Chuyện tôi cứu vớt dàn nữ chính khỏi cái kết bi thảm của Eroge

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume. 1 - Chapter 4: Nữ chính xấc xược thì…………?

Chapter 4: Nữ chính xấc xược thì…………?

Chủ Nhật, ngày 11 tháng Tám. Năm người chúng tôi đã đến một công viên nước giải trí rộng lớn và đông nghịt người.

Phải, là năm người. Một thành viên mới đã gia nhập nhóm chúng tôi từ lúc nào không hay, dù mới một tuần trước chúng tôi chỉ có bốn người.

“Hứ!!”

“……Sera? Sao con nhỏ này lại ở đây?”

Trước nhà ga gần công viên nước. Khi tôi, người đến sớm nhất, đang đợi mọi người, thì Miyano Sakura với vóc dáng nhỏ bé nhưng thái độ to lớn xuất hiện cùng với Akari. Sakura đứng chắn trước mặt tôi, ưỡn ngực như thể đang thị uy. Hai bím tóc xinh xắn hôm nay trông vẫn tràn đầy sức sống. Khi tôi hỏi Akari lý do tại sao Sakura lại ở đây, Akari trả lời với vẻ mặt đầy áy náy.

“Chuyện là sau hôm đó, bọn em có bàn về kế hoạch đi chơi…… nhưng khi em bảo ngày 11 đã có hẹn đi chơi rồi thì cậu ấy nói 『Đáng ngờ lắm. Tớ đi theo!』…… Em không từ chối được……”

“Quả nhiên anh ở đây mà! Cái đồ đại gian ác chuyên đi dụ dỗ Akari!”

“Thôi nào Sakura! Đã bảo Senpai không phải người xấu như thế đâu mà! Chỉ có cái mặt thôi!”

“Này.”

Nói xấu người ta tỉnh bơ thế hả. Dạo này tôi cũng đang cố gắng làm vẻ mặt hiền lành hơn rồi đấy nhé.

“Chừng nào con mắt tôi còn đen thì tôi sẽ không bỏ qua việc làm xấu xa của anh đâu! Tôi sẽ thay onii-chan giám sát anh!”

“Rồi rồi. Muốn làm gì thì làm……”

Cả hai anh em nhà này nói sao nhỉ…… Mà, những điều tôi kể hầu hết là sự thật nên cũng khó trách. Bây giờ để Sakura tự mình xác nhận rằng tôi đã khác với Ibuse Reo ngày xưa sẽ nhanh hơn. Khi đó tự khắc Kaede cũng sẽ hiểu thôi.

“Đằng nào thì anh cũng chỉ muốn ngắm Akari mặc đồ bơi chứ gì! Tiếc cho anh nhé! Akari chơi với tôi nên tôi không cho anh xem đâu! Vốn dĩ Akari mà dính dáng đến loại du côn như anh thì sẽ ảnh hưởng đến tương lai sau này đấy! Onii-san đã bảo thế mà! Hiểu rồi thì ngoan ngoãn về đi! ……Này có nghe không đấy!?”

Bị chửi rủa ầm ĩ ngay trước nhà ga. Nhưng không chỉ tôi mà cả Akari cũng chẳng buồn phản ứng.

Bởi vì một người phụ nữ đáng sợ hơn chúng tôi gấp nhiều lần đang đứng khoanh tay sừng sững ngay sau lưng Sakura.

“Này sao anh dám bơ tôi! Này này nàyyy!!”

“Chào em, Sakura-chan.”

“Híiiii!?”

Bị gọi tên, Sakura cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện sau lưng mình, cô bé ré lên một tiếng dễ thương, giật nảy mình quay lại.

“Từ bao giờ em thân thiết với Ibuse-kun đến mức được phép nói trống không thế nhỉ?”

“Dạ không………… chuyện đó là…………”

“Hơn nữa đây là trước nhà ga. Có rất nhiều người qua lại. Nói chuyện lớn tiếng như vậy là làm phiền người khác đấy?”

“Vâng………… em xin lỗi……”

Có vẻ như Akari cũng không báo cho Sakura biết là Shiori sẽ đến. Mà cũng phải thôi, tự tiện bám theo thì bị thế này cũng đáng. Nhân tiện thì Nanami cũng đang đứng ngay bên cạnh Shiori.

“Ừm. Tốt lắm. Vậy đi thôi nào.”

“Vâng ạ!”

“Ư, ừm!”

Sau khi nhắc nhở xong xuôi, Shiori không hỏi lý do tại sao Sakura lại ở đây mà bắt đầu đi về phía hồ bơi. Akari cũng nối gót theo sau, Nanami thì lon ton chạy theo để không bị bỏ lại.

“Ơ…… ơ, khoan đã……”

Tôi cũng định đi theo ba người họ, thì thấy Sakura đang đứng chôn chân tại chỗ, mắt tròn mắt dẹt. Chắc con bé tưởng sẽ bị Shiori mắng và đuổi về. Tôi lên tiếng gọi Sakura đang rơm rớm nước mắt vì bị giáo huấn.

“……Nào đi thôi. Em muốn chơi với Sera mà đúng không?”

“Hự………… Không cần anh phải nhắc……!”

“Rồi rồi……”

Sakura tỏ vẻ cay cú nhưng vẫn chạy theo Akari.

Thế là năm người chúng tôi cùng đến hồ bơi, nhưng mà……

“Lâu quá.”

Tôi đã thay đồ bơi xong từ đời nào, và đã phải đứng đợi hội chị em thay đồ dưới cái nắng thiêu đốt này được ba mươi phút rồi.

Biết là con gái thì vất vả hơn con trai. Nhưng mà lâu quá mức cho phép rồi đấy. Hay là tôi cứ vào trước nhỉ.

Hơn nữa tôi cũng cảm nhận được ánh nhìn từ xung quanh. Không phải ánh nhìn sợ hãi hay ghê tởm như mọi khi, mà có vẻ giống sự tò mò hiếu kỳ hơn.

Nguyên nhân chắc chắn là do vẻ đẹp hình thể của Ibuse Reo. Cơ bụng, cơ tay, cơ chân, chỗ nào cũng săn chắc cuồn cuộn. Trong phòng hắn có đủ loại dụng cụ tập gym, chứng tỏ hắn đã nỗ lực không ngừng nghỉ để đi hiếp dâm phụ nữ và đánh đấm đàn ông.

Kiếp trước tôi chẳng bao giờ tập gym, nhưng từ khi vào cơ thể này tôi vẫn duy trì thói quen tập luyện không bỏ ngày nào. Cảm giác như không tập trước khi ngủ là không chịu được ấy.

Lại phải đợi thêm mười phút nữa……

“SENPAIIII!!”

Đầu tiên là Akari, vẫn tràn đầy năng lượng hơn bao giờ hết, chạy tới.

“Thấy sao ạ!”

Đồ bơi của Akari có tông màu đỏ chủ đạo, không phải kiểu bikini mà nhìn qua giống hệt đồng phục điền kinh. Rất hợp với phong cách của Akari, vùng bụng săn chắc lộ ra trông rất tuyệt. Mãn nhãn thật sự.

“Hợp lắm. Dễ thương.”

“……Cảm ơn anh ạ!!”

