Chương 80: Hương vị của một cuộc tập kích
Enjoy!
-------------------------------------------
Hương vị của một cuộc tập kích
“...Hả? Dĩ nhiên là không được rồi.”
“!?”
“...Rốt cuộc các cậu đang nói cái gì vậy? Nói mớ thì đợi ngủ rồi hẵng nói nhé, Mana… Hả? Cả Saijou-san nữa sao?”
(Rion… san?)
“Dù cho Saijou-san cũng nghĩ như vậy đi nữa, tớ cũng không có hứng nghe mấy lời nhảm nhí đó đâu. Vâng, nên làm ơn từ bỏ đi… Haiz, chẳng lẽ phải để tớ nói thẳng ra hết sao?”
“…………”
“Vì tớ muốn dính lấy Nagi-kun, muốn tình tứ với cậu ấy, nên đừng có cản đường!”
Rion… Rion nổi giận thật rồi.
Cô ấy trợn mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như một chú mèo xù lông đang gầm gừ. Tuy không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi cũng đủ để tôi đoán được đại khái tình hình.
Chỉ đơn giản là hôm nay, họ muốn sang chơi với Rion.
Tất nhiên, trong trường hợp này thì địa điểm sẽ là nhà tôi. Azumi-san và Saijou-san dường như tò mò muốn biết bình thường tôi và Rion ở cùng nhau như thế nào.
“Anh thì không sao đâu.”
“...Thật chứ?”
“Ừ. Anh rất vui khi em nói muốn ở bên anh… nhưng lúc Asumi-san gọi rủ đi chơi, em cũng vui lắm mà. Thời gian của anh và em còn dài vô tận… nên ưu tiên bạn bè một chút cũng đâu có sao.”
“...Vậy à?”
“Ừ. Hôm trước em có đi với Asumi-san và Saijou-san, nhưng rốt cuộc cũng chẳng ở cùng được bao lâu đúng không? Vậy thì hôm nay chơi cho đã đi… Với lại!”
“?”
“Rion vốn đã ít khi được đi chơi với bạn hơn người ta rồi, phải tranh thủ bù lại chứ.”
“À…”
Nghe đến đó, Rion im lặng suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu.
Thế là chuyện Asumi-san và Saijou-san sẽ đến đây được quyết định… Dù tôi chỉ thuận miệng đồng ý mà chẳng nghĩ nhiều, nhưng nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên có cô gái khác ngoài Rion đến nhà tôi… hơn nữa một người còn là idol áo tắm nữa chứ.
“...Nagi-kun.”
“Hửm?”
“Dù vậy đi nữa… thời gian ở bên Nagi-kun vẫn là điều quan trọng nhất với em. Không có gì có thể vượt qua được đâu, anh biết chứ?”
“...Ừ.”
Thật ra tôi cũng vậy.
Mà giờ thì tôi nên làm gì đây? Hai người họ nói muốn xem chúng tôi thường ở cùng nhau thế nào, nhưng suy cho cùng, chắc họ chỉ muốn được ở cạnh Rion thôi.
Saijou-san thì chưa rõ, nhưng Asumi-san có vẻ thật sự rất yêu quý Rion.
“Không phải Nagi-kun định bỏ đi đâu đó khi hai người họ tới đấy chứ?”
“Anh đang tính trốn vào phòng.”
“Không được. Hôm nay phải ở cùng nhau cả bốn người.”
“...Anh cũng phải tham gia à?”
“Đương nhiên rồi.”
...Xem ra tôi không có đường lui.
Dù đã quyết định để hai người họ tới, Rion vẫn hỏi lại xem có thật sự ổn không.
“Dù sao đây cũng không phải nhà em… tuy đã xin phép Nagi-kun rồi, nhưng em vẫn thấy hơi ngại.”
“Thật sự không sao đâu… Chỉ là anh hơi căng thẳng vì chưa từng có cô gái nào ngoài em đến nhà thôi.”
Nói rồi tôi quay về phòng, chỉnh trang lại bản thân một chút cho tử tế.
Tóc tôi hơi dựng lên vì ngủ dậy, nhưng chắc thế này cũng ổn.
Tôi còn đang nghĩ vậy thì Rion khẽ thở dài, gọi tôi lại rồi đưa tay lên mái tóc tôi.
“Anh không định chỉnh lại một chút sao?”
