Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 79: Tai nạn từ một dòng trạng thái

Chương 79: Tai nạn từ một dòng trạng thái

Sáng sớm ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Tống Gia Mộc thức dậy lúc sáu giờ rưỡi.

Rửa mặt đơn giản, uống một cốc nước, cậu thay đồ thể thao rồi ra ngoài chạy bộ. Thanh minh ngoài việc tế lễ, tưởng nhớ tổ tiên, thì du xuân đạp thanh cũng là một ý nghĩa quan trọng của ngày lễ này.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, tức ngày mồng 3 tháng 3 âm lịch, còn được gọi là Tết Thượng Tỵ. Theo sử sách ghi lại, vào ngày này, người xưa thường ra bờ sông du ngoạn, tế lễ, chủ yếu là để cầu mong sự sinh sôi nảy nở.

Những người bị "nhốt" suốt một mùa đông dài đồng loạt ra khỏi nhà, tập trung bên bờ nước cử hành nghi thức tế lễ vị thần quản lý hôn nhân và sinh sản. Vì vậy, đây cũng là khoảnh khắc xuân nồng để nam thanh nữ tú gặp gỡ, tìm hiểu qua các hoạt động đối đáp, nhảy múa, giao lưu tình cảm.

Kế hoạch cả năm nằm ở mùa xuân, theo từng bước chạy, Tống Gia Mộc cảm thấy sức sống trong cơ thể mình dần được đánh thức. Khi chạy đến đường An Giang, tia nắng đầu tiên cũng vừa vặn rơi trên người cậu.

Hôm nay Tống Gia Mộc không đi mua bánh bao nữa. Tối qua Vân Sơ Thiển đã gửi WeChat bảo rằng nếu cậu đồng ý đi mua thức ăn giúp cô, thì đổi lại, cô sẽ làm bữa sáng cho cậu ăn. Cảm thông cho việc tên đầu heo này không biết đi chợ, yêu cầu của Vân Sơ Thiển cũng không cao: mười tệ thịt nạc, mười tệ tôm lớn, ba tệ xà lách, một tệ hành lá và rau mùi là đủ.

Sau lần ăn cơm cô nấu trước đó, Tống Gia Mộc đã có cái nhìn hoàn toàn mới về tay nghề của cô. Trên đường chạy về, cậu thuận đường ghé qua chợ, mua đồ theo đúng chỉ dẫn.

Về đến khu chung cư đã là bảy giờ rưỡi sáng. Ngày nghỉ nên Vân Sơ Thiển cũng ngủ nướng thêm một chút. Đồng hồ báo thức của cô đặt rất chuẩn, bảy giờ mười lăm vang lên, cô lười biếng nằm ườn thêm một lát thì nghe tiếng chuông cửa. Thiếu nữ nhanh nhẹn xỏ dép lê, lạch bạch chạy ra mở cửa.

"Này, 'shipper' của cậu đến rồi đây." Tống Gia Mộc đưa túi đồ qua khe cửa.

Vân Sơ Thiển mặc bộ đồ ngủ hình gấu trúc, trông như vừa mới ngủ dậy, đón lấy túi nilon rồi kiểm tra đống rau thịt. Chất lượng khá tốt, dù sao cũng là hàng mua lúc sáng sớm.

"Vậy tám giờ rưỡi cậu hãy sang ăn sáng nhé, tạm biệt."

"Chờ đã..."

"Gì thế, tớ còn phải đánh răng rửa mặt rồi mới nấu được, giờ đã có cái gì ăn đâu." Cô vịn cánh cửa, đôi mắt to tròn nhìn Tống Gia Mộc.

Cậu lại cong ngón trỏ đưa tới, nhân lúc cô không chú ý, nhanh tay quệt một cái vào khóe mắt cô. Sau đó như tìm thấy báu vật, cậu khoe khoang đưa ngón tay đó ra trước mặt cô: "Cậu có gỉ mắt này, to lắm luôn! Có phải bị nóng trong người không?"

"... Đi chết đi! Tống đầu heo!"

