Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 45: Tống Gia Mộc không dám đánh giá

Chương 45: Tống Gia Mộc không dám đánh giá

Bữa cơm này Vân Sơ Thiển ăn không yên lòng cho lắm.

Bình thường cô ăn uống rất đường hoàng, đoan trang, nhưng lần này lại biến thành một cô nàng thẹn thùng, hơi cúi đầu như sợ người ta nhìn thấy, chốc chốc lại len lén quan sát xung quanh.

Thói quen "giữ khoảng cách với đối phương trước mặt người ngoài" từ lâu đã trở thành một loại phản xạ tự nhiên, thế mà hôm nay, Tống Gia Mộc cứ bám dính lấy cô không chịu đi. Ví dụ như ôm cô dưới mái lều, ví dụ như bây giờ trốn tránh bọn Viên Thái Y để ngồi ăn cơm với cô, đôi chân của hai người dưới gầm bàn vẫn đang "đấu đá" nhau.

Phải chăng sâu trong thâm tâm, cô chẳng hề bài xích sự bám dính này của cậu? Nếu không cô đã sớm nổi giận rồi, làm sao có chuyện miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể lại rất trung thực, còn đặc biệt tìm một góc hẻo lánh để cho cậu bám lấy.

Sự tương phản này khiến Vân Sơ Thiển cảm thấy mình thật kỳ lạ, nhịp tim luôn duy trì ở mức 90 nhịp/phút, làm cô nhớ về thời thơ ấu, khi hai đứa trốn bố mẹ, sau khi xem tivi thì lén lút hôn môi nhau . Hồi đó chưa hiểu chuyện, cũng chẳng có cảm giác gì lớn lao, nếu đổi lại là bây giờ, ước chừng nhịp tim có thể lên tới 130 nhịp/phút.

Tất nhiên, nếu Tống Gia Mộc dám nhắc lại chuyện đó, cô sẽ cởi tất ra nhét vào mồm cậu ngay.

May mà bọn Viên Thái Y không chú ý đến cô, mấy cô gái đã ăn no và đang vừa nói vừa cười rời khỏi nhà ăn. Lúc họ đứng dậy, Vân Sơ Thiển làm động tác "giấu đầu hở đuôi", dùng tay phải chống lên, nghiêng đầu che đi nửa khuôn mặt, đồng thời hai chân cũng theo phản xạ gồng chân cứng lên, kẹp chặt lấy chân cậu như sợ cậu đột nhiên đứng dậy vậy.

Đợi đến khi bọn Viên Thái Y biến mất khỏi tầm mắt, Vân Sơ Thiển mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi thẳng lưng lại, thả chân Tống Gia Mộc ra, còn tiện thể dẫm cậu một cái. Cái đồ đáng ghét này, đến tận bây giờ mới biết mặt dày thì liệu có quá muộn không? Nếu năm đó cậu cứ mặt dày như thế này mãi, biết đâu hai đứa bây giờ con cái đầy nhà rồi cũng nên.

Con gái giữ ý thì đương nhiên sẽ không bám lấy cậu rồi, đằng nào cậu không chủ động thì Vân Sơ Thiển cũng bướng bỉnh, cứ thế qua lại mới thành ra như bây giờ.

"Tớ là lớp trưởng, cậu phải chú ý ảnh hưởng chứ." Vân Sơ Thiển thở dài nói.

Nói thì nói vậy nhưng thực ra là lời trái lòng, nói xong cô lại liếc nhìn Tống Gia Mộc, hy vọng cậu đừng tưởng thật mà lại ngoan ngoãn chạy mất, thế thì chỉ có nước làm cô tức chết thôi.

"Có sao đâu, tuy giờ chúng mình chưa phải thiên hạ đệ nhất thân thiết, nhưng cũng coi là bạn bè mà. Ăn chung bữa cơm thôi, bị thấy thì thấy, tớ sẽ bảo là đang cùng cậu học tập."

"Cậu biết thế là tốt."

