Chuyện tôi cứu vớt dàn nữ chính khỏi cái kết bi thảm của Eroge

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume. 1 - Chapter 3: Nữ chính hệ Otaku muốn đi đu Oshi

Chapter 3: Nữ chính hệ Otaku muốn đi đu Oshi

Đột ngột quá nhưng tôi xin phép tự giới thiệu.

Tên tôi là Yoshimoto Teppei. Một học sinh năm nhất cao trung chẳng có tài cán gì đặc biệt. Sở thích là đọc Light Novel và xem livestream của các Virtual Liver. Gần đây tôi còn mê cả game bắn súng nữa.

Tuổi đời bằng số năm chưa có bạn gái. Tôi cứ ngỡ mùa xuân sẽ chẳng bao giờ đến với một kẻ như mình.

Phải. Cho đến khi tôi gặp được em.

“X-xin, nhờ cậu giúp đỡ……”

“T-tôi cũng vậy……”

Kinoshita Nanami-san, cô bạn nữ cùng lớp và cũng là thành viên ủy ban thư viện giống tôi. Chỉ cần nhìn qua là biết ngay cô ấy thuộc phe bên này giống tôi. Nhưng cách nói chuyện cứ ấp a ấp úng, toát lên bầu không khí có vẻ không giỏi đối phó với con trai.

Một ngày nọ, khi tôi đã bán tín bán nghi bỏ cuộc rằng chắc chẳng thể nào thân thiết nổi, tôi đã nhìn thấy một thiên sứ trong thư viện. Ban đầu tôi không nhận ra là ai. Trong lúc tôi đang bị hút hồn bởi vẻ đẹp đó, cô gái ấy…… Kinoshita Nanami-san có vẻ đã nhận ra tôi, liền vội vàng vò lại mái tóc mái về như cũ và định rời khỏi đó.

“Kh-khoan đã!”

“Hiiiii…………!?”

Tôi bất giác cất tiếng gọi cô ấy. Cô ấy cũng dao động dữ dội, trở lại vẻ lúng túng sợ sệt như mọi khi.

Làm sao đây. Toang thật rồi. Nghĩ vậy, trong lúc đang vắt óc tìm cách lấp liếm, tựa đề cuốn sách cô ấy đang đọc đập vào mắt tôi.

“C, cái đó…… là 『Hangan』 đúng không? T-tớ cũng, thích bộ đó lắm. Anime tớ xem hết rồi.”

“Hả………… Thật sao?”

“Ư, ừm…………”

Cuốn sách trên tay cô ấy là phiên bản tiểu thuyết của bộ manga nổi đình đám dạo trước. Cốt truyện theo mô típ chính thống rất được yêu thích, là một kiệt tác ẩn danh thậm chí đã được chuyển thể thành anime.

“E-eh…… um, cậu có Oshi nào không!?”

“Cậu hỏi Oshi thì tớ cũng……”

“Kinoshita-san. Giữ trật tự trong thư viện nào.”

“V-vâng………… em xin lỗi……”

Trong lúc tôi đang bị áp đảo bởi sự nhiệt huyết đột ngột của cô ấy thì bị cô thủ thư nhắc nhở, khiến cô ấy xấu hổ cúi gằm mặt xuống.

“Cả Yoshimoto-kun nữa…… xin lỗi nhé…… l-là do tớ, tự tiện……”

Được cô ấy xin lỗi với vẻ hối lỗi như vậy, chẳng hiểu sao tôi lại lỡ miệng nói thêm một câu thừa thãi.

“À thì…… s-sau giờ học, cậu rảnh không? Nếu được thì… đi Karaoke hay đâu đó…… không? Tớ cũng…… muốn nói chuyện về Hangan nữa……”

Dù vốn dĩ chẳng có ý định làm thân, nhưng chỉ vì vẻ đẹp mộc mạc của cô ấy và việc có chung chủ đề nói chuyện mà tôi đã thu hẹp khoảng cách một cách quá đà.

Chắc chắn sẽ bị xa lánh thôi. Nghĩ vậy, ngay khi tôi định đính chính lại thì……

“A…… quả nhiên là……”

“…………Được, đấy ạ.”

“Hả…………”

“Ơ?”

『Nè, nè. Cậu xem chưa? Buổi livestream vừa nãy ấy! Quyết định làm phần hai rồi đó!』

“Đúng là thần thánh thật. Chất lượng đồ họa trong trailer đỉnh khỏi bàn…… cái này đáng mong chờ lắm đấy. Làm phần hai thì có vẻ sẽ đến đoạn Celia thức tỉnh nhỉ.”

『Không không, tớ nghĩ là sẽ làm đến đoạn tỏ tình cơ. Cậu có nghe kỹ lời thoại không? Có câu thoại ngay trước cảnh đó mà?』

“Ế, thật á? Nếu thế thì chẳng phải nhịp phim sẽ bị đẩy nhanh quá sao?”

『Chỗ đó ngắt đoạn là đẹp nhất rồi nên đành chịu thôi…… Nhưng chỉ cần có phần hai là tớ vui rồi!』

Kể từ ngày hôm đó, chúng tôi trở nên thân thiết đến mức thỉnh thoảng lại gọi điện nói chuyện với nhau. Kinoshita khi nói chuyện với tôi hoạt ngôn vô cùng, khác hẳn với hình tượng lúc ở trên lớp.

