Có Vẻ Tôi Hợp Với Kiểu Quý Tộc Hạng Xoàng

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 5

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 4

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 41

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 135

1~30 - Chương 3: Tiểu Nhân Thì Khéo Tay

Chương 3: Tiểu Nhân Thì Khéo Tay

Thế giới của kiếm và phép thuật. Đã thế còn sinh ra trong nhà quý tộc và có cả vị hôn thê!

Tuy nhiên, việc tôi thuộc dòng dõi quý tộc yếu tiểu và gần như chắc chắn không có tài năng ma lực cũng là điều đã được xác định!

Tôi, kẻ từng vui mừng vì có thể dùng được phép thuật ở thế giới này, giờ đây lại đâm sầm vào một bức tường ngăn cách tiếp theo.

Vị bác sĩ thiên tài thuở xưa tìm ra Ma Tạng dù hiểu rõ vai trò của nó nhưng lại hoàn toàn không biết cách sử dụng. Bởi lẽ, cơ thể con người vốn không có cơ chế để vận dụng ma lực từ Ma Tạng. Thế nhưng, với tinh thần có thì phải dùng cho bằng được, một kiểu tinh thần “thật lãng phí” y hệt tôi, vị thiên tài đó cuối cùng đã tìm ra phương pháp sử dụng, khai phá một con đường mới cho nhân loại. Tinh thần tiết kiệm đúng là vĩ đại thật đấy.

Chuyện đó đã xảy ra từ 1000 năm trước rồi. Lịch sử của phép thuật và ma lực quả thực rất sâu dày.

Có một loại thực vật sống ký sinh trên ma thú, và những sợi tơ của nó dùng khi ký sinh ngày nay được biết đến với cái tên “Ma Lực Tuyến”, có tác dụng vận chuyển ma lực từ Ma Tạng.

Vì thứ này không có sẵn trong cơ thể người, nên khi lên sáu tuổi, chúng sẽ được cấy vào người và lớn dần theo thời gian.

Vì đây là ống dẫn quan trọng để luân chuyển ma lực nên việc rèn luyện để chúng phát triển là không thể lơ là. Khác với Ma Tạng, đây là phạm vi mà nỗ lực có thể tác động, nên con em các gia đình quý tộc thường lao vào tập luyện đến chết đi sống lại.

Thế nhưng, tôi thấy hơi sợ. Dù mang tinh thần “cái gì được cho thì cứ nhận lấy”, nhưng cái gì đáng sợ thì vẫn cứ là đáng sợ thôi.

Cấy vào cơ thể là cái gì chứ!? Nghe hãi quá đi mất! Đến vắc xin miễn phí tôi còn ghét cay ghét đắng cơ mà. Tiêm chọc thực sự là quá hớp với tôi.

Vì mới chỉ đọc qua sách vở nên tôi cũng chưa rõ thực hư ra sao, nhưng tôi đã bắt đầu lo sốt vó cho cái ngày đó rồi.

Hức, muốn dùng phép thuật mà Ma Tạng thì yếu, Ma Lực Tuyến thì đáng sợ. Hu hu.

Đã thế, muốn dùng được phép thuật còn một chướng ngại “nữa” cơ, nên việc hiện thực hóa tham vọng bá cháy như mấy đứa trẻ con muốn làm siêu anh hùng thực sự là một lộ trình siêu khó nhằn.

Ôi không, xin lỗi linh hồn trẻ thơ trong tôi nhé. Ước mơ đó xem chừng không thành hiện thực được rồi.

Nghe tôi than vãn thế này chắc mọi người nghĩ tôi đang suy sụp lắm, nhưng thực tế thì không phải vậy.

Trái lại, mỗi ngày trôi qua tôi đều thấy vui không để đâu cho hết. Đó là nhờ tôi đã tìm thấy một sở thích mới.

“Cậu chủ Hachi, hôm nay cậu cũng chăm chỉ quá nhỉ.”

Vừa nói, người hầu riêng của tôi, Clon, vừa mang trà tới.

Hôm nọ tôi nhờ cô ấy làm cốc cho hai người chị sinh đôi, cô ấy đã vui vẻ nhận lời ngay. Khi tôi bảo cứ gửi hóa đơn chi phí cho nhà Wallengar, Clon đã từ chối. 

Cô ấy bảo hễ là tôi nhờ thì bao nhiêu cô ấy cũng làm, hơn nữa được tặng quà cho chị Cattleya và chị Ran cô ấy cũng thấy rất vui.

...Cô ấy là Thánh Nữ à? Cái tinh thần quảng đại, sẵn lòng cho đi mà không mưu cầu gì đó thực sự tuyệt vời quá đi mất.

