ phàng này, tôi vẫn thấy sốc nặng.

Cộng thêm một tuần sốt do thức tỉnh biểu tượng và một tuần sốt do cú sốc tan vỡ giấc mộng anh hùng, tôi đã phải nằm liệt giường suốt hai tuần.

Kỹ năng tôi nhận được thuộc hệ Phì Nhiêu, gọi là “Kỹ Năng Sửa Chữa”.

Đúng như lời Clon nói “Vì yêu mà giỏi”. 

Chắc tại tôi quá đam mê cái máy giám định ma lực trong kho kia. Tôi thực sự thấy việc sửa chữa rất thú vị, đến mức quên ăn quên ngủ, nên kết quả này cũng là điều dễ hiểu.

Clon thì vui lắm, còn cha tôi chỉ biết thở dài thườn thượt. Dù vốn chẳng kỳ vọng gì vào đứa con phần thừa này, nhưng chắc ông cũng giống tôi, khi đối diện với thực tế thì vẫn thấy nản.

Nhưng mà, ơn trời là các chị tôi ưu tú! Nếu kỳ vọng của gia tộc đặt hết lên vai tôi, thì vụ biểu tượng bông lúa trên rốnnày chắc chắn sẽ là một vụ bê bối chấn động nhà Wallengar mất. Giới quý tộc thường lấy hệ Phì Nhiêu ra làm trò cười, nên đúng là may mắn khi có hai bà chị chống lưng!

Kỹ năng đã thức tỉnh xong, nhưng vì nằm bẹp hai tuần nên tôi hoàn toàn mù tịt về tình hình trong nhà. Vừa mới khỏe lại, tôi đã rụng rời chân tay khi nghe tin vị hôn thê sắp đến thăm.

Chuyện tiến triển nhanh thế á!? 

Mà thôi, dù sao thì vụ biểu tượng ở rốn tôi vẫn muốn giữ bí mật! 

Trước mặt phái nữ, đàn ông ai chẳng muốn giữ hình tượng, dù sớm muộn gì cũng lộ. Dù tự mắng mình ngu xuẩn nhưng tôi vẫn không muốn nói ra. 

Nghĩ tích cực thì ít ra nó không mọc ở mông, nhưng giờ tôi chưa lạc quan nổi đến mức đó.

Trong tình cảnh rệu rã này, thần linh dường như vẫn muốn thử thách tôi thêm nữa. 

Tôi tình cờ nghe lỏm được đám người hầu xì xào rằng vị hôn thê của tôi cực kỳ ghét cuộc hôn nhân này. Cô ấy ghét đến mức gào lên rằng “Nếu phải gả cho gã tồi nhà Wallengar thì tôi thà bị cỗ xe ngựa trang trí kỳ quặc tông chết còn hơn!”. Một tiểu thư vốn dĩ ôn hòa, thục nữ mà lại mất kiểm soát đến mức đó, chứng tỏ cô ấy ghét đến nhường nào!

Ôi, tôi chẳng muốn nghe chút nào. 

Tôi cũng là sinh vật có cảm xúc mà. Bị nói đến mức đó thì trái tim tôi cũng thấy đau nhói chứ bộ. 

Nhưng cũng chẳng trách được. Tôi thì thấy vui, chứ đối phương thực chất mới có sáu tuổi, lớn hơn tôi một tuổi. Một cô bé ngây thơ bị ép gả cho một gã kém vế, tai tiếng đầy mình, chẳng biết đâu mà lần. Nghĩ theo lập trường của cô ấy thì đúng là một sự kiện kinh hoàng.

Đã thế, giờ bảo “Thật ra tôi mới thức tỉnh hệ Phì Nhiêu, biểu tượng còn mọc ngay rốn nữa cơ, hi hi” thì chắc cô ấy ngất xỉu tại chỗ luôn mất. Vụ cái rốn chắc chắn phải sống để bụng chết mang theo thôi.

Hóa ra lời đồn là sự thật. 

Vị hôn thê của tôi, tiểu thư Noel, con gái thứ ba của Tử tước Rosemar, xuất hiện với đôi mắt sưng mọng vì khóc.

...Cô ấy đã khóc bao nhiêu lâu rồi nhỉ? Trông cô ấy có vẻ hơi khó thở, chắc là vừa mới khóc xong tức thì. Giờ tôi nên quỳ xuống xin lỗi hay bảo cô ấy cứ đá tôi một phát cho hả giận đây?

Cha tôi và ngài Tử tước có chuyện riêng cần bàn, à mà chắc là đi uống rượu thôi, nhìn cái mặt hớn hở kia là biết. Các bà mẹ thì cũng dắt tay nhau đi đâu đó để so đo về các quý tộc khác rồi.