Điều đó khiến tôi vô cùng vui sướng, cảm giác như chỉ mình tôi nhận ra được sức hút của cô ấy. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng đi chơi, và tôi thậm chí đã nghĩ rằng…… nếu cứ đà này thì biết đâu……

Nhưng tôi không có đủ dũng khí để tỏ tình với cô ấy. Tôi cứ tự dối lòng rằng cứ thế này một thời gian nữa cũng tốt, và tiếp tục duy trì mối quan hệ lấp lửng đó.

Lên năm hai, tôi và cô ấy lại được học cùng lớp. Nhưng dù một năm đã trôi qua, quan hệ giữa chúng tôi vẫn chẳng có gì tiến triển, vẫn chỉ dừng lại ở mức bạn bè thân thiết.

『Nè, nè Yoshimoto-kun…… Cậu có thân với…… Miyano-kun không?』

“…………K-không??”

Đó là vào khoảng giữa tháng Năm. Trong lúc đang gọi điện nói chuyện như mọi khi, cô ấy đột nhiên hỏi tôi như vậy.

Về nam sinh tên Miyano thì tôi có biết. Cậu ta là bạn thuở nhỏ của Mizukami Noa - cô nàng Gal năng động lớp tôi, bản thân cậu ta cũng là một người hướng ngoại. Lại còn có cô em gái dễ thương, một cô hậu bối phong cách boyish thường xuyên ghé sang lớp, và nghe đồn cậu ta còn có quan hệ với cả Hội trưởng hội học sinh nữa. Tóm lại là một người thuộc phe thắng cuộc trong cuộc đời.

Nghe thấy tên cậu ta, tôi hoảng hốt. Giọng điệu cô ấy khi hỏi về Miyano nghe có vẻ ngượng ngùng……

“S-sao vậy. Không lẽ cậu…… thích cậu ta hả?”

『……K-không phải như vậy đâu! Chỉ là, hôm trước có nói chuyện một chút…… rồi sao nhỉ? Bọn tớ nói chuyện khá hợp……』

Dù miệng nói không phải, nhưng giọng điệu của cô ấy lại hào hứng như đang kể chuyện tình yêu vậy. Tôi lỡ hỏi một câu không nên hỏi để rồi tự nhận lấy đau thương, những lời sau đó của cô ấy tôi chẳng lọt tai được chữ nào.

“Ah, Yoshimoto-kun này, cuối tuần này……”

Kể từ đó, tôi bắt đầu tránh nói chuyện với cô ấy. Lý do nghe thật thảm hại, nhưng một kẻ như tôi dù có cố gắng đến mấy cũng không thể thắng nổi Miyano. Tôi tự ý cho rằng mình nên rút lui trong im lặng, an phận làm một người bạn bình thường.

Cứ thế, kỳ nghỉ hè ập đến lúc nào không hay. Một ngày nọ, trong lúc đang lướt web vô định chẳng làm gì cả, tôi tình cờ nhìn thấy một bức ảnh. Nhìn không khí hội trường thì có vẻ là một sự kiện Doujinshi. Tôi cũng từng định đi, nhưng do dự mãi nên cuối cùng lại thôi.

Chủ nhân tài khoản đăng bức ảnh là một nam cosplayer nổi tiếng, bản thân anh ta cũng đang hóa trang thành một nhân vật trong bộ Hangan.

Nếu chỉ có vậy thì đã tốt.

Nhưng bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp trông rất quen mắt.

Cô ấy tạo dáng vui vẻ, hướng về phía ống kính một nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ, trên khuôn mặt mà tôi đã quá quen thuộc. Chắc là người giống người thôi. Không, tôi mong là như vậy. Mà khoan, dù có là cô ấy thật thì có vấn đề gì chứ. Cô ấy đáng lẽ phải thích Miyano cơ mà. Dù gì đi nữa thì…… chuyện này……

“…………Thẩm rồi ngủ thôi.”

Tại đọc nhiều manga thể loại đó quá rồi. Làm gì có chuyện Off-pako (Gặp offline rồi chịch) ngoài đời thực chứ. Nghĩ vậy, tôi quyết định giải tỏa nỗi lòng bằng bộ ngực đồ sộ đang phô bày ra của nữ cosplayer giống hệt cô ấy, rồi đi ngủ.

Phải rồi. Hết hè tôi sẽ xin lỗi cô ấy. Và nếu cô ấy chưa hẹn hò với Miyano, tôi cũng sẽ thổ lộ tình cảm của mình. Với mối quan hệ giữa tôi và cô ấy, chắc cũng không đến mức không nhìn mặt nhau đâu nhỉ.

Thế nhưng, bầu không khí trong lớp học sau kỳ nghỉ hè lại kỳ lạ vô cùng. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía một nữ sinh, tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi. Nhưng cô gái ở tâm điểm của sự chú ý ấy lại chẳng hề bận tâm, chỉ điềm nhiên ngồi đọc sách.

