Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 78: Làm ấm giường

Chương 78: Làm ấm giường

Khi phím bấm cuối cùng hạ xuống, Tống Gia Mộc cảm thấy một sự thư thái chưa từng có.

Cuối cùng cũng thuận lợi kết thúc rồi! Tổng cộng một triệu chữ, tiêu tốn bảy tháng, đây là cuốn sách thực sự hoàn thành đầu tiên trong hai năm cầm bút của cậu!

Câu chuyện trong sách đã khép lại, trong lòng cậu bỗng dâng lên chút bùi ngùi khó tả. Là người viết lách, cậu cũng giống như bao độc giả khác, đôi khi ngưỡng mộ những câu chuyện của nhân vật chính. Biết đâu ở một chiều không gian nào đó, sau khi cậu ngừng bút, họ vẫn đang tiếp tục cuộc sống của mình.

"Viết xong rồi à?"

"Đúng vậy, cảm thấy lòng trống rỗng quá, cần thứ gì đó lấp đầy."

"Nghĩ sách mới đi chứ! Với tư cách là phó chủ tịch clb, nhiệm vụ của cậu còn nặng nề lắm!"

Vân Sơ Thiển kết thúc sớm hơn cậu, đã xong từ ba ngày trước rồi. Tất nhiên đó là cuốn của "Ở nhà lâu tự nhiên ngốc", để đánh lạc hướng, mãi đến hôm qua cô mới bảo cậu là mình cũng đã viết xong.

Tống Gia Mộc tải tệp lên hệ thống, bao gồm cả lời kết, cài đặt chế độ tự động cập nhật. Các độc giả vẫn chưa biết gì đâu, cho đến khi họ đọc được lời kết thì tác giả nào đó thực chất đã được nghỉ ngơi cả tuần rồi.

"Nghỉ một lát đã, để đầu óc trống rỗng một chút, thoát ra khỏi câu chuyện đã."

Cậu cũng lạch bạch leo lên giường. Giường nệm lún xuống dưới sức nặng của cậu, Vân Sơ Thiển cảm thấy tầm mắt mình đều là bóng dáng của cậu, cứ như thể cậu sắp đè cô xuống giường đến nơi, khiến tim cô đập nhanh thêm vài nhịp.

May mà Tống Gia Mộc tuy có hơi biến thái nhưng chưa đến mức sắc dục che mắt. Cậu không nhào tới mà chỉ ngồi xuống sát cạnh Vân Sơ Thiển. Niên Niên nhảy vào lòng cậu, con mèo nhỏ vẫn thân thiết với cậu nhất.

Tống Gia Mộc định kéo chăn của Vân Sơ Thiển.

"Cậu làm gì đấy." Vân Sơ Thiển giữ chặt lấy chăn không cho cậu kéo, dứt khoát cuộn hết phần chăn thừa lại quanh người, trông chẳng khác gì một nàng tiên cá lấy chăn làm đuôi.

"Cùng đắp mà, đây là chăn của tớ."

"Dùng chung một cái chăn với con gái, bạn học Tống Gia Mộc, cậu có biết từ 'hổ thẹn' tiếng Anh là gì không?"

"Ashamed" Tống Gia Mộc đáp ngay tắp lự. Cậu cảm thấy mình ngày càng "mạnh" lên rồi.

"... Biến đi."

Vân Sơ Thiển không chịu nhường chăn. Cô đã ngồi trên giường hơn một tiếng đồng hồ, chăn đã được ủ ấm áp, cô cũng đã quen với chiếc giường của cậu. Cô co chân lại, nhích mông nhỏ về phía đầu giường, nhưng Tống Gia Mộc vẫn mặt dày dính chặt lấy cô. Mãi đến khi ép cô không còn chỗ nào để nhích, cô mới lườm cậu một cái, tóm lại là nhất quyết không đứng dậy.

Tống Gia Mộc ngồi vào vị trí cũ của cô, nệm giường vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cơ thể Vân Sơ Thiển. Cậu cũng co chân, hai tay ôm lấy đầu gối. Tấm poster sau lưng hai người là hình Châu Kiệt Luân, cả hai đều là fan ruột của anh, mơ ước lớn nhất là được đi nghe concert của thần tượng.

"Này, cho cậu." Tống Gia Mộc lấy ra hai viên kẹo mút, bóc vỏ rồi đưa cho Vân Sơ Thiển một viên, chính mình cũng ngậm một viên.

Miệng Vân Sơ Thiển nhỏ, khi ngậm kẹo, một bên má mịn màng của cô phồng lên. Nhìn kỹ có thể thấy làn da cô mịn đến kinh ngạc, có cảm giác hơi trong suốt. Có kẹo ăn, tâm trạng cô rất tốt, liền nghiêng màn hình laptop về phía cậu để cùng xem phim.

