Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

218 1234

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

514 2518

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

30 31

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

249 756

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

457 1462

Chuyện bạn game online của tôi lại chính là em gái kế - Chương 10: Cái đồ hay để người khác phải lo

Chương 10: Cái đồ hay để người khác phải lo

Fiiria—phiên bản game của Hiori—là một cô nàng khá hậu đậu.

『Áaaaa! Tui lỡ mua nhầm một đống Potion hồi máu thay vì Potion hồi năng lượng rồi!』

『Fii-san dùng được ma pháp hồi phục mà đúng không?』

『Hức hức, phải làm sao đây…… Tận 50 bình lận đó……』

『……Hầy, để tớ mua lại vài bình coi như dự phòng cho.』

『Cảm ơn ông nhé! Đúng là Kuraisu-kun có khác!』

『Cậu chỉ được cái khéo mồm.』

Mấy hôm trước trong game cũng vừa mới xảy ra chuyện như vậy xong.

Sau giờ học, vừa rảo bước trên con đường về nhà, tôi vừa hồi tưởng lại dáng vẻ của Hiori lúc trưa nay.

Cứ ôm bụng với bộ mặt nhợt nhạt như thế thì bảo sao mọi người lại chẳng lo lắng cho em theo "hướng đó".

Thế nhưng tôi biết tỏng cái sự thật rằng đó chỉ là do em đã ăn quá nhiều mà thôi.

Cái hộp cơm toàn gà rán đó, ngay cả một đứa con trai như tôi còn thấy đầy bụng, thì với một cô gái mảnh mai như Hiori quả thực là quá sức.

Dẫu vậy, nhìn dáng vẻ Hiori cuống cuồng lên khi bị mọi người xung quanh hiểu lầm, tôi lại thấy thật ấm áp.

Và hơn hết, chỉ có mình tôi là biết rõ chân tướng sự việc.

Nghĩ đến đó, tôi lại thấy khóe môi mình vô tình nhếch lên đầy đắc ý.

"Anh về rồi đây."

Giữa tháng Chín với cái nắng muộn vẫn còn gay gắt, vừa về đến nhà là luồng không khí mát lạnh phả vào người khiến tôi thấy nhẹ nhõm hẳn đi.

Nơi hiên nhà, đôi giày lười của Hiori được cởi ra một cách vội vàng.

Có thể thấy em ấy đã cuống cuồng, hay nói đúng hơn là đã lao thẳng về phòng mình ngay lập tức.

——Bộ em ấy mong chờ cái avatar hợp tác đó đến thế sao?

Vừa nghĩ thầm, tôi vừa đi về phía bếp và đặt túi đồ mua sắm xuống.

Tôi đã ghé mua đồ rồi mới về nhà.

Kể từ ngày hôm qua, mẹ Yaeko—mẹ kế của tôi—đã đi đến chỗ bố tôi, người đang đi công tác biệt phái.

Cứ khoảng một đến hai tháng lại có một đợt như vậy.

Đây chẳng phải lần đầu tiên trong nhà chỉ có riêng tôi và Hiori.

(Chỉ có mình và Hiori thôi sao……)

Thế nhưng, chẳng hiểu sao chỉ riêng lần này tôi lại cảm thấy vô cùng ý thức về điều đó.

Lòng tôi bồn chồn không yên, đến mức chẳng buồn thay bộ đồng phục mà cứ thế lấy rau củ ra chuẩn bị.

Bình thường vào những lúc thế này, chúng tôi hay tự giải quyết bữa tối bằng cơm hộp mua sẵn hoặc đi ăn ngoài.

Vì sống trong gia đình chỉ có hai cha con từ nhỏ nên tôi cũng không hẳn là vụng về trong việc bếp núc, nhưng bảo là giỏi thì cũng không tới tầm.

Dẫu vậy, cũng chẳng có gì đáng để tự hào……

Món tôi mua hôm nay là nguyên liệu làm cà ri.

Nấu nhiều một chút thì ngày mai vẫn có thể ăn tiếp, lại còn tiết kiệm được khoản tiền ăn tối mà mẹ đưa để làm tiền tiêu vặt nữa.

Nhắc mới nhớ, ở Karaoke Celery cũng có món gọi là "Cà ri Dung nham của Thần Agni" thì phải……

Vừa lướt qua những suy nghĩ đó, tôi vừa lấy rau củ và thịt trực tiếp từ túi mua hàng ra để bắt đầu chế biến.

Tiện thể nói luôn, sở thích của tôi là ăn cà ri vị cay nồng kèm với một quả trứng sống.

Tôi thích cái cách mà quả trứng khiến vị cay trở nên dịu nhẹ và mượt mà hơn khi thưởng thức.