Và rồi, những chiếc cốc thành phẩm thực sự rất đẹp, hai chị tôi cũng cực kỳ hài lòng. Dù được ca tụng là thiên tài này nọ, nhưng dáng vẻ vui sướng khi nhận được chiếc cốc ấy trông họ vẫn chỉ là những cô bé bảy tuổi mà thôi.

Tạm gác chuyện chiếc cốc sang một bên, lúc này tôi đang bận sửa chữa một chiếc “thiết bị giám định ma lực” đời cũ. 

Thiết bị này là một món đồ ưu việt có thể đo được sức mạnh, kích thước của Ma Tạng cũng như mức độ trưởng thành của Ma Lực Tuyến.

Chính vì thế mà nó rất đắt đỏ. Với một quý tộc nông thôn nghèo và tiết kiệm như tôi, vốn dĩ tôi nghĩ cả đời này mình cũng chẳng bao giờ chạm tay vào được.

Nghe nói đây là thứ cha tôi đã dày công chuẩn bị cho hai người chị ưu tú, nhưng ngặt nỗi nhà tôi là quý tộc nhỏ bé. Việc mua một thứ xa xỉ như vậy mới tinh đúng là giấc mơ giữa ban ngày.

Thế nhưng, chỉ cần dùng được một lần là đủ vốn. Ngay khi đo được chính xác sức mạnh Ma Tạng của hai chị, nó coi như đã xong nhiệm vụ. Đối với cha mẹ tôi, chỉ cần có được con số chính xác để báo cáo với Bá tước thì đây đã là một khoản đầu tư quá hời rồi.

Và gần đây, tôi đã đào bới được nó từ trong kho của dinh thự.

Cũng tại cái tính thật lãng phí nó thôi thúc đấy mà, tôi tự nhủ “Dinh thự quý tộc cơ mà! Chẳng lẽ không có món gì hay ho bị vùi lấp sao!”, và thế là tôi đào được món đồ đắt giá nhất chính là cái máy giám định này.

Vì nó đã hỏng và cũng hết giá trị sử dụng, bụi phủ đầy và gần như bị lãng quên, nên khi tôi hỏi xin cha, ông đã đồng ý cho ngay. Thế là tôi đã vớ bẫm rồi!

Chắc họ cũng định đem vứt bỏ nên thực sự chẳng ai bận tâm.

Nhưng mà! 

Với tôi thì đây không phải là thứ bỏ đi!

Đồ đắt tiền thế này mà chỉ vì hỏng chút đỉnh mà đem vứt á!? Thật là ngớ ngẩn! 

Trẻ con vẫn còn chơi được chán nhé!

“Tuyệt quá đi thôi. Hê hê. Dù đã phải đầu tư khá nhiều vào bộ dụng cụ chuyên dụng và tài liệu chi tiết để biết cách vận hành, nhưng cái này thừa sức lấy lại vốn.”

Đúng vậy, nếu sửa xong rồi bán cho quý tộc khác thì sẽ thu lời bộn tiền. Để sắm sửa những thứ cần thiết cho việc sửa chữa, tôi đã đầu tư hơn 100.000 rồi. Dụng cụ chuyên dụng và tài liệu không lưu hành rộng rãi nên đắt kinh khủng. Nếu thuê thợ sửa, có khi mất tới 10 triệu không chừng. Giá mua mới cũng tầm đó nên nhà tôi mới bỏ mặc nó luôn. Giá trị tiền tệ ở đây khá giống kiếp trước nên tôi thích nghi với cảm giác về tiền bạc rất nhanh.

Sửa xong đem bán cũng lời, mà để tự dùng cũng sướng. Vậy nên chẳng có lý do gì mà không sửa cả.

Chà, tôi đã quá coi thường rồi. Cứ đinh ninh quý tộc nhỏ bé thì chẳng có đồ gì tốt, ai ngờ càng lục lọi trong kho lại càng thấy vô số kho báu đồ cũ nằm ngủ yên. Ngoài máy giám định ra còn nhiều thứ hay ho lắm. Hê hê hê, với tôi đó chính là một núi vàng ròng.

Ngoại trừ thời gian học kiến thức quý tộc, luyện kiếm thuật và thời gian được Clon chăm sóc, hầu như tôi đều dồn hết tâm sức vào việc sửa cái máy giám định này. Tiện thể nói lạc đề chút, tôi ghét luyện kiếm. Nhưng giáo viên là một mỹ nhân ngực khủng nên giờ đó cũng không tệ lắm. Đó là khoảnh khắc tôi thấy làm quý tộc nông thôn cũng được đấy chứ.

Khi sửa chữa, dù những công đoạn đòi hỏi sức lực có hơi vất vả, nhưng kiến thức chuyên môn thì không làm khó được tôi. Tôi nhận ra rằng trước sự yêu thích, những kiến thức chuyên sâu hóc búa chẳng còn là vấn đề.