Chỉ còn lại tôi và tiểu thư Noel. Đám người hầu đứng chờ bên cạnh nhưng tất nhiên chẳng ai dám xen vào, ngay cả Clon cũng biết ý mà im lặng. Hai đứa trẻ bị bỏ lại cùng nhau. Đáng lẽ phải có ai đó hỗ trợ không khí chứ.

Dẫn nhau vào phòng khách mà Noel chẳng hé môi lời nào. Tôi cũng chẳng biết nói gì nên cứ đứng đực mặt ra. Phải chi tôi là một gã khéo ăn khéo nói, phong lưu đa tình thì tốt biết mấy. Tiếc quá, tôi chẳng có tố chất đào hoa đó rồi.

Trong phòng khách, hai đứa ngồi đối diện nhau. Tôi chẳng có cảm xúc gì ngoài việc thấy cái ghế sofa này mềm thật. Tiểu thư Noel đúng là lá ngọc cành vàng nhà Tử tước. 

Dáng vẻ và dung mạo của cô ấy hoàn toàn xứng tầm tiểu thư, gương mặt xinh đẹp như một con búp bê phương vậy. Bầu không khí lúc này căng thẳng đến mức nếu tôi đùa kiểu “Mặt xinh quá nhỉ, có muốn tôi biến cô thành tượng sáp trước khi cô già đi không?” thì chắc chắn sẽ bị cô ấy ghét cả đời.

Sự im lặng tiếp tục kéo dài. Đúng lúc bụng tôi đánh trống báo giờ ngọ, từ cổ tay của Noel bỗng nhiên có một chú gà con bật ra.

Cái gì thế!?

Tôi cứ tưởng cô ấy đeo vòng tay, hóa ra đó là một chiếc đồng hồ đeo tay. Nhìn chú gà bật ra, chắc là nó báo hiệu đúng giữa trưa. 

Trước sự xuất hiện của chú gà con chẳng hề hợp với bầu không khí nặng nề này, Noel có vẻ rất ngượng ngùng. Cô ấy cuống quýt ấn chú gà trở lại đồng hồ như muốn bảo “Gà con ơi về đi nhanh lên”.

Lúc đó tôi chợt nhận ra. 

Cơ chế đồng hồ này có những lỗ nhỏ để truyền rung động, có lẽ nó được thiết kế để phát ra âm thanh nữa.

Sự ngột ngạt này đã đến giới hạn rồi. Đằng nào cô ấy cũng ghét mình rồi, chẳng còn gì để mất, vả lại trí tò mò của tôi đã trỗi dậy nên chẳng thể kìm lòng được nữa.

Khi tôi tiến lại gần, Noel lộ ra vẻ mặt như thể nữ chính trong phim kinh dị đang bị quái vật dồn vào đường cùng.

“Cho tôi xem cái đó với.”

“Á!”

Quả nhiên cô ấy coi tôi là quái vật rồi. 

Mà cái cách tôi khéo léo tháo chiếc đồng hồ ra mà không cần xin phép chắc cũng giống quái vật thật.

Tôi nhìn kỹ chiếc đồng hồ, đúng là nó có bộ phận phát ra âm thanh. Ở thị trấn nhà Wallengar cai quản chẳng mấy khi có loại đồ chơi thế này, không biết ở nhà Rosemar có nhiều không nhỉ. ...Nếu có thì tôi yêu nhà Rosemar lắm luôn!

Tôi vốn mê mẩn mấy thứ máy móc cơ khí từ xưa rồi. Đam mê và hứng thú cứ thế trào dâng. Nếu nó không kêu, hãy sửa cho nó kêu bằng được.

Tôi nhờ Clon lấy bộ dụng cụ tới. Dùng tay không thì hơi khó. 

Khi tháo ra, cơ chế bên trong hóa ra khá đơn giản. Tuy nhiên, những thứ này nhìn đáp án thì thấy dễ, chứ tự làm từ đầu thì khó lắm. 

Tôi vừa tiếc vì chưa kịp suy ngẫm hưởng thụ cấu tạo của nó lâu hơn đã bắt tay vào sửa luôn. So với cái máy giám định ma lực, cấu tạo cái này khác nhau một trời một vực, cứ như súp hải sản với nước cam vậy. Quá đơn giản.

Kỹ năng Sửa Chữa chưa dùng được vì vấn đề Ma Lực Tuyến, nhưng tầm này thì tự tay làm cũng thừa sức. Chỉ là dây dẫn âm thanh bị mòn thôi, tôi thay bằng bộ phận mới. Tiện tay, tôi còn chỉnh lại để không chỉ giữa trưa mà cứ mỗi 6 tiếng chú gà lại bật ra một lần.

