Chương 15: Rion mỉm cười lạnh lẽo nhìn kẻ địch bị nghiền nát
Enjoy!
-------------------------
Rion mỉm cười lạnh lẽo nhìn kẻ địch bị nghiền nát
“Này Tousaka, bệnh khỏi rồi thì để tôi mừng cho chứ. Gọi bạn bè cậu đi karaoke chung đi?”
Câu nói đó không chỉ khiến riêng tôi, mà ánh mắt của cả lớp đều đổ dồn về phía hắn.
Lời lẽ thì đúng là một lời rủ rê đi chơi rất bình thường. Nhưng người nói ra lại là Itou — và người bị nhắm tới là Rion — đó mới chính là vấn đề.
Xung quanh Itou là những học sinh có hạnh kiểm xấu… nói thẳng ra thì toàn là những kẻ cùng một giuộc với hắn.
“Cậu ta nói cái quái gì thế?”
“Không thấy quá sỗ sàng à?”
Những ánh mắt gắt gao ấy — trong đó có cả Asumi-san — đều hướng thẳng về phía Itou. Đó là những người bạn thân của Rion.
Những người mà Itou vừa nhắc đến khi nói “bạn bè”, dĩ nhiên bao gồm cả bọn họ. Không vì lý do gì khác — ngoài việc họ cũng sở hữu ngoại hình nổi bật chẳng kém Rion.
“Thế nào hả, Tousaka?”
“……………”
Bạn bè thân thiết của hắn thì không nói, nhưng xét tình hình hiện tại, số người xem Itou là kẻ thù chắc chắn áp đảo hơn nhiều… vậy mà hắn vẫn không hề chùn bước, cứ thế mở miệng mời Rion. Cái gan đó, nếu nói thật, cũng khiến tôi hơi… khâm phục.
Tất nhiên là chẳng phải theo nghĩa tốt đẹp gì.
Còn Rion — người đang được mời — thì sao?
Cô hoàn toàn không quay mặt về phía Itou. Không một ánh nhìn. Không một phản ứng. Cô phớt lờ hắn một cách triệt để.
(Không… nói là phớt lờ thì vẫn chưa đủ. Cảm giác như sự tồn tại của hắn còn chẳng lọt nổi vào ý thức của cô ấy.)
Đối với Rion lúc này, Itou dường như đã không còn tồn tại. Một trạng thái thờ ơ tuyệt đối.
Chính thái độ ấy càng khiến Itou bực bội, ánh mắt hắn bắt đầu gườm gườm trừng trừng nhìn cô như muốn nuốt sống.
“…Thật sự không hiểu nổi sao hắn cứ phải dây dưa thế này.”
Tôi thở dài, rồi bước về phía Rion.
Khi tôi tiến lại gần, Rion ngẩng lên nhìn tôi — và đúng lúc ấy, như thể bây giờ mới nhận ra sự hiện diện của Itou, ánh mắt cô mới lướt qua hắn.
Không cần thêm lời nào nữa.
Tôi đứng chắn trước mặt Rion, che cô sau lưng mình, rồi đối diện với Itou.
“Cút đi.”
“…Hả?”
Nếu nói rằng không khí nứt vỡ — thì chắc chính là khoảnh khắc này.
Bầu không khí bao quanh tôi và Itou thay đổi hoàn toàn, đến mức tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự căng cứng trong từng nhịp thở.
Nhưng tôi cũng biết, chỉ một câu nói như vậy thì không thể khiến hắn lùi bước. Nên tôi tiếp tục.
“Việc mời Rion đi mừng ngày xuất viện — đó là một đề nghị rất hay. Rion đã chờ đợi ngày hôm nay từ rất lâu. Tao cũng vậy.”
“Vậy thì—”
“—Nếu người mời không phải là mày, có lẽ Rion đã cân nhắc. Nhưng hãy nhớ lại xem, những chuyện mày đã làm năm ngoái… Rion đang nhìn mày bằng ánh mắt như thế nào.”
Tôi không gọi hắn là “đồ khốn”.
Nhưng sự thật là — sau khi bám lấy Rion một cách dai dẳng rồi bị ghét bỏ, hắn lại đổ lỗi cho cô và sinh lòng oán hận. Chuyện đó không chỉ tôi và Rion biết, mà cả lớp đều biết.
Chính vì thế, hắn không có tư cách để đứng đây mà mời Rion.
“Với lại, chiều nay đã có hẹn rồi. Đúng không, Rion?”
Thực tế thì — tôi chưa hề có kế hoạch gì cho sau giờ học.
