Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web novel (Chương 91 ~ 120) - Chương 96: Nghe nói con gái sau khi làm chuyện ấy sẽ trở nên xinh đẹp hơn… có thật không?

Chương 96: Nghe nói con gái sau khi làm chuyện ấy sẽ trở nên xinh đẹp hơn… có thật không?

Enjoy!

---------------------------------------------

Nghe nói con gái sau khi làm chuyện ấy sẽ trở nên xinh đẹp hơn… có thật không?

“…………”

“Sao thế?”

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm về một phía, Akihiro nghiêng đầu khó hiểu.

Takeshi với Wada-kun đang cùng nhau xuống nhà vệ sinh nên không có ở đây. Họ bảo còn có chút việc, chắc phải sát giờ hết nghỉ trưa mới quay lại.

“À thì…”

“???”

Tôi ậm ừ cho qua chuyện… vì chính tôi cũng ngạc nhiên khi nhận ra mình chẳng thể rời mắt khỏi Rion.

Người tôi đang nhìn chăm chú lúc này chính là cô ấy.

Cô ấy đang mỉm cười, vui vẻ trò chuyện cùng Mana-san, Azusa-san và mấy người bạn khác. Nụ cười ấy rực rỡ đến mức khiến tôi ngây dại… Ừm, đây chắc là cái trạng thái “say như điếu đổ”, mắt chỉ còn nhìn thấy mỗi công chúa của mình rồi.

“Không rời mắt nổi khỏi công chúa à?”

“…Không phải là không cam tâm, nhưng đúng thế đấy.”

“Thế chẳng phải tốt sao? Hai người thân thiết như vậy mà.”

“…………”

Chuyện giữa tôi và Rion thì chẳng có gì phải lo lắng.

Chỉ là… lý do khiến tôi để ý cô ấy nhiều đến vậy, có lẽ cũng vì giữa chúng tôi giờ đã có một sợi dây liên kết đặc biệt, khác hẳn trước kia.

‘Thì… em biết mà, không nên nghĩ nhiều quá… Nhưng thời gian ở bên Nagi-kun quý giá đến mức khiến em hạnh phúc không chịu nổi… Chỉ cần lơ là một chút thôi là mọi thứ lại ùa về.’

“Ùa về” — chắc hẳn là khoảnh khắc đầu tiên của chúng tôi.

Nếu ai từng biết Rion trước đây, hẳn sẽ không thể tin nổi vẻ mặt đỏ ửng vì ngượng ngùng ấy của cô. Chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ khiến tôi gục ngã.

(…Mình đúng là tệ thật.)

Cô ấy nói những lời đáng yêu như vậy, xung quanh còn tràn ngập nụ cười… thế mà trong đầu tôi lại chỉ toàn nghĩ: Rion hôm nay trông thật quyến rũ.

“...Này, Akihiro.”

“Hử?”

“Tớ đúng là một thằng khốn.”

“Nếu cậu là thằng khốn thì… chắc chín mươi phần trăm nhân loại cũng khốn theo luôn đấy.”

Nghe vậy cũng chẳng biết nên vui hay nên buồn.

“Sao tự nhiên lại nói thế?”

“…………”

“À, hiểu rồi. Là chuyện không tiện nói ra đúng không?”

“Chuẩn.”

Làm sao tôi có thể nói rằng bạn gái mình trông quá đỗi gợi cảm cơ chứ.

Nghĩ bạn gái mình quyến rũ vốn chẳng phải điều xấu, bởi đó cũng là vì cô ấy hấp dẫn.

Chỉ là… trong mắt tôi, Rion vẫn là một cô gái mảnh mai, yếu ớt, lại thêm chút độc miệng đáng yêu. Thế nên việc mình cứ nghĩ cô ấy gợi cảm mãi khiến tôi có cảm giác như đang phạm lỗi gì đó.

“…Phiền thật.”

“Phiền chuyện gì vậy?”

“Thì là Rion mà… ờm?”

…Bình tĩnh nào, Nagisa.

Chuyện này đâu phải lần đầu. Không, phải nói là đã vài lần rồi.

Nếu hoảng lên bây giờ thì trúng kế cô ấy mất. Hít sâu một cái… rồi từ tốn quay lại.

“Chào Rion.”

“Vâng, Nagi-kun♡”

Quay đầu lại, tôi thấy Rion đứng đó cùng Mana-san và cả Azusa-san.

Còn Akihiro — kẻ vừa nãy còn nói chuyện với tôi — đã nhanh chóng chuồn mất, lưng quay về phía này mà rời khỏi lớp học… tên phản bội!

“…Quả nhiên hôm nay Rion hơi khác nhỉ.”

“Ừm ừm♪ Giọng cậu ấy nghe có vẻ ngọt hơn, mà mỗi lần nhìn Nagisa-kun thì ánh mắt cứ long lanh ghê luôn.”

“Còn nữa… trông có gì đó rất quyến rũ.”

