Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 126: Kết nối

Chương 126: Kết nối

Giấy thỏa thuận bãi nại

Bên A: Arise Naoki

Bên B: Kurai Subaru

Bên B thừa nhận có nghĩa vụ thanh toán cho Bên A số tiền bồi thường là 16.900.000 yên liên quan đến các hạng mục dưới đây.

Ghi chú

Vào ngày ○ tháng 12 năm Reiwa thứ ○, Bên B đã đột ngột sử dụng bạo lực đối với Bên A, gây ra thương tích cho Bên A với thời gian điều trị dự kiến là 2 tuần.

Hơn nữa, Bên B thừa nhận đã gây ra sự cố khiến chiếc đồng hồ đeo tay, nhẫn và bộ âu phục mà Bên A đang mặc trên người bị hư hỏng, và đồng ý chi trả chi phí để phục hồi lại tình trạng ban đầu.

Chi tiết được liệt kê ở mục tiếp theo.

Chi phí điều trị thương tích và tiền bồi thường tổn thất tinh thần: 2.700.000 yên.

Chi phí phục hồi đồng hồ đeo tay: 5.400.000 yên.

Chi phí thu mua nhẫn bị hỏng: 7.600.000 yên.

Chi phí sửa chữa hoặc thu mua bộ âu phục bị hỏng: 1.200.000 yên.

Bên B sẽ thanh toán số tiền bồi thường nêu tại Mục 1 bằng hình thức trả góp theo lịch trình dưới đây, chuyển khoản vào tài khoản do Bên A chỉ định. Phí chuyển khoản do Bên B chịu.

Nếu Bên B thanh toán toàn bộ số tiền bồi thường, Bên A sẽ không tiến hành khởi tố hình sự hay nộp đơn trình báo thiệt hại đối với Bên B.

Bên A và Bên B cùng xác nhận rằng, ngoài những điều khoản trong Giấy thỏa thuận này, không còn bất kỳ mối quan hệ nợ nần nào khác giữa hai bên——

――――

——

"Cái gì, thế này……"

Nhìn xấp tài liệu trên tay bố, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Chắc chắn đây là hậu quả của việc tôi xông vào túm cổ ông ta hôm nọ.

Đúng là tôi đã hành động quá thiếu suy nghĩ.

Thế nhưng, tôi chưa từng tưởng tượng mọi chuyện lại trở nên nghiêm trọng đến mức này.

Số tiền này đâu phải chuyện đùa. Không phải là thứ mà một gia đình bình thường có thể dễ dàng gom góp được, thậm chí nó có thể ảnh hưởng đến cả một đời người.

Không thể theo kịp tình hình, cú sốc khiến tôi không còn tâm trí đâu để suy nghĩ gì nữa.

Chỉ còn lại tiếng khóc xin lỗi lặp đi lặp lại "Tất cả là tại mẹ" của mẹ Yaeko, cùng với sự bình tĩnh kỳ lạ của bố đang ra sức dỗ dành bà. Và một Hiori đang đứng đờ đẫn như người mất hồn.

Cảm giác như tôi đang chìm trong một cơn ác mộng.

Sau đó chúng tôi dường như đã bàn bạc thêm điều gì đó, nhưng ngoài hình ảnh lờ mờ về một tờ giấy màu xanh lá nào đó, tôi hoàn toàn không nhớ rõ nội dung.

Chỉ nhớ là khi về phòng, tôi đã điên cuồng tra cứu thông tin về những vụ việc tương tự trên mạng.

Và khi nhận ra, tôi đã nằm gọn trong chăn, trời đã hửng sáng.

"……"

Tâm trạng tồi tệ chưa từng thấy.

Dẫu vậy, có lẽ do thói quen đã ăn sâu vào máu, tôi vẫn ra ngoài chạy bộ theo quán tính, rồi vào tắm vòi sen.

Dù đang gột rửa mồ hôi trong sự u uất, nhưng có một điều gì đó cứ lấn cấn trong đầu tôi.

Không biết là do đã qua một ngày nên tôi bình tĩnh lại, hay do việc duy trì nếp sinh hoạt thường nhật giúp tôi lấy lại sự thăng bằng, hay chính cái con số 16.900.000 yên quá đỗi phi lý kia đã vô tình làm tôi tỉnh táo——đại khái là, tôi đã có chút ít tâm trí để suy xét về tình hình hiện tại.