"Tạo hình ngư dân của Viên Hoa đúng là kinh điển thật."

"Đúng thế, tớ cười muốn xỉu luôn..." Vân Sơ Thiển vừa nói, que kẹo mút nơi khóe miệng cũng đung đưa theo nhịp điệu vui vẻ.

Hai người ngồi sát bên nhau cùng xem phim, tai nghe mỗi người một bên, trong căn phòng ấm cúng hiện lên một khung cảnh rất đỗi dịu dàng. Tống Gia Mộc dễ dàng ngửi thấy mùi hương từ tóc cô. Cô mặc bộ đồ mặc nhà bằng cotton kiểu cài cúc, hàng cúc được cài kín đáo đến tận cái cuối cùng trên cổ.

Dĩ nhiên, dù có mở thêm hai cái cúc thì cũng chẳng lộ ra chút "xuân quang" nào, về điểm này, Tống Gia Mộc cực kỳ tin tưởng ở cô.

"Nếu sách của cậu cũng viết xong rồi, vậy đã đến lúc chúng ta phải 'thành thật với nhau' rồi đấy!" Vân Sơ Thiển vừa nói vừa lén quan sát biểu cảm của cậu qua khóe mắt.

"Hửm? Thành thật cái gì? Lúc ngủ tớ mới hay cởi đồ thôi." Tống Gia Mộc chớp mắt nói.

Cậu đã chắc chắn cô chính là "Ở nhà lâu tự nhiên ngốc", nhưng cậu tin rằng dù cô có nghi ngờ thì cũng không thể nắm được thóp của mình. Khi quan hệ hai người trở nên thân thiết hơn, cô sớm muộn gì cũng đoán ra điều gì đó, nhưng cô không nói thì cậu cũng chẳng khai.

Trong "Khu rừng đen tối", phải học cách ẩn mình. Chờ đã, liệu đây có phải là một loại thú vui nhỏ không nhỉ? Theo kết luận trong cuốn Mối quan hệ thân mật, nam nữ giữ lại một chút bí ẩn cho nhau có lẽ sẽ giúp ích hơn cho việc duy trì tình cảm. Thanh mai trúc mã dễ trở thành "anh em tốt" phần lớn là vì đã quá hiểu rõ về nhau.

Thấy cậu không để lộ sơ hở nào, Vân Sơ Thiển cũng đành thôi, tên này cáo già lắm.

"Chẳng phải cậu rất tò mò về tài khoản tác giả của tớ sao, đây, cho cậu xem đấy!"

Vân Sơ Thiển tắt bộ phim, chuyển sang trang web của Duyệt Điểm, cho cậu xem giao diện quản lý tác giả.

Tên tác giả: Bô Bô Ngư; Tác phẩm: Không có

Hay lắm, cứ tưởng cô định tự mình khai báo thật, hóa ra là để phòng ngừa "đòn giáng từ chiều không gian cao hơn", nên mới đưa ra một thông báo an toàn? Cô nàng này cũng gian xảo chẳng kém, may mà cậu thông minh, đã sớm nhìn thấu "kế hoạch" của cô.

"Cái này chắc chắn là nick phụ cậu mới lập, cậu không thành thật."

"Sao lại không thành thật chứ, sau này tớ sẽ dùng cái này để viết sách, cậu muốn đọc thì cứ đọc thôi."

"Nghĩ cho kỹ nhé, nếu nổi tiếng thì tài khoản vẫn sẽ bị gộp chung đấy."

"..." Nếu thật sự như vậy thì cô cũng cam chịu! Lúc đó ít nhất cô cũng đã là đại lão LV5 trong truyền thuyết rồi!

"Vậy cậu đã nghĩ ra sẽ viết gì chưa?"

"Hửm, viết về những mẩu chuyện thường ngày ấm áp."

"Chẳng phải định viết về huyền huyễn, giết người, phá án, mộ cổ sao?" Tống Gia Mộc xòe ngón tay đếm cho cô nghe.

"Tớ đổi phong cách không được à?"

"Được chứ, tớ thấy mấy chuyện thường ngày ấm áp có khi lại hợp với cậu hơn, dù sao cậu cũng nhát gan mà."

"Tớ gan lớn lắm nhé, ngày mai chúng ta đi nhà ma!" Vân Sơ Thiển hạ quyết tâm.

"Chẳng phải bảo không viết huyền huyễn nữa sao, vẫn đi à?"