Rầm một tiếng, cô đóng sập cửa lại. Lúc nãy thấy cậu đưa tay tới, tim cô còn đập nhanh vì tưởng gì cơ, kết quả cái tên này lại chẳng hiểu phong tình chút nào.

Tống Gia Mộc về nhà tắm rửa, tiện thể đánh răng rửa mặt, thay bộ đồ sạch sẽ sảng khoái. Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, tinh thần cậu cũng vô cùng phấn chấn. Quả nhiên chạy bộ buổi sáng giúp dương khí lưu thông. Cho Niên Niên ăn một ít hạt, đến tám giờ rưỡi, Tống Gia Mộc bế mèo sang nhà Vân Sơ Thiển.

Vân Sơ Thiển đã vệ sinh cá nhân xong, thay một bộ đồ mặc nhà giản dị, đang ở trong bếp rửa rau thái thịt, bóc vỏ từng con tôm.

"Cậu định nấu món gì cho tớ ăn đấy?"

"Nấu mì thôi."

"Cái bột cậu rắc vào là gì thế..."

"Thuốc độc đấy, cho cậu chết luôn, hừ."

Phòng bếp không có việc gì cần giúp, Tống Gia Mộc bèn ra ban công xem xét. Trên sào đồ treo quần áo của thiếu nữ, nắng sớm rơi trên ban công. Tối qua cô còn giặt cả giày, bình thường cô hay đi giày trắng.

"Sao trên giày cậu dán đầy giấy vệ sinh thế này? Tớ vứt đi giúp cậu nhé." Tống Gia Mộc nói rồi định gỡ đống giấy trên giày ra.

"Đừng vứt! Tớ cố ý dán vào đấy!" Vân Sơ Thiển đang nấu trong bếp vội vàng ngăn lại, cái tên này chỉ toàn giúp ngược thôi.

"Chẳng phải phơi giày sao, dán giấy làm gì..."

"Làm vậy lúc khô mới không bị ố vàng, nhìn là biết cậu không hiểu gì rồi."

"Thế thì trách cậu thôi, bao nhiêu năm rồi tớ có đi giày trắng đâu."

Tống Gia Mộc nói xong, thấy cô quay đi tiếp tục nấu mì, cậu bèn lén cầm chiếc giày của cô lên xem. So với đôi giày size 43 của cậu, đôi giày này của cô thực sự nhỏ nhắn. Cậu tìm kỹ một chút, trên nhãn ghi size 36. Cậu đặt giày lại chỗ cũ, lấy điện thoại ra tra cứu, từ size giày suy ra kích thước bàn chân, đại khái khoảng 22.5cm đến 23cm, với bàn tay của cậu thì có thể dễ dàng bao trọn.

"Cậu làm gì ngoài ban công thế..." Thấy cậu đứng ngây ra đó, Vân Sơ Thiển quay lại hỏi.

"Không, tớ đang tưới nước cho hành." Tống Gia Mộc vội cầm bình xịt, xịt xịt nước vào mấy gốc hành.

Đống hành lá và rau mùi gieo tuần trước đã nảy mầm. Hành mọc rất nhanh, mầm xanh mướt đã cao khoảng ba bốn centimet. Cạnh đó là mầm rau mùi mọc dày đặc như cỏ dại. Dù không ăn rau mùi nhưng Tống Gia Mộc cũng phải thừa nhận mầm rau mùi mới mọc trông khá đáng yêu, xanh mướt phủ kín mặt đất, tràn đầy sức sống. Ý nghĩa của từ "đáng yêu" chắc là thế này?

Sự đáng yêu này không chỉ ở rau mùi, mà còn xuất hiện ở các loài động vật nhỏ như chó con, mèo con, gà con, vịt con, thậm chí là cá sấu con. Suy nghĩ lan man, Tống Gia Mộc nhận ra mình có niềm yêu thích đặc biệt với những thứ nhỏ nhắn: như đôi tay nhỏ của con gái, bàn chân nhỏ, hay là... vòng một nhỏ của Vân Sơ Thiển...

