Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 153: *Tâm tư của Hino

Chương 153: *Tâm tư của Hino

Ngẫm lại, cô bé đã sống một cuộc đời hoàn toàn vô định.

Chẳng có mục tiêu nào cụ thể, cũng chẳng có khát khao mãnh liệt nào, chỉ biết ngoan ngoãn xuôi theo dòng chảy.

Không cần phải suy nghĩ quá nhiều, gọi là nhàn hạ thì cũng đúng.

Cái nghề người mẫu này cũng vậy. Chẳng mặn mà gì cho cam.

Tất cả chỉ là làm theo chỉ thị của bố.

Cũng không biết là phúc hay họa, cô bé lại được trời phú cho ngoại hình và tài năng thừa sức đáp ứng yêu cầu đó, cộng thêm việc bố cô bé có đủ tài lực và các mối quan hệ để chống lưng.

Đối với những người đang liều mạng theo đuổi ước mơ, có lẽ sự tồn tại của cô bé là một điều ngang trái khó chấp nhận.

Về mặt lý trí, cô bé hiểu đây là một thế giới đầy rẫy chông gai và vô cùng khắc nghiệt.

Có lẽ cô bé đã được ông trời quá ưu ái.

Trên con đường trải hoa hồng dẫn đến thành công của mình, cô bé đã từng đứng nhìn từ xa biết bao kẻ thất bại trong việc chạm tay vào ước mơ.

――Chà, hẳn là mấy cô bé đó đang tiếc nuối và buồn bã lắm nhỉ.

Thế nhưng, cô bé chưa bao giờ thực sự thấu cảm được nỗi đau của họ.

Bởi cuộc đời của cô bé hoàn toàn xa lạ với hai chữ "cơ cực".

Chưa từng nếm mùi thất bại, chưa từng đâm sầm vào ngõ cụt, mọi thứ luôn thuận buồm xuôi gió.

Ngoại trừ một vài chuyện hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát, thì hầu hết mọi việc đều diễn ra chính xác theo ý muốn của cô bé.

Chính vì vậy, cô bé đã phạm phải một sai lầm chí mạng.

『Hii-chan, à không, Hino. Anh thích em. Nhưng cái thích đó, không phải là tình yêu.』

Ban đầu, cô bé phải mất một khoảng thời gian khá lâu mới có thể tiêu hóa được ý nghĩa của câu nói đó.

Đó là lời đáp lại của Subaru sau không biết bao nhiêu lần cô bé buông lời gạ gẫm nửa đùa nửa thật với anh ấy.

Dù không hẳn là nghiêm túc 100%, nhưng cũng chẳng phải là hoàn toàn đùa cợt.

Chẳng hiểu sao――dù chẳng có lấy một cơ sở nào, cô bé lại ôm ấp một ảo tưởng ngu ngốc rằng: Kể cả cô bé có thực sự hẹn hò với anh ấy, thì mối quan hệ giữa chị hai và cô bạn thân kia vẫn sẽ suôn sẻ, và tất cả mọi người đều có thể mỉm cười hạnh phúc. Những chuyện viển vông như thế.

――Mình đúng là đồ ngốc.

Chỉ đến khi bị thực tại phũ phàng giáng cho một cú tát, cô bé mới thấu hiểu được ý nghĩa đằng sau những giọt nước mắt của họ.

Và thứ còn lại bao trùm lấy trái tim cô bé lúc đó, chỉ toàn là sự hối hận.

Giá như lúc đó mình đừng nói những lời như vậy, giá như mình đừng dùng cách đùa cợt đó…… Những viễn cảnh "giá như" ấy cho đến tận bây giờ vẫn không ngừng hiện về, gặm nhấm tâm can cô bé.

Nhưng cô bé biết, dẫu có cầu xin ngàn vạn lần, điều đó cũng đã trở thành một mong ước không bao giờ có thể trở thành hiện thực.

Giá như cô bé có thể dũng cảm truyền tải tình cảm của mình một cách thành thật, thì dẫu cho kết quả có là một nỗi đau xé nát cõi lòng, chắc chắn cái rào cản vướng bận này cũng sẽ không hình thành trong ngực.

Có lẽ nó sẽ đeo bám cô bé đến cuối đời.

Một vết sẹo không bao giờ phai mờ.

Chính vì vậy, cô bé không thể đứng nhìn người chị mà mình yêu quý lại giẫm lên chính vết xe đổ của mình.

"Đừng có tự ý khóc lóc, rồi tự ý bỏ cuộc như thế, cái bà chị ngốc nghếch này!"

"……?!"

Ban đầu cô bé chỉ định đứng quan sát thôi.

