Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 1: Thay Đổi Và Sóng Gió

Chương 1: Thay Đổi Và Sóng Gió

“A, cuối cùng cũng tan học rồi...”

“Trông cậu có vẻ mệt mỏi quá nhỉ, Ash.”

Vừa kết thúc tiết học, tôi đang vươn vai thật dài để giãn gân cốt thì Ian tiến lại bắt chuyện.

“Suốt cả buổi cứ bị giáo viên rồi học sinh dòm ngó, không mệt mới lạ đấy.”

“Mà, cũng đúng thôi. Tính ra chuyện đó mới chỉ trôi qua được một tuần chứ mấy.”

Chuyện đó, chẳng nói cũng biết chính là trận quyết đấu tại đấu trường giữa tôi, Fine và bốn tên Cựu Tứ Hiệp Sĩ, nay đã đổi tên thành Tứ Đại Ngốc.

Sau khi đơn phương chà đạp bọn chúng trong trận đấu đó, lẽ ra tôi, một kẻ vốn luôn sống mờ nhạt và bình thường bấy lâu nay, sẽ thay thế vị trí của bốn tên ngốc kia để tận hưởng một cuộc sống học đường rực rỡ và đào hoa, nhưng đời không như là mơ.

“Híii!?”

“L-Làm ơn, xin hãy tha mạng cho tôi!”

Cả giáo viên lẫn nam sinh, nữ sinh, hễ ai lỡ chạm mắt với tôi là đều thốt lên những lời đó rồi chạy mất dép.

“Đúng là ‘Kẻ Chà Đạp’ có khác. Chỉ bằng ánh mắt mà đã thống trị được cả học viện rồi.”

“Thôi ngay đi, đừng có gọi tớ bằng cái biệt danh đó nữa.”

“Kẻ Chà Đạp”, đó chính là cái danh xưng mà người ta gán cho tôi sau trận quyết đấu.

Vì tôi đã “đơn phương hành hung bọn Tứ Hiệp Sĩ đó một cách không nương tay”, nên một học sinh nào đó có mặt tại khán đài hôm ấy đã bắt đầu gọi như vậy, và giờ thì biệt danh này đã thấm sâu vào mọi ngóc ngách của học viện.

Mà cái ông thầy vừa chạy mất ban nãy, chẳng phải là kỵ sĩ đương nhiệm phụ trách hướng dẫn kiếm thuật sao? Đừng có thấy học sinh mà thét lên rồi bỏ chạy thế chứ.

Dẫu biết rằng diễn biến của trận đấu hôm đó đáng sợ đến mức nào, và thực tâm tôi cũng có chút hối hận vì đã hơi quá tay với Alberich.

Nhưng tôi vẫn muốn phản đối kịch liệt cái tên “Kẻ Chà Đạp” kia.

Nghĩ lại thì...

“Khác với đám người kia, cậu vẫn bình thường bắt chuyện với tớ thế này, đúng là vị cứu tinh của đời tớ mà.”

“Tớ với Ash cũng quen biết nhau khá lâu rồi còn gì. Dù không ngờ cậu lại mạnh đến mức đó, nhưng tớ biết cậu không phải hạng người máu lạnh không có tình người như lời đồn đại trong học viện. Với lại, nếu bọn họ thấy cảnh cậu dành thời gian để kèm cặp tu luyện cho tớ, chắc chắn họ sẽ thay đổi cách nhìn thôi.”

“Ian, cậu đúng là một người tốt mà.”

Đang trò chuyện thì một giáo viên bước vào lớp với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi.

“C-Cậu Ash Leben. Hiệu trưởng gọi cậu. Không biết cậu có thể vui lòng đến phòng Hiệu trưởng ngay lập tức được không...?”

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi ngay.”

“V-Vâng!? Vậy tôi xin phép cáo lui trước!”

Chỉ vừa truyền đạt xong nội dung, vị giáo viên đó đã chạy biến như thỏ đế.

Nhưng mà, Hiệu trưởng gọi tôi có việc gì nhỉ?

“...Liệu có phải tớ sẽ bị mắng vì đã làm quá tay trong trận quyết đấu không?”

“Không đâu, Thái tử Elzes đã tuyên bố sẽ không truy cứu lỗi lầm rồi, chắc không phải chuyện đó đâu.”

“Dù là vậy. Thôi, tớ đi đến phòng Hiệu trưởng đây.”

“Ừ, hẹn gặp lại sau.”

Chia tay Ian, tôi đi về phía khu nhà khác của học viện, dãy nhà đặc biệt cao 3 tầng dành cho con em của giới thượng lưu, nơi tôi hiếm khi bước chân vào, hay đúng hơn là chưa bao giờ có cơ hội.

“N-Này. Hắn ta chính là kẻ đó phải không...”

“Suỵt, đừng có nói gì cả! Nếu bị hắn nhìn thấy thì không biết sẽ gặp chuyện gì đâu.”

Tôi thực sự chẳng định làm gì cả, nhưng dù có nói thế nào chắc họ cũng chẳng tin.