“Này này này!!”

Khi tôi và Akari đang nói chuyện thì Sakura hậm hực đi tới.

“Đã hứa là không cho xem rồi mà!”

“Ủa mình có hứa thế à~”

“Thiệt tình! Anh…… Ibuse-senpai cũng đừng có nhìn!”

Sakura thì mặc bộ đồ bơi một mảnh màu trắng rất dễ thương. Sự tương phản với tính cách ngang ngược của cô bé cũng thú vị phết. Mãn nhãn thật sự.

“…………Ghê thật……”

Nếu nhìn chằm chằm vào hai cô em hậu bối phóng khoáng này quá thì lại bị Sakura mắng, nên tôi nhìn về phía phòng thay đồ xem hai người còn lại thế nào, thì nghe thấy tiếng Sakura thốt lên.

“Ơ kìa Sakura, không lẽ…… cậu hưng phấn vì cơ thể gợi tình của Senpai à?”

“!? C-có đâu mà có!! Cơ thể onii-chan còn đẹp hơn nhiều!”

“Cái gì mà cơ thể gợi tình, quấy rối tình dục đấy nhé.”

Tôi nhắc nhở Akari khi con bé đột nhiên nói mấy câu kỳ quặc. Nhưng Akari chẳng hề tỏ vẻ hối lỗi mà còn sấn lại gần.

“Không không, gợi tình thật mà~. Với cơ thể này anh đã làm bao nhiêu cô gái khóc rồi hả?”

“Im đi, anh kiện bây giờ.”

“Tôi không có nhìn…… tôi không có nhìn……”

Trước phát ngôn sặc mùi quấy rối của Akari, Sakura đỏ mặt cúi gằm xuống. Trong lúc tôi đang tung đòn thiết chảo công nhẹ vào đầu Akari vì cái tội chọc lét vào sườn tôi, thì từ phía phòng thay đồ, Shiori dắt tay Nanami đi tới.

“Chà chà. Có vẻ vui nhỉ.”

Đồ bơi của Shiori là bikini màu xanh dương đậm chất người lớn. Bên dưới quấn thêm chiếc khăn pareo dài, nhìn kiểu gì cũng không ra dáng học sinh đang đi học. Cứ tưởng là người mẫu hay gì đó cơ. Mãn nhãn thật sự.

“Chờ đã Shiori-chan…… em chưa chuẩn bị tâm lý……!”

Và sức công phá của Nanami, người đang bị Shiori kéo đi, thì khỏi phải bàn. Bộ bikini màu đen hơi gợi cảm phô diễn trọn vẹn vòng một khủng nhất trong dàn nữ chính. Không chỉ vẻ ngoài, mà sự thật “Nanami đang mặc bộ đồ này” mới là điều khủng khiếp nhất. Mãn nhãn thật sự.

“Thấy sao Ibuse-kun. Nanami dễ thương chứ? Tôi chọn đấy.”

“…………Thú thật là, tuyệt phẩm.”

“Ah…… Cảm ơn…………”

“Cả Hội trưởng nữa…… cũng rất đẹp.”

“Vậy sao. Cảm ơn cậu.”

Trong lúc ba chúng tôi đang trao đổi những lời khen ngượng ngùng, thì Akari và Sakura đã di chuyển ra cạnh hồ bơi từ lúc nào, ngồi ủ rũ cạnh nhau.

“Nè Akari…… chỉ còn một năm nữa thôi nhỉ…………”

“Tớ thì sao cũng được…… Ngực to chỉ tổ vướng víu thôi……”

Thế là, sự kiện kinh điển của kỳ nghỉ hè bắt đầu bằng việc chúng tôi phải đi an ủi bộ đôi năm nhất vừa bị tắt nắng ban nãy.

“Nè Sakura! Đi ra hồ bơi có dòng chảy đi!”

“Đi thôi đi thôi! Yayyy!”

Vừa mới ngồi ủ rũ một lúc, vậy mà thoáng cái hai cô bé hậu bối đã lấy lại năng lượng của những cô nàng hướng ngoại, hào hứng kéo nhau ra khu hồ bơi có dòng chảy. Trong game tôi chưa bao giờ thấy Akari vui vẻ đến thế. Quả nhiên có bạn bè cùng trang lứa thì thoải mái hơn hẳn nhỉ.

“Này này. Đã bảo không được chạy rồi mà. Thiệt tình……”

Vừa nhắc nhở hai cô bé, Shiori vừa nở nụ cười vui vẻ, rồi đẩy nhẹ lưng Nanami đang đứng cạnh về phía tôi.

“Tôi sẽ đi theo trông chừng hai đứa nó. Không biết chúng sẽ gây ra chuyện gì nữa. Nên Nanami giao cho cậu đấy, Ibuse-kun.”

“Ế!? Nhưng mà Shiori-cha……”

“Này hai đứa kiaaaa! Cẩn thận kẻo ngã bây giờooo!”

Trước đề xuất bất ngờ của Shiori, Nanami định nói gì đó nhưng Shiori đã nhanh chóng đi theo hai cô bé hậu bối năng động như để chặn họng, không cho ai kịp phản đối. Tôi và Nanami chỉ còn biết nhìn nhau cười khổ.

“Tạm thời thì…… cậu có muốn đi đâu không?”

“Ư, ừm………… đi đâu nhỉ……”

Dù đã cùng nhau đàm đạo về sở thích Otaku, cùng nhau cosplay, nhưng tình huống hiện tại quả thực rất khó xử. Nói gì thì nói, chúng tôi đang ở trong tình trạng chẳng khác gì mặc đồ lót đứng trước mặt nhau.

Hơn nữa, giữa tôi và Nanami có sự chênh lệch chiều cao đáng kể, nên mỗi khi định nhìn vào mắt Nanami để nói chuyện, ánh mắt tôi lại vô tình rơi vào khe ngực sâu hun hút ấy. Hậu quả là ý thức của tôi bị cưỡng chế kéo xuống vùng hạ bộ, thật sự rất khổ sở. Nếu mất kiểm soát ở chỗ này thì toang. Bao nhiêu lòng tin gây dựng bấy lâu nay sẽ tan thành mây khói hết.

“Ah, chỗ này thì sao?”

“Hồ nước ấm à…… được đấy nhỉ?”

Để vượt qua sự ngượng ngùng này, tôi và Nanami cùng xem bản đồ và quyết định đến một khu vực có vẻ yên tĩnh hơn.

“Phù…… ấm quá…………”

“Công nhận……”

Chúng tôi đến một hồ bơi nước ấm. Chỉ là một khu vực hình tròn với một hòn đảo nổi trơ trọi ở giữa, ngoài ra chẳng có gì khác. Nhưng thế này lại thư giãn tốt. Phần lớn những người ở đây cũng không bơi lội gì mà chỉ thong thả ngâm mình.

Học theo họ, hai chúng tôi cũng dựa lưng vào thành hồ, thả lỏng toàn thân.

“……Không ngờ có ngày tớ lại đến những chỗ thế này.”

Ngâm mình ngập đến tận cổ, Nanami lẩm bẩm. Chỉ có mỗi cái đầu cô ấy nhô lên khỏi mặt nước trông vừa dễ thương vừa buồn cười, tôi cũng bắt chước cô ấy, ngâm mình xuống đến tận cổ.

