Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3180

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Hãy làm bạn nhé - Chương 34: Lệch nhịp

Chương 34: Lệch nhịp

Hành động sáng nay của Nanjou quả thực khiến tôi có chút sửng sốt.

Mới quen nhau trong game hôm qua thôi, vậy mà hôm nay cô ấy đã "phục kích" chờ Hiori ở ngay trước ga rồi.

……Dù cái kiểu hành động hơi có phần bốc đồng đó làm tôi thấy hơi lấn cấn, nhưng với cái thói "đeo mặt nạ" thường ngày, chắc chắn cô ấy sẽ biết cách xoay xở khéo léo thôi.

Vừa nghĩ ngợi mông lung, tôi vừa đứng quan sát Hiori và Nanjou ở lớp bên cạnh.

"Hàaa…… đúng là bổ mắt quá đi……"

"Cậu lảm nhảm cái gì thế hả, Yasutora."

"Ha ha, thì Subaru cũng sang đây xem chóp bu mà."

"……Cái đó thì tớ không phủ nhận."

Dù không đông đúc như hôm qua, nhưng vẫn có kha khá người đến lớp bên cạnh chỉ để được chiêm ngưỡng nhan sắc của Hiori.

Chắc chắn trong mắt mọi người, việc tôi cất công lấy cớ tìm cậu bạn Yasutora để sang đây cũng mang mục đích tương tự mà thôi.

——Công chúa Mặt Trời và Công chúa Mặt Trăng.

Cái danh xưng mà Yasutora thốt ra hôm nọ, ngẫm lại thấy đúng là chí lý thật.

"Tớ thích cái màu này hơn, còn Yoshida-san thì thấy sao?"

"À ừm, cái đó, tớ thì……"

"Sự kết hợp giữa quả mâm xôi và kem tươi là đỉnh nhất luôn ấy, Yoshida-san thích kiểu nào?"

"A ưm……"

Ngay trước mắt tôi, Nanjou đang liên tục chủ động bắt chuyện với Hiori.

Dưới con mắt của người ngoài, đây giống như một bức tranh tuyệt đẹp về hai mỹ nhân: một người hoạt bát, rạng rỡ như ánh mặt trời, và một người trầm tĩnh, thanh tao như ánh trăng đang trò chuyện vui vẻ bên nhau.

Thực tế là cũng có không ít nam sinh đang ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh tượng đó với bộ mặt thèm thuồng hệt như Yasutora.

Thế nhưng, bản chất của Hiori vốn là người thường chỉ ngồi ở một góc nhóm và đóng vai trò người lắng nghe.

Có lẽ vì chưa quen với việc liên tục được khơi gợi chủ đề nên em ấy trông có vẻ khá chật vật, cứ loay hoay mãi không theo kịp nhịp điệu.

Thế nên trong mắt tôi, thay vì là một đôi bạn thân thiết, tôi lại có cảm giác Nanjou đang có phần "lệch nhịp" và cứ tự mình tiến lên phía trước.

Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng thấy Hiori chủ động khơi mào chủ đề nào bao giờ.

Tôi chợt nhận ra mình hoàn toàn mù tịt về những sở thích thường ngày của em.

Thứ duy nhất tôi biết, thông qua nhân vật Fiiria trong game, có lẽ chỉ là việc em thích nến thơm mà thôi.

——Ngay cả mình cũng có quá nhiều điều chưa biết về Hiori.

Nhìn Nanjou đang tích cực bắt chuyện với Hiori, tôi vô thức nhận ra điều đó.

…………

……

Chính vì vậy, tôi đã có một dự cảm chẳng lành.

『Tớ sẽ cho cậu vinh hạnh được nếm thử hộp cơm do chính tay thiếu nữ làm, ra chỗ cũ gặp tớ đi.』

Ngay khi giờ nghỉ trưa vừa bắt đầu, Nanjou đã gửi một dòng tin nhắn như vậy.

Chắc là cô ấy có chuyện gì đó muốn nói về Hiori chăng?