“Tôi chỉnh để nó kêu sau 5 phút nữa, lúc đó tiểu thư kiểm tra xem đã được chưa nhé.”

Lúc tôi sửa, chắc cô ấy mải nhìn nên giờ khi tôi trả lại mới sực tỉnh là đồ của mình bị mượn mất. Hóa ra cũng hơi ngơ ngác nhỉ? 

Cô ấy cuống quýt đeo lại, gương mặt vừa lo lắng vừa mong chờ nhìn thời gian trôi đi.

Đúng 5 phút sau, chú gà con bật tung ra “Píp píp píp!”, phát ra âm thanh cực kỳ dễ thương.

“Oa! Cậu làm thế nào vậy!?”

“Chỉ là thay bộ phận hỏng bằng linh kiện mới thôi. Việc đơn giản ấy mà.”

“Giỏi quá! Nó bị hỏng lâu lắm rồi mà cậu lại sửa được.”

Sao trước giờ không ai sửa cho cô ấy nhỉ? 

Chắc là thợ thủ công không dám đụng vào đồ của quý tộc chăng? Cũng phải, quý tộc và gấu thì tốt nhất là không nên dây vào.

“Tôi thấy nó chỉ kêu mỗi ngày một lần nên đã tăng số lần lên rồi. Tất nhiên ban đêm nó sẽ không kêu đâu nên cứ yên tâm nhé.”

“Thật không?”

“Ừm. Gà mẹ thường kêu khi thức giấc mà đúng không? Nên tôi để chú gà này kêu vào buổi sáng, trưa và chiều tối luôn.”

“Tuyệt thật đấy! Cậu đã dùng được phép thuật rồi sao?”

À, thật ra đây không phải phép thuật.

Nếu dùng được kỹ năng Sửa Chữa chắc còn làm được những thứ kinh khủng hơn, nhưng với cô ấy thì việc này chắc cũng kỳ diệu chẳng kém gì phép thuật rồi.

Quả nhiên kỹ năng Sửa Chữa cực kỳ hợp với tôi. Vừa thỏa mãn được tinh thần tiết kiệm, vừa khiến người khác vui đến mức này, chẳng phải đây là kỹ năng thiên chức sao.

“Chiếc đồng hồ này là món đồ đầu tiên tôi tự đi mua đấy. Nên tôi quý nó lắm, vậy mà chẳng hiểu sao sau đó nó không kêu nữa.”

Chẳng biết tự đi mua của tiểu thư là như thế nào, nhưng chắc chắn là có cả dàn hộ vệ đi kèm rồi. Chủ tiệm chắc đã được một phen hú vía.

“Lãnh địa nhà Rosemar có nhiều thứ thế này không?”

“Có chứ, nhiều lắm. Còn có cả những món vũ khí hay phương tiện vận chuyển lợi hại hơn nhiều cơ. Mọi người gọi chúng là cổ vật và trân trọng chúng lắm.”

Cổ vật!? Di vật cổ đại á!? 

Chẳng lẽ nhà Rosemar là một núi kho báu sao!?

“Thật á!? Nhà Noel xịn vậy sao?”

“Cậu thích những thứ đó hả? Tôi thì không rành lắm.”

“Thích lắm luôn ấy chứ!”

“Vậy thì, …ừm lần tới cậu qua nhà tôi nhé? Tôi sẽ dẫn cậu đi xem. Nhưng đa số là đồ hỏng hoặc đồ cũ thôi, vì chúng được đào lên từ các di tích mà.”

Hả!?

Trước khi kịp nhận ra, tôi đã dùng cả hai tay nắm lấy đôi bàn tay thanh mảnh của tiểu thư Noel và nhấc bổng lên.

“Đồ hỏng hay đồ cũ lại càng tốt! Thế mới tuyệt chứ! Nhất định tôi sẽ đến. Tôi sẽ không bao giờ buông đôi tay này của tiểu thư đâu!”

Hứa rồi đấy nhé! Phải dẫn tôi đến núi kho báu đó đấy!

“...Ơ. Ừ-Ừm. Tôi hứa...”

“Cảm ơn nhé, Noel!”

Ô ô ô ô ô ô ô! Hình như tôi vừa vớ được một vị hôn thê tuyệt vời nhất trần đời rồi!

“Ừm… Hachi này.”

Cô ấy gọi tên tôi? 

Ơ kìa, rõ ràng lúc đầu cô ấy ghét tôi lắm mà, sao giờ mặt tiểu thư Noel lại đỏ bừng lên thế kia?

Sửa xong cái đồng hồ mà vừa được mời về nhà Rosemar tham quan, vừa cải thiện được mối quan hệ luôn. 

Chẳng lẽ tiểu thư Noel cũng là tín đồ của tinh thần tiết kiệm sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!