——Arise Naoki, liệu ông ta có thực sự định vòi tiền không?

Quả thực, mấy cái mác như "Đơn trình báo thiệt hại" hay "Tiền bồi thường" nghe rất kinh khủng.

Nhưng càng nghĩ, tôi lại càng thấy vô lý.

Rõ ràng với lực va chạm cỡ đó, làm sao mà hỏng cả nhẫn lẫn đồng hồ được.

Chỉ ngã phịch xuống sàn mà lại cần đến 2 tuần điều trị, đúng là khó tin.

Nếu có luật sư vào cuộc tranh tụng, chắc chắn cái mức giá trên trời đó sẽ bị bác bỏ.

——Ít nhất thì, mục đích thực sự của Arise Naoki không phải là tiền.

Nghĩ đến đó, tâm trí tôi nhẹ nhõm đi đôi chút, nhưng đồng thời lại nảy sinh một câu hỏi mới.

Vậy thì rốt cuộc ông ta muốn cái gì?

"Subaru, san……!"

"Hiori?"

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, Hiori lao vào ôm chầm lấy tôi, khiến tôi lảo đảo.

"Sẽ không sao đâu, đúng không anh? Anh sẽ không biến mất khỏi em đâu, đúng không……?"

Nói rồi, em vùi mặt vào ngực tôi như để xác nhận lại điều gì đó.

Một hành động bạo dạn hoàn toàn không giống với Hiori ngày thường, chứng tỏ sự bất an trong lòng em đang lớn đến mức nào.

Dù đã nhận ra một vài điều, nhưng tôi cũng không thể mù quáng lạc quan được. Tôi nên dùng vẻ mặt và lời nói nào để đáp lại em đâ——

"Không sao đâu, Hiori-chan. Subaru sẽ không bao giờ rời bỏ con đâu."

"!"

"Bố……"

Bố tôi bước tới, khuôn mặt hốc hác, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.

Lẽ nào từ tối qua đến giờ, ông vẫn luôn thức để nói chuyện với mẹ Yaeko?

"Nhưng mà, chuyện này là do lỗi của con……"

"Subaru cũng không cần phải bận tâm gì đâu."

"Thế nhưng——"

"Nghe này, Subaru? Việc cha mẹ bảo vệ con cái là một thứ tình cảm vô cùng tự nhiên. Bố tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ nào dám chia rẽ gia đình chúng ta."

"Bố……"

Bố nhìn thẳng vào tôi và Hiori.

Khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại toát lên một ý chí sắt đá đến mức áp đảo, khiến tôi vô thức nín thở.

Đó là ánh mắt của một người đã hạ quyết tâm sinh tử.

Một hình ảnh người bố vững chãi mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

"Vì vậy, Subaru hãy làm cho Hiori-chan yên tâm đi."

"……Vâng."

Hiori ngỡ ngàng nhìn bố rồi lại nhìn tôi, dường như đã hiểu ra điều gì đó, sắc mặt em dần thay đổi.

"Hai người, đừng làm gì quá sức nhé……"

Nói rồi, em càng siết chặt vòng tay ôm lấy tôi hơn.

◇◇◇

Giống như hôm qua, chúng tôi rời nhà từ sớm. Khoảng cách giữa tôi và Hiori lúc này còn sát sao hơn cả hôm qua.

Vừa để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh vừa bước xuống tàu điện, tôi bất ngờ gặp một người ở cửa soát vé.

"……A."

"Hii-chan."

Khuôn mặt cô bé bơ phờ như người thiếu ngủ trầm trọng, đôi mắt thì đỏ hoe.

Cô bé nhìn tôi với vẻ mặt đầy áy náy, môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Cái dáng vẻ bối rối, luống cuống đó giống hệt với Hiori của ngày xưa, khiến tôi không khỏi cảm thán, đúng là chị em cùng cha khác mẹ có khác.

——A, vậy là Hii-chan cũng đã biết chuyện tờ giấy bãi nại rồi sao.