“Đúng thật. Tôi cứ tưởng Kinoshita sẽ từ chối mấy vụ này chứ.”

“Thật ra thì…… tớ định từ giờ sẽ tham gia các sự kiện cosplay nữa. Nên tớ nghĩ phải tập cho quen dần.”

“Ra là vậy. Nhưng chọn công viên nước giải trí để tập luyện thì có vẻ hơi quá liều đấy.”

“Cũng đúng ha.”

Chúng tôi trò chuyện bâng quơ trong tư thế chẳng khác gì đang tắm bồn, bỗng nhiên Nanami nhìn tôi và cười.

“Gì thế. Có gì buồn cười à?”

“Không có gì. Chỉ là…… tớ thấy tầm mắt của tớ và Ibuse-kun đang ngang bằng nhau.”

Đang lúc tôi lơ là mất cảnh giác thì cô ấy lại nói một câu dễ thương chết người, tôi vội quay mặt đi để giấu cái bản mặt đang nhăn nhở vì sướng của mình. Thấy vậy, Nanami càng vui vẻ nói tiếp.

“Ibuse-kun này. Khi nói chuyện cậu luôn nhìn vào mắt tớ đúng không? Chuyện đó ấy, tuy khá là…… xấu hổ, nhưng tớ vui lắm. Đó có phải bí quyết để được yêu thích không vậy?”

“Không…… cũng không hẳn…… chắc là, tình cờ thôi.”

“……Thỉnh thoảng cậu cũng nhìn chỗ khác mà nhỉ?”

“………………Xin lỗi. Tại lỡ mắt.”

Dù đã cố gắng cẩn thận nhưng tôi vẫn lỡ nhìn vào bộ phận khiến Nanami tự ti, nên tôi thành thật xin lỗi. Thế nhưng giọng điệu của Nanami vẫn có vẻ vui.

“Bình thường tớ ghét bị nhìn lắm, nhưng mà, sao nhỉ, chắc là tớ quen rồi chăng? Nếu là Ibuse-kun nhìn…… thì tớ thấy hơi, vui là đằng khác…………”

“Ế………… Kinoshita…… cái đó, là……”

Lời nói vừa vui vẻ vừa e thẹn của Nanami khiến tim tôi đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Không lẽ nào……”, tôi định quay lại nhìn Nanami.

“YAYYYY!!!!”

ÀOOOOOO!

“Phụt!?”

“Kinoshita!?”

Ngay trước khi tôi kịp quay lại. Một giọng bé trai vang lên đầy năng lượng, kèm theo đó là một cột nước khổng lồ bắn lên ngay bên cạnh Nanami. Cột nước đó dội thẳng vào người Nanami, và từ nơi phát sinh chồi lên một cậu bé tầm tiểu học.

“Này con…… ơ kìa!? X-xin lỗi! Con tôi……!! Thằng bé này! Mau xin lỗi đi!”

Một người phụ nữ có vẻ là mẹ cậu bé chạy vội tới, và khi nhận ra đối tượng mà con mình vừa làm phiền là một gã có khuôn mặt cực kỳ bặm trợn thì mặt bà ấy tái mét, cúi rạp người xin lỗi lia lịa.

“X-xin lỗi ạ……”

Bị mẹ mắng, cậu bé cũng vội vàng cúi đầu xin lỗi Nanami. Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng, Nanami đã nói với cậu bé.

“……Chị không sao. Nhưng mà, lần sau em phải cẩn thận nhé. Em có thể bị thương đấy, và phải nghe lời mẹ nữa. Biết chưa?”

“D…… dạ………… Em xin lỗi chị……”

“Được rồi. Ngoan lắm.”

Bất ngờ thật. Nanami có vẻ quen với việc dỗ dành trẻ con. Nhưng cậu bé kia thì rõ là đang nghe tai này lọt tai kia, mắt dán chặt vào dãy núi trùng điệp trước mặt. Chắc chắn là đã hình thành sở thích để đời rồi. Tội nghiệp thằng bé.

Trong lúc Nanami nói chuyện với cậu bé, người mẹ vẫn cúi đầu xin lỗi tôi rối rít. Thấy Nanami đã nhắc nhở rồi thì tôi cũng không cần nói gì thêm, nên tôi chỉ đáp nhẹ “Không sao đâu ạ” với người mẹ đang tái xanh mặt mày.

“Tạm biệt nhé. Bye bye.”

“Vâng…… Bye bye…………”

“Này……! Thật sự xin lỗi quý khách……!”

Cậu bé bị mẹ lôi lên khỏi hồ bơi và dắt đi chỗ khác. Chắc chắn là sắp bị giáo huấn một trận ra trò đây. Coi như một bài học để trở thành người lớn. Theo nhiều nghĩa.

“Cậu có vẻ quen nhỉ. Thích trẻ con à?”

“……Ừm. Chắc là vậy.”

“Vậy sao…………”

“………………Ừm.”

Sau vụ náo loạn nhỏ, chúng tôi nhìn nhau một cách tự nhiên. Và rồi nội dung cuộc trò chuyện bị gián đoạn lúc nãy hiện lên trong đầu, khiến cả hai chẳng biết nói gì tiếp theo. Nanami cũng đỏ mặt và bắt đầu lúng túng.

“À ừm………… m-mình đi tìm, Shiori-chan…… nhé?”

“…………Ừ, ừm đi thôi?”

Không khí ngượng ngùng quá mức khiến chúng tôi quay mặt đi chỗ khác, quyết định đi tìm nhóm Shiori để coi như chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra.

Trong lúc tìm kiếm những cô hậu bối năng động để hội họp với nhóm Shiori, chúng tôi thấy Shiori đang bị hai gã đàn ông lạ mặt bắt chuyện gần khu trượt máng nước.

“Nè Ibuse-kun. Kia là Shiori-chan đúng không?”

“Ah…… hình như đang bị tán tỉnh thì phải.”

Không hiểu sao chị ấy lại đứng một mình, nhưng tốt nhất là nên can thiệp.

“Yo. Để chị đợi lâu rồi. Người quen hả?”

“Hả…… đi cùng trai à……”

Thấy tôi bắt chuyện với Shiori, hai gã đàn ông sợ hãi bỏ chạy. Nhìn theo bóng lưng bọn chúng, Shiori mỉm cười với tôi vẻ ngán ngẩm.

“Cậu đến hơi muộn đấy? Người phụ nữ của cậu đang bị tán tỉnh cơ mà.”

“Chị nói cái gì thế. Tôi lo cho hai gã đó đấy chứ. Sợ chị ném bọn họ xuống hồ bơi thì khổ.”

“…………Ra là vậy. Vậy để tôi thực hành phương pháp đối phó với những kẻ tán tỉnh lên người cậu nhé.”

“Thôi cho tôi xin.”

Trong lúc tôi và Shiori đang đùa cợt như mọi khi, tôi có cảm giác nghe thấy tiếng cười “Fuhehe……” hơi biến thái từ phía Nanami. Nhưng chắc là đụng vào thì phiền phức lắm nên tôi lờ đi.

“Thế? Hai đứa kia đâu?”

“Trên kia kìa.”

