Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web novel (Chương 91 ~ 120) - Chương 99: Món “đáp lễ” từ Azusa?

Chương 99: Món “đáp lễ” từ Azusa?

Enjoy!

-------------------------------------------------

Món “đáp lễ” từ Azusa?

Tôi vốn nghĩ mình không phải kiểu người dễ bị cuốn vào rắc rối.

Tôi tránh xa những nơi có vẻ sắp xảy ra ồn ào, hơn nữa cũng không muốn khiến gia đình hay những người thân cận—đặc biệt là Rion—phải lo lắng.

Thế nhưng… chuyện lần này đúng là quá bất ngờ. Nói thẳng ra thì, tôi thật sự có chút bực mình.

“Dám sàm sỡ bạn gái tao à, thằng khốn này.”

“…………”

Chuyện xảy ra vào chủ nhật, một ngày sau buổi dọn vệ sinh.

Khi đang một mình đi dạo trong phố, tôi để ý thấy một cô gái trông cỡ sinh viên đại học cứ cúi gằm mặt bước đi. Tôi còn đang thắc mắc không biết cô ta có chuyện gì thì đúng lúc đi ngang qua, cô ấy bất ngờ khuỵu xuống.

‘Chị có sao không!?’

Tôi vốn không thích dính vào phiền phức. Nhưng nếu trước mắt mình có người đột nhiên ngã quỵ, dù là vì mệt hay vì lý do nào khác, thì cũng không thể làm ngơ được.

Là người đứng gần nhất, tôi vội chạy lại. Dĩ nhiên, cũng có vài người khác tiến đến.

‘Cảm ơn cậu…’

‘Không có gì. Chị thấy trong người không ổn ở đâu sao?’

Có lẽ vì thường xuyên để ý đến Rion, tôi không thể bỏ mặc một cô gái có vẻ đang gặp vấn đề về sức khỏe.

Giúp đỡ một người, biết đâu có thể ngăn một giọt nước mắt rơi xuống. Dù khả năng mọi chuyện nghiêm trọng đến vậy là hiếm hoi, nhưng tôi không cần lý do để ra tay giúp đỡ người đang ở ngay trước mắt.

Chỉ là… chính khoảnh khắc ấy, rắc rối đã lặng lẽ bước đến.

(Chết tiệt… sao lại thành ra thế này…)

Ngay khi tôi đỡ lấy cô ta, tôi đã thấy lạ—cô ta hơi áp sát cơ thể mình về phía tôi.

Vì là phụ nữ nên xúc cảm mềm mại khiến tôi khựng lại một chút. Mùi nước hoa hơi nồng, khó chịu, nhưng dù sao cũng khiến tim tôi đập mạnh trong thoáng chốc.

Và rồi—

‘Này! Ai cho mày đụng chạm thân mật vào bạn gái tao hả?’

Một gã đàn ông trông chẳng mấy tử tế bước tới.

Ngay khoảnh khắc ấy, cô gái vốn đang “mệt mỏi” liền rời khỏi tôi, nép sát vào hắn rồi nói.

‘Tự nhiên thằng này sờ soạng người em.’

Nụ cười nhếch mép khi ấy… nói thật, tôi đã muốn đấm vào mặt cô ta.

Chỉ trong chớp mắt, tôi hiểu hết.

Rõ ràng đây là màn kịch của hai người họ. Chắc là muốn kiếm cớ gây chuyện, bêu xấu ai đó để mua vui.

Những người xung quanh vốn định lại gần vì cảm thấy có gì bất thường cũng lặng lẽ rút lui. Nói thật, tôi cũng ước mình được ở phía đó.

“…Ha.”

Thế nhưng, lạ thay, tôi lại bình tĩnh đến mức đáng ngạc nhiên.

Tôi chưa từng tưởng tượng mình sẽ bị cuốn vào ác ý kiểu này. Nhưng hoảng loạn cũng chẳng ích gì, hơn nữa tôi càng không muốn trở thành trò cười cho bọn họ.

Vậy nên tôi đáp lại, rành rọt từng lời.

“Nếu nhìn tình huống vừa rồi mà cho rằng tôi sàm sỡ cô ta thì thật oan quá. Ngay từ đầu, chẳng phải chính cô ta giả vờ không khỏe rồi ngồi xuống đó sao?”