Thế nhưng, khi nhận ra, bàn tay cô bé đã tự động vung lên, đến chính cô bé cũng phải giật mình.

Cảm xúc trong cô bé đã hoàn toàn bùng nổ.

――Mấy cái tính cách ngu ngốc này, có cần thiết phải giống nhau đến vậy không!

"Onee-chan! Chị vẫn chưa nói thẳng câu 'em thích anh' với người ta mà! Đừng có tự ý chạy trốn rồi đóng vai nữ chính bi kịch ở đây, đồ hèn nhát!"

"Hino, san……"

Nhìn bộ dạng đó, cứ như đang soi gương thấy chính bản thân thảm hại của mình trong quá khứ, khiến cô bé vô cớ nổi điên.

Việc chị hai sẽ nghĩ sao, lỡ bị chị ấy ghét thì sao, những thứ đó giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Không thể để chị ấy phải mang theo vết sẹo giống mình, cô bé dồn hết uất ức trong lòng chất vấn chị.

"Này onee-chan. Xác nhận lại một chút nhé, chị đã bao giờ thổ lộ tình cảm một cách đàng hoàng, rõ ràng với anh ấy chưa?"

"Chuyện đó, thì……"

"Chưa chứ gì? Chắc lại chỉ toàn vòng vo lấp liếm, hay ậm ờ bóng gió thôi đúng không? Thế thì có khác gì chưa từng một lần thật lòng đối mặt với anh ấy đâu!"

"…………"

"Nếu không nói ra rõ ràng chắc chắn chị sẽ phải hối hận! Đợi đến lúc gạo nấu thành cơm rồi, thì có làm gì cũng vô ích thôi! Để rồi sau này lại phải tự gặm nhấm cái suy nghĩ 'giá như lúc đó mình nói ra thì tương lai đã khác'…… Nhưng nếu nói ra, thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc như thế nữa……"

Những âm cuối bật ra chỉ còn là tiếng nấc nghẹn ngào.

Lúc đó, cô bé mới chợt nhận ra hai hàng nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên má tự khi nào.

"……Mấy cái chuyện đó, chị biết."

"Onee-cha――"

"Chị biết thừa! Từ trước đến nay, chị đã nếm trải đủ rồi!"

"――!"

Đó là một phản ứng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Phải chăng chị ấy đã bị dồn nén đến giới hạn cuối cùng? Cảm xúc của chị như một con đập bị phá vỡ, phun trào mọi giận dữ, uất ức xả thẳng vào cô bé.

"Bởi vì, từ trước đến nay, lúc nào mọi chuyện cũng bế tắc hết! Dù chị có nói! Có khóc! Thì cũng chẳng thay đổi được gì…… Chị, chị đã rất cố gắng rồi mà…… Nhưng mà, vẫn là không được…… nếu là chị thì vẫn không được……"

"Chuyện đó…… Nhưng mà…… vậy nên chị định bỏ cuộc sao?!"

"Làm sao mà chị bỏ cuộc! Những chuyện khác thì sao cũng được, nhưng riêng chuyện này…… Chị phải làm sao đây…… ư hức……"

"Onee, chan……"

Nói rồi, Hiori ngồi phịch xuống đất, khóc nức nở như một đứa trẻ.

cô bé cảm nhận rõ sự mạnh mẽ giả tạo mà chị mình đã phải gồng mình dựng lên bấy lâu nay đang sụp đổ hoàn toàn.

Người chị gái đáng tự hào của cô.

Tuy vụng về, nhưng chắc chắn chị ấy đã nỗ lực làm tất cả những gì có thể theo cách riêng của mình.

Có lẽ vì vậy, trái tim chị ấy đã trở nên kiệt quệ từ lâu.

Cô bé không rõ ngọn ngành sự việc đã diễn ra thế nào. Nhưng nhìn bộ dạng rách nát tơi tả của chị lúc này, cô biết chị khó mà gượng dậy nổi. Nhìn chị tiều tụy, cô bé thấy tim mình như bị bào mòn, xót xa vô cùng.

Tuy nhiên, trong lòng cô bé lại dâng lên một cảm giác thật diệu kỳ.

Ngay lúc này đây, cả hai đang cãi nhau. Một trận cãi vã thực sự, nơi cả hai đều bung hết mọi suy nghĩ thật lòng.

Dù hai chị em có vẻ ngoài giống nhau, nhưng cô bé bỗng chốc hiểu ra rằng: Những tâm tư, gánh nặng mà hai người đang mang vác hoàn toàn khác biệt.

