Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Bạn thuở nhỏ - Chương 80: Em mượn anh ấy nhé?

Chương 80: Em mượn anh ấy nhé?

Thấm thoắt, kỳ thi giữa kỳ đã bắt đầu.

Dù xảy ra nhiều chuyện, nhưng tôi thấy buổi học nhóm trong game quả thực rất có ích.

Nhờ vậy mà kỳ thi lần này tôi làm bài trơn tru nhất từ trước đến giờ.

Tất cả là nhờ Nanjou Rin đã giải đáp cặn kẽ những chỗ tôi không hiểu qua khung chat.

"Chào buổi sáng~"

"Yo, Subaru! Yoshida!"

"Chào mọi người."

"Chào buổi sáng."

"Ch-Chào buổi sáng."

Kỳ thi giữa kỳ kéo dài suốt 4 ngày cuối cùng cũng đến ngày hạ màn. Chắc do phải thức khuya ôn bài liên tục nên khuôn mặt ai nấy đều hằn rõ vẻ mệt mỏi.

Tôi cũng vì cố nhồi nhét vào phút chót nên đang thiếu ngủ trầm trọng.

"Dù vậy thì Yasutora trông có vẻ sung sức gớm nhỉ."

"Tất nhiên rồi, qua hôm nay là được giải phóng mà! Với lại, tớ ngủ nhiều hơn mọi khi, phòng ốc cũng dọn dẹp sạch sẽ rồi!"

"Ha ha, đúng là phong cách của Soken-kun."

Chẳng biết cậu ta có học hành gì không nữa, cái điệu bộ vô tư lự thường thấy của Yasutora khiến mọi người không nhịn được mà bật cười.

Khuôn mặt ai nấy tuy bơ phờ, nhưng vẫn ánh lên một sự rạo rực, dù không thể hiện rõ ràng như Yasutora.

Bản thân tôi cũng vậy.

……Và.

Dù vừa mới xảy ra chuyện giữa Hiori và Arise Hino cách đây không lâu, nhưng tôi thực sự biết ơn bầu không khí không mấy thay đổi này.

Chẳng biết là do mọi người đang ý tứ không nhắc đến, hay là do bận rộn học hành quá nên tạm gác lại nữa.

Nhưng, cũng có những thứ đã thay đổi.

"Ưm~, tớ cũng muốn thi xong cho lẹ rồi ngủ một giấc đã đời!"

"Không Rin, cậu…… trang điểm đậm quá rồi đấy."

"Subaru? Mấy chuyện đó dù có nhận ra cũng không được nói!"

"Đau đau, dừng lại đi, rụng mũi bây giờ!"

Nanjou Rin thiếu ngủ là do đêm nào cũng lén lút chơi game. Rõ ràng là lúc giám sát nhau thì ngoan ngoãn học bài lắm, nhưng cái level của nhân vật cứ nhích lên từng chút một thì không giấu đi đâu được.

Bị tôi trêu vậy, cô ấy mỉm cười rồi đưa tay véo mũi tôi kéo ra. Khoảng cách giữa hai đứa rất gần. Bị khuôn mặt thanh tú ấy kề sát, tim tôi lỡ nhịp, vô thức lùi lại phía sau.

"Thật tình, Subaru toàn để ý mấy chuyện đâu đâu…… Cậu không nhận ra điều gì khác sao?"

"……Cậu mới cắt tóc mái một chút à?"

"Hì hì, chính xáccc. Thấy sao?"

"……Hợp với cậu lắm."

"Tốt!"

Nanjou Rin gật đầu mãn nguyện, nở một nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười tự nhiên, không chút phòng bị khiến người ta vô thức ngẩn ngơ ngắm nhìn.

"Này Subaru, ngứa mũi không? Tao véo cho nhé!"

"Này, dừng lại đi Yasutora! Phiền phức quá!"

"Ha ha, mà công nhận Kurai-kun và Nanjou-san thân thiết với nhau hẳn lên nhỉ."

Dạo gần đây, hay đúng hơn là kể từ vụ ở nhà Nanjou Rin hôm nọ, cách cô ấy gọi tôi đã chuyển từ "Kurai" sang "Subaru".

Không chỉ vậy, cô ấy còn chủ động đụng chạm nhiều hơn, những màn đối đáp tấu hài như vừa rồi cũng tăng lên. Cô ấy không còn che giấu việc lột bỏ cái "vỏ bọc" mà mình vẫn hay diễn trước mặt mọi người để sống thật với tôi nữa.

Đúng như Sakaguchi Kenta nói, người ngoài nhìn vào thấy chúng tôi thân thiết cũng là điều hiển nhiên.

Không cần phải nhấn mạnh lại, Nanjou Rin là một mỹ nhân. Dù có đặt cạnh Hiori hay Arise Hino thì nhan sắc ấy cũng chẳng hề kém cạnh.

Việc có thể trở nên thân thiết với cô ấy thì đúng là vui thật, nhưng cứ bị tấn công dồn dập thế này thì dưới góc độ một thằng con trai, tôi thấy cực kỳ khó xử. Bảo không rung động mới là lạ.

Tôi biết chắc là cậu ấy chỉ đang trêu đùa tôi thôi——vì vậy, trong thâm tâm, tôi vẫn giữ cách gọi cô ấy là Nanjou Rin chứ không phải Rin.

Nhìn bóng lưng Nanjou Rin đang vui vẻ bước đi phía trước, tôi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"E, ây da!"

"……Hiori?"