Kiếp trước cũng vậy. Việc học ở trường tôi không giỏi, nhưng sửa máy tính, sửa xe máy hay ô tô thì tôi rành chẳng kém gì thợ chuyên nghiệp. Chẳng phải là cố học đâu, mà kiến thức cứ tự vào đầu thôi. Vì tôi thấy vui mà.

Lần này cũng thế, mỗi ngày trôi qua phạm vi tôi hiểu rõ lại càng tăng lên, và việc sửa chữa cứ thế tiến triển.

“Hay thật đấy. Được đắm mình vào đam mê như vậy. Giống như sự thức tỉnh của kiểu người vì yêu mà giỏi ấy nhỉ.”

Hự!?

Lời nói của Clon làm tôi hơi giật mình.

“Sự thức tỉnh của kiểu người vì yêu mà giỏi” là một câu thành ngữ ở thế giới này.

Nếu muốn sử dụng hỏa thuật hay thủy thuật hoành tráng như các vị anh hùng mà lũ trẻ ao ước, thì bạn phải có hứng thú với lĩnh vực chiến đấu. 

Bởi lẽ ở thế giới này, đúng như câu nói đó, kỹ năng phát hiện ra sẽ tương ứng với tố chất của bản thân. Tùy vào kỹ năng đó mà có thể lên đời như hai người chị của tôi, hoặc trong vài trường hợp, có thể nhận được những thứ điềm gở đến mức bị trục xuất luôn.

Hức, lời thật thì thường khó nghe.

Dù tôi cũng ngưỡng mộ các anh hùng ngầu lòi, nhưng sự hứng thú của tôi lại nằm ở việc sửa chữa tận dụng tinh thần tiết kiệm này cơ. Vui không chịu nổi.

Trong cuộc đời này, chẳng có gì làm dopamine trong tôi tiết ra nhiều hơn thế.

Không thể dừng lại được cái tinh thần thật lãng phí này!

Lúc đó, nếu tôi nghe theo lời của Clon thì có lẽ mọi chuyện đã không dẫn đến cơ sự đó... chắc là sẽ có kiểu dẫn dắt như vậy đấy nhỉ.

Thế nhưng, sự lãng mạn này không thể dừng lại. Sau khi đầu tư thêm một số tiền lớn lên đến 50.000 yên và dành ra ba tháng trời, cuối cùng tôi đã sửa xong chiếc máy giám định ma lực. Nhân tiện, số tiền đó là tôi xin cha và đã bị ông càm ràm không ít mới chịu chi. Quý tộc nông thôn rất khắt khe trong việc chi tiêu mà.

Dành cho hai người chị đang trên đà thăng tiến thì không nói, chứ đầu tư cho một đứa con đính kèm như tôi thì mức đó đã là giới hạn rồi.

Làm sao tôi biết cái máy giám định quan trọng này đã sửa xong ấy hả? Là vì tôi đã dùng thử để kiểm chứng rồi.

“Giá trị tài năng Ma Tạng”

Tôi bước vào một thiết bị trông như một máy tắm nắng cỡ lớn, đưa toàn bộ cơ thể vào trong. Khởi động cái máy đã được gắn đá ma thuật giám định và nó bắt đầu soi quét từng chi tiết Ma Tạng trong cơ thể. Cảm giác chắc giống như chụp X-quang hay siêu âm ấy nhỉ. Còn quy mô thiết bị thì giống máy chụp CT hơn.

Và khi có kết quả, máy tự động mở ra, các con số hiển thị kết quả được in ra giấy. Kỹ thuật in ấn ở thế giới này cũng khá phát triển, nhờ vậy mà sách cũng tương đối rẻ.

Tôi khá có thiện cảm với những nơi văn minh phát triển và có những chức năng tinh tế như thế này.

Con số được ghi trên đó là “3147”.

Ôi chúa ơi.

Nói thẳng ra là không tốt. Ừm, là tệ đấy! Đúng chất quý tộc nhỏ bé luôn.

Kết quả được phân chia theo cấp độ, nhưng để nói về đỉnh cao của thế giới này trước thì đó là “trên 10,000”.

Xếp hạng S, thuộc hàng cực phẩm. Nếu ví với cá ngừ thì đây là phần bụng cá ngừ vây xanh tự nhiên đại béo. Đúng là những tồn tại trên chín tầng mây, cả quốc gia cũng chỉ có mười người là những con quái vật như thế. Thôi, đoạn này thì bỏ qua. Nhìn lên cao quá khứ sái cổ mất.