Tôi lấy hết can đảm, cất tiếng gọi cô ấy.

“À ừm………… Lâu rồi không gặp…… là Kinoshita, đúng không?”

“Ah, Yoshimoto-kun. Lâu rồi không gặp. Cậu khỏe chứ?”

Mái tóc vốn dĩ dày và nặng nề đã được tỉa gọn gàng, cặp kính cận được thay bằng kính áp tròng. Đến lúc này tôi đã lờ mờ cảm thấy điềm chẳng lành. Nhưng tôi đã nghĩ, nếu Kinoshita hẹn hò được với người mình thích thì cũng tốt thôi.

“Ủa…… Kinoshita-san sao thế này? Thay đổi hình tượng à?”

Một cô nàng hướng ngoại đến lớp sau tôi cất tiếng hỏi.

“……Cũng chút chút.”

“Hả, chẳng lẽ là…… cái này??”

Cô gái đó giơ ngón út lên, Kinoshita ngượng ngùng gật đầu.

“Thật ra là………… Ehehe.”

“Uầy…… Eh, người thế nào người thế nào? Trường mình hả? Đẹp trai không?”

“À thì…… quen qua mạng thôi…… nhưng người ấy cực kỳ đẹp trai, và dịu dàng nữa.”

“Hả, vì thế mà cậu đổi style luôn à? Hợp lắm luôn đó! Dễ thương quá trời, tớ tưởng thiên thần nào chứ!”

“Ừm…… Nhờ anh ấy nói thích con người thật của tớ, nên tớ mới có thêm tự tin vào bản thân.”

“Uầy………… ế, kể chi tiết nghe xem nào!”

Nghe đoạn hội thoại đó, não tôi như muốn vỡ ra, đôi chân tự động lùi lại. Tôi và cô ấy sống ở hai thế giới khác nhau. Tôi đã tin chắc là như vậy.

Kể từ đó, cô ấy trở thành người nổi tiếng của lớp…… không, của cả khối. Tỷ lệ thuận với điều đó, tài khoản được cho là của cô ấy cũng nổi như cồn trên mạng. Với nhan sắc như bước ra từ anime và thân hình nóng bỏng, cô ấy thu hút sự chú ý, và đến khi lên năm ba, cô ấy bắt đầu bộc lộ tài năng của một streamer…… Tôi không bao giờ còn nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy ngày đầu gặp gỡ nữa.

Giá như. Giá như tôi tỏ tình từ hồi năm nhất. Giá như tôi dám cạnh tranh để không thua kém Miyano.

Giá như tôi không ngần ngại mà khen ngợi vẻ đẹp của cô ấy.

Thì có lẽ thiên thần đang ở bên kia màn hình bây giờ đã ở bên cạnh tôi rồi. Tôi cứ mãi hối hận như vậy.

Sự kiện của Nanami có chút khác biệt so với ba người còn lại. Thứ nhất, điểm nhìn lại là của một nhân vật quần chúng đột ngột xuất hiện, và so với những cái khác thì nó quá đỗi yên bình. Không có những cảnh “như thế”, nên sự kiện này không có giá trị sử dụng.

Tuy nhiên, bản chất sự kiện của Nanami không nằm ở đó. Sự kiện của Nanami khi kết hợp với Route riêng của cô ấy sẽ trở thành một đòn tấn công đặc biệt đánh thẳng vào người chơi.

Ở lần chơi đầu tiên, Nanami hoàn toàn mờ nhạt, người chơi thậm chí không thể can thiệp. Chúng ta chỉ được cho thấy kết quả là cô nàng Otaku hẹn hò với một anh chàng đẹp trai quen qua mạng và lột xác thành một mỹ nữ.

Khi đó, phần lớn người chơi sẽ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp tựa thiên thần ấy, cảm thấy gần gũi vì sở thích Otaku, và bị quyến rũ bởi bộ ngực khủng kia.

Thế là họ hừng hực khí thế chơi Route của Nanami với mong muốn được ân ái với cô nàng Otaku xinh đẹp!

Nhưng khi chơi Route Nanami, ngoại hình của cô ấy chẳng thay đổi chút nào. Nụ cười gượng gạo, cử chỉ vẫn lúng túng sợ sệt. Kết cục là người chơi không thể nhìn thấy dáng vẻ mình mong đợi mà đã đi đến Ending.

Và lúc đó, người chơi nhận ra một sự thật không muốn thừa nhận.

Rằng Nanami khi hẹn hò với nhân vật chính…… hay nói cách khác là bản thân người chơi, lại không có nụ cười hạnh phúc bằng, và cũng không thành công trong cuộc sống bằng Nanami khi hẹn hò với gã đàn ông khác.

“Những chuyện liên quan đến Nanami là đau đớn nhất. Nó khiến mình nhớ lại quá khứ và chỉ muốn khóc.”

Nghĩ lại thì, lời nhận xét đó đã đánh trúng bản chất sự kiện của Nanami. “Nhớ lại quá khứ và chỉ muốn khóc” chính là kỷ niệm cay đắng mà những chàng trai Otaku trót yêu thích kiểu nhân vật như Nanami chắc chắn đã từng trải qua ít nhất một lần.