Nghe tôi hỏi, Shiori chỉ tay lên đỉnh máng trượt nước.

“Cái đó đi hai người. Nên tôi quyết định đợi ở đây.”

Shiori cố tỏ ra người lớn, nhưng nhìn những người đang trượt xuống với ánh mắt háo hức rõ rệt. Chắc chị ấy cũng muốn chơi lắm. Nghĩ vậy, tôi đề xuất.

“Chị đi với Kinoshita đi. Tôi đợi hai đứa kia thay cho.”

“…………Được không?”

“Được mà. Kinoshita cũng thấy ổn chứ?”

“Hả…… Em không giỏi mấy trò này lắm──”

“Đi thôi! Nanami!”

“Ơ?? Khoan…… Tớ muốn đi với Ibuse-kun hơn mà……!?”

Chưa để Nanami kịp từ chối, Shiori đã nắm tay cô ấy kéo đi về phía máng trượt nước với vẻ hào hứng. Chắc chị ấy muốn chơi lắm rồi. Lần đầu tiên tôi thấy Shiori vui vẻ đến thế.

Thế là đợi thêm vài phút……

“Hú húuuuu!!”

“Yayyyyy!!”

Cuối cùng thì bộ đôi năm nhất Akari và Sakura cũng trượt xuống với vẻ mặt cực kỳ phấn khích.

“Vui quá đi! Đi lần nữa đi Akari!”

“Ừm ừm! Ah, tớ muốn trượt cùng Hội trưởng nữa!”

Vừa nói cười vui vẻ vừa tiến lại gần thành hồ bơi, cuối cùng Akari cũng nhận ra tôi và lao tới ôm chầm lấy.

“Senpaiiiii!!”

“Này này. Nguy hiểm lắm đừng có nhảy vào người anh.”

“Tại vì tại vì~! Senpai bất ngờ xuất hiện mà~!”

Senpai bất ngờ là cái gì. Mà thôi, con bé phấn khích quá cũng đành chịu. Được một cô gái dễ thương thế này thể hiện tình cảm thì không thể nào không vui được…… nhưng có lẽ cần dạy cho Akari biết chút chừng mực thì hơn.

Đang nghĩ vậy thì hơi thở của Akari, người đang úp mặt vào ngực tôi, ngày càng trở nên gấp gáp.

“Fuhee…… Senpai ở trần…… cơ bắp………… hít hà…………”

“Này buông ra, con bé biến thái quấy rối này.”

Tôi túm lấy đầu con bé biến thái đang dụi mặt vào người mình, cưỡng chế tách ra.

“Chết tiệtttt…………”

“Tiếc nuối cái gì hả……”

Dù tôi và Akari đang làm trò con bò nhưng Sakura không hề lớn tiếng mắng mỏ, con bé vẫn ngâm mình trong hồ bơi với vẻ mặt ỉu xìu.

“Này làm gì đấy? Mau lên đi không nguy hiểm đấy?”

“Hả, a…… không cần anh nhắc! Với lại bỏ tay ra khỏi người Akari ngay! Đồ quấy rối!”

“……Nãy giờ em không nhìn thấy gì à?”

Sakura cũng lao ra khỏi hồ bơi với tốc độ y hệt Akari, hùng hổ đi về phía tôi.

“Cẩn thận dưới chân đấy nhé.”

“Im đi! Mau tránh xa Akari r…… á!?”

Lời cảnh báo của tôi vô tác dụng, Sakura vấp phải cái gì đó, mất thăng bằng và ngã nhào về phía trước.

Tôi lập tức buông Akari ra, kịp thời đỡ được Sakura đang ngã tới.

“Ui da…… Em có sao không?”

Nhưng do chênh lệch chiều cao nên tôi buộc phải quỳ xuống, đầu gối phải chà xát xuống mặt đất đau điếng, nhưng tôi vẫn ưu tiên kiểm tra tình hình Sakura.

“…………Không sao…… ạ……”

Miệng nói không sao nhưng mặt rõ ràng là đang nhăn nhó vì đau. Tôi nhìn xuống chân Sakura, ngón cái đỏ ửng lên. Có vẻ không chảy máu nhưng……

“……Đến phòng y tế thôi. Đi được không?”

“Chừng này có sao đâu!”

Sakura rời khỏi tôi, cố tỏ ra mình không sao. Đúng là chỉ hơi đỏ một chút chứ không chảy máu. Thế này chắc là ổn.

“Với lại đừng có chạm vào tôi! Đồ biến thái! Tởm quá đi mất! Tôi báo cảnh sá──”

Sakura đang định tuôn ra một tràng chửi rủa quen thuộc thì……

“Sakura!!”

Chứng kiến toàn bộ sự việc, Akari quát lên và tiến lại gần Sakura. Và ngay sau đó, một âm thanh khô khốc vang lên bên hồ bơi.

Chát!

“Ơ…………”

Không ngờ Akari lại tát Sakura một cú trời giáng. Khuôn mặt Akari lộ rõ vẻ giận dữ hiếm thấy, Sakura bị tát thì ngỡ ngàng và rơm rớm nước mắt.

“Dù gì thì cậu cũng phải nói gì đó trước chứ!!”

“Hức…… Tại vì…… tại vì……”

“Không tại vì gì hết! Đồ ngốc!!”

Akari chuyển ánh nhìn sang tôi, rồi cho tôi mượn vai để tôi đứng dậy vì tôi đang cố giấu cái đầu gối đau.

“Cả Senpai nữa. Lo cho mình trước khi lo cho người khác đi, mau đi sơ cứu thôi.”

“…………Xin lỗi. Cảm ơn em.”

Do chà xát khá mạnh nên đầu gối phải của tôi chảy máu kha khá. Ba chúng tôi đi đến phòng y tế, tôi và Sakura được sơ cứu.

Sau khi được nhân viên y tế xử lý vết thương, chúng tôi bước ra ngoài, bốn người họ đã đợi sẵn. Akari là người đầu tiên chạy tới chỗ tôi.

“Senpai! Anh có sao không!?”

“Chỉ trầy xước chút thôi. Đừng lo.”

“Vậy ạ…… thế thì tốt quá……”

Trong lúc tôi và Akari đang nói chuyện, Sakura, người bị Shiori đẩy nhẹ vào lưng, bước tới với vẻ hối lỗi và cúi đầu trước tôi.

“…………Em xin lỗi……”

Ngón chân của Sakura có vẻ không sao nên đã ra khỏi phòng y tế trước tôi. Nhìn thái độ này thì chắc là bị Shiori giáo huấn rồi. Giờ mà tôi còn nói thêm gì nữa thì tội nghiệp con bé quá.

“Đừng bận tâm. Em không bị thương là tốt rồi.”

“…………Vâng……”

“Thế nào? Chắc là không xuống nước được nữa đâu nhỉ?”

Shiori xoa đầu Sakura đang cúi gằm mặt, hỏi thăm về vết thương của tôi.

“Mà…… có vẻ là vậy.”

“Vậy à. Đành chịu thôi.”

Tất nhiên là nhân viên y tế đã dặn: “Hôm nay không được xuống hồ bơi nữa”. Đến tận đây rồi mà chỉ được xuống mỗi một cái hồ…… Mà thôi, được ngắm đồ bơi của mọi người là mãn nhãn rồi. Thế là đủ.