Vân Sơ Thiển rất hài lòng với câu trả lời này, đôi chân nhỏ lại lặng lẽ vươn tới, dùng lý do "tranh giành không gian" để dán sát vào cậu, khẽ đung đưa. Cô thích có sự tiếp xúc cơ thể với cậu, việc này khiến đại não cô tiết ra một loại hormone hưng phấn nào đó.

Đương nhiên, nếu không có lý do gì mà cứ chạm tới chạm lui thì cô đánh chết cũng không làm, nhưng chỉ cần có lý do, ví dụ như nhéo cậu, cô sẽ vô cùng sẵn lòng.

Chỉ là trong mắt Tống Gia Mộc, cô dường như có chút khuynh hướng bạo lực. Bạo lực thì bạo lực, ai mà dám bảo đây là "dục cầu bất mãn" thì Vân Sơ Thiển sẽ nhét giày vào mồm kẻ đó, đừng hỏi tại sao không nhét tất, vì tất đang ở trong mồm Tống Gia Mộc rồi.

Tóm lại, dù Vân Sơ Thiển có muốn thừa nhận hay không, Tống Gia Mộc so với những người khác luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng cô, nếu không thì dù là bạn khác giới tốt đến mấy cô cũng không hành xử như vậy.

Hai người khẽ đung đưa chân, chạm vào nhau nhè nhẹ, vẻ mặt mỗi người vẫn tỏ ra bình thản, yên lặng ăn cơm, trông thật hài hòa.

"Cái này cho cậu, ngon lắm." Tống Gia Mộc gọi món củ cải hầm xương bò, hào phóng gắp củ cải cho Vân Sơ Thiển. Sau đó cậu tiện tay gắp luôn một miếng cánh gà cháy tỏi trong khay của cô, vì sợ cô ăn nhiều quá sẽ béo.

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, trông hung dữ như con mèo bảo vệ thức ăn. Cô gắp miếng củ cải lên ăn một ngụm, hương vị cũng khá ngon nên cũng không chấp nhặt với cậu nữa.

"Chú và dì bao giờ thì về?" Tống Gia Mộc hỏi.

"Chắc là tháng sau, công việc ở nước ngoài vẫn chưa xong." Vân Sơ Thiển đã ăn hết miếng củ cải, thấy ngon nên chủ động gắp một miếng củ cải chưa chạm qua trong khay của cậu, sau đó trả lại cho cậu một cọng rau xanh.

"Tớ không thích ăn rau xanh..."

"Ăn thêm rau xanh không chết được đâu, ít nhất nó còn lành mạnh hơn cái Coca của cậu."

"..." Tống Gia Mộc gắp rau bỏ vào miệng, "Thế giờ cuối tuần cậu toàn tự nấu cơm à?"

"Thấy khâm phục không? Tớ biết nấu rất nhiều món, còn cậu thì chỉ biết đun nước pha mì."

"Ở nhà tớ đâu cần tự nấu cơm... Ái chà! Làm gì thế."

"Hừ, đợi mẹ tớ về tớ cũng không cần tự nấu cơm nữa."

"Nhà tớ bình thường toàn là bố tớ nấu cơm mà, tớ vừa nói hết câu đâu mà cậu đã dẫm tớ. Ý tớ là tớ có thể sang nhà cậu nấu cơm, trong kế hoạch có cả hạng mục học nấu ăn mà. Cậu dạy tớ nấu, tớ sẽ nấu cho cậu ăn."

"Ờ." Vân Sơ Thiển đáp cho có lệ, mắt đầy vẻ nghi ngờ: "Nếu món cậu nấu mà ăn được thì tính sau. Đây thật sự không phải cố ý hạ độc đấy chứ?"

"Tớ rất có thiên phú đấy nhé." Tống Gia Mộc nhớ lại chuyện hồi nhỏ: "Còn nhớ không, hồi trước tớ vò nát cỏ dại bỏ vào chai nước khoáng, vị cũng ngon lắm mà."