Chuyện đó thì cũng được thôi, nhưng mà……

『Thực ra tớ bị dị ứng gà rán.』

『Nguy cơ tăng cân của một thiếu nữ mới là chuyện hệ trọng hơn nhé.』

Với một biểu cảm khó tả, tôi đành cất bước hướng về phía cầu thang thoát hiểm.

◇◇◇

"Xin lỗi để cậu đợi."

"Chậm quá!"

"Cho cậu cái này, coi như xí xóa nhé."

"Hừm…… thế thì được."

Thứ tôi đưa ra là một chai trà Ô long.

Biết chắc là không thể thoát khỏi cái "địa ngục gà rán" này nên tôi đã ghé qua cửa hàng trường mua sẵn.

Và thứ được ném lại cho tôi như một món quà đáp lễ, chính là một hộp nhựa chứa đầy gà rán Heaven.

Có vẻ như Nanjou cũng đang cực kỳ hứng thú với bộ trang phục hợp tác đó.

"Hôm nọ cậu còn cười cợt cái hộp cơm toàn gà rán của người ta cơ mà."

"Giờ thì tớ cũng hiểu được tâm trạng của cậu rồi đấy…… Mà nhắc mới nhớ, cậu vẫn chưa có bộ đó à?"

"……Tớ vẫn đang cày dở."

"……Cho tớ xin lỗi nhé."

"Tớ không ghét gà rán đâu."

"Vừa bảo dị ứng gà rán xong cơ mà?"

Kiểu này chắc mình cũng phải kiếm một bộ avatar cho bằng bạn bằng bè kẻo bị nghi ngờ mất——Nhìn Nanjou đang cười khúc khích, tôi thầm nghĩ.

May mắn thay, lượng gà rán tôi nhận được ít hơn hẳn so với hộp cơm của Hiori hôm nọ.

Thế này thì chắc Nanjou cũng không đến mức bị đau bụng đâu.

Vừa nghĩ vẩn vơ, cả hai chúng tôi bắt đầu xử lý đống gà rán.

"……"

"……"

Trong suốt bữa ăn, tuyệt nhiên không một ai lên tiếng.

Được ăn trưa riêng tư cùng một mỹ nhân mà ai cũng khao khát…… thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy gượng gạo vô cùng. Cái không gian thiếu ánh sáng nơi đây dường như càng làm tăng thêm bầu không khí ngột ngạt đó.

Cũng may là tôi đã quen với sự im lặng khi ở cạnh Hiori.

Tôi chỉ việc kiên nhẫn chờ đợi Nanjou—người có lẽ đang cố tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để mở lời.

Chẳng mấy chốc, hộp nhựa của cả hai đã trống trơn.

"Kết bạn thì phải làm thế nào nhỉ."

Nanjou vẫn cúi gầm mặt, khẽ thốt lên một câu với tông giọng trầm buồn.

Một câu hỏi lẩm bẩm mà tôi chẳng biết phải trả lời ra sao.

"Ai mà biết."

"Hì hì, Kurai cũng ít bạn mà nhỉ. Chắc chỉ có Soken-kun thôi đúng không?"

"Muốn nói gì thì nói."

"Nhưng mà——vẫn còn tốt chán so với tớ, một kẻ chẳng có lấy một người bạn."

……

Tôi nghẹn lời.

——Bình thường lúc nào quanh cậu chẳng có cả tá người vây quanh?

Câu hỏi đó vừa định buông ra, tôi đã vội nuốt ngược vào trong.

Bầu không khí lúc này tuyệt đối không phải lúc để thốt ra những lời như vậy.

Một cách mơ hồ…… đâu đó trong tôi cũng hiểu được phần nào lý do của cô ấy.

"Tại sao."

Với một cái đầu đầy hoang mang, chỉ có đúng hai chữ đó lọt ra khỏi miệng tôi.

Tôi có rất nhiều thắc mắc.

Nhưng có một điều mà tôi không thể không để tâm.

"Tại sao lại là Hio…… Yoshida Hiori?"

Có biết bao nhiêu người khác cơ mà.