Giàu có hơn mình, đẹp trai hơn mình, có địa vị và thành tích hơn mình. Chỉ có người đàn ông như vậy mới có thể mang lại hạnh phúc cho Nanami, và dù mình có đến được với cô ấy thì hạnh phúc đó cũng chẳng thể nào sánh bằng.

Tóm lại, đó là cảm giác thất bại của một thằng đàn ông. Việc gieo rắc cảm giác đó cho những người đã bỏ tiền mua và chơi game, chính là bản chất thực sự của sự kiện Nanami.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh hiện tại thì chuyện đó không quan trọng lắm. Quan trọng là Nanami được hạnh phúc. Dù là hẹn hò với nhân vật chính, với cosplayer, hay với gã Yoshimoto nào đó, miễn là cô ấy hạnh phúc là được. Tôi lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng cất tiếng gọi Nanami.

“Yo. Cái đó hay lắm à?”

“Hả…… Ah, không! ……Không phải, chờ chú……”

Vừa nghe tiếng tôi gọi, Nanami vội vàng vò rối mái tóc mái để che đi khuôn mặt.

“X-xin lỗi vì đã để cậu thấy bộ dạng khó coi này……”

“Không không, tôi mới là người có lỗi. Tự dưng lại bắt chuyện với cậu.”

Xinh thế này mà lại tự ti đến mức tiêu cực như vậy. Mà, đó cũng là nét quyến rũ của Nanami. Cảm giác như chỉ mình tôi biết điều đó cũng thú vị phết…………

“HẢAAAAA!?”

“S-sao vậy ạ!?”

Chắc tại do đối mặt riêng với Nanami nên cái tính tự ảo tưởng đặc trưng của Otaku mà tôi suýt quên mất lại trỗi dậy. Bản thân tôi cũng giật mình đến mức thốt lên thành tiếng. Kinoshita Nanami quả thật đáng gờm.

“……Này em kia. Trật tự nào.”

Đã thế vì làm ồn nên tôi còn bị cô thủ thư mắng nữa chứ.

“Xin lỗi nhé. Tại tôi mà bị đuổi ra ngoài……”

“K-không…… là tại tớ mà………… vâng……”

Vì cái vẻ ngoài rõ là du côn của tôi gây ồn ào nên cô thủ thư mắng khá gắt, không khí trở nên ngượng ngùng nên chúng tôi quyết định rời khỏi thư viện. Nhưng ra thì ra rồi, chẳng biết đi đâu. Tạm thời cứ đi dọc hành lang đã. Giờ làm gì đây. Bảo là làm thân nhưng mà…… Thôi thì thử gợi chuyện về sự kiện lần này xem sao.

“Nhắc mới nhớ Kinoshita. Sao cậu lại muốn đi sự kiện đến mức phải rủ cả Hội trưởng vậy?”

“À………… thì, tớ nghe nói Oshi…… người tớ thích…… sẽ cos…… mặc đồ của bộ truyện tớ thích……”

Ra là vậy. Chắc đó chính là gã cosplayer xuất hiện trong sự kiện của Nanami. Rồi họ sẽ gặp nhau ở đó và trao đổi liên lạc chăng. Gã đàn ông đó cũng nhanh tay thật…… mà thôi, miễn đương sự thấy hạnh phúc thì không sao.

“I-Ibuse-kun…… có………… đọc truyện tranh không……?”

Dù vẫn còn sợ sệt nhưng Nanami đang cố gắng nói chuyện với tôi. Có lẽ Nanami cũng đang cố gắng làm thân theo cách của riêng mình.

“……Chắc là không nhiều lắm. Dĩ nhiên là tôi biết nó hay, nhưng mà……”

“V-vậy à…………”

Thật ra tôi thích lắm chứ, nhưng nếu bị hỏi “Cậu thích bộ nào?” thì tôi chịu chết không trả lời được, nên đành nói dối vậy. Vì mấy bộ truyện ở thế giới bên kia làm gì tồn tại ở đây.

“……………………”

“……………………”

Chết dở. Câu chuyện cụt lủn ngay lập tức. Giờ tôi mới hiểu bọn kia dễ nói chuyện đến mức nào khi biết cách tung hứng câu chuyện.

Còn chủ đề nào khác không nhỉ………… Ah, phải rồi.

“Này, cậu với Yoshimoto có quan hệ gì vậy?”

“Hả!? Yoshimoto-kun!?”

Yoshimoto là cậu nam sinh đóng vai trò người dẫn chuyện trong sự kiện của Nanami. Cùng lớp nên tôi nhớ tên. Tất nhiên ở thế giới này cậu ta có khuôn mặt đàng hoàng. Nhìn qua thì đúng chuẩn một nam sinh Otaku bình thường.

“Ừ. Thấy hai người hay nói chuyện mà? Nên tôi tò mò thôi.”

“Không không không không!! Tớ với Yoshimoto-kun chỉ là…… chỉ là bạn bè thôi!!”

Nanami đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận. Không lẽ…… có tình ý gì đây chăng?

“Thế thì rủ cậu ta đi sự kiện cuối tuần có phải hơn không. Cùng sở thích đi với nhau vui hơn chứ?”