Dĩ nhiên, cậu chưa được thấy nên cũng không biết có thực sự đáng yêu không. Nhưng chắc chắn một điều, nếu Vân Sơ Thiển cao trên 1m75, đi giày size 39, ngực cỡ D, thì dù cậu có cao 1m83 đi nữa, ở bên cạnh cô cậu vẫn sẽ cảm thấy có chút áp lực. Quả nhiên Vân Sơ Thiển bây giờ là hợp với cô nhất. Khuôn mặt cô trẻ măng, nhiều lúc đi mua đồ người ta vẫn tưởng cô là học sinh cấp ba.

Bữa sáng đã sẵn sàng. Tống Gia Mộc giúp bưng ra. Vân Sơ Thiển khá chú trọng hình thức, dùng hai cái bát lớn chuyên dụng, bên trên phủ một quả trứng ốp la rất đẹp, rìa lòng trắng hơi cháy cạnh vàng giòn nhưng lòng đỏ lại mềm mịn kiểu lòng đào. Tôm nõn màu hồng nhạt, thịt nạc thái mỏng, vài lát xúc xích cỡ đồng xu. Bát của cậu có hành lá xắt nhỏ, bát của cô thì có mấy nhành rau mùi xanh ngắt. Dù chỉ là bát mì đơn giản nhưng cô trình bày rất tinh tế.

"Nhìn gì mà nhìn... không ăn mau đi." Vân Sơ Thiển cầm đũa, ngước mắt nhìn cậu. Cái tên này chẳng chịu ăn, cứ chặc lưỡi khen ngợi như thể cô vừa làm một đại tiệc gì ghê gớm lắm. Thấy vậy, cô có chút chột dạ nhưng lại thầm đắc ý.

Bất cứ ai tâm huyết nấu một bữa cơm cũng đều mong chờ sự tán thưởng của đối phương. Nếu đối phương xem như chuyện hiển nhiên thì đả kích sẽ rất lớn, lần sau chắc chắn không thèm tâm huyết như thế nữa.

"Vân Sơ Thiển, bình thường cậu tự làm bữa sáng cũng tinh tế thế này à?"

Tất nhiên là không. Nếu chỉ có một mình, cô sẽ quăng đại nguyên liệu vào một nồi là xong, cậu tưởng bày biện không tốn sức à? Chỉ riêng việc ốp hai quả trứng này cô đã cẩn thận hơn bình thường gấp trăm lần mới ra được hiệu ứng cháy cạnh nhưng lòng đào thế kia đấy.

"Đúng thế, chẳng lẽ cậu tưởng tớ đặc biệt làm cho cậu à? Ai thèm phí công thế, cứ làm đại là nó ra vậy thôi."

"Thế lúc cậu làm nghiêm túc thì nó ra thế nào?" Tống Gia Mộc tò mò hơn.

"... Phiền quá, có ăn không thì bảo."

"Ăn chứ, ăn chứ."

Tống Gia Mộc lấy điện thoại ra chụp ảnh nghiêm túc. Ngay cả khi đi ăn ở khách sạn năm sao cậu cũng chưa từng chụp ảnh, vậy mà bát mì này lại khiến cậu không nhịn được.

"Đừng chụp trúng tớ!" Thấy cậu giơ máy, Vân Sơ Thiển lập tức che mặt, lưng tựa vào ghế lùi ra xa.

Tống Gia Mộc chụp một tấm "vợ chồng" trước. Tay phải cầm điện thoại, tay trái giơ dấu V dưới ống kính, trong hình là hai bát mì tinh tế, nhưng điểm thu hút ánh nhìn nhất chính là thiếu nữ đang che mặt ở phía đối diện.

Cô mặc đồ ở nhà dịu dàng, trông hệt như hai người đang sống chung vậy. Tấm này là chụp lén, Vân Sơ Thiển đang che mặt nên không biết. Sau đó cậu chụp riêng bát mì để đăng Facebook với tiêu đề: "Bát mì đầu tiên của kỳ nghỉ, cảm ơn ai đó đã khoản đãi."