"Tớ định rèn luyện tâm lý, trở thành một người có nội tâm mạnh mẽ, sủng nhục bất kinh , ngắm hoa trước thềm nở rồi lại tàn. Đi hay ở không bận lòng, nhìn mây trên trời tụ rồi lại tan. Phải điềm tĩnh, Thái Sơn có sụp đổ trước mắt thì mặt cũng không đổi sắc."

"..." Một chuỗi dấu hỏi hiện lên trên đầu Tống Gia Mộc, một lúc sau cậu mới cạn lời: "Chẳng phải đó là mục tiêu của tớ sao."

"Mục tiêu của cậu rất tốt, giờ nó là của tớ rồi."

"Đừng có đến lúc ở nhà ma lại sợ đến phát khóc là được."

"Cậu mới khóc ấy."

Vân Sơ Thiển co rụt bàn chân nhỏ lại, kéo chăn lên cao một chút. Lại nhớ đến lời cậu vừa nói, tên súc sinh nào đó ngủ lại không mặc quần áo, hèn chi lúc nãy cô lại ngửi thấy mùi sữa tắm nhàn nhạt.

Cậu... cậu ta vậy mà lại ngủ trần sao! Chẳng biết lại nghĩ đến điều gì, mặt Vân Sơ Thiển bỗng đỏ ửng lên.

"Này Vân Sơ Thiển, cuốn sách trước cậu kiếm được bao nhiêu?" Tống Gia Mộc tò mò hỏi.

"Ba vạn tệ."

"Vậy cậu định tiêu thế nào? Cộng thêm học bổng các thứ, chắc cậu có nhiều tiền lắm nhỉ?"

"Tất nhiên là gửi tiết kiệm rồi. Còn cậu, cậu kiếm được bao nhiêu, định tiêu thế nào? Tớ có gợi ý này, hay là cậu đưa tiền cho tớ, tớ giữ hộ cho, mỗi năm trả cậu chút tiền lãi, như vậy sau này cậu cũng có sẵn tiền để cưới vợ."

Tống Gia Mộc đâu có ngu mà đưa tiền cho cô, đây toàn bộ là quỹ đen của cậu đấy. Cứ như một cặp vợ chồng đang bàn bạc chuyện tiền nong trên giường, cậu nói ra kế hoạch của mình:

"Tớ định mua một chiếc xe, để lúc đi học với về nhà lái, đỡ phải chen chúc xe buýt."

"Mua xe?" Vân Sơ Thiển lập tức phản đối: "Cậu có dùng xe nhiều đâu mà mua, vả lại cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế."

"Audi thì không có tiền mua rồi, nhưng Yadea thì tớ có đủ. Tớ định mua một chiếc xe điện nhỏ, hàng ngày lái đi học, chẳng phải rất sướng sao?"

"..." Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, hóa ra là mua xe điện, cứ tưởng cậu định mua ô tô.

"Cũng chẳng cần thiết đâu, đi xe buýt có vài trạm chứ mấy, bình thường cậu chẳng bảo phải chạy bộ sao, cậu cứ chạy bộ đến trường luôn cho rồi, vừa tiết kiệm thời gian."

"Đổ mồ hôi xong không tắm, tớ ngồi cạnh làm cậu ngộp thở à?"

"Oẹ~ tởm quá."

Vân Sơ Thiển thực lòng không muốn cậu mua xe điện. Nếu cậu mua, chẳng phải sau này cô lại phải lủi thủi về nhà một mình, cô đơn chen chúc trên xe buýt, từ cửa sổ nhìn cậu cưỡi xe điện lướt qua như một cơn gió sao? Rồi cô sẽ thất thần nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bên tai vang lên tiếng nhạc buồn bã...

"Tớ tính rồi, đi xe điện kinh tế hơn xe buýt nhiều, mà lại còn ngầu nữa."

"Đi xe buýt thì mỗi ngày tính cả đi lẫn về hết 4 tệ, một chiếc xe tính rẻ cũng 3 nghìn tệ, phải mất hai ba năm mới bù lại được tiền xe buýt, rồi còn những ngày mưa, rồi tiền sạc điện, nếu pin hỏng..."

Cô chưa kịp nói xong, Tống Gia Mộc đã tiếp lời: "Nếu tính cả cậu vào thì sao, chúng mình chẳng phải toàn về nhà cùng nhau à, tớ chở cậu."

"... Pin hỏng thì sao...hả...cậu chở tớ á?"

"Đúng vậy, giờ đã là tháng Tư rồi, sang tháng Năm là trời nóng lên ngay, đặc biệt là mùa hè xe buýt vừa bí vừa chật, tớ chở cậu trên xe điện chẳng phải vừa mát mẻ vừa tự do sao."