"À, ừm, mũi anh…… ~~, kh-không có gì đâu ạ!"

"À, ờ……"

Đột nhiên, Hiori—người nãy giờ chỉ lặng lẽ đứng nhìn—bất ngờ đưa tay véo mũi tôi.

Em định làm trò tinh nghịch gì sao?

Nói thì nói vậy, nhưng khuôn mặt của "thủ phạm" lại ngày càng đỏ lựng lên, em lúng búng "A ưm" một tiếng rồi lạch bạch chạy đuổi theo bóng lưng Nanjou Rin.

"Chuyện gì vậy trời……?"

◇◇◇

——Bính boong, tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên.

"Được rồi, thu bài thi từ dưới lên đi."

Cùng với âm thanh đó, kỳ thi giữa kỳ kéo dài 4 ngày đã chính thức khép lại.

Cảm giác giải thoát được mong chờ bấy lâu nay đã khiến những tiếng reo hò sung sướng vang lên khắp nơi trong lớp học.

Cùng lúc đó, điều này cũng có nghĩa là một vấn đề tôi cố tình gác lại sau kỳ thi đang chuẩn bị ập đến.

——Phải liên lạc với Arise Hino thôi.

Theo như đã hẹn, ngày mai tôi sẽ có buổi nói chuyện để nghe cô bé tâm sự về "Onee-chan".

Đó là vấn đề mà tôi đã lấy lý do vướng kỳ thi để trì hoãn.

Thú thật là tâm trạng tôi cũng khá nặng nề, nhưng tôi không thể trốn tránh mãi được. Hơn nữa, khoảng thời gian ôn thi vừa qua cũng là một quãng đệm vừa đủ để tôi lấy lại được sự bình tĩnh.

Vẫn còn nhiều thứ phải suy nghĩ, nhưng ít nhất trong hôm nay, lấy cớ ăn mừng thi xong để đi xõa một bữa chắc cũng không sao——Nghĩ vậy, tôi mò sang lớp bên cạnh.

"Subaruuu, xong rồi! Thi xong rồi!! Tuyệt vời, đi đâu quẩy thôi!"

"Ý hay đấy. Tớ đang để ý một quán bánh pancake mới mở gần đây."

Vừa bước vào lớp, Yasutora và Nanjou Rin đã xách cặp chạy tới đón đầu. Hiori cũng lạch bạch chạy theo ngay sau.

"Được thôi, vậy trước tiên cứ đến quán đó ăn trưa——"

"Này, cô bé kia là ai vậy?"

"Hả, Yoshida-san? Nhưng cậu ấy đang ở đây mà, đồng phục cũng……"

"Giống hệt…… Sinh đôi à??"

Từ phía đám học sinh đang bu quanh cửa sổ bỗng dấy lên những tiếng xì xào.

Sự căng thẳng lập tức xẹt qua khuôn mặt nhóm chúng tôi, cả bọn đưa mắt nhìn nhau gật đầu.

Ngó qua cửa sổ nhìn xuống, một cô gái trông giống hệt Hiori mặc bộ đồng phục thủy thủ toát lên vẻ tiểu thư đài các đang đứng chờ trước cổng trường——Arise Hino trong bộ dạng cải trang thành Hiori——đang thu hút mọi ánh nhìn.

Vừa xác nhận được bóng dáng đó, chúng tôi không nói không rằng, lập tức phóng vụt ra khỏi lớp.

Dù dạo này đã bớt ồn ào đi nhiều, nhưng Hiori vẫn là một cô gái nổi bật đến mức từng có người từ lớp khác kéo đến chỉ để chiêm ngưỡng nhan sắc em ấy.

……Nếu nghĩ đến chuyện em ấy là chị gái cùng cha khác mẹ của người mẫu nổi tiếng Arise Hino, thì phản ứng hồi đó của đám đông cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Dù đang cải trang thành Hiori, nhưng cái dáng vẻ Arise Hino đứng đợi ai đó trước cổng trường quả thực quá đỗi nổi bật.

"……A!"

Phát hiện ra đám chúng tôi đang hớt hải chạy tới, Arise Hino liền lạch bạch chạy lại gần.

Cái điệu chạy đó là do chị em ruột thịt nên giống nhau, hay là do cô bé đang cố tình bắt chước Hiori, tôi cũng không rõ nữa.

"……Cô đến đây làm gì?"

"Đến gặp onee-chan và Suu-kun…… không được ạ?"

"Không phải là không được nhưng…… Này!"

"E hế hế, may quá."

Cô bé vừa cười bẽn lẽn vừa nắm lấy tay tôi, hành động đó lại càng khiến chúng tôi trở thành tâm điểm của sự chú ý.

"Onee-chan?"

"Yoshida-san có em gái à."

"Gì thế kia giống nhau y đúc, sinh đôi sao?"

Nghe Arise Hino gọi vậy, những người xung quanh dường như đã lờ mờ hiểu ra vấn đề. Nhưng sự chú ý đổ dồn vào chúng tôi thì vẫn chẳng thuyên giảm chút nào.

Thế nhưng, mặc kệ ánh nhìn của thiên hạ, Arise Hino cứ thế nắm chặt tay tôi và chạy đi.

"Onee-chan, em mượn Suu-kun một lát nhé?"

"Khoan, này!"

"……A."

Bỏ lại Hiori và mọi người đang đứng chết trân tại chỗ với vẻ mặt sửng sốt, tôi bị Arise Hino dùng sức lôi đi xềnh xệch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!