“Chuyện đó………… tớ cũng định rủ, nhưng mà………… nghe nói cậu ấy bận……”

“Bận à………”

Nhắc mới nhớ, hình như cậu ta có nói là từ lúc nào đó đã bắt đầu tránh mặt Nanami thì phải. Mà thú thật tôi cũng chẳng nhớ rõ.

Vừa đi vừa nói chuyện bâng quơ như thế, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến tủ giày. Giờ tính sao đây. Có vẻ như sẽ đi về cùng nhau, nhưng tôi lo không biết có duy trì được câu chuyện đến lúc đó không. Hay là đánh liều gợi chuyện về bộ 『Hangan』 gì đó xem sao.

Vừa nghĩ vậy vừa thay giày, bước ra khỏi cửa và hướng về phía cổng trường, tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch từ đâu đó vọng lại.

Trên đời cũng có đứa thừa năng lượng gớm nhỉ. Vừa định bỏ ngoài tai thì ngay khoảnh khắc đó. Một vật thể lạ lao thẳng vào lưng tôi với tốc độ kinh hoàng.

“SENPAIIIIIIII!!”

“Guh!?”

“Ibuse-kun!?”

Tôi bằng cách nào đó đã trụ vững trước cú tắc bóng kèm theo tiếng hét đáng yêu từ phía sau. Nhưng tôi chẳng muốn xác nhận xem thủ phạm là ai. Chắc chắn sẽ phiền phức lắm đây.

“Anh làm cái gì vậy hả!! Chỉ mình em và Hội trưởng thôi chưa đủ sao!! Rốt cuộc thì anh vẫn thích ngực to chứ gì! Đúng là vậy mà!! Senpai biến thái!! Đồ cuồng ngực!!”

Chẳng cần tôi xác nhận, thủ phạm vẫn cứ ôm chặt lấy tôi từ phía sau và lắc người tôi như con lật đật. Mà cái con bé này đang thốt ra cái thứ ngôn ngữ quái quỷ gì vậy.

“Ng-ng-ng-ngực, ngực……!?”

Đấy thấy chưa. Nanami mặt đỏ bừng, run lẩy bẩy rồi kìa. Quấy rối tình dục đấy cô nương.

“Nếu có lời bào chữa nào thì em sẽ nghe!! Em rộng lượng lắm đấy nhé!!”

“Không phải như em nghĩ đâu. Chỉ là tình cờ gặp nhau thôi.”

“Nói dối!! Chẳng ai tình cờ gặp mà lại nghĩ đến chuyện đi về cùng người như Senpai cả!!”

“Này.”

Dù là sự thật nhưng có những chuyện nên nói và không nên nói chứ.

“Này, Kinoshita cũng nói gì đi ch──”

“Ng, ngo……”

Tôi ngán ngẩm quay sang nhìn Nanami cầu cứu, nhưng Nanami lại càng đỏ mặt hơn, hai tay che chắn bộ ngực đẫy đà của mình và hét lên bằng chất giọng to nhất từ sáng đến giờ.

“Tôi không có ngon đâu nhéeeeeeeeeee!!”

“Cả cậu nữa nói cái quái gì vậy!?”

Hét lên một câu không thể đỡ nổi, Nanami chạy biến ra khỏi cổng trường như thể chạy trốn khỏi tôi.

“Hứ!!”

“…………Cái con bé này.”

Mặc kệ việc tôi bị Nanami hiểu lầm tai hại, Akari lại trưng ra vẻ mặt đắc thắng đầy mãn nguyện. Tôi đành phải giải thích lại tình hình từ đầu cho con bé hiểu.

“Lúc nghe Nanami kể, tôi cứ thắc mắc không biết là chuyện gì…… hóa ra là thế à……”

Thứ Sáu, ngày 12 tháng Bảy. Hôm nay như thường lệ, chúng tôi lại tụ tập ở phòng hội học sinh vào giờ nghỉ trưa để bàn về “Vụ án tên cuồng ngực” ngày hôm qua.

“Hội trưởng cũng ăn gian lắm! Em cũng muốn đi chơi với Senpai mà! Thế mà hai người lại lén lút bàn bạc với nhau!”

“Xin lỗi. Tại thấy hai người lúc nào cũng dính lấy nhau nên tôi cứ tưởng em biết rồi.”

“Ehehe…… cũng đâu đến mức đấy đâu……”

“Mức nào là mức nào.”

Tôi ôm đầu trước câu trả lời chẳng đâu vào đâu của con bé Akari đang ngượng ngùng, thấy vậy Shiori mỉm cười dịu dàng hỏi Akari.

“Akari-chan có đi không? Còn câu lạc bộ thì sao?”

“Em nghỉ!”

“Nghỉ cái gì mà nghỉ, sắp đến giải đấu rồi.”

Tôi túm lấy đầu con bé Akari vừa hùng hồn tuyên bố trốn tập để nhắc nhở. Akari phồng má, lắc người qua lại.

“Xì…… sướng thật đấy, ăn gian quá đi……”

“Ăn gian chỗ nào.”

“Thì ngay cả em còn chưa được đi chơi riêng với Senpai bao giờ mà? Em cũng muốn đi chơi với Senpaiiii!”