Cô biết, những lời lẽ sắc nhọn đang cứa vào tim nhau. Nhưng đồng thời, cô bé cũng cảm nhận được rằng, cả hai đang thực sự thấu hiểu đối phương hơn bao giờ hết.

Đúng vậy, cô và người chị, xét trên mọi khía cạnh, là hai cá thể hoàn toàn khác biệt.

――A, thảo nào Subaru-kun chưa bao giờ nhầm lẫn giữa mình và chị hai.

Có những chuyện, dù có thân thiết đến mấy, nếu không chịu đối mặt trực diện để bộc lộ cảm xúc, thì vĩnh viễn chẳng thể nào hiểu thấu.

Chính vì vậy, cô bé muốn người chị gái này――một người vốn luôn yếu đuối, hay khóc nhè…… nhưng lại ẩn chứa lòng dũng cảm vô biên――hãy mạnh dạn truyền tải tâm ý của mình.

Đó là sứ mệnh đầu tiên trong đời mà cô bé cảm nhận được.

"Đi cãi nhau…… với 'anh trai' thôi."

"…………Hả?"

Đến chính cô bé cũng chẳng hiểu mình vừa nói cái gì.

Việc đầu tiên cần làm là phải truyền đạt ý định của cô cho chị hai hiểu.

Chắc chắn khi đó, chị ấy sẽ nhận ra tầm quan trọng của việc nói ra cảm xúc thật của mình.

"Ừm, đi cãi nhau. Chúng ta sẽ đi kiếm chuyện. Mình sẽ đường đường chính chính, nói thẳng mặt Subaru-kun rằng 'Em thích anh'. Quăng hết mấy cái mác gia đình hay em gái gì đó ra chuồng gà đi, cứ thế mà nói thẳng tuột ra. Em chắc chắn Subaru-kun cũng đang rất để tâm đến vấn đề đó. Nhưng mà kệ xác, một đứa em gái như chị lại dám lớn tiếng với anh ta như vậy đấy. Bị một đứa em gái tỏ tình bằng tất cả tâm can, hỏi sao mà anh ta không bận tâm cho được, hơn nữa, chắc chắn…… anh ta sẽ khắc cốt ghi tâm chuyện đó suốt đời luôn!"

Cô bé biết cái mớ lý thuyết của mình nghe nó hoang đường cỡ nào.

Thế nhưng, cảm xúc đang sục sôi trong cô lúc này không thể nào dập tắt được.

"Vậy nên, đi thôi! Mình sẽ đến tặng cho Subaru-kun một vết sẹo không bao giờ phai!"

"H-Hino-san……?!"

Nói rồi, cô bé tóm lấy tay người chị và chạy thục mạng.

Việc đối phương có tiện hay không, cô bé chẳng thèm bận tâm.

Sự trùng hợp kỳ lạ này khiến cô bé liên tưởng đến cái ngày đầu tiên cô dẫn chị lén ra ngoài, và rồi cả hai bị trượt chân ngã xuống vách đá.

Vì vậy, chắc chắn đây chỉ là sự ích kỷ của riêng cô.

Một khát khao áp đặt, mong muốn chị hai không phải hối hận về chuyện của Subaru.

Chắc chị ấy đang thấy phiền phức lắm.

Nhưng dẫu vậy, cô bé vẫn không thể kìm nén được mong muốn lôi người chị đang tự nhốt mình trong vỏ bọc này ra ngoài ánh sáng.

Bởi lẽ, tận sâu trong đáy lòng cô bé, mong ước ấy vẫn vẹn nguyên như ngày bé.

"Chị biết không, em chỉ muốn thấy chị hai luôn mỉm cười thôi!"

"Hể ế?!"

Thật ra, chẳng có gì to tát.

Ngay từ nhỏ, cô đã là một đứa cuồng chị gái, một tình yêu thương dành cho chị còn lớn hơn những gì cô bé tự nhận thức được.

Vì là một đứa trẻ con, cô đã phạm sai lầm.

Và vết thương ngày ấy, cũng giống như vết sẹo của Subaru, vẫn hằn sâu trong tim.

Thế nhưng, nếu chị hai chịu mở lời――chắc chắn, những vết thương ấy rồi sẽ được xoa dịu.

――Aaa, mình đúng là một đứa ích kỷ hết chỗ nói!

Chính vì vậy, lần này tuyệt đối không được phép thất bại.

Vừa liếc nhìn chị hai đang hoa mắt chóng mặt bị cô lôi xềnh xệch theo, cô bé vừa móc điện thoại ra trong lúc vẫn còn thở hổn hển.

"Giám đốc điều hành Nanjou phải không ạ? Thực ra là――"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!