Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3180

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Những ngày tháng dần thay đổi - Chương 94: Lại là em à

Chương 94: Lại là em à

"Xin lỗi nha! Tự dưng hôm nay tớ phải đi mua vải với dụng cụ cùng các bạn trong lớp rồi."

"À, ừm, tớ, kim……"

"Tớ thì phải ở lại bàn menu rồi. Chắc chắn phải có món cơm cuộn trứng vẽ hình lên trên chứ nhỉ?"

"Ra vậy."

Sau giờ học, bộ ba lớp bên cạnh gồm Hiori, Nanjou Rin và Yasutora có vẻ đều đang bận rộn với công tác chuẩn bị cho Lễ hội văn hóa.

Đặc biệt là Hiori, em đang hừng hực khí thế với công việc may vá.

Vốn dĩ Hiori không phải là người khéo tay cho lắm. Ban nãy lúc được hướng dẫn cách khâu, em còn chật vật mãi mới xỏ được sợi chỉ qua lỗ kim.

Thế nhưng, chính điều đó dường như lại càng châm ngòi cho sự quyết tâm trong em.

Hiori là một người một khi đã làm là sẽ làm đến cùng.

Qua những ngày tháng sát cánh trong game, tôi đã thấm thía điều đó đến mức không muốn nhớ lại. Từ luyện kim, pha chế cho đến nghề mộc…… một khi đã vập vào và tự đặt ra mục tiêu cho bản thân, việc em thức trắng đêm cày cuốc là chuyện như cơm bữa.

Hồi đó tôi còn hay ngán ngẩm thầm nghĩ "Trong game mà cũng cày cuốc kinh vậy……", nhưng không biết Hiori ngoài đời thực thì sẽ ra sao?

Lần này chắc hẳn em cũng đã đặt ra một mục tiêu nào đó giống như lúc chơi game.

Nhìn cái dáng vẻ dù vụng về nhưng vẫn kiên định tiến bước trên con đường mình đã chọn, ai mà không muốn cổ vũ cho em cơ chứ.

——Cố lên nhé.

Tôi thầm gửi lời động viên và đứng nhìn bóng lưng em khuất dần.

Chà, giờ mình nên làm gì đây.

Định bụng phụ giúp lớp mình chuẩn bị cho Lễ hội, nhưng mọi thứ vẫn đang trong giai đoạn thảo luận. Chẳng có việc gì cụ thể để tôi nhúng tay vào cả.

Ngoảnh lại nhìn, hình ảnh cô bạn đeo kính cắt tóc đầu nấm lúc nãy dạy Hiori cách khâu vá bỗng hiện ra trong tâm trí.

『Sức hút của Yoshida-san không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài đâu.』

Bất chợt, lời cảnh cáo của Sakaguchi Kenta vang vẳng bên tai.

Tôi nhớ lại cảnh tượng Hiori được hướng dẫn may vá ban nãy.

『A, chỗ này cậu thử dùng cây kim này xem.』

『?! Trơn tru quá ạ!』

『Gặp vải dày thì dùng kim to sẽ dễ may hơn. Đây, cậu thử xỏ qua phần vải gấp khúc này xem.』

『Oa! Tuyệt quá, xuyên qua được luôn này!』

Em chăm chú học hỏi, và khi làm được, khuôn mặt em lập tức rạng rỡ như một đóa hoa bung nở.

Nụ cười đó đã hoàn toàn đốn gục trái tim của những nữ sinh đang hướng dẫn em.

Được nhìn thấy một nụ cười rạng ngời như vậy, ai mà chẳng thấy công sức mình bỏ ra để chỉ bảo là hoàn toàn xứng đáng.

Chừng đó là quá đủ để chứng minh lời cảnh cáo của Sakaguchi Kenta hoàn toàn có cơ sở.

Cảm giác bức bối lại nhen nhóm trong lồng ngực.

——Nhắc mới nhớ, trưa nay không thấy mặt cậu ta đâu.

Một phần cũng vì tò mò không biết hiện tại Sakaguchi Kenta đang làm gì, tôi rảo bước hướng về phía lớp cậu ta.

"Kurai-kun?! Tránh đường cho tớ với!"

"Hả?!"

Vừa mới đến gần cửa lớp, Sakaguchi Kenta đã lao vụt ra như một mũi tên.

Khuôn mặt cậu ta nhăn nhó, hoảng loạn tột độ như đang trốn chạy khỏi một thứ gì đó vô cùng kinh khủng.

Và khi nhìn ra phía sau cậu ta, tôi lập tức hiểu nguyên nhân là gì.

"Người đằng trước ơi, bắt Sakaguchi-kyun lại giúp bọn tớ với!"

"Đừng để cô nàng của tụi tớ sổng mất!"