“’Ngay cả em’ là sao hả, ‘ngay cả em’ cái gì.”

Đang bối rối không biết trả lời thế nào trước sự tấn công dồn dập của Akari, Shiori với vẻ mặt cực kỳ thích thú đưa ra một đề xuất.

“Phải rồi Akari-chan. Thế này thì sao? Nếu em đạt thành tích tốt trong giải đấu sắp tới, nghe đâu Ibuse-kun sẽ hẹn hò với em đấy?”

“Hả!? Thật ạ!?”

“Này, đừng có tự tiện quyết định chứ.”

Nghe đề xuất của Shiori, mắt Akari sáng rực lên nhìn chằm chằm vào tôi. Chuyện đường đột quá tôi định từ chối, nhưng không thể chịu nổi ánh mắt long lanh ngây thơ đó của Akari, tôi đành miễn cưỡng gật đầu.

“……Chỉ một lần thôi đấy.”

“Ah!! Em sẽ cố gắng hết sức!!”

Nhận được sự đồng ý của tôi, Akari bật dậy khỏi ghế, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi chạy biến khỏi phòng hội học sinh.

“Thiệt tình…… Không cần đuổi theo sao?”

“Fufu. Không đuổi kịp Akari-chan đâu.”

Chỉ còn lại tôi và Shiori, chúng tôi đang nói chuyện thì Shiori bất ngờ ngồi vào chỗ Akari vừa ngồi lúc nãy.

“Chị làm gì đấy?”

“…………Không có gì. Đang cảm nhận hơi ấm của Akari-chan thôi.”

Shiori nói những lời khó hiểu với vẻ mặt thoáng chút buồn, biểu cảm giống hệt lúc cô ấy nổi giận với Kaede hôm nọ.

“Thế, cậu với Nanami có vẻ hòa thuận nhỉ?”

“Cũng không hẳn. Có vẻ Kinoshita không giỏi đối phó với kiểu người như tôi, mà thú thật tôi cũng chẳng giỏi đối phó với cổ.”

“Bất ngờ thật. Tôi cứ tưởng cậu có tài năng sát gái chứ.”

“Đừng có nói mấy câu kỳ quặc. Dù sao chị cũng là hội trưởng hội học sinh, và Kinoshita là bạn của chị mà.”

“Ồ…… Tôi nói vậy có gì không phải sao?”

“Không đến mức không phải nhưng mà……”

Đang tiếp diễn cuộc hội thoại bí hiểm thì Shiori đứng dậy với vẻ mặt không hài lòng, rồi thốt lên “Nhắc mới nhớ” như vừa nhớ ra điều gì đó.

“Mười phút nữa có cuộc họp. Phải rồi tôi quên béng mất.”

“Hả!?”

“Chắc các thành viên khác sắp đến rồi đấy. Ây dà, thật sự xin lỗi nhé.”

“Này…… tôi còn chưa ăn hết một nửa nữa!?”

“Nào nào, họ đến giờ đấy~ nhanh lên nhanh lên~”

Bị Shiori vỗ tay thúc giục, tôi đành phải lùa vội phần cơm hộp do chính tay Shiori làm vào bụng giống hệt Akari lúc nãy, dọn dẹp qua loa rồi trả lại hộp cho Shiori.

“Cảm ơn nhé! Ngon lắm!”

“…………Vậy thì tốt. Hẹn gặp lại vào Chủ Nhật. Tại điểm hẹn nhé.”

Xác nhận lại cuộc hẹn cuối tuần, tôi rời khỏi phòng hội học sinh như chạy trốn.

“Thiệt tình…………”

Tôi ngồi trầm ngâm một mình trong phòng hội học sinh đã trở lại vẻ yên tĩnh. Cảm giác cô đơn này, sao mà hoài niệm thế.

“Không biết nên gọi là tinh ý hay vô tâm đây…………”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế mà Ibuse-kun vừa ngồi ban nãy. Vẫn còn chút hơi ấm. Và dường như, còn vương lại cả mùi hương của con trai nữa.

“Aaah. Giá mà mình cũng là hậu bối của cậu ấy nhỉ. Không biết có được cậu ấy cưng chiều không.”

Tôi tự biết rõ chứ. Đây chỉ là lời nói dỗi hờn của kẻ thua cuộc mà thôi. Ibuse-kun không phải là loại người đánh giá sự việc dựa trên tuổi tác.

Nhưng mà…………

『Cảm ơn nhé! Ngon lắm!』

Nụ cười hồn nhiên như một đứa trẻ. Mang cái bản mặt ác nhân đó mà cười như thế thì ăn gian quá. Cảm nhận được cậu ấy nói thật lòng từ tận đáy tim, khiến tôi dù muốn quên đi nhưng lại càng không thể từ bỏ.

“……Cậu đúng là một người đàn ông tội lỗi.”

Chủ Nhật, ngày 14 tháng Bảy. Để đi cùng Nanami đến sự kiện Cosplay mà cô ấy muốn, tôi đã đến ga tàu gần địa điểm tổ chức trước một bước và ngồi chờ hai người họ trên băng ghế gần đó. Sự kiện được tổ chức tại sân vận động mái vòm và khu vực lân cận, khi tôi đến nơi thì xung quanh nhà ga đã chật ních người.