“Hả? Mày—”

“Lợi dụng lòng tốt của người khác để giễu cợt như vậy, tốt nhất nên dừng lại đi. Biết đâu một ngày nào đó sẽ phải trả giá đấy.”

Cả hai người họ đều sững sờ. Nhưng rồi cô gái đỏ bừng mặt vì tức giận.

À… rắc rối thật rồi.

Có lẽ họ không ngờ một thằng nhóc trẻ tuổi lại dám bật lại như vậy.

Hay là bỏ chạy nhỉ? Phiền phức quá…

(Chứ lỡ như lại bị đánh giống lần trước thì phiền lắm.)

Tôi không muốn đau. Và càng không muốn Rion phải đau.

Dạo gần đây tôi cứ có cảm giác như mình đang bị thế giới ghét bỏ vậy, liên tục dính vào chuyện rắc rối.

Trong khi tôi chẳng làm gì to tát ngoài việc cố gắng thay đổi số phận để bảo vệ cô bạn thanh mai trúc mã của mình.

“Thằng này… đáng ghét thật…”

Ngay khi cô gái buột miệng nói vậy—

Có vẻ như, tôi vẫn còn một nữ thần hộ mệnh.

“Ở đây có chuyện gì thế~?”

Một giọng nói tươi sáng hoàn toàn không hợp với bầu không khí nặng nề vang lên từ phía sau lưng tôi.

Bàn tay khẽ đặt lên vai.

Thực ra, chỉ cần nghe giọng thôi tôi cũng biết là ai.

Người sánh bước bên cạnh tôi là Azusa-san. Cô đeo một cặp kính râm như thể chỉ để cho có lệ.

…Tôi vừa gọi cô là nữ thần hộ mệnh, nhưng nếu phải giải thích lại từ đầu thì dài dòng lắm…

Tôi còn đang nghĩ xem nên làm sao thì Azusa-san đã lên tiếng trước.

“Xem ra cậu đang bị kiếm cớ gây sự nhỉ?”

“Cậu nhìn ra à?”

“Ừm—tớ có nghe người xung quanh kể lại chút rồi.”

“Ra vậy…”

Thế thì có lẽ cô ấy đã nắm được đại khái tình hình.

Azusa khẽ mỉm cười duyên dáng, rồi bước lên trước tôi một bước.

“Tôi không nghĩ cậu ấy lại sàm sỡ người khác đâu nhé? Vì cậu ấy chẳng cần phải làm vậy—”

Cô khẽ nghiêng đầu, giọng nói đầy ẩn ý.

“—Bởi vì đã có tôi đây rồi mà.”

“…Hả?”

Ơ… Azusa-san?

“Vì tôi xinh hơn này, ngực cũng đầy đặn hơn này, lại còn dịu dàng, mềm mại hơn hẳn. Đã có tôi ở bên cạnh rồi, anh ấy làm sao có chuyện lơ đãng vì một cô gái khác được chứ?”

“Cô nói cái gì cơ!?”

“Cho nên, mấy lời vu vạ kỳ quặc đó, làm ơn dừng lại giúp tôi nhé?”

Giọng nói của Azusa khẽ hạ xuống, mang theo một tầng lạnh lẽo mỏng như lưỡi dao. Người phụ nữ kia khẽ thét lên một tiếng nghẹn lại.

Từ chỗ tôi đứng không nhìn thấy rõ biểu cảm của Azusa-san, nhưng tôi có thể tưởng tượng được—chắc hẳn lúc ấy cô đang mang một vẻ mặt đáng sợ đến mức khiến đối phương phải chùn bước.

Cuối cùng, cặp nam nữ kia chỉ còn biết cắn răng bỏ đi trong uất ức.

“Phù… đúng là chẳng đáng để tốn sức.”

“…Ừm, cảm ơn cậu, Azusa-san.”

“Không có gì đâu mà~♪”

Quả nhiên… phụ nữ đúng là mạnh thật.

“Bạn bè mà, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường thôi.”

“Dù vậy thì vẫn phải cảm ơn chứ. Lần này cậu cứu tớ thật đấy.”

“Thế thì mời tớ một cây kem làm quà đi~”

Chuyện nhỏ như thế thì chẳng đáng gì. Tôi vào cửa hàng gần đó mua kem, rồi ngồi xuống bên cạnh cô ấy cùng ăn.