“Đúng đúng! Mình cũng thấy vậy! Nè nè, hai người… làm chuyện đó rồi hả?”

Hãy khen tôi đi vì đã không hét toáng lên giữa lớp.

Mà nói thật, dám hỏi câu đó ngay trong lớp học như thế… đúng là chỉ có cô nàng idol áo tắm Azusa mới làm được.

(Nhưng mà…)

Nhìn Azusa như vậy, tôi lại nhớ đến lời Rion trong giấc mơ.

Dù không rõ ràng lắm… nhưng có lẽ ở thế giới nơi Rion ấy tồn tại, sau khi mất em, tôi đã ở bên Azusa chăng.

Hiện tại tôi chẳng thể tưởng tượng nổi điều đó. Nhưng quả thực, nếu có một cô gái như Azusa ở cạnh, có lẽ nỗi buồn cũng phần nào vơi đi.

“…Hừm.”

“Rion?”

Có lẽ vì thấy tôi nhìn Azusa quá chăm chú, Rion bĩu môi rồi đưa tay véo má tôi.

“Ahaha! Vì cậu cứ nhìn tớ nên cô ấy mới ghen đấy chứ gì~♪”

“Không phải kiểu đó đâu, đồ ngực bự kia.”

“Tớ là idol mà~ Vòng một chính là điểm nhấn thương hiệu đó nha~”

…Ừ thì đúng là một trong những “điểm nhấn”.

Nhưng sức hút của Azusa-san đâu chỉ có vậy. Chính vì đã trở thành bạn bè, tôi mới nhận ra cô ấy còn có vô vàn điều đáng quý khác… Kiểu người chỉ cần ở bên thôi cũng khiến người ta mỉm cười — sự tồn tại như thế vốn dĩ đã vô cùng hiếm hoi, và vì thế mà càng đáng trân trọng.

Dĩ nhiên không chỉ Azusa-san, mà cả Mana-san cũng vậy.

“…Ái chà~”

“…Cậu nói được thật đấy.”

“Ơ?”

Sao thế…?

“Nagi-kun, anh vừa nói to vừa đủ cho bọn em nghe hết đó.”

“…Ặc, xin lỗi nhé.”

Chẳng lẽ tôi đã đến tuổi lẩm bẩm thành tiếng như ông già rồi sao?

Thấy Mana-san và Azusa-san đỏ mặt, tôi vội xin lỗi, thế mà lại bị trách ngược lại: “Xin lỗi cái gì chứ!” — còn Rion đứng bên cạnh chỉ biết cười khổ.

“Thật tình, anh đúng là tên sát gái mà.”

“Anh đâu có ý đó…”

“Em biết chứ. Dù sao thì cuối cùng người anh chọn vẫn là em, đúng không?”

“Ừ.”

“…Em biết hết rồi, Nagi-kun ngốc.”

Rion đỏ mặt — mà mỗi lần em ấy như thế lại càng đáng yêu đến nao lòng… Với lại, mỗi khi bị gọi là “Nagi-kun ngốc”, cảm giác ấy như một thứ thuốc chữa bách bệnh, thấm sâu tận tim.

“Có khi thỉnh thoảng được Rion mắng cho vài câu cũng không tệ.”

“Đừng có thức tỉnh sở thích kỳ quái nào đó nhé? Tiếc là em hoàn toàn không hứng thú với mấy trò kiểu S&M đâu. Em thích yêu đương thuần khiết, ngọt ngào cơ~”

…Này Rion?

Anh lỡ miệng đã đành, sao em cũng thản nhiên nói ra mấy câu vượt giới hạn thế hả?

“…Nè Mana-chan? Đây chính là cái gọi là cặp đôi ngốc nghếch đó hả?”

“Cái này còn hơn cả ngốc nghếch nữa rồi.”

Sau đó, khỏi phải nói, chúng tôi bị hai người họ trêu chọc không thương tiếc suốt một hồi.

Mối quan hệ giữa tôi và Rion tiến thêm một bước — điều đó chắc chắn đã thể hiện rõ trong bầu không khí quanh chúng tôi. Nhưng sự thay đổi ấy không hề khiến tôi chùn bước; trái lại, nó như tiếp thêm động lực, trở thành nguồn sức mạnh để tôi tiếp tục cùng cô ấy bước đi trên chặng đường phía trước.

Như đã hứa với nhau, trước mắt… phải dốc sức để đưa Rion trở thành hội trưởng hội học sinh đã.

“Rion, nhắc mới nhớ, sensei có nói là—”

“Hoạt động dọn vệ sinh quanh trường vào thứ Bảy phải không? Dĩ nhiên em sẽ tham gia.”

Hướng về mục tiêu cũng giống như đặt chân lên một hành trình mới.

Dù chẳng phải đầu năm học, vậy mà cả tôi và Rion đều có cảm giác như vừa được tái sinh — như thể mình đang sống trong một chương hoàn toàn mới của cuộc đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!