“………………Hức……”

Đang nói chuyện thì Sakura đang cúi mặt bỗng rơi nước mắt. Dù ghét tôi đến mấy nhưng làm người khác bị thương thì chắc con bé cũng áy náy.

“Em xin lỗi………… thật sự…… xin lỗi……”

Vừa khóc vừa cúi gập người xin lỗi tôi. Trông con bé tội nghiệp quá khiến tôi không đành lòng, tôi liếc mắt ra hiệu cho Shiori.

“…………Phải rồi Nanami, Akari-chan. Đi mua đá bào đi.”

“Hả…… Bây giờ á?”

Shiori hiểu ý tôi ngay lập tức, đưa ra đề xuất bất ngờ khiến Nanami ngơ ngác hỏi lại.

“Đúng, ngay bây giờ. Nghe nói Ibuse-kun bao đấy.”

“N-nhưng mà Hội trưởng……”

Đến cả Akari cũng bối rối. Nhưng Shiori nắm tay hai người họ kéo đi, ném cho tôi một ánh mắt kiểu “Giao cho cậu đấy”, rồi hướng về phía khu ẩm thực.

“Nào…… tạm thời ngồi xuống đi. Đứng mãi đau đầu gối lắm.”

“…………Hức…… ư…… vâng……”

Sakura vừa khóc vừa nghe theo đề nghị của tôi. Chúng tôi ngồi xuống băng ghế gần đó, bắt đầu cuộc nói chuyện riêng tư giữa hai người.

“Hức………… híc…………”

“Khóc đến bao giờ nữa……”

“Tại vì…… tại vì…………”

Đã ra đây để nói chuyện rồi mà Sakura vẫn chưa có dấu hiệu nín khóc. Dỗ mãi không nín. Đã làm màu với Shiori rồi mà giờ không giải quyết được gì thì quê chết. Cứ đà này quan hệ với Akari cũng sẽ trở nên khó xử. Phải ngăn chặn điều đó.

Đành vậy. Dùng chiêu hơi bẩn chút vậy.

“Này, em thích Kaede đúng không?”

“Thì, là onii-chan của em mà……”

“Hửm? Thật sự chỉ có thế thôi sao? Nãy giờ cứ hở ra là onii-chan thế này onii-chan thế nọ…… bộ em là brocon à? Hay là Love luôn rồi?”

“Hả…………”

Trong game, Miyano Sakura yêu anh trai Miyano Kaede. Tất nhiên không phải tình cảm anh em thông thường. Mà là tình yêu nam nữ.

Gia đình họ hơi phức tạp một chút. Mẹ ruột của Kaede mất ngay khi sinh cậu ấy. Sau đó bố cậu ấy gà trống nuôi con một thời gian.

Khi Kaede lên hai tuổi thì bố cậu tái hôn. Người mẹ kế mang theo một đứa con đỏ hỏn về nhà Miyano. Đứa bé đó chính là Sakura.

Bố ruột của Sakura là một gã tồi tệ, biết tin mẹ cô mang thai liền bỏ trốn biệt tăm.

Cuộc gặp gỡ của bố mẹ hiện tại cũng rất kỳ diệu, thực ra mẹ Sakura và bố Kaede là bạn học cấp ba. Họ gặp lại nhau ở bệnh viện địa phương, và như để lấp đầy khoảng trống thời gian, họ bị thu hút bởi nhau…… thiết lập là như thế.

Kaede và Sakura lớn lên trong môi trường đó. Dù sống như anh em ruột, nhưng Sakura thầm nuôi dưỡng tình cảm với Kaede. Tuy nhiên Sakura không có dũng khí để thổ lộ. Vì cô bé coi đó là gia đình ruột thịt nên đó là điều hiển nhiên, hơn nữa họ còn có cô bạn thuở nhỏ Mizukami Noa. Quá đủ lý do để Sakura rút lui.

“…………Đừng có nói lung tung. Tởm quá đi mất.”

“Rồi rồi.”

Bị tôi nói trúng tim đen bằng những lời khó hiểu, Sakura có vẻ đã bình tĩnh lại và nín khóc. Nhưng dù là sự thật thì bị bảo là tởm cũng hơi tổn thương đấy. Mà ừ thì tởm thật.

“Này………… senpai…… tại sao, anh không đuổi em về?”

Vừa nín khóc xong, Sakura lại hỏi một câu quá ư là muộn màng. Dù tôi có đuổi thì em cũng có về đâu.

“Chẳng có lý do gì đặc biệt cả. Em là bạn của Akari, anh nghĩ có bạn cùng trang lứa thì con bé sẽ vui hơn thôi.”

“…………Tởm.”

“Haiz…… muốn nói gì thì nói.”

Vẫn cứ chửi tôi. Dù đã ngoan ngoãn hơn nhưng cái miệng vẫn độc địa như thường. Nhưng điều đó chứng tỏ con bé đã bình tĩnh lại rồi. Tôi quyết định hỏi điều mình muốn hỏi.

“Nhân tiện thì. Cái tin đồn về anh mà em nghe được từ Kaede là như thế nào?”

“…………Hẹn hò với rất nhiều phụ nữ.”

Cách nói giảm nói tránh ghê nhỉ. Mà nói với em gái thì chắc chỉ đến mức đó thôi.

“Rồi là…… suốt ngày đánh nhau với du côn trường khác, là một người cực kỳ đáng sợ……”

Đại khái thì không sai. Thực tế còn ác ôn hơn nhiều.

“…………Nên onii-chan bảo tuyệt đối không được lại gần anh, chắc chắn sẽ bị làm điều tồi tệ……”

“Thế tại sao em vẫn ở đây?”

“Vì trông Akari có vẻ rất vui.”

“Chỉ vì thế mà cãi lời anh trai sao……”

“Không chỉ có thế!!”

Trước tiếng thở dài của tôi, Sakura lớn tiếng phản bác, và cuối cùng cũng bắt đầu bộc bạch cảm xúc thật.

“Hồi khoảng tháng Năm…… Akari suy sụp lắm. Cậu ấy giấu, nhưng em lờ mờ cảm nhận được. Nhưng em chẳng làm được gì cả…… Em nghĩ Akari không tin tưởng để dựa vào em……”

Thời điểm đó chắc là lúc Akari phải chứng kiến cảnh Kaede và Noa thân mật. Dù gì thì Sakura cũng là em gái Kaede, Akari không thể nào tâm sự kiểu “Tớ thích anh trai cậu nhưng mà……” được. Vốn dĩ Sakura cũng là bạn thuở nhỏ của Noa nữa.

“Nhưng sang tháng Sáu, Akari không còn buồn bã nữa. Ngược lại cậu ấy còn vui vẻ hơn trước, giờ nghỉ trưa nào cũng chạy đi đâu mất……”

Chắc là lúc tôi giúp Akari. Đúng là hồi đó Akari như được giải thoát khỏi mọi thứ và trông rất vui vẻ. Có lẽ vì thế mà giờ con bé đang đi lệch hướng sang một ngả khác.