Chỉ nhìn thái độ của cô bé thôi tôi cũng đủ hiểu.

Có vẻ như cô bé đang rất tự trách. Đến mức khiến tôi cũng thấy áy náy lây.

"À, ừm"

"Đừng nói gì cả, anh không sao đâu."

"Nhưng mà"

"Cảm ơn em đã lo lắng cho anh nhé."

"!"

Nói rồi, tôi đưa tay xoa đầu cô bé, với cái cảm giác y hệt như lúc tôi xoa đầu Hiori.

Hii-chan giật thót mình, đến lúc đó tôi mới nhận ra hành động của mình có hơi quá trớn.

"Ơ, xin lỗi."

"A…… Cứ để vậy thêm một chút nữa đi anh."

"À, ừm."

Thế nhưng Hii-chan không hề có vẻ gì là chán ghét, ngược lại còn nũng nịu cọ cọ đầu vào tay tôi như muốn tôi xoa thêm.

Hiori đứng cạnh chứng kiến cảnh đó với một ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Onee-chan……"

"……A."

Hii-chan với vẻ mặt ngượng ngùng, còn Hiori thì lộ rõ sự khó xử.

Cả hai đều muốn nói gì đó với nhau, nhưng lời lại chẳng thể thoát ra.

Hai chị em nhìn nhau chần chừ một lúc, rồi nở nụ cười gượng, quay sang nhìn tôi và gật đầu.

"Này, này!"

Sau đó, hai cô nàng cứ thế bám dính lấy tôi như hình với bóng.

Bên trái là Hiori, bên phải là Hii-chan. Nhìn từ ngoài vào thì đúng là "hai tay ôm hai đóa hoa". Đã thế lại còn là hai tuyệt sắc giai nhân nữa chứ. Chắc chắn sẽ nổi bần bật.

Thành thật mà nói, tôi chỉ muốn họ buông tha cho tôi, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của hai người họ.

Cứ như thể họ đang cố gắng bảo vệ tôi vậy, ánh mắt đó khiến tôi chẳng thể nào chối từ.

Hành động kỳ quặc này của hai chị em vẫn tiếp diễn ngay cả khi chúng tôi đến trường.

"Subaru-san có ở đây không ạ?"

"Suu-kun, có đó không?"

"……Lại nữa à."

Chỉ tranh thủ vài phút giải lao ngắn ngủi giữa các tiết học, họ lại chạy sang lớp tôi, ân cần thăm hỏi tình hình.

Trong một môi trường như trường học, việc đó hiển nhiên sẽ thu hút sự chú ý tột độ.

Nhưng cũng may là thái độ của hai cô nàng quá sức nghiêm túc, nên chẳng ai dám nhìn bằng con mắt mờ ám.

"Này Subaru, phải làm cách nào mới được nhận phần thưởng là sự giám sát gắt gao của cặp chị em mỹ nữ này vậy?"

"Chắc là phải bị kiện vì tội cố ý gây thương tích chăng?"

"Này này, mày nói cái quái gì vậy."

Tôi biết Yasutora đang cố tình trêu đùa để xua tan bầu không khí căng thẳng xung quanh.

Thật tình, cậu ta lúc nào cũng chu đáo như vậy.

Thế nhưng, sự chu đáo đó đã hoàn toàn tan thành mây khói trước sát khí của một cô gái vừa bước vào.

"Subaru, cậu rảnh một chút chứ?"

"……Subaru-san."

"……Suu-kun."

"Rin…… Ủa, cả Hiori? Với Hii-chan nữa?"

Sáng nay không thấy tăm hơi đâu, có vẻ như đến chiều Rin mới đến trường.

Bị khí thế của ba cô gái áp đảo, Yasutora vội vàng lùi lại nhường đường, lỉnh đi chỗ khác.

Với vẻ mặt như đang ôm một mối hận không thể phát tiết, Hiori và Hii-chan gật đầu với nhau, rồi xốc nách tôi lôi đi như một tên tội phạm.

Cứ như thể tâm trí của cả ba người họ đang đồng điệu với nhau vậy.

Thật mỉa mai, có vẻ như chính rắc rối của tôi lại là thứ kéo họ xích lại gần nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!