Nhắc đến cà ri, chắc hẳn khẩu vị của mỗi người đều khác biệt muôn màu muôn vẻ.

——Không biết khẩu vị của Hiori là gì nhỉ……?

Phải đối diện với sự thật rằng mình đã sống chung dưới một mái nhà suốt hơn 4 năm mà ngay cả điều đó cũng không biết, lồng ngực tôi bỗng nghẹn lại bởi một cảm giác tội lỗi pha lẫn xót xa.

Tâm trí tôi trở nên lạnh lẽo, bị xâm chiếm bởi một nỗi bồn chồn và hối hận muộn màng.

Để xua đi cảm giác đó, tôi bắt đầu thái rau củ một cách quyết liệt, đẩy nhanh tiến độ nấu nướng.

Có lẽ do đang trong tâm trạng bồn chồn mà miếng rau củ nào tôi thái ra trông cũng lởm chởm, chẳng đẹp mắt chút nào.

——Mình đang làm cái quái gì thế này không biết.

Đến khi chỉ còn công đoạn ninh nhừ, tôi định cất phần rau củ còn thừa vào tủ lạnh.

"Hửm?"

Bên trong tủ lạnh, một đĩa gà rán được bọc màng bọc thực phẩm đang nằm hiên ngang ở đó.

Chẳng lẽ bữa tối của Hiori cũng chỉ có mỗi món này thôi sao?

Nếu là Fiiria thì lúc này cô ấy sẽ làm gì nhỉ?

……Câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.

——Thật là, đúng là cái đồ hay để người khác phải lo mà.

Ngay khi vừa nghĩ vậy, bước chân tôi đã hướng lên cầu thang tầng hai.

"Hiori, em có đó không?"

"~~~~?!"

Ngay khi tiếng gõ cửa vang lên, bên trong lại vọng ra những tiếng loảng xoảng, đổ vỡ đầy hỗn loạn.

Chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nghe thấy tiếng động lớn đến mức đó, tôi bỗng cảm thấy như thể mình vừa làm chuyện gì xấu xa lắm vậy.

"À thì, anh vừa nấu cà ri cho bữa tối, em có muốn ăn cùng không……"

Không có lời đáp lại ngay lập tức.

Khoảng mười giây, hay có lẽ là hai mươi giây trôi qua.

Đó là một khoảng thời gian quá dài để chỉ đứng lặng yên trước cửa phòng.

"……Tại sao ạ?"

——!

Câu trả lời vọng lại nằm ngoài dự đoán của tôi.

——Tại sao?

Nhưng nếu suy nghĩ bình tĩnh lại, đó là một câu hỏi cực kỳ hiển nhiên.

Từ trước tới giờ chúng tôi luôn coi nhau như người dưng nước lã.

Gặp nhau ở nhà cũng chẳng thèm chào lấy một câu hẳn hoi.

Xưa nay đến cả việc cất tiếng gọi cũng hiếm khi xảy ra, nên có lẽ em ấy đang thấy khó xử khi đột nhiên bị tôi hỏi như vậy.

Đột ngột bị bảo là "Anh nấu cơm rồi, ăn chung đi" thì chắc chắn Hiori sẽ thấy hỗn loạn thôi.

"……"

"……"

——Mình đã làm chuyện bao đồng quá rồi sao?

Suy nghĩ đó chiếm trọn tâm trí tôi. Vì thế, những lời tiếp theo của tôi thốt ra một cách dồn dập, nghe cứ như một lời ngụy biện vậy.

"À thì, cái đó, lúc trưa em đã vất vả làm cơm hộp cho anh rồi mà đúng không? Thế nên anh định coi như đây là lời cảm ơn, chứ cứ để mắc nợ mãi thế thì cũng không hay."

Khởi đầu là vì tôi nghĩ chỉ ăn gà rán thôi thì không ổn.

Nhưng khi nói ra, chính tôi cũng dần cảm thấy đây là một lý do khá hợp lý đấy chứ.

"……"

"……"

Nhưng vẫn chẳng thấy hồi đáp, trong lòng tôi bắt đầu dấy lên sự sốt ruột và hối hận, thầm nghĩ "lẽ ra mình không nên làm chuyện khác thường này thì hơn".

"À— cái đó, nếu em không cần thì thôi cũng được. Vậy nên, đừng bận tâ—"

"……Ăn chứ."

Cạch.

Hiori khẽ mở hé cánh cửa, chỉ để lộ nửa khuôn mặt ra ngoài và nói như vậy.

"——Ra vậy."

Gương mặt tôi lúc trả lời chắc hẳn đã lộ rõ sự nhẹ nhõm vô cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!