“Ơ thì… sống đúng với bản thân cũng quan trọng mà?”
“Đúng là Nagi-kun của em, dù thế nào cũng rất tuyệt. Tóc rối một chút cũng không hẳn là xấu… nhưng bộ dạng lôi thôi đó, chỉ mình em được thấy là đủ rồi.”
“À thì…”
“Hay là anh cần em nói rõ hơn nữa? Dù là điều nhỏ nhặt thế nào đi nữa, toàn bộ con người anh… chỉ mình em biết là đủ. Em sẽ không nhường điều đó cho bất kỳ ai.”
Và thế là, chỉ trong chớp mắt, cô ấy đã khéo léo vuốt lại mấy lọn tóc dựng lên cho tôi.
Sau đó Rion bảo sẽ ra đón hai người họ ở gần đây rồi định rời nhà. Nhưng làm sao tôi có thể để cô ấy ra ngoài một mình được chứ… Dù tự thấy mình có hơi quá bảo bọc, nhưng đến giờ thì chuyện đó cũng chẳng còn gì mới mẻ nữa.
“Anh ở nhà chờ cũng được mà.”
“Anh muốn đi cùng.”
“...Fufu, em hiểu rồi.”
Rồi sau đó, tôi cùng Rion đi đón hai người họ…
Và cuối cùng, cả bốn người đã tụ họp đông đủ tại nhà tôi.
“Ồ! Đây là nhà của Rokudou-kun à?”
“...Ra vậy, đúng như Rion nói, nơi này có cảm giác rất ấm áp.”
Hai người họ vừa bước vào đã tò mò đảo mắt nhìn khắp xung quanh. Còn tôi thì chỉ có thể nuốt khan một tiếng — cuối cùng thì ngày này cũng đến. Cảm giác căng thẳng vẫn len lỏi nơi lồng ngực.
Như để xoa dịu tôi, Rion khẽ bật cười, nhẹ nhàng nép sát vào người tôi, không rời nửa bước.
“À đúng rồi, Rion, nghe chuyện này chưa?”
“Chuyện gì?”
Asumi-san nheo mắt cười đầy ẩn ý rồi buông một câu khiến không khí lập tức đổi chiều.
“Azusa mơ thấy mình hẹn hò với Rokudou, rồi còn kết hôn với cậu ấy nữa cơ đấy.”
“...Hễ?”
Cánh tay đang khoác lấy tôi bỗng siết chặt hơn. Thay vì cảm giác mềm mại quen thuộc, lần này tôi lại cảm nhận rõ ràng hơi đau một chút. Này Rion, bình tĩnh nào.
Asumi-san thì cười khoái chí như thể vừa tung ra một quả bom thú vị. Còn Saijou-san lại nhìn Rion bằng ánh mắt có phần khiêu khích. Tôi thật sự chỉ muốn lập tức tìm đường thoát khỏi nơi này.
“Thôi nào, chỉ là giấc mơ thôi mà, đừng giận dữ vậy chứ~ Hay là Rion-chan đang lo lắng đấy à—”
“Lo lắng? Cậu đang nói cái gì vậy hả, cái cô ngực bự kia?”
Chiến tranh suýt chút nữa đã bùng nổ giữa hai người họ… nhưng Saijou-san nhanh chóng giơ tay đầu hàng.
“Xin lỗi xin lỗi~ Vì biết Rion-chan bình thường thế nào nên trêu thế này mới vui chứ♪”
“Còn tớ thì chẳng thấy vui chút nào.”
“Muhehe~ Đã tới nhà Rokudou-kun rồi thì Rion-chan hết đường trốn nhé! Tớ sẽ tấn công tới khi nào cậu gọi tớ bằng tên luôn thì thôi!”
“Phiền phức thật… Azusa-san, dừng tại đây.”
“Cái này không phải cụt hứng mà là sai sai ở đâu đó rồi đó!!”
…Không khí trong phòng bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết.
Rõ ràng giữa họ chẳng hề có chút ác ý nào. Chỉ là những màn đùa giỡn rộn ràng của bạn bè thân thiết. Tôi và Asumi-san vô thức nhìn hai người họ như thể đang ngắm mấy đứa trẻ nghịch ngợm.
“…Khung cảnh thế này, cũng không tệ nhỉ.”
“Ừm, không tệ chút nào.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