“……Thực ra trước khi onii-chan nói, em đã biết chuyện của senpai và Akari rồi. Em từng thấy hai người đi bộ cùng nhau, và nghe Akari kể rất nhiều chuyện. Cậu ấy giấu tên, nhưng em đoán chắc là cái người to con đáng sợ đó.”

“Xin lỗi vì to con đáng sợ nhé.”

“…………Nếu không thích bị nói thế thì bỏ cái đầu vàng đi.”

“……Cũng đúng.”

Lỡ miệng càm ràm bị phản damage ngay lập tức. Thôi im lặng mà nghe tiếp vậy.

“……Dù có to con đáng sợ thế nào, em vẫn luôn nghĩ chỉ cần Akari hạnh phúc là được. Đúng lúc đó onii-chan kể cho em nghe về tiền bối. Dựa vào đặc điểm ngoại hình onii-chan kể, em nhận ra ngay. Người ở bên cạnh Akari tên là Ibuse Reo.”

Đến đây, Sakura - người nãy giờ đang nói chuyện bình tĩnh - bỗng siết chặt hai tay trên đầu gối, nước mắt lại bắt đầu trào ra.

“Em………… không hiểu…… Onii-chan bảo tiền bối là người xấu…… nhưng Akari lại bảo không phải…… Cả chị Hội trưởng đáng sợ kia, cả senpai ngực bự nữa, ai cũng nói chuyện bình thường với anh…… trông ai cũng vui vẻ……”

Senpaii ngực bự cơ đấy. Với lại ấn tượng về Shiori vẫn là đáng sợ nhỉ. Mà cũng phải.

“Hôm nay em tự tiện bám theo…… chẳng ai phàn nàn gì cả…… ngược lại anh còn bị thương để cứu em………………”

“……Này em──”

“Rốt cuộc là!!”

Tưởng con bé nói xong rồi, tôi định lên tiếng thì Sakura đột ngột thay đổi thái độ, hét vào mặt tôi.

“Giá như senpai là người xấu hơn nữa thì tốt biết mấy!! Như thế thì onii-chan đã đúng! Vậy mà anh lại đối xử tốt với em!! Cái gì chứ! Chỉ Hội trưởng với chị ngực bự thôi chưa đủ sao! Đừng tưởng đối xử tốt một chút là em sẽ thuộc về anh đâu nhé!! Ah, em biết rồi, đó là chiêu trò đúng không! Anh dùng cách đó để lừa gạt phụ nữ chứ gì!! Em sẽ mách Akari!!”

“Tự nhiên ồn ào thế……”

Sakura chắc đang trút hết những cảm xúc hỗn độn không biết giải tỏa vào đâu lên tôi dưới dạng những lời mắng mỏ. Lời của người anh trai mình yêu quý và lời của người bạn thân thiết. Việc cố gắng tiếp nhận cả hai đã khiến Sakura trở nên rối loạn như bây giờ. Biến tôi thành kẻ xấu thì con bé sẽ có chỗ dựa tinh thần hơn một chút.

Tuy nhiên. Sakura liều lĩnh quá. Hiện tại thì không sao, nhưng nếu tôi thực sự có tính cách như Ibuse Reo bản gốc thì giờ này em đã bị hành hạ đủ kiểu rồi. Phải dạy cho con bé một bài học về sự nguy hiểm của những việc mình đang làm mới được. Thời gian làm kẻ ác theo yêu cầu bắt đầu.

“Này! Nói năng cho cẩn th──”

“……Im mồm.”

“Hí!?”

Tôi nắm chặt cổ tay phải đang vung vẩy của Sakura, thì thầm bằng giọng trầm và đáng sợ nhất có thể.

“Biết tin đồn về tao mà vẫn dám lại gần…… Mày cũng muốn làm người phụ nữ của tao chứ gì?”

“Kh………… khô……”

“Thấy tao hiền rồi được đà lấn tới à. Xem ra tao phải trực tiếp dạy dỗ cho loại ranh con như mày biết thế nào là tôn ti trật tự nhỉ.”

“Hả………… hả……………… a……”

“Muốn tao buông tha cho Akari hả? Đơn giản thôi. Mày thay thế con bé làm đồ chơi cho tao đi. Yên tâm, tao sẽ cưng chiều mày hết mực.”

“…………Ư…… ưm……”

Có vẻ tôi diễn hơi sâu khiến Sakura không nói lại được câu nào, im thin thít. Nhưng sợ đến mức này là đủ rồi.

“…………Đùa thôi.”

“…………Hả? A……”

Tôi buông tay ra, Sakura nhìn chằm chằm vào cổ tay vừa được giải thoát, có vẻ nhẹ nhõm.

“……Giờ thì hiểu việc mình làm nguy hiểm thế nào chưa? Nếu anh đúng là gã đàn ông như lời đồn thì anh sẽ làm như thế đấy? Em có xoay sở được không?”

“……………………”

“Hửm? Này có nghe──”

“Ibuse-kun??”

“Hự!?”

Ánh nhìn sắc như dao cạo và giọng nói lạnh như băng. Tôi run rẩy quay lại, thấy Shiori hai tay cầm đá bào, trên trán nổi đầy gân xanh đang lườm tôi cháy mặt.

“Chị đến từ lúc nào…… Khoan! ……Cái này là………… Này!? Không phải đâu nhé!?”

“Hả………… Ah, vâng!! Không phải đâu!! Không phải như thế đâu ạ!! Chắc chắn là không phải!!”

Trước sự thanh minh tuyệt vọng của tôi, Sakura cuối cùng cũng hoàn hồn, đỏ mặt tía tai cùng tôi giải thích. Nhưng……

“Không phải?? Nắm cổ tay con gái nhà người ta rồi ghé sát mặt vào mà bảo là không phải?? Ra là vậy?? Cậu không hề lợi dụng tôi để tán tỉnh Sakura-chan đâu nhỉ?? Hử??”

“Senpai………… Người thứ tư thì hơi quá rồi đấy……”

“Ibuse-kun…… cái đó thì tớ không bênh được…………”

“Đã bảo là!! Không phải mà!!”

“Lời bào chữa để sau. Phải rồi Sakura-chan. Nhân cơ hội này chị sẽ dạy em cách đối phó với mấy gã sở khanh cặn bã này nhé. Nào cầm lấy cái này.”

Shiori đưa cốc đá bào cho Sakura cầm, vừa lẩm bẩm “Chà chà” vừa xoay khớp vai.

“Dạ………… Fujita-san……”

“Cậu còn lời trăn trối nào không?”

“Thật sự……! Oan quá mà…………!”

“……Miễn bàn!”

Sau đó, Shiori tung đòn khóa khớp khiến tôi quằn quại trong đau đớn, ba người còn lại hoàn toàn không bận tâm, vui vẻ thưởng thức món đá bào mà chắc chắn là tôi sẽ phải trả tiền.

Màn giáo huấn của Shiori và giờ ăn đá bào của mọi người cũng đã kết thúc, trong lúc chúng tôi đang bàn xem nên làm gì tiếp theo thì Akari bắt đầu lên tiếng với nụ cười “Fufufu” rõ ràng là đang toan tính điều gì đó.

“Hết chuyện nghiêm túc rồi nhé! Giờ thì tận hưởng thôi! Nào, mọi người đi theo em!”