"Này, cậu cũng mau qua phe bọn tớ đi!"

"Cứ thử đi rồi sẽ thấy khoái cảm dần dần cho xem!"

Đó là một đám đông vô cùng dị hợm.

Một nhóm nữ sinh—chắc là bạn cùng lớp của Sakaguchi Kenta—cùng với một đám nam sinh đang đóng giả nữ.

Sức ép kỳ quái từ cái đội quân đó khiến tôi hơi chùn bước——nhưng nhớ lại lời cảnh cáo ban nãy, tôi vươn tay ra tóm chặt lấy cậu ta.

"Khoan, Kurai-kun?! Oái, mọi người định làm gì, bình tĩ——"

"Này, cống hiến cho lớp chút đi chứ."

Mặc kệ bản thân cũng đang lẩn tránh việc lớp, tôi nhẫn tâm giao nộp Sakaguchi Kenta cho đám bạn cùng lớp của cậu ta.

Và thế là, cậu ta bị đám nam sinh kẹp chặt hai tay, trong khi đám nữ sinh thì không ngừng sờ soạng, nắn bóp như đang kiểm tra món hàng rồi áp giải đi.

Trước khi rời đi, cô bạn nữ sinh dẫn đầu đám đông nở một nụ cười rạng rỡ và nói lời cảm ơn tôi.

"Cảm ơn cậu nhé. Lớp tớ mở quán Cabaret Club giả gái tên là 'Đam mỹ' đấy. Nếu cậu ghé qua, nhớ chỉ định Kenty—người đã biến hình thành một đại mỹ nhân—nhé."

"À, ờ……"

Ra là vậy, thảo nào cậu ta lại chạy trối chết như thế.

Hôm Lễ hội chắc chắn tôi phải sang chiêm ngưỡng cái dáng vẻ oai hùng của Sakaguchi Kenta mới được——tôi thầm thề trong lòng, rồi rời khỏi trường với tâm trạng sảng khoái hơn hẳn.

◇◇◇

『Subaru-kun, trăm sự nhờ con để mắt đến Hiori giúp mẹ nhé.』

Trên đường ra ga, lời dặn dò sáng nay của mẹ Yaeko lại vang lên trong tâm trí tôi.

Tôi rất hiểu sự lo lắng của mẹ Yaeko dành cho Hiori, và bản thân tôi cũng hoàn toàn đồng tình với việc hai đứa nên đi về cùng nhau.

Nhưng vấn đề là, chờ ở đâu mới được.

Đứng đợi ở gần trường thì lộ liễu quá.

Tôi không muốn mối quan hệ giữa tôi và Hiori bị người khác tò mò, soi mói.

——Chờ ở trước ga Hatsuseya là hợp lý nhất.

Hiori cũng đã vài lần đứng đợi tôi ở đó, có lẽ đây là địa điểm an toàn nhất.

Ngay lúc tôi định lấy điện thoại nhắn tin báo cho em biết mình sẽ đợi ở đó thì.

"Ơ kìa, Yoshida-san ra tận đây luôn à? Cậu đi mua dụng cụ xong rồi sao?"

"Nếu vậy thì lại đây một lát đi. Này, phải ướm thử vải lên người mới dễ hình dung được chứ!"

"Ơ, dạ, à ừm, mình……"

Sự việc xảy ra ngay tại khu phố mua sắm trước nhà ga.

Một cô gái giống hệt Hiori đang bị một đám nữ sinh hớn hở kéo đi.

Cô gái đó có khuôn mặt giống Hiori đến mức, dù có là bạn cùng lớp thì việc nhìn nhầm cũng là chuyện hết sức bình thường.

Bản thân cô gái ấy có vẻ cũng đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên mới bị họ kéo đi xềnh xệch.

Cái dáng vẻ luống cuống, bối rối của cô gái ấy lại càng giống y đúc điệu bộ của Hiori, khiến đám bạn học càng thêm tin chắc vào sự nhầm lẫn của mình.

"Nhỏ đó đang làm cái quái gì ở đây vậy?"

Hàng loạt câu hỏi bủa vây trong đầu tôi: Tại sao nhỏ đó lại ở đây? Tại sao lại tiếp tục ăn mặc giống Hiori? Nhưng tôi không thể nhắm mắt làm ngơ, để mặc sự hiểu lầm này tiếp diễn.

"Hii-chan!"

"S-Suu-kun!"

Tôi cố tình gọi lớn để thu hút sự chú ý của đám nữ sinh kia.

"Mấy cậu buông cô bé ra đi. Cô bé đó, ừm…… là em gái của Yoshida Hiori đấy."

"Đ-Đúng rồi đó……!"

"Kurai-kun? Ơ nhưng mà…… Hả?!"