Dưới đó là những kẻ gần chạm mức quái vật với chỉ số từ 7,000 đến dưới 10,000. Hàng thượng phẩm. Giống như phần bụng cá ngừ vây xanh tự nhiên trung béo. Chỉ vì tầng lớp trên quá dị hợm thôi chứ họ cũng đã là quái vật lắm rồi.

Thật kinh ngạc khi hai người chị sinh đôi của tôi lại thuộc cấp độ cá ngừ vây xanh tự nhiên này. Hóa ra đó là lý do mà một gia đình quý tộc nhỏ bé ở vùng hẻo lánh này lại được vị Bá tước sở hữu đại lãnh địa để mắt tới.

Cả hai chị đều có chỉ số tài năng Ma Tạng là “7298”. Con số giống hệt nhau. Qua đây mới thấy chỉ số tài năng Ma Tạng bị ảnh hưởng bởi bẩm sinh đến mức nào.

Hai chị vẫn đang ở độ tuổi mà chỉ số còn có thể tăng trưởng. Chính vì thế họ đang nỗ lực tập luyện tại ngôi trường tập hợp toàn tinh anh để nâng cao con số đó. Nghe nói với tốc độ hiện tại, đến năm mười tuổi khi sự tăng trưởng dừng lại, họ có thể chạm mốc 9,000. Dù không được xếp vào hạng S, nhưng đó đã là mức độ quá dư dả rồi. Chẳng trách họ được tán tụng là cặp song sinh nữ thần từ vùng quê đi lên. Thật là đáng ghen tị quá đi.

Xong chuyện về phòng hạng sang rồi, giờ hãy cùng xem cái nhà trọ giá 3.000 một đêm nào. Dù chẳng đặng đừng nhưng xác suất rơi vào đây cao hơn nhiều, buồn thì có buồn thật đấy.

Chỉ số tài năng Ma Tạng ở mức 3,000 là hạng F. Tầm hạng trung dưới. Giống như cá ngừ vây dài còn lẫn gân ấy mà. Vị thế trong giới cá ngừ rất thấp, còn thua xa cả cá hồi. Với con số này thì nhiều người đi làm các công việc bình thường thôi.

May là tôi vẫn đang trong thời kỳ tăng trưởng nên có thể cố gắng cầu nguyện cho nó lớn thêm, nhưng ngặt nỗi việc nó có tăng hay không cũng phụ thuộc phần lớn vào tài năng, và dù có tăng suôn sẻ thì cũng chỉ lên được mức cá ngừ vây dài không gân thôi. Cá ngừ phương Nam còn chưa tới lượt nói gì đến cá ngừ vây xanh, đó chỉ là giấc mơ trong mơ.

Có lẽ tôi cũng nên từ bỏ lộ trình thăng tiến của cá ngừ và sống như một con cá hồi thôi nhỉ.

Sở dĩ tôi chứng minh được cái máy không chỉ đã sửa xong mà còn hoạt động chính xác là vì đúng lúc hai người chị về nhà, tôi đã nhờ họ đo thử. Hai chị cũng rất vui vẻ hợp tác vì ngay cả ở trường cũng hiếm khi được dùng thiết bị này. Có lẽ mối quan hệ tốt đẹp kể từ vụ chiếc cốc cũng giúp ích nhiều.

““Hachi khéo tay và thông minh thật đấy.””

“Quá khen ạ.”

Kết quả đo lại của hai chị vẫn giống hệt nhau, làm dấy lên giả thuyết là nỗ lực chẳng có tác dụng gì... Hơn nữa biên độ tăng trưởng của hai người họ thật đáng sợ, đã vượt qua mức 8,000 rồi. Ôi... đây chính là phần chutoro của cá ngừ vây xanh tự nhiên sao. Cái vị béo ngậy nó ở đẳng cấp khác hẳn luôn.

Câu chuyện buồn không chỉ dừng lại ở đó. Hay đúng hơn, giờ mới là lúc vào việc chính. Quý tộc nhỏ bé sao mà lắm thử thách phải vượt qua thế không biết.

Cùng lúc hoàn thành thiết bị, tôi đã bị mê man trong cơn sốt vài ngày.

Cả cha mẹ lẫn người hầu đều không quá lo lắng.

Bởi lẽ, đây là chuyện đương nhiên phải xảy ra.

Sự thức tỉnh của kỹ năng. Cuối cùng, tôi cũng đứng trước ngưỡng cửa quyết định xem mình có thể tung phép thuật vèo vèo để trở thành anh hùng trong mộng của lũ trẻ hay không.

Thế nhưng, kết quả mà nói, tôi đã không quay trúng cái kỹ năng trúng thưởng như các chị mình.

Trái lại, kết quả nhận được đúng thực là đậm chất của một gã quý tộc nhỏ bé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!