Được Akari đang hưng phấn một cách lạ thường dẫn đường, chúng tôi đến một khu vực nọ. Ở đó có một cỗ máy bí ẩn và một đám đông đang chờ đợi phía trước.

“Akari-chan, cái này là?”

“Từ từ đã nào! Chúng ta mau xếp hàng đi! Ah, Senpai đứng xem thôi nhé!”

“Ơ, ừ……”

Đứng xem. Tức là sẽ bị ướt sao? Tôi đang tự hỏi không biết đây là khu vực gì thì nhìn vào tấm biển gần đó……

“Bubble…… Land?”

“Bắt đầu nàooo! Ba, hai, một……!”

Bên cạnh tấm biển tôi đang đọc, tiếng đếm ngược đã bắt đầu, và chưa kịp để tôi đọc xong phần mô tả, họ đã thực hành luôn cho tôi thấy trò chơi này là gì.

“Go!”

Cùng với hiệu lệnh của nữ nhân viên, một lượng bọt khổng lồ phun ra từ cỗ máy.

“Aaaahh!?”

“Nanami!? Có sa…… ọc!?”

“Ahaha!! Vui quá đi! Nè Sakura!”

“Chuẩn luôn!!”

Shiori và Nanami do không được giải thích gì từ trước nên hoàn toàn chịu trận, không có cách nào chống đỡ trước lượng bọt khổng lồ đang ập tới, trái ngược lại là Akari đang vui vẻ đón nhận cơn mưa bọt. Sakura lúc nãy còn khóc lóc giờ cũng đang cười đùa hớn hở. Nhìn từ ngoài vào thì đúng là một khung cảnh vui tươi ấm áp.

Một lúc sau, máy ngừng phun, và khi kết thúc thì tất cả những người ở đó đều đã bị phủ kín bọt trắng xóa một cách ngoạn mục.

“Mọi người hãy rửa sạch bọt trên người ở hồ bơi đằng kia nhé! Xin cảm ơn ạ!”

Theo hiệu lệnh của nhân viên, từng người bắt đầu đi về phía hồ bơi chuyên dụng…… ngoại trừ một nhóm.

“Ơ, Sera-chan, đằng này đâu phải hồ bơi!?”

“Được mà được mà!”

Chẳng hiểu sao Akari lại đẩy lưng Nanami về phía tôi. Toàn thân đầy bọt…… thế này thì…… toang rồi. Đồ bơi dính đầy bọt, nhìn kiểu gì cũng ra mấy cái quán dịch vụ nhạy cảm. Em đang định bẻ cong giới tính của đám con trai mới lớn xung quanh đấy à. Kẻ nào nghĩ ra cái trò này có ổn không đấy??

“A, trượt chân rồiii.”

“Hả!? Khoan……!”

“Hự…… Này!”

Phập

“HỰ!!”

Cùng với tiếng hô giả trân của Akari, Nanami bị đẩy về phía tôi và mất đà. Tôi đã cố gắng đỡ lấy cô ấy từ chính diện để không bị ngã, nhưng hậu quả là bộ ngực khủng đầy bọt của Nanami ép chặt trực tiếp vào người tôi.

“X-xin lỗi!! Tớ ra ngay đây……!!”

“Không…… có g……ì đâu…… hử!?”

Nanami vội vàng tách khỏi người tôi. Nhưng do bọt trơn trượt cộng với việc cọ xát vào người tôi lúc nãy nên có vẻ áo bơi đã bị xô lệch. Từ phần áo bơi bị lệch, một phần viền tròn màu hồng của Nanami lấp ló lộ ra.

“Xin lỗi chị Nanami nhé…… Ah, lộ hàng rồi kìa chị?”

“Hả………… Eeeh!?”

Bị Akari chỉ điểm trước cả tôi, Nanami nhận ra và mặt đỏ bừng, cô ấy ngồi thụp xuống tại chỗ, tuyệt vọng chỉnh lại áo bơi.

2f9e4819-7def-49b7-8bad-42ef52f802e7.jpg

Còn tôi cũng ngồi xổm xuống, cố gắng nhớ về khuôn mặt mẹ kiếp trước để trấn an con rồng đang nổi loạn của mình.

“……Senpa~i?”

Thấy tôi như vậy, Akari ghé sát tai tôi thì thầm trêu chọc.

“Senpai cũng…… vất vả ghê nhỉ?”

“Con nhóc này……”

“Hì hì… Senpai đáng yêu ghê.”

Trêu chọc chán chê xong có vẻ đã thỏa mãn, Akari dắt Nanami mặt vẫn đang đỏ gay đi về phía hồ bơi.

“Tiếp theo là cái này ạ!”

Sau khi quậy tưng bừng ở Bubble Land, Akari dẫn chúng tôi đến một khu vực hồ bơi nhỏ có những vật thể hình ống cuộn bơm hơi nổi lềnh bềnh.

“Cái này không bị ướt, Senpai cũng chơi được! Nhân tiện thì tối đa ba người có thể vào cùng lúc ạ!”

“Này Akari! Lại định bảo đi cùng Senpai chứ gì!”

“Ơ? Tớ muốn đi cùng Sakura mà!”

“……Thật không?”

“Thật! Cả Nanami-senpai cũng đi cùng luôn nhé!”

“……Ư, ừm.”

Việc chia nhóm diễn ra nhanh chóng, ba người họ lục đục chui vào trong ống cuộn.

“Vậy hai người còn lại mời sang bên này ạ.”

“Ibuse-kun đi cùng tôi được không?”

“……Ừ, nếu là Hội trưởng thì chắc ổn thôi.”

Akari thì đang toan tính gì đó, Nanami thì đang khó xử vì sự cố lúc nãy. So với Sakura không thân thiết lắm thì đi với Shiori chắc chắn an tâm hơn. Nghĩ vậy, tôi quyết định chui vào trong ống cuộn cùng Shiori.

“Wa…… ugh…… cái này, cũng khá là……”

“Khó phết đấy, cái này……”

Nhìn qua thì tưởng đơn giản, nhưng chui vào rồi mới thấy giữ thăng bằng khó kinh khủng. Nhóm Akari bên kia cũng đang la hét ầm ĩ, lăn lộn lung tung. Akari thì không nói, chứ cả Nanami và Sakura đều có vẻ vụng về khoản vận động.

“Cơ mà…… trông Hội trưởng có vẻ vui nhỉ.”

“Sao nào? Ý cậu là không hợp với tôi chứ gì…… Ối chà.”

“Không không…… Bình thường chị chững chạc thế mà, giờ thấy khoảng cách thế này……”

“Phải tận hưởng khi còn có thể chứ. Cơ hội thế này…… chắc sẽ không có lần sau đâu……”

“Kể cũng đúng…… Công nhận là như vậ………… Hửm?”

Trong lúc tôi và Shiori vừa giữ thăng bằng vừa nói chuyện phiếm, chiếc ống cuộn của nhóm Akari bắt đầu lăn về phía chúng tôi.

“Oa tránh ra điiii!”

“Cái này thì tránh kiểu gì…… oái!”

“Ah…… a, quả nhiên là!!”

Lại thêm một tiếng hét giả trân của Akari, hai chiếc ống cuộn va mạnh vào nhau. Dù chúng tôi đã cố trụ vững nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, cả hai đều mất thăng bằng.