Thế nhưng trước lời nói hoàn toàn bịa đặt ấy của tôi, Rion không hề do dự dù chỉ một giây, khẽ gật đầu.
“Ừm. Hôm nay tôi đã có kế hoạch. Và kể cả nếu không có, tôi cũng sẽ không bao giờ nhận lời mời của cậu.”
Giọng cô dứt khoát, rõ ràng, không chừa lại bất cứ khe hở nào.
Itou — đúng là ban đầu, dù ở mức độ thấp kém và bẩn thỉu, hắn từng có cảm tình với Rion. Nhưng một khi đã vượt quá giới hạn, thì tôi không bao giờ có thể tha thứ cho hắn. Và ánh nhìn tôi dành cho hắn cũng sẽ không bao giờ thay đổi nữa.
Hắn nhận ra mình đang ở thế bất lợi, nhưng không thèm xin lỗi — dù chỉ là giả vờ — cũng chẳng có ý định kết thúc chuyện này trong yên ổn.
Hắn và tôi — tuyệt đối không thể chung đường.
“…Chết tiệt.”
Có lẽ việc bị tôi và cả Rion cùng lúc từ chối đã giáng một đòn chí mạng. Gương mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ, rồi hắn bước lên một bước.
Tôi không hẳn là quen đánh nhau. Nhưng ký ức về thời trung học ở kiếp trước — nơi tôi từng đối mặt với những kẻ còn dữ dằn hơn — khiến tôi chẳng hề thấy sợ.
Hơn nữa… tôi còn nhớ rất rõ cảnh tượng thép rơi như mưa từ trên cao. Nghĩ đến nó, mấy chuyện thế này chẳng là gì cả.
(…À, nghĩ lại thì bố cục lúc này giống hệt khi đó.)
Năm ngoái — cuộc đối đầu với tên senpai chuyển trường.
Cũng giống như bây giờ, tôi đã đứng chắn trước mặt Rion, bảo vệ cô sau lưng mình.
Dù bị nắm cổ áo đến nghẹt thở — tôi vẫn không lùi bước.
“Thật sự… thật sự là tao ghét mày đến phát ói. Lúc nào cũng xen vào phá đám… tự biết thân biết phận đi, đồ rác rưởi.”
Khi Itou tiến lại gần, Akihiro và Takeshi cũng âm thầm dịch chuyển bước chân.
Tôi thầm cảm ơn sự quan tâm ấy. Trong đầu vừa lóe lên suy nghĩ chắc sắp thành đánh nhau rồi — lại còn gây phiền cho thầy cô nữa — thì đúng lúc đó, Rion bước lên phía trước một bước.
“Nhân tiện, Itou-kun… mấy người bạn đứng sau lưng cậu, quan hệ của các cậu có thân thiết không?”
“Rion?”
“…Tự dưng hỏi cái gì vậy?”
…Hả?
Không chỉ Itou bất ngờ vì bị gọi tên, mà ngay cả tôi cũng nghiêng đầu khó hiểu trước câu hỏi của Rion.
Dù nghĩ thế nào thì “bạn bè” vốn dĩ là vì thân thiết với nhau. Nhưng… không, chuyện này không đơn giản vậy. Khí chất mà Rion đang toát ra lúc này — giống hệt khi đối đầu với gã senpai năm ngoái.
“Những người bạn phía sau cậu… hình như mỗi người đều đã có bạn gái rồi thì phải?”
“À… ừ.”
…Ồ?
Không chỉ Itou, mà cả hai nam sinh phía sau hắn cũng gật đầu. Có lẽ do bầu không khí Rion tạo ra — nhưng quan trọng hơn là việc bị bất ngờ kéo thẳng vào trung tâm câu chuyện, khiến họ gần như vô thức phải lắng nghe lời cô.
“Bạn gái của họ đều ở lớp khác. Tuy nhiên… có vẻ như Itou-kun lại đang có quan hệ với cảhai người. Nếu đã là bạn bè thân thiết, thì việc cậu qua lại với bạn gái của họ… cũng được cho phép sao?”
Rion mỉm cười — một nụ cười dịu dàng đến lạnh sống lưng — rồi thản nhiên nói ra những lời ấy.
Gương mặt Itou tái mét trong nháy mắt. Trái lại, hai tên phía sau hắn lập tức quay sang dồn dập tra hỏi.
“Khoan đã… chuyện quái gì vậy?”
“Này, rốt cuộc là sao hả!?”
Chuyện gì đang xảy ra vậy…?