Trong mắt họ, một kẻ đã thản nhiên bán hành cho con trai của một gia tộc đại quý tộc tối thượng, lại còn dám nói những lời đó với hoàng gia, thì chẳng khác nào một con gấu xám đang nghênh ngang đi dạo trong tòa nhà vậy.

(Dù sao thì sau khi tốt nghiệp học viện, mình cũng chẳng còn gặp lại những người này nữa, họ nghĩ gì mình cũng chẳng quan tâm.)

Tự trấn an mình như vậy, tôi lờ đi vô số ánh mắt soi mói và tiến lên tầng 3, nơi có văn phòng Hiệu trưởng. Tại đó, tôi bắt gặp một nữ sinh quen thuộc đang đứng bồn chồn.

“Fine? Cô làm gì ở đây thế?”

“Ash!”

Có lẽ vì gặp được người quen nên Fine tỏ ra rất vui mừng và chạy lại phía tôi.

“Tôi được Hiệu trưởng gọi đến. Còn cậu thì sao?”

Hồ, Fine cũng bị gọi sao?

“Tôi cũng vậy. Không biết mục đích của ông ta là gì nữa.”

Dù sao thì nếu không vào hỏi trực tiếp thì cũng chẳng biết được lý do.

“Tạm thời cứ vào xem sao đã.”

“...Được.”

Để Fine yên tâm, tôi nắm lấy tay cô ấy rồi cả hai cùng bước vào phòng Viện trưởng.

“Thưa Hiệu trưởng. Ash Leben và Fine Staudt đã đến theo lời triệu tập.”

“Cửa không khóa. Vào đi.”

Giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa chính là giọng nói tôi đã nghe trong buổi lễ khai giảng của Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia.

Tôi cứ ngỡ sau chuyện đó ông ta sẽ bị cách chức, nhưng xem ra vẫn giữ được ghế của mình.

““Chúng em xin phép.””

“...Hà, cuối cùng cũng đến rồi à.”

Khi chúng tôi bước vào, một ông lão với cái đầu hói và bộ râu dài trông đúng chất phù thủy đang thở dài thườn thượt với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi, rồi hướng ánh mắt về phía chúng tôi.

“Vậy, thầy gọi chúng em có việc gì không ạ?”

“Trước hết, với tư cách là Hiệu trưởng, ta chính thức xin lỗi Fine Staudt vì đã để mặc cho những tin đồn ác ý và vu khống nhắm vào em bấy lâu nay.”

Nói đoạn, Hiệu trưởng cúi đầu thực hiện một lời xin lỗi mang tính hình thức.

Nếu lời này dành cho tôi, chắc tôi đã vặn lại kiểu “Này, ‘xin lỗi’ thôi sao? Phải là ‘vô cùng xin lỗi’ chứ? Hả?”. Thực sự là giờ tôi cũng muốn nói thế lắm.

“Xin thầy hãy ngẩng đầu lên ạ. Với em, việc có thể tiếp tục học tập ma pháp để giúp đỡ mọi người như thế này đã là quá đủ rồi.”

Nhưng đúng là đức hạnh của một nữ chính trò chơi Otome chính hiệu. Cô ấy đáp lại sự thô lỗ của người lớn hơn mình gấp nhiều lần bằng một nụ cười ấm áp như thánh mẫu.

“Em nói vậy thì ta cũng nhẹ lòng đi phần nào. ...Và tiếp theo là em, Ash Leben.”

Có lẽ giờ mới đến phần chính đây.

Hiệu trưởng thận trọng lấy từ ngăn kéo bàn một phong bì, rồi cung kính đưa cho tôi.

“Ta đã nhận được sắc lệnh từ Đức vua Bệ hạ, yêu cầu chuyển bức thư này tận tay em. Nội dung bên trong hãy về kiểm tra sau.”

“T-Từ Đức vua Bệ hạ sao...?”

Đức vua.

Trong nguyên tác trò chơi, ông ta chỉ xuất hiện đôi chút, và dấu ấn đáng kể nhất có lẽ là sự kiện liên quan đến 【Bảo Kiếm Clear】 trong tuyến harem ngược. Tôi vốn không có cảm xúc gì đặc biệt với nhân vật này, nhưng ở thế giới mà trò chơi đã trở thành hiện thực, tôi không khỏi cảm thấy một sự kính sợ đến lạnh cả sống lưng.

Ngay cả dãy nhà dành cho giới thượng lưu này đối với tôi đã là một thế giới khác, thì Đức vua, người đứng đầu đất nước và là chủ nhân của vương thành, chẳng khác nào một vị thần của thế giới đó.

Một người như vậy lại gửi thư cho một kẻ thuộc tầng lớp đáy của giới quý tộc nhỏ bé như tôi sao...

“Chuyện chỉ có vậy thôi. Hai đứa có thể về được rồi.”

“Vậy chúng em xin phép. ...Đi thôi, Fine.”

“Ừ-Ừm. Chúng em xin phép!”

Tôi nắm tay Fine dẫn ra khỏi phòng Hiệu trưởng.

Chắc chắn là tôi lại bị cuốn vào một rắc rối to lớn nào đó rồi. Tôi tin chắc là như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!