“Hội trưởng!”

“Hự…… Đồ ngốc Ibuse-kun! Không cần cậu giúp đâu mà……!!”

Thấy Shiori sắp ngã ngửa ra sau, theo phản xạ tôi nắm lấy tay cô ấy. Tuy nhiên, đúng như lời Shiori cảnh báo, động tác đó lại tạo ra lực phản chấn thừa thãi, khiến cả hai cùng ngã nhào.

Mềm

“Ưm…………!”

“!?”

Cảm giác mềm mại truyền đến tay trái, và một tiếng rên khẽ thoát ra từ miệng Shiori. Tay phải tôi thì đang khóa chặt cổ tay trái của Shiori, kết quả là tôi đang đè lên người cô ấy theo tư thế cưỡng ép.

“……Cảm ơn cậu đã có ý định giúp đỡ…… nhưng cái này không phải cố ý đâu nhỉ?”

“Làm gì có chuyện đó!!”

Tôi lập tức buông tay khỏi người Shiori và lùi ra xa nhất có thể. Shiori vừa che đi phần ngực bị tôi chạm vào, vừa nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó, mặt đỏ bừng lên.

“Nếu vậy thì mau làm cho cái đó bình tĩnh lại đi…… Không có sức thuyết phục chút nào đâu……”

“Hả…… a, không, cái này là!”

Lại một lần nữa con rồng của Ibuse Reo nổi loạn. To quá cũng là một vấn đề nan giải. Mà không, thử kiếm thằng nào nhịn được trong tình huống này xem! Không thể nào!

“Tôi biết đó là hiện tượng sinh lý…… nên làm ơn nhanh lên……”

Nhìn phản ứng hiếm hoi như thiếu nữ của Shiori càng làm tôi hưng phấn dữ tợn. Vốn dĩ từ lúc nhìn thấy mọi người mặc đồ bơi là tôi đã phải kìm nén lắm rồi. Đã thế nãy giờ còn liên tiếp xảy ra sự cố, nếu không giải tỏa một lần thì e là không chịu nổi nữa.

Chơi xong trò mà Akari yêu cầu, nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, tôi quyết định tách nhóm vì đã đến giới hạn chịu đựng.

“Xin lỗi nhé. Tôi đi vệ sinh chút, mọi người cứ chơi tự nhiên.”

“Ah, em cũng đi!”

Định đi một mình thì Akari lại bám theo. Từ nãy đến giờ biểu hiện của Akari đã lạ lắm rồi, nhưng dù thế đi nữa thì……

“………………”

“Này!”

“Hả? Gì vậy ạ?”

Khi tôi bước vào nhà vệ sinh nam, Akari cũng thản nhiên đi theo như chuyện đương nhiên. May là bên trong không có ai khác, nhưng con bé đang nghĩ cái quái gì vậy.

“Chà, cứ đường hoàng đi vào thì không ai để ý đâu anh nhỉ.”

“Đồ ngốc, không phải chuyện đó! Mau ra ngoài!”

“Eh…… A, có người đến kìa?”

“Hả!?”

“Tiếp theo chơi cầu trượt lần nữa đi.”

“Được đấy!”

Đúng như Akari nói, có hai gã đàn ông đang đi vào nhà vệ sinh. Phải mau đưa con bé ra ngoài……

“Hự!”

“Này…… con ngốc kia!”

Trong lúc tôi đang do dự, Akari đã nhanh chân chui tọt vào một buồng vệ sinh. Con bé còn vẫy tay ra hiệu “Nhanh lên nhanh lên”.

“Và rồi nhé……”

“……Chết tiệt.”

Hoảng hốt vì hai gã kia đang đến gần, tôi quẫn trí thế nào lại chui tọt vào buồng vệ sinh nơi Akari đang đợi.

“Em làm cái trò gì vậy hả.”

“Anh nói to quá đấy Senpai……”

Trong không gian chật hẹp của buồng vệ sinh, tôi ở riêng với Akari đang mặc đồ bơi. Lại còn là nhà vệ sinh nam. Cảm giác tội lỗi và kích thích đan xen khủng khiếp thế này, bảo thằng nhỏ không phản ứng thì là nói dối.

“Aha……… chỗ này cũng lớn rồi nhỉ?”

“…………Em vừa phải thôi.”

“Hyan……”

Vì quá kích thích, tôi vô thức bám chặt lấy hai bờ vai nhỏ bé của Akari. Ngay lập tức, Akari phát ra tiếng kêu đầy ẩn ý, rồi ngước mắt nhìn lên tôi như thể đã chờ đợi điều này từ lâu.

“Nè Senpai…… Anh vẫn chưa hiểu tại sao em lại rủ mọi người đi hồ bơi sao?”

“Tại sao á, thì vì vui chứ sao.”

“Cũng có phần đúng, nhưng quan trọng nhất là cái này này.”

“Cái này? …………Ug!?”

Vừa nói những lời đầy ẩn ý, Akari vừa đưa tay về phía hạ bộ của tôi, bắt đầu vuốt ve hình dáng ấy qua lớp quần bơi.

“Này dừng lạ……!”

“Không được phát ra tiếng đâu nhé? Anh sẽ thành tội phạm tấn công con gái ở chỗ thế này đấy…… Chịu đựng đi anh. Không là em hét lên đấy nhé.”

Tôi hoàn toàn bất lực để mặc cho Akari đã bật công tắc hư hỏng vuốt ve.

“Hôm nay anh đã phải nhịn nhiều lắm rồi đúng không. Nào là ngực khủng của Nanami-san. Cơ thể đẹp của Hội trưởng. Ah, anh có hưng phấn với thân hình trẻ con của Sakura không đấy?”

“Huu…………”

“Thế nên nó mới lớn thế này đây…… Trông khổ sở chưa kìa…… Vất vả cho anh quá…… Muốn xả ra lắm rồi đúng không……”

Dạo gần đây con bé ngoan hiền quá nên tôi đã lơ là cảnh giác. Vốn dĩ thế giới này là một Eroge. Và trong số các nữ chính, Akari là người phóng khoáng nhất trong chuyện tình dục, lẽ ra tôi phải đề phòng ngay khi nhận ra con bé đang toan tính gì đó.

“Nè Senpai…… Nếu là em thì được đấy nhé? Anh muốn dùng thế nào em cũng không ghét đâu…… Em sẽ không giận như Hội trưởng, cũng không xấu hổ như chị Nanami. Em là người phụ nữ tiện lợi mà?”

“Sera…………”

“Thật là…… làm ơn gọi em là 『Akari』 đi.”

Akari thì thầm, rồi buông tay khỏi hạ bộ tôi, gạt hai tay tôi đang đặt trên vai cô bé ra. Sau đó, em vòng tay qua cổ tôi, ghé sát mặt lại và thì thầm.

“Nhắc mới nhớ, em vẫn chưa nói điều này nhỉ.”

Em kiễng chân lên, khoảng cách gần đến mức chỉ cần tôi chấp nhận một chút thôi là môi sẽ chạm môi. Và rồi……

“Em yêu anh lắm. Reo-senpai.”

3f370487-c6e9-4ea4-930c-4bab4583fec4.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!