Nhưng mà, bầu không khí này hoài niệm thật. Ngày xưa tôi từng đi xem live của diễn viên lồng tiếng một lần duy nhất, cái nhiệt khí và cảm giác hưng phấn đặc trưng này thật sự rất tuyệt. Xung quanh toàn là cosplayer hóa thân thành những nhân vật tôi chưa thấy bao giờ, nhưng nhìn cũng vui mắt phết.

Cơ mà, tôi bị nhìn chằm chằm và bị né tránh kinh khủng khiếp. Xung quanh chiếc ghế tôi đang ngồi có một khoảng trống rộng đến mức mất tự nhiên. Quả nhiên đây không phải là nơi dành cho một gã như Ibuse Reo sao. Mà, là tôi thì tôi cũng né nếu thấy một gã có ngoại hình như này. Nhìn kiểu gì cũng ra một thằng nguy hiểm đến đây để săn cosplayer.

“Haaa…………”

Trong lúc tôi đang thở dài vì nghĩ rằng mình chắc sẽ không thể tận hưởng sự kiện này một cách thuần túy được, thì Shiori trong trang phục thường ngày tiến lại gần.

“Để cậu đợi lâu rồi. Chà chà, cậu ngồi chỗ dễ thấy thế này giúp tôi đỡ mất công tìm kiếm đấy.”

“…………Thế thì tốt quá.”

Shiori hôm nay trông có vẻ chững chạc hơn mọi ngày. Tóc xõa, và hình như có trang điểm nhẹ. Áo blouse kẻ sọc xanh lá cây phối với quần jean xanh đậm…… đây đâu phải trang phục thường ngày của nữ sinh cấp ba. Shiori cũng đang thu hút mọi ánh nhìn xung quanh. Nanami bị ném vào giữa đám đông này quả thật đáng thương………… Ủa?

“Kinoshita đâu? Không đi cùng chị à?”

“Có chứ. Ở đây này.”

“Đ-đừng!! Em chưa chuẩn bị tâm lý!!”

Hóa ra Nanami nãy giờ đang núp sau lưng Shiori, và giờ vẫn đang bám chặt lấy lưng cô ấy, cố sống cố chết không chịu rời ra để tôi không nhìn thấy.

“Không làm quen với Ibuse-kun từ bây giờ thì sau này vất vả lắm đấy? Nào nào, ra đây, ra đây.”

Shiori nhẹ nhàng xoay người, đẩy Nanami đang ẩn nấp ra trước mặt tôi.

“Á…… khoan!?”

Nanami loạng choạng do quán tính bị đẩy ra, cố gắng trụ lại để không bị ngã. Nhưng trước khi kịp lo lắng cho Nanami, miệng tôi đã thốt ra những lời tồi tệ nhất.

“TOOO VÃIIIII……!!!?”

Tôi chợt nhận ra bộ đồng phục bấy lâu nay chỉ là vật phong ấn. Trang phục cô ấy đang mặc là kiểu bình dân đại trà, nhưng sức công phá của một bộ phận nào đó thì quá khác biệt. Cú loạng choạng khiến bộ ngực đồ sộ đó nảy tưng tưng ngay trước mắt tôi, khiến tôi không kìm được mà phải phản ứng, rồi ngay lập tức quay mặt đi để lấp liếm.

“……Phản ứng đó là sao hả Ibuse-kun.”

“Không!? Không có gì!?”

Tôi cảm nhận được ánh nhìn lạnh lùng từ Shiori. Người ta bảo con gái rất nhạy cảm với ánh mắt của con trai, nhưng cái thứ đập vào mắt thế kia mà không nhìn mới là khó đấy. Làm ơn tha cho tôi đi.

“Uu…………”

Nanami cũng vội vã chạy tót ra sau lưng Shiori để trốn tôi. Shiori cũng không cố đẩy Nanami ra trước nữa mà chỉ gửi cho tôi những ánh nhìn sắc lẹm.

“Mặc kệ tên đàn ông này đi. Nào, đi thôi Nanami. Em có nhiều việc muốn làm lắm mà đúng không?”

“Ư, ừm……”

“Này…… xin lỗi mà! Tôi xin lỗi!”

Tôi vừa xin lỗi hai người họ đang bỏ đi như chạy trốn, vừa lật đật đuổi theo sau.

“X-xin lỗi, cho em chụp ảnh…… được không ạ?”

“Được chứ. Em muốn tạo dáng thế nào?”

“A, vậy thì──”

Sau đó, Nanami vui vẻ đi chụp ảnh các cosplayer. Tôi đã lo lắng không biết một người nhút nhát như Nanami có dám bắt chuyện không, nhưng xem ra là lo bò trắng răng rồi. Khoản này thì đúng là nữ Otaku có khác.

Tôi khoanh tay đứng nhìn Nanami từ xa, thì Shiori với vẻ mặt mệt mỏi tiến lại đứng bên phải tôi.

“Ở đây vất vả thật đấy……”

“Hửm? Có chuyện gì à?”