"Cậu chụp xong chưa!"

"Xong rồi, xong rồi..."

Vân Sơ Thiển vừa bỏ tay xuống thì không ngờ lại thấy ống kính của cậu lần nữa. Hoàn hảo, chụp lén lần 2, lần này là lộ mặt!

"Thế nào? Kỹ năng chụp ảnh của tớ cũng được đấy chứ?" Tống Gia Mộc không dám đưa điện thoại quá gần, chỉ trượt màn hình cho cô xem hai tấm ảnh chụp trúng cô. Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên trong điện thoại này có ảnh của Vân Sơ Thiển. Cô không trang điểm nhưng lại cực kỳ ăn ảnh, mang một cảm giác chân thực rất đặc biệt.

Vân Sơ Thiển bỗng đỏ mặt, thẹn quá hóa giận định giật điện thoại.

"Xóa ngay đi, xấu chết đi được!"

"Tớ không xóa."

"Tớ đếm một hai ba."

"Gỗ người nha~ không hành động là bị trừ điểm đấy~~... Ấy ấy! Đừng nghịch... tớ không gửi cho ai đâu, tớ để dành xem một mình thôi!"

"Cậu... cậu hứa đi."

"Nếu vi phạm lời thề, tớ sẽ ngắn đi 5cm."

"Hừ..."

Vân Sơ Thiển cũng cầm điện thoại lên chụp cậu, nhưng cái tên này chẳng biết xấu hổ là gì, thậm chí còn ngồi đối diện tạo dáng cho cô chụp. Phải nói rằng Tống Gia Mộc cũng rất ăn ảnh, đây cũng là lần đầu điện thoại cô có ảnh cậu, bối cảnh lại ở nhà cô, trước mặt là bữa sáng cô nấu.

"Đưa tớ xem cậu chụp thế nào nào."

"Không cho." Vân Sơ Thiển đút điện thoại vào túi, bắt đầu ăn mì.

"Thế cậu có đăng Facebook không?"

"Tớ mới không thèm."

Vân Sơ Thiển không ngốc thế đâu. Nếu đăng ảnh chụp cậu, lại còn là bối cảnh ở nhà mình, chẳng khác nào công khai quan hệ sao.

"Tớ đăng Facebook rồi đấy, cậu mau vào thả tim đi."

"...?"

Vân Sơ Thiển giật nảy mình, tưởng cậu đăng ảnh mình thật, vội vàng mở máy ra xem.

"Bát mì đầu tiên của kỳ nghỉ, cảm ơn ai đó đã khoản đãi. [Hình ảnh]"

May quá, chỉ là ảnh bát mì. Vì cùng lớn lên bên nhau, từ tiểu học đến đại học đều chung lớp nên danh sách bạn bè của hai người trùng lặp rất cao. Thêm nữa, Tống Gia Mộc bình thường gần như không đăng bài, hiếm hoi lắm mới có một bức ảnh đầy ẩn ý, ngay lập tức thu hút đông đảo người thân bạn bè vào thả tim và bình luận.

Vân Sơ Thiển thấy rất nhiều bạn cũ từ cấp hai, cấp ba đến đại học thả tim cho cậu, còn có người đoán xem ai là người nấu mì.

【Không lẽ là Ôn Lệ Giai nấu cho cậu à?】

【Tớ đoán là Kỳ Vũ Hàm】

【Đàm Lợi Mẫn? Cô ấy vừa thả tim kìa (icon cười đểu)】

Một tràng đoán mò bên dưới làm Vân Sơ Thiển nắm chặt nắm đấm nhỏ. Cũng không trách các bạn được, ai bảo hai người hồi cấp hai cấp ba cứ như đôi oan gia tử thù. Thiếu nữ vừa ăn mì, vừa nhấn vào nút like, lưỡng lự một chút rồi cũng thả tim cho cậu.