Vân Sơ Thiển đương nhiên nhớ, hồi đó cô còn cùng cậu đi tìm cỏ dại nữa. Trên thảm cỏ mùa xuân, cây nào non nhất là nhổ cây đó, rồi lấy cái ngọn non nhất vò nát bỏ vào chai nước khoáng.

Nước có màu xanh nhạt, vị ngon đến lạ kỳ, mang hương vị của đại tự nhiên, uống vào có cảm giác thanh tâm. Giờ nghĩ lại, qua sự tô điểm của ký ức, đó dường như là loại đồ uống ngon nhất mà cô từng uống.

"Hồi đó chắc chắn tớ bị cậu lừa cho mụ mị đầu óc nên mới uống cái 'nước cỏ' của cậu, may mà không đau bụng." Vân Sơ Thiển bưng bát húp một ngụm canh rong biển, vị cứ như nước rửa nồi, kém xa "nước cỏ".

"Mô tả tớ hồi nhỏ một chút đi." Tống Gia Mộc nói.

"Cái gì?"

"Thì là trước đây chúng mình tốt như vậy, lúc đó trong lòng cậu tớ là người như thế nào?" Tống Gia Mộc giải thích, việc này rất có ích cho kế hoạch làm hòa của cậu.

Vân Sơ Thiển chậm rãi ăn cơm, im lặng rất lâu, lâu đến mức Tống Gia Mộc tưởng cô sẽ không nói nữa.

"Ừm, rất thông minh, rất lợi hại, có thể giải được rubik, những bộ xếp hình cực lớn cũng có thể tìm ra chi tiết, rất biết chăm sóc người khác, rất dũng cảm."

Vân Sơ Thiển nói xong còn nhấn mạnh thêm: "Tất nhiên, cậu của bây giờ chẳng liên quan gì đến hồi đó cả."

"Bây giờ tớ cũng rất dũng cảm mà." Tống Gia Mộc không phục.

"Làm ơn đừng đánh đồng mặt dày với dũng cảm."

"Tớ vẫn rất thông minh."

"Hình như cậu nhiều năm rồi không được hạng nhất nhỉ? Top 3 trong lớp còn chẳng xếp tới tên."

"Chăm sóc người khác tớ cũng biết mà."

"Chắc người ta không thích ăn mì tôm pha nước sôi của cậu đâu."

"Thế giải rubik với xếp hình, tớ chắc chắn giỏi hơn hồi đó rồi."

Vân Sơ Thiển gật đầu: "Nhưng tớ không chơi rubik với xếp hình nữa."

Tống Gia Mộc bị đả kích nặng nề, hóa ra vô tình cậu đã cách xa bản thân mình năm xưa nhiều đến thế sao?

"Thế... còn tớ thì sao?" Vân Sơ Thiển chớp mắt, hơi ngượng ngùng ngồi thẳng người dậy.

"Gì cơ?"

"Thì cậu cũng mô tả tớ hồi nhỏ một chút đi."

Tống Gia Mộc đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn cô. Nhìn đến mức Vân Sơ Thiển thấy xấu hổ, ánh mắt né tránh, cả người không tự nhiên, cuối cùng không nhịn được mà dẫm cậu một cái.

"Muốn nói thì nói mau, đừng có lề mề!"

"Tớ nói, tớ nói đây..." Tống Gia Mộc mô tả: "Rất đáng yêu, rất tâm lý, rất dịu dàng, rất lương thiện, giọng nói thì ngọt ngào."

Nghe cậu nói xong, trên mặt Vân Sơ Thiển hiếm khi thoáng hiện vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.

"Hi hi, xem ra tớ vẫn giống hệt hồi đó."

"..."

Tống Gia Mộc không dám đánh giá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

=)) Dục cầu bất mãn (thất vọng tình dục) là cảm giác căng thẳng, hụt hẫng khi nhu cầu và ham muốn tình dục không được thỏa mãn, dell hiểu kiểu j:)) Phổ biến nhất thường là lá của cây mùi tàu, cỏ tranh, rau má hoặc lá đinh lăng. Chúng tạo vị hăng hắc, thơm mát và hơi ngọt,