Cô gái TS đem lòng yêu và học cách đối diện với những vết thương trong tim.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1404

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web novel - Chương 4: Quá Khứ và Hiện Tại

—Nằm mơ về tuổi thơ.

Ký ức về những ngày về nhà từ trường và căn nhà luôn trống rỗng.

Cha mẹ tôi luôn nói rằng họ bận.

Họ luôn về nhà rất khuya, và khi tôi thức giấc vào đêm muộn, họ luôn uống rượu với vẻ mặt khó chịu.

Tôi muốn nói chuyện. Tôi muốn họ hỏi về những chuyện xảy ra trong ngày.

Nhưng tôi sợ họ sẽ giận, nên tôi chui vào chăn và giả vờ ngủ.

Luôn một mình. Luôn là cơm hộp siêu thị.

Tôi ghét căn nhà đó. Tôi ước mình lớn nhanh để có thể rời đi ngay.

“...”

Tôi đã có một giấc mơ quen thuộc. Về thời tôi còn là một đứa trẻ.

Tôi khi còn nhỏ, yếu ớt. Thời điểm tôi không được cha mẹ quan tâm.

“...Bây giờ thì khác.”

Tôi thở dài, xua đi cảm giác u sầu.

Đúng vậy. Tôi không còn là người đó nữa. Tôi đã trưởng thành và là một người lớn đàng hoàng có thể tự mình sống.

“...Phù.”

Tôi rời khỏi giường và kéo rèm cửa.

Bầu trời hôm nay âm u.

Đã một thời gian trôi qua kể từ khi tôi có cơ thể con gái.

Tôi nghĩ mình đã khá quen với cơ thể này, dù ban đầu tôi đã rất bối rối. Tôi cũng đã chuẩn bị quần áo phù hợp với cơ thể này. Tất nhiên là quần dài chứ không phải váy.

Tôi đã chuẩn bị chỗ đứng trong bếp, và đồng nghiệp ở nơi làm việc cũng đã quen. Bây giờ họ đối xử với tôi một cách bình thường. Có lẽ cũng tốt vì tôi vốn làm việc tại nhà, và không gặp mặt trực tiếp trừ khi họp.

Ban đầu tôi đã rất bối rối không biết mọi chuyện sẽ ra sao, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng chỉ có vậy.

Dù khó khăn đến đâu, nếu đi từng bước một, chắc chắn sẽ đạt được. Từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy.

...Tôi vẫn còn hơi lúng túng khi đi vệ sinh hoặc tắm.

Tôi đã được dạy những kiến thức cơ bản ở bệnh viện, và có vẻ như tôi không phải là người duy nhất trong hoàn cảnh này, nên tôi đã được giáo dục kỹ lưỡng về những vấn đề đó.

Nhưng khi tôi vô tình nhìn vào gương trong phòng tắm và nhìn thấy cơ thể của một cô gái nhỏ bé... tôi cảm thấy một cảm giác tội lỗi khó tả, hay đúng hơn là bối rối...

...Thôi, điều đó không quan trọng. Ngoài ra thì không có vấn đề gì lớn.

"Haru-san, chị có gặp khó khăn gì không?"

Người hàng xóm bên cạnh thỉnh thoảng lại quan tâm như vậy. Nhưng không có vấn đề gì cả. Tôi đã tự mình làm mọi thứ bấy lâu nay. Khi còn nhỏ và cả khi trưởng thành. Tôi ổn một mình.

Tôi không có ý định dựa dẫm vào bất cứ ai. Tôi có thể sống tốt một mình. Điều đó là đương nhiên đối với một người lớn đúng đắn.

...Mặc dù tôi không phải là không cảm thấy vui vì sự quan tâm của cậu ấy.

—Vào một ngày nọ.

Có một chút rắc rối ở nơi làm việc.

Có vẻ như phòng kinh doanh đã nhận một công việc mới mặc dù không có đủ khả năng, và tôi buộc phải sắp xếp lại lịch trình.

Thiếu sót trong giao tiếp giữa phòng kinh doanh và bộ phận sản xuất, hay nói đúng hơn là sự khác biệt về nhận thức.

À, đó là chuyện thường thấy trong ngành của tôi. Tôi đã từng gặp qua, và những lúc như vậy, mọi người đều cằn nhằn về phòng kinh doanh rồi làm thêm giờ để hoàn thành công việc.

Dù bực mình, nhưng đã ký hợp đồng rồi thì không còn cách nào khác.

Tôi làm việc, mong rằng tiền thưởng của kẻ đã gây ra chuyện này ở phòng kinh doanh sẽ bị cắt—

—Tôi thức dậy vào buổi sáng và nhận thấy cơ thể mình có điều gì đó không ổn.

Đó là lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm sau khi công việc khó khăn kết thúc.

“...Mình bị cảm à.”

Khi tôi ra khỏi giường, tôi hơi chóng mặt.

Có lẽ tôi đã làm việc quá sức. Tôi đã cắt giảm thời gian ngủ khoảng hai tuần để làm việc.

“Thật đáng tiếc... Mình đã định sẽ ăn thứ gì đó ngon mà.”

Tôi thở dài và quyết định nghỉ ngơi hôm nay.

Quản lý sức khỏe là rất quan trọng. Cần phải chú ý đến việc xử lý sớm để không bị nặng hơn.

Bởi vì tôi không có ai để dựa dẫm.

Không có ai nấu ăn cho tôi khi tôi không thể cử động, cũng không có ai đưa tôi đến bệnh viện—

"—Nếu có bất cứ điều gì, hãy nói với tôi nhé".

“...”

...Tôi cảm thấy như nghe thấy giọng nói đó từ đâu đó, nhưng tôi lắc đầu và gạt đi.

Điều đó không liên quan. Tôi có thể sống mà không cần dựa dẫm vào người khác.

Vì vậy, tôi lấy hộp cứu thương ra khỏi kệ và uống viên thuốc cảm cúm. Và khi tôi chuẩn bị quay lại giường.

“...À, hôm nay là ngày đổ rác.”

Tôi nhớ ra.

Tôi phải làm điều này ngay bây giờ.

Tôi nhặt túi rác mà tôi đã tập hợp ở cạnh cửa ra vào từ hôm qua và ra khỏi phòng.

Nhân tiện, phòng tôi ở tầng hai, ở cuối, và phòng của cậu ấy ở ngay bên cạnh. Việc tôi tìm thấy cậu ấy hôm đó cũng là vì cậu ấy ngã ngay trên đường đi của tôi.

“... Được rồi.”

Tôi ôm túi rác, thứ mà tôi cảm thấy nặng hơn nhiều kể từ khi cơ thể thay đổi, bằng cả hai tay và bước xuống cầu thang. Vì túi rác che khuất tầm nhìn, khiến tôi khó thấy bậc thang nên tôi phải cẩn thận từng bước chân—

“—Ơ?”

Xoẹt, đột nhiên, tôi cảm thấy mình nghe được âm thanh đó.

Chân tôi đạp vào không khí, và cơ thể tôi nghiêng về phía trước.

—À, không ổn rồi.

Khi tôi nghĩ vậy, thì đã quá muộn, cơ thể tôi dần dần nằm ngang mặt đất.

Có một cảm giác như thế giới đang chậm lại—

“—Ối!”

Một cú sốc chạy khắp cơ thể...

...Hửm?

“...Ơ?”

Tuy nhiên, tôi không thấy đau như tôi nghĩ, và tôi thận thận trọng mở mắt.

Và—

“...À... Có túi rác làm đệm...”

May mắn thay, túi rác đã nằm giữa cơ thể tôi và cầu thang.

Tôi hiểu ra rằng nhờ đó mà tôi không sao.

“...Phù.”

Thật nguy hiểm. Chỉ thiếu một chút nữa là tôi đã bị thương nặng.

Tôi đổ mồ hôi lạnh và biết ơn sự may mắn như phép màu này.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, tôi cố gắng đứng dậy—

“...Á!”

Không thể đứng dậy, tôi khụy xuống.

Cơn đau chạy từ gót chân.

“...”

...Tôi đã bị trẹo chân.