“Nói linh tinh cái gì thế!? Chắc chắn là bịa đặt rồi!! Này Tousaka, cô đang nói—”
“Đây là cái gì nhỉ?”
Cắt ngang lời Itou, Rion nhẹ nhàng ném xuống đất hai tấm ảnh.
Những tấm ảnh xoay xoay trong không trung rồi rơi xuống sàn, mặt ảnh ngửa lên — và hình ảnh in trên đó hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.
“…À.”
Không thể nhầm lẫn.
Đó là ảnh thân mật giữa một nam và một nữ.
Người đàn ông là Itou. Còn các cô gái — là nữ sinh lớp bên cạnh. Những người ăn mặc lòe loẹt, thường bị gọi là “dân bất hảo”, giống hệt nhóm của hắn.
“T—Thằng khốn…!”
“Không, không phải! Đây không phải vậy!!”
“Câm miệng!! Người trong ảnh chẳng phải là bạn gái bọn tao sao!!”
…Từ đó trở đi, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Không cần kiểm chứng thêm gì nữa, một trận ẩu đả bùng nổ ngay lập tức — ồn ào đến mức cả những cô gái đang là chủ đề bàn tán của lớp bên cạnh cũng phải ló mặt ra xem.
“Này! Chuyện này là sao hả!?”
“Vì sao… lại có ảnh này…!”
“K—không phải! Thật sự là—”
“Không phải cái gì hả!!”
Khi những cô gái ấy xuất hiện, sự hỗn loạn lại càng vượt tầm kiểm soát.
Itou bị đánh đến mức không thể đứng dậy nổi… mà khoan, bọn này là học sinh cấp hai thật à? Không thấy quá trụy lạc rồi sao…?
Cuối cùng, cho đến khi giáo viên chạy tới, cuộc náo loạn mới chấm dứt. Itou và tất cả những người liên quan đều bị dẫn đi.
“…Rốt cuộc là chuyện gì vậy.”
“Phù… mệt thật đấy.”
Từ lúc Rion bắt đầu hành động, mọi việc diễn ra nhanh đến mức khó tin.
Cô ấy quay sang tôi, mỉm cười dịu dàng.
“Thôi nào, về thôi.”
“À… ừ.”
“Mana, cảm ơn cậu vì mọi chuyện hôm nay.”
“Không cần cảm ơn đâu. Tớ chỉ chuẩn bị sẵn một món quà nhỏ… để chào đón ngày vị nữ hoàng mang tên Rion trở về thôi mà♪”
…Món quà?
Đừng nói là… những tấm ảnh kia do Asumi-san chuẩn bị nhé? Tôi rất muốn hỏi cho rõ, nhưng thành thật mà nói… hơi đáng sợ.
Khi rời khỏi lớp học, hướng về khu để giày, bầu không khí đã yên bình trở lại như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Rion đội chiếc mũ beret tôi tặng, không hề che giấu vẻ hài lòng trên gương mặt.
“…Ai vậy?”
“Có đàn chị như thế sao…?”
Chuyện này cũng xảy ra buổi sáng rồi. Vì thời điểm Rion nhập viện trùng đúng lúc, nên các học sinh năm nhất năm nay hoàn toàn không biết đến cô.
Có lẽ vì thế, ánh nhìn của họ cứ vô thức dõi theo Rion.
Nhưng Rion chẳng bận tâm đến sự chú ý ấy. Cô bước đi bên cạnh tôi một cách tao nhã — dáng vẻ không thể khiến người ta tin rằng chỉ vài ngày trước cô còn nằm trên giường bệnh.
“Về mấy tấm ảnh đó…”
“…Ờ.”
“Thực ra ban đầu là do Mana chuẩn bị. Vì tớ biết chắc Itou-kun sẽ gây chuyện, nên đã xin phép dùng chúng như một biện pháp phản công.”
“…Ra là vậy.”
“Ừm. Nhưng tớ nghĩ như thế là đủ rồi. Nếu hắn dám động tay với cậu như vị senpai kia… thì tớ đã không nhẹ tay đến vậy đâu.”
Quả nhiên… gương mặt ấy.
Hoàn toàn giống với khi đó.
(…Không thể lường được đáy sâu của cô ấy. Tuyệt đối không được biến người này thành kẻ thù.)
Dù vậy… nghĩ theo hướng nào thì khả năng bị oán hận ngược lại cũng rất cao.
Tôi vừa nghĩ thế — thì đương nhiên, Rion vẫn còn giữ lại một con bài chưa lật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