“Không…… Nãy giờ cứ bị nhiều người bắt chuyện. Nói sao nhỉ…… xin phép không lựa lời mà nói thẳng là, mệt chết đi được.”

“À…… Vất vả cho chị rồi.”

Thì Shiori là mỹ nhân mà. Dáng cao, body lại chuẩn. Chắc chắn sẽ có nhiều kẻ với đủ loại mục đích đến bắt chuyện.

“……Cậu không bị ai bắt chuyện nhỉ.”

“……Làm gì có ai dở hơi đi bắt chuyện với thằng như tôi.”

Tuy mặt mũi bặm trợn nhưng Ibuse Reo cũng thuộc hàng đẹp trai đấy chứ. Vậy mà phản ứng của mọi người xung quanh chỉ toàn là sợ hãi. Dù đã quen nhưng tôi vẫn thấy hơi tổn thương.

“Vậy thì cho phép tôi nghỉ ngơi bên cạnh cậu một chút nhé.”

“Chị cứ tự nhiên.”

Cứ thế hai chúng tôi đứng quan sát Nanami đang vui vẻ, bỗng nhiên Shiori bắt đầu tỏ vẻ bối rối, ngập ngừng. Tôi nhận ra điều đó nhưng sợ mình hiểu lầm thì quê chết nên quyết định lờ đi.

“……Ah, hình như chụp xong rồi kìa.”

Nanami chụp xong, ngó nghiêng tìm kiếm Shiori.

“Ah…………”

Thấy vậy, tôi định bước tới để hội họp với Nanami thì tay phải của tôi va vào tay trái của Shiori.

“A, xin lỗ──”

Ngay khoảnh khắc tôi định xin lỗi vì va phải. Shiori còn hoảng hốt nhanh hơn cả tôi.

“X-xin lỗi!! Không, không phải!! Cái này là ừm…… Đúng rồi! Áo cậu dính rác kìa! Tôi định lấy giúp cậu thôi!”

“Hả, thật á?”

“Ừ! Cậu cứ đứng yên đó! Tôi lấy cho!”

“Khỏi cần đâu. Phủi cái là sạch ấy mà.”

“Ah…… Vậy sao. Cũng đúng ha…………”

Tôi phủi qua loa cái áo, rồi nhờ Shiori kiểm tra.

“Sao rồi? Sạch chưa?”

“Sạch bong! Quả không hổ danh cậu!”

“Chuyện cỏn con này có gì đâu mà khen……”

Chắc do bị lây cái không khí đặc biệt ở đây nên Shiori cũng lạ đi. Hưng phấn hơn mọi ngày. Mà, trông cũng đúng lứa tuổi, dễ thương đấy chứ.

“………………”

Trong lúc tôi và Shiori đang nói chuyện như vậy, tôi nhận ra Nanami đã đến gần từ lúc nào và đang ngẩn người nhìn chúng tôi chằm chằm.

“Sao thế?”

“…………Ah…… Không!! Không có gì đâu ạ!”

Cả hai người họ đều có vẻ mệt mỏi rồi. Hôm nay trời lại nóng hơn mọi khi, hay là cho họ nghỉ ngơi một chút……

“Ah…… Người kia…………!”

Trước khi tôi kịp đề xuất nghỉ ngơi, Nanami đã nhận ra sự hiện diện của một cosplayer. Theo hướng nhìn của cô ấy, quả nhiên có một người đàn ông với đẳng cấp khác hẳn những cosplayer khác, và có vẻ cũng vừa kết thúc buổi chụp hình.

“Gã đàn ông đó là mục tiêu của cậu hả?”

“V-vâng! Đúng vậy ạ!”

Quả nhiên là vậy. Nhìn qua là biết người nổi tiếng rồi, bây giờ đang rảnh là cơ hội tốt nhất.

“Vậy thì đi nhanh lên. Kẻo bị người khác nẫng tay trên đấy.”

“Vâng! Tớ đi đây!”

Nanami phấn khích đến mức không nhận ra người mình đang nói chuyện là tôi. Nếu được hẹn hò với người mình thích mà hạnh phúc đến thế thì tôi chẳng có gì để nói cả.

Nhưng sao cứ thấy cấn cấn thế nào ấy nhỉ…… kiểu như…… có gì đó nghẹn lại trong lòng……

“……Mà phải công nhận là những người ở đây giỏi thật đấy. Chắc họ phải tranh thủ thời gian ngoài giờ làm việc để làm ra những bộ trang phục lộng lẫy thế kia nhỉ?”

Trong lúc tôi đang cảm thấy nghi hoặc khi nhìn Nanami bắt đầu buổi chụp hình với Oshi một cách suôn sẻ, Shiori nhìn quanh và lẩm bẩm.

“Nghe nói cũng có người đặt làm ở tiệm đấy. Với cả trên mạng cũng có bán trang phục sẵn mà.”

“Hể…… Cậu rành ghê nhỉ.”

“Thì tôi cũng phải tìm hiểu chút đỉnh chứ.”

Tất nhiên là nói dối. Chỉ là dùng lại kiến thức kiếp trước thôi.

Nhưng mà tôi thật sự kính nể những người vừa đi làