Chương 2 ( Part 1) - Gã Chăm Chỉ Nhưng Rất Kém Trong Việc Dựa Dẫm Người Khác
Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện của Sumie Izumi.
Nếu phải ví hoàn cảnh của tôi như một tựa đề giải trí nào đó, thì chắc sẽ là kiểu như thế này:
Khoan, khoan, đợi đã, Izumi nghĩ thầm.
Nghe thì gần đúng đấy, nhưng xét về độ chính xác thì… sai be bét. Không đến nổi 50 điểm. Trừ khi đây là một bài kiểm tra bị hạ thang điểm thảm hại, chứ không thì kiểu gì cũng phải thi lại.
Trước hết, tôi không phải là kẻ thao túng quyền lực trong bóng tối, cũng chẳng kiểm soát học viện này. Mà cái mác “người bình thường” cũng không đúng cho lắm.
Đây chỉ là một trường trung học phổ thông ở Tokyo. Không có kỳ thi đầu vào đặc biệt khó, cũng chẳng có gì nổi trội cả.
Buổi sáng, tiếng trò chuyện rôm rả của học sinh tràn ngập khắp nơi. Trong giờ học thì khoảng một nửa đang mơ màng. Sau giờ tan trường, giọng nói sôi nổi của các câu lạc bộ vang vọng khắp hành lang. Có những nhóm ồn ào tranh giành vị trí lãnh đạo, cũng có những “ con sói đơn độc” lặng lẽ bước đi với hộp đàn guitar trên lưng.
Chỉ là một ngôi trường trung học hết sức bình thường ở Tokyo.
Không có thế lực ngầm nào cả, kể cả tôi. Mà nếu tôi biết một kẻ như vậy, thì chắc hắn cũng không còn đủ tiêu chuẩn để gọi là “thế lực trong bóng tối” nữa rồi. À thôi, bỏ đi....
Dù vậy, chuyện tôi bị đuổi khỏi nhà với danh nghĩa “đồ vô tích sự” thì ờm... là thật.
Dòng suy nghĩ lang thang của tôi bị cắt ngang bởi một giọng nói lớn.
“Izumi! Hôm nay mày rảnh sau giờ học không?”
“Hả? Gì cơ?”
Tiếng hét ngay bên tai làm tai tôi ong lên.
Hồi nhỏ tôi từng bị viêm tai giữa. Có lẽ vì vậy mà tôi khá nhạy cảm với tiếng ồn lớn. Nhưng chắc cũng chẳng quan trọng gì.
Rồi ba tên con trai kéo tới bàn của Izumi, làm ầm ĩ cả lên.
“Bọn tao có hẹn karaoke với mấy cô gái trường St. Ren hôm nay!”
“Cần mày giúp, bro!”
“Nhìn lại mày đi, thứ duy nhất mày có là cái mặt với cái họ nhà mày thôi!”
“Dùng cái khuôn mặt đẹp vô dụng đó giúp ích cho thế giới đi!”
“Nghiêm túc mà nói, làm mồi câu là giá trị duy nhất của mày đấy!”
Cách nói chuyện thật không thể chấp nhận được, nhất là khi đang nhờ vả người khác.
Không chỉ riêng Izumi, mà ai nghe cũng phải tự hỏi: rốt cuộc bọn này có thực sự thích cậu ta không, khi nói ra những lời cay nghiệt như thế trong lúc đi tuyển người.
Đây chính là vị thế của Izumi trong lớp.
Ngoại hình và gia thế… đúng là Izumi được trời phú về ngoại hình. Nhưng cũng chỉ có thế. Hoàn toàn khác xa với việc “thao túng học viện từ trong bóng tối”, cậu chỉ là—
Trước ba tên đó, Izumi nở một nụ cười sâu xa, đầy ẩn ý.
“Haizz... Bọn mày đúng là đang tự đào mồ chôn mình đấy, biết không?”
“Hả?!”
Cả ba sững sờ, bị dọa bởi khí chất tự tin bất thường ấy.
Một mỹ nam chính hiệu từ chối buổi hẹn nhóm, lại còn nói rằng làm thế là vì lợi ích của bọn họ. Rốt cuộc câu đó có nghĩa là gì?
Và rồi Izumi nghiêm nghị tuyên bố:
“Nếu tao đi buổi hẹn đó, tao sẽ cướp hết mấy cô gái của bọn mày. Tao không nỡ làm chuyện tàn nhẫn như thế.”
Xung quanh Izumi như thể nở rộ những đóa hồng bí ẩn…!
“…………”
Im lặng chết chóc.
Cả ba chỉ đứng trơ ra nhìn Izumi với ánh mắt vô hồn.
Những đóa hồng tưởng tượng kia lập tức héo rũ. Cùng lúc đó, mặt Izumi đỏ bừng, người run lên, cậu hét lớn:
“Nói gì đi chứ! Bọn mày biết tao vừa nói hớ to cỡ nào không hả?!”
Rõ ràng là cậu đã lỡ miệng, dù trong đầu vẫn nghĩ rằng mình vừa suýt tránh được một thảm họa.
Nhìn Izumi, ba tên kia trao đổi ánh mắt rồi thở dài.
“Thấy chưa.”
“Nếu đã ngại thì đừng có nói ngay từ đầu chứ.”
“Ừ, thằng này đúng là hết thuốc chữa. Lần nào cũng phá hỏng bầu không khí.”
Họ hoàn toàn phũ phàng bỏ qua cậu.
Đối mặt với phản ứng lạnh lùng đó, ngay cả Izumi cũng không nhịn được.
“Im đi! Chính mấy người là kẻ nhờ tôi mà!”
“Thời buổi này là kỹ năng nói chuyện lên ngôi rồi.”
“Một diễn viên hài xấu trai còn được chú ý hơn cả mỹ nam đấy.”
“Nghiêm túc mà nói, ngoại hình với gia thế là tất cả những gì cậu có thôi.”
Bị sự thật tàn nhẫn dập thẳng vào mặt…
“Ơ? Gì vậy, Izumi-chi, có chuyện gì à~?”
Giọng nói vui tươi vang lên từ một nữ sinh tóc tẩy khi cô bước vào lớp.
[Amasaki Amane]
Người mẫu hiện tại, được xem là người dẫn đầu xu hướng thời trang của các nữ sinh hiện đại — một cô gái xinh đẹp tuyệt trần.
Không nghi ngờ gì nữa, nữ chính được yêu thích nhất học viện.
Sự xuất hiện của cô khiến cả lớp náo động.
“Amane! Lâu rồi không gặp!”
“Cậu nghỉ học từ tuần trước mà, có chuyện gì vậy?”
“Công việc à? Bình thường cậu đâu nghỉ lâu thế.”
Amane cười gượng.
“À… papa dẫn mình sang LA* một chuyến…”
Tiết lộ không nhỏ ấy khiến cả lớp bùng nổ.
“Không thể nào!”
“Đỉnh thật!”
“Tớ nghe nói bố Amane là nhà thiết kế à?”
Bị dồn dập câu hỏi, Amane vội giải thích:
“Không nổi tiếng đến thế đâu! Lần này mình chỉ đi theo một người thầy của bố thôi.”
“Nhưng dù vậy cũng tuyệt lắm mà!”
“Không hẳn~ Xem họ làm việc thì vui, nhưng đi gấp quá cũng mệt.”
Vừa nói, cô vừa mở túi, đổ ra một đống móc khóa.
“Đây, quà lưu niệm cho mọi người. Mình mua ở một cửa hàng nổi tiếng bên đó.”
Cô phát từng món một, rõ ràng là chọn theo sở thích từng người, khiến cả lớp bất ngờ. Các bạn nữ thì vui mừng “Dễ thương quá!”, còn con trai cũng tỏ ra hài lòng.
Một bạn nữ chợt nói:
“À mà Amane, cậu nghe về bài kiểm tra đột xuất hôm nay chưa?”
“Ừ, môn toán tiết đầu đúng không?”
“Cậu nghỉ thế có sao không?”
“Mình ôn bài bên đó rồi nên ổn thôi♪”
“Oa! Đúng là học sinh giỏi nhất lớp!”
Bị bao quanh bởi ánh mắt ngưỡng mộ, Amane đỏ mặt kêu:
“Đủ rồi~ Ai không hiểu thì lại đây, mình giảng cho!”
Mọi người tụ tập quanh bàn Amane. Cách giảng của cô cực kỳ dễ hiểu, trấn an hoàn toàn những bạn đang lo lắng.
Đây chính là vị thế của Amane trong lớp.
Sau hoạt động câu lạc bộ…
“Amane, về chung không~?”
“Tụi mình tìm được tiệm đồ ngọt cậu sẽ thích lắm đó~”
Nhưng rồi họ nghiêng đầu nhìn về phía bàn Amane.
Izumi đang ngồi cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị, vật lộn với sách giáo khoa. Nhìn khí thế là biết không ổn rồi…
Amane nhìn cậu với vẻ lo lắng.
“Izumi-chi, sao rồi?”
“…Tớ không hiểu.”
Những bạn nữ biết thành tích của Izumi đồng loạt thở dài.
“Izumi, bỏ cuộc đi.”
“Amane dạy cậu suốt mà cậu vẫn không làm bài kiểm tra được.”
Izumi bật lại:
“Im đi. Tớ cần thư giới thiệu đại học.”
“Vậy nên mới vô ích đấy. Amane, đi chơi với tụi này vui hơn mà~”
Amane chỉ mỉm cười dịu dàng, mang chút cảm giác của một người mẹ hiền.
Nay rảnh lên cho ae 1 chap=)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