"Cái này..." Vân Sơ Thiển vân vê mép chăn, có chút lung lay. Cô nhớ lại hồi nhỏ chơi xe kéo với cậu, cô thích nhất là ngồi phía sau ôm lấy cậu chạy loạn xạ trong khu chung cư.

"Được không?" Thấy cô lưỡng lự, Tống Gia Mộc khẽ dùng vai đụng vào vai cô một cái. Vân Sơ Thiển mềm mại vô cùng, đụng vào chẳng thấy đau chút nào, cô giống như một đám mây, mà đám mây này lại làm từ kẹo bông gòn.

"Cậu... cậu muốn mua thì mua chứ hỏi tớ làm gì, dù sao tớ cũng không đi học cùng cậu. Kể cả lúc về nhà, tớ... tớ cũng không thích ngồi cho lắm, xe điện cứng thế, đau mông chết đi được."

"Thế sao lúc nãy cậu lại phản đối."

"Tớ thấy cậu kiếm tiền không dễ dàng, không cần thiết thì đừng tiêu xài lãng phí."

"Tớ còn muốn mua cần câu nữa, cũng không đắt, hơn một nghìn tệ thôi. Cần của bố tớ thì ông ấy không cho chạm vào, đợi lần sau đi lấy tư liệu, chúng mình đi câu cá nhé?"

"Không được, buổi dã ngoại lấy tư liệu lần tới là đi leo núi."

Hơn một nghìn tệ cơ đấy, mua được mấy hộp sữa bột rồi!

Tống Gia Mộc cầm lấy chiếc laptop mỏng nhẹ từ tay cô, mỗi người vẫn đeo một bên tai nghe, sợi dây tai nghe kết nối hai người lại với nhau. Cậu bật nhạc ở tab ẩn, rồi chuyển sang giao diện mua sắm. Những chiếc xe điện đủ kiểu dáng hiện ra trước mắt, có rất nhiều cửa hàng chính hãng, chỉ cần đặt mua trên mạng là xong.

"Người ta không gửi từng linh kiện đến rồi bắt mình tự lắp đấy chứ?" Vân Sơ Thiển thốt ra một câu ngốc nghếch.

"Tớ cũng muốn tự lắp lắm, nhưng họ giao cả xe bằng xe tải đến tận nhà cơ. Cậu xem cái này thế nào?"

Tống Gia Mộc chỉ một mẫu cho cô xem, hai người ghé sát vào nhau, có thể ngửi thấy cả hơi thở của đối phương. Vì đang ăn kẹo nên luồng không khí trao đổi giữa họ đều mang vị ngọt lịm.

"Tớ thấy cái này đẹp hơn chút..." Cô đưa ngón tay chỉ vào màn hình.

"Cái này á, cảm giác mã lực hơi yếu."

"Cậu còn muốn đua xe à? Cái này ngồi thoải mái, xem xem có quà tặng kèm gì không."

"Tặng hai cái mũ bảo hiểm, một cái bơm và một bộ áo mưa."

Hai người chọn nửa ngày trời, cuối cùng chốt một chiếc xe điện màu hồng lá phong, yên xe trước sau là một khối liền mạch, kiểu dáng xe tay ga mini. Màu sắc vô cùng "nổi bật", thuộc kiểu mà khi chở bạn gái đi trong khuôn viên trường đại học sẽ thu hút mọi ánh nhìn.

Vô thức đã mười một giờ rồi, sau khi hình thành thói quen sinh hoạt điều độ, Tống Gia Mộc bắt đầu thấy buồn ngủ.

"Vậy đi, xem bao giờ họ giao tới. Ngủ thôi, ngủ thôi."

"Ừ ừ."

Vân Sơ Thiển đặt chiếc gối trong lòng về đầu giường, nhích mông chỉnh lại chăn, dáng vẻ như sắp sửa nằm xuống ngủ luôn vậy. Cho đến khi thấy Tống Gia Mộc và Niên Niên nghệt mặt ra nhìn mình.

"..."

Mình đang làm cái quái gì thế này! Đây không phải phòng mình!!

"Tạm biệt."

Tốc độ của Vân Sơ Thiển cực nhanh, cô thản nhiên trở mình, chui ra khỏi chăn một cách điêu luyện, xỏ dép lê rồi chạy mất hút.

Tống Gia Mộc tắt đèn nằm xuống giường, trong chăn vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô.

Đây chính là cảm giác "nha hoàn làm ấm giường" sao...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

t tưởng nó là xấu hổ:)) ý chỗ này là thú nhận bí mật 宠辱不惊 là thái độ điềm tĩnh, bình thản trước vinh dự hay sự nhục nhã, không để những yếu tố bên ngoài tác động đến tâm trí. chắc là một hãng xe máy điện mình ko ngại thì ng ngại là ng khác thôi:)))