"Đùa à…… Cậu nói xạo…… đúng không……?"

Khi tôi tiến lại gần, cô gái có ngoại hình giống hệt Hiori——Arise Hino vội vã chạy lạch bạch đến nấp ra sau lưng tôi.

Chính cái hành động mang đậm chất "Hiori" đó lại càng khiến khuôn mặt đám bạn cùng lớp hiện rõ vẻ hoang mang tột độ.

"Hà."

"Á, này!"

Tôi tóm lấy vai Arise Hino đang nấp phía sau, mạnh tay lôi cô bé ra đứng đối diện với họ.

"Mấy cậu nhìn kỹ đi. Cao hơn cô chị một chút, ánh mắt cũng sắc sảo hơn hẳn cái vẻ ngơ ngác của cô chị đúng không? Hơn nữa——ngực cũng to hơn cô chị nhiều."

"Ể…… Hừm, đúng thật, cái xúc cảm này…… ừm, có vẻ không phải rồi."

"Nhắc mới nhớ, cũng có tin đồn là có một cô bé trông giống hệt Yoshida-san, hóa ra là cô bé này à."

"Hể?! Á, mọi người làm gì vậy?!"

Không chỉ bị nhìn chằm chằm bằng những ánh mắt thiếu tế nhị, Arise Hino còn bị đám nữ sinh đó vô tư nắn bóp, sờ soạng khắp người y hệt như những gì họ đã làm với Hiori ban trưa.

Bị nhào nặn giữa đám đông, cô bé dùng ánh mắt ngấn lệ lườm tôi như muốn hét lên "Anh nói cái quái gì vậy hả!"——còn tôi thì nhẹ nhàng ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Chà, nói sao nhỉ. Dù sao thì cô bé cũng đang bị sờ soạng vào mấy chỗ khá nhạy cảm, nên tôi cũng không tiện nhìn thẳng.

"Chào em gái nha!"

"Hôm Lễ hội văn hóa nhớ đến chơi nhé!"

"À, a ha ha……"

Sau khi đã trêu chọc Arise Hino thỏa thuê, đám nữ sinh rời đi với khuôn mặt rạng rỡ, hớn hở.

Cô bé bị bỏ lại ném cho tôi một cái nhìn sắc lẹm, và tôi cũng chẳng vừa, lườm lại cô bé y chang như vậy.

"Này! Anh cứu người kiểu gì kỳ cục vậy, Suu-kun!"

"Cứu được là được rồi…… Quan trọng hơn là, em đang làm cái trò gì ở đây vậy, Hii-chan? Cái bộ dạng đó là sao?"

"À ừm, chuyện này là……"

"……"

Arise Hino đang mặc đồng phục của trường tôi.

Nếu là bộ đồng phục thủy thủ hôm nọ cô bé mặc đến trường thì không nói làm gì, đằng này lại mặc y xì đúc thế này, bảo sao những người biết Hiori lại không nhận nhầm cho được.

"Thì, tại em lỡ dại…… Vừa mới nhận được bộ đồng phục, em phấn khích quá nên cứ thế mặc luôn đi ra ngoài."

"Hả? Thế nghĩa là——"

"A, đúng rồi! Đã mất công đến đây rồi thì anh đi cùng em một lát đi!"

"Này!"

Thái độ khép nép ban nãy bay biến đi đâu mất, cô bé lại hùng hổ nắm tay kéo tôi đi.

Chắc hẳn mọi vướng mắc hôm nọ đã được giải tỏa, trên môi Arise Hino giờ đây nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Nụ cười đó gợi lại trong tôi hình bóng của Hii-chan ngày bé, khiến tôi đành bật cười khổ não, tự nhủ đúng là hết cách với cô nàng này.

Thế nhưng, khi đứng trước nơi mà cô bé dẫn đến, tôi hoàn toàn đứng hình, không biết phải làm sao.

"Nghe nói hôm nay họ cho phép đi xem trước mặt bằng đấy. Tiện thể rủ Suu-kun đi cùng để xin ý kiến luôn."

"Không, nhưng mà chỗ này là……"

Đó là một nơi mà học sinh cấp 3 bình thường chẳng bao giờ có dịp bén mảng tới.

Nhìn bóng lưng Arise Hino hăm hở bước vào trong, tôi chỉ biết ngây ra như phỗng.

"Suu-kun?"

"À, ừ, anh vào ngay đây."

Bộ đồng phục mới tinh, và cái nơi mà cô bé vừa bước vào.

Tôi đã lờ mờ đoán được Arise Hino định làm gì, nhưng sự việc diễn ra quá đỗi bất ngờ khiến não bộ tôi chưa kịp tiêu hóa.

——Bất động sản Akatsuki.

Đó chính là nơi mà chúng tôi vừa mới đặt chân vào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!