Thông báo thả tim hiện lên, bạn chung cũng thấy được. Khi cái tên Vân Sơ Thiển xuất hiện, các bình luận bắt đầu xoay chiều:

【Là Vân Sơ Thiển làm đúng không? Chắc chắn luôn (icon cười đểu)】

【Lớp trưởng làm cho cậu ấy đấy, tớ ở hiện trường đây, tớ chính là quả trứng kia (icon cười đểu)】

【Giải tán đi mọi người, phá án rồi, Thiển Thiển làm cho đấy (icon cười đểu)】

【Vợ làm chứ ai, đơn giản thế mà cũng không đoán ra? (icon cười đểu)】

Nhìn những phản hồi dưới ảnh, Vân Sơ Thiển ngoài mặt điềm tĩnh nhưng lòng vui như mở hội, xem ra người có mắt nhìn cũng nhiều đấy chứ. Chỉ là sao cứ phải thêm cái icon cười đểu đáng ghét kia vào làm gì!!

So với bạn cũ, đám bạn đại học gần như đều đoán là Vân Sơ Thiển. Hơn một tuần nay hai người đi học toàn ngồi cạnh nhau, còn phải đoán sao. Rồi rất nhanh, Vân Sơ Thiển phát hiện dì Lý thả tim, chú Tống cũng thả tim.

Dì Lý: 【Tay nghề của Thiển Thiển tốt thật đấy! (icon ngón tay cái)】

Vân Sơ Thiển cuống lên, vội hỏi: "Cậu đăng Facebook không chặn người nhà à!"

"Hả? Không... Mẹ cậu cũng thả tim cho tớ kìa."

Vân Sơ Thiển nhìn lại, mới đó mà mẹ cô (cô Hứa Oánh) cũng đã thả tim cho Tống Gia Mộc.

Mẹ yêu: 【Gia Mộc cùng Thiển Thiển ăn sáng à? Tốt lắm, nó nghỉ hè toàn ngủ nướng đến trưa, bữa sáng chẳng chịu ăn, con giúp dì giám sát nó nhé! (icon cười hì hì)】

Vân Sơ Thiển muốn xỉu luôn. Tống Gia Mộc còn cầm điện thoại trả lời cô Hứa Oánh: 【Hôm nay cậu ấy không ngủ nướng ạ, dậy rất sớm nấu mì, dì đã ăn sáng chưa ạ?】

Hứa Oánh: 【Dì vừa ăn trưa xong, bên này đã hơn một giờ chiều rồi】

Người ngoài đoán mò còn dễ nói, người nhà thì nhìn cái là ra ngay, cô còn chưa bao giờ tâm huyết nấu bữa sáng cho mẹ như thế này...

"Hóa ra bình thường nghỉ lễ cậu toàn ngủ đến trưa à? Tớ cứ tưởng cậu chăm chỉ dậy sớm ra thư viện đọc sách chứ?" Tống Gia Mộc chợt hiểu ra, đặt điện thoại xuống như vừa khám phá ra bí mật động trời.

Sự đã rồi, thiếu nữ kiêu kỳ còn cách nào khác đâu, chẳng lẽ bảo cậu xóa bài ngay bây giờ? Thế thì khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", bài học lần trước vẫn còn rành rành ra đó. Hơn nữa, cậu nhắn tin cái gì với mẹ tớ thế kia!!

"Cậu không được ăn nữa!" Vân Sơ Thiển gắp sạch thịt nạc và trứng trong bát cậu, nhét hết vào miệng mình. Cái miệng nhỏ phồng lên như chú ếch, không biết là thẹn hay là giận.

"... Quả trứng đó tớ vừa cắn một miếng rồi." Tống Gia Mộc nhỏ giọng nhắc nhở.

"Phụt...!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

cứ tưởng định mua giày cho chị nhà chứ:))) là hành động mở tiệc, tiếp đãi ăn uống một cách hậu hĩ, thịnh soạn để tỏ lòng quý mến, hiếu khách. Đây là từ ngữ trang trọng, thường dùng trong ngữ cảnh mời mọc, đối xử tử tế với khách quý hoặc người từ xa đến =))))