Đang ăn thì Azusa-san lại nũng nịu đòi nếm thử phần của tôi. Tôi thở dài, nhưng cuối cùng vẫn đưa sang cho cô.

“Ơ… cho thật à?”

“Ừ.”

“Đó là hôn gián tiếp đó nha?”

“…………”

“Thôi kệ, tớ xin nhé~♪”

Đã bảo thế rồi mà cuối cùng vẫn lấy. Tôi lại thở dài thêm lần nữa.

“Mà công nhận, cậu xuất hiện đúng lúc thật.”

“Ừm, nhưng nếu việc tớ xen vào có thể giúp được cậu thì vậy là tốt rồi.”

“Tớ còn đang nghĩ hay là chuồn luôn cho xong… Nhưng nhìn hai người kia đỏ mặt tía tai vì lời cậu nói, đúng là hả dạ thật.”

“Rõ ràng họ sai rành rành mà còn làm bộ làm tịch. Dù có đang hẹn hò hay không thì với kiểu đó chắc cũng sớm chia tay thôi.”

Nghe thì có vẻ thất lễ, nhưng thú thật tôi cũng nghĩ vậy.

Những kiểu người như thế thường chỉ hợp nhau trong chốc lát, vì một thứ cảm xúc bồng bột nào đó. Rồi chẳng bao lâu sau, họ sẽ tự nhiên rời xa nhau—chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chắc chắn đến vậy.

“Này, tớ có chuyện không hiểu lắm.”

“Chuyện gì?”

“Khi giúp Nagisa-kun… tớ đã vô thức nghĩ rằng, thế này có lẽ xem như trả được một chút gì đó rồi.”

“Trả cái gì cơ?”

“Chịu. Vì không hiểu nên mới bảo là không rõ mà.”

Tôi đã từng làm điều gì khiến cô ấy ghi nhớ đến mức đó sao? Có lẽ, khi đã cùng nhau trải qua những ngày tháng với tư cách bạn bè, đâu đó trong vô thức tôi cũng đã giúp cô ấy điều gì đó chăng.

“Không chỉ chuyện vừa rồi đâu. Bình thường cậu cũng giúp tớ rất nhiều. Nhờ có cậu mà cả tớ và Rion mới có thể tận hưởng những ngày tháng ở trường vui vẻ như thế… Thật sự, tớ rất mừng vì có cậu là bạn.”

“Waa~, hôm nay bạo dạn ghê nha… Làm mình rung động rùi đó?”

“Xin lỗi.”

“Tiếc quá ha!”

…Thật sự chẳng biết đâu là thật, đâu là đùa nữa.

Nhưng phải nói, nhìn kỹ lại thì trang phục thường ngày của Azusa-san cũng táo bạo thật—dù có đeo kính râm để “cải trang”, cô vẫn diện áo hở rốn, khe ngực thấp thoáng sau lớp vải, phong cách phóng khoáng đầy tự tin… Đúng chất một idol áo tắm.

“Thôi, tớ đi đây. Nãy giờ đang dở việc mua sắm.”

“Ừ, gặp lại ở trường.”

“Ừm!”

Cứ thế, dù gặp chút rắc rối, nhờ Azusa mà mọi chuyện cũng êm xuôi.

À mà… chuyện tôi gặp Azusa-san hôm nay, cùng với nụ “hôn gián tiếp” qua cây kem, đã được chính chủ báo cáo lại cho Rion. Tôi chỉ biết điều đó khi nói chuyện điện thoại vào buổi tối.

“Hai người thân thiết như vậy, em mừng lắm.”

“…Em không giận à?”

“Fufu, giờ này rồi mà chỉ chuyện đó thôi thì sao em lại giận được chứ? Với lại, dù có chuyện gì xảy ra thì Nagi-kun cũng không thể rời xa em đâu mà~♪”

“Cũng đúng nhỉ… ha ha, phải rồi.”

“Nhưng mà… em vẫn để ý hai người đã gây sự với anh đấy. Hay là bảo Mana điều tra danh tính họ, rồi sau đó—”

“Thôi thôi, đừng làm chuyện đáng sợ như vậy.”

Với Mana-san, tôi có cảm giác cậu ấy hoàn toàn có thể làm thật, nên đã phải nhắc nhở cẩn thận…

Chắc là… không sao đâu nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!