Trong số đó, chắc chắn sẽ có những người quảng giao, có thể trở thành người bạn thân thiết sẵn sàng lắng nghe mọi chuyện.

"Cô bạn đó ấy, hậu đậu lắm."

"Hả?"

"Hay vấp ngã ở mấy chỗ chẳng có gì, lại còn hay lơ ngơ nữa…… Cậu thấy bất ngờ à?"

"……Chuyện đó thì."

Dạo gần đây, tôi cũng bắt đầu lờ mờ nhận ra điều đó.

Ngay cả sáng nay cũng vậy…… nhưng chuyện đó thì có liên quan gì……?

"Với lại tính cách đó nữa, lần đầu gặp cậu ấy có vẻ bị cô lập…… nên tớ định tiếp cận giúp đỡ để dùng cậu ấy làm bàn đạp nâng cao hảo cảm của mọi người với tớ."

"……Cậu đúng là một kẻ thực dụng mà."

"Tớ tồi tệ lắm đúng không. Chà, giữa con gái với nhau cũng có nhiều chuyện phức tạp lắm."

Thế nhưng, việc Hiori đã được cứu rỗi nhờ điều đó là một sự thật không thể chối cãi. Cũng chính vì thế mà Hiori mới nói rằng em ấy hằng ngưỡng mộ cô ấy.

Thú thật, tâm trạng tôi lúc này vô cùng phức tạp.

Tuy nhiên, tại sao lại……?

"Chỉ có duy nhất Yoshida-san là…… không bao giờ nói xấu tớ hay bất kỳ ai cả. Nên tớ nghĩ, có lẽ cô bạn đó thì khác chăng……"

"Ra vậy……"

Ở cầu thang thoát hiểm hôm nọ, cô ấy cũng từng nói rằng mình bị chính những người bạn vẫn chơi chung nói xấu sau lưng.

Đối với Nanjou, điều đó chắc hẳn là một vấn đề vô cùng quan trọng.

"Với một kẻ như tớ, chắc Yoshida-san cũng thấy khó xử khi bị bắt chuyện nhỉ."

"Không có chuyện đó đâu."

"……Hả?"

"Tuyệt đối không có chuyện đó."

Trước lời than vãn đầy tự giễu của Nanjou, tôi đã dứt khoát phủ nhận.

Chỉ tiếc là tôi không thể nói rõ lý do được, điều đó khiến tôi thấy thật bứt rứt.

"Vậy thì, tớ phải làm sao——"

"Hỏi Fiiria-san đi."

"Hể?"

"Không, ý tớ là, như Nanjou vừa nói thì tớ là một kẻ ít bạn, nên so với tớ thì Fiiria-san am hiểu mấy chuyện này hơn, chắc chắn cậu ấy sẽ cho cậu một lời khuyên hữu ích……!"

Trước khi kịp nhận ra, tôi đã thốt ra những lời đó.

Chính tôi cũng thấy mình thật vô trách nhiệm khi đùn đẩy mọi việc cho người khác.

Thế nhưng, tôi tin chắc rằng điều này sẽ mang lại một kết quả tốt đẹp.

Bởi vì hai người họ là——

"Với lại này, chính vì thông qua thế giới game nơi không cần phải đối mặt với nhau, nên có những chuyện cậu sẽ dễ dàng nói ra hơn đúng không?!"

"……Hì hì. Ừm, cũng phải, có lẽ là vậy."

Có lẽ tôi đã nói chuyện với một sự nhiệt tình đến mức chẳng giống tôi thường ngày chút nào.

Khi sực tỉnh lại, tôi nhận ra mặt mình đang nóng bừng lên vì xấu hổ.

Nhưng bù lại, dường như sự nhiệt thành đó của tôi đã chạm đến cô ấy, khuôn mặt u ám của Nanjou dần trở nên rạng rỡ hẳn lên.

"Cảm ơn cậu nhé, Kurai."

"A, ờ……"

Chắc chắn rồi, mặt tôi đỏ lên——tuyệt đối không phải vì nụ cười rạng ngời như đóa hoa đang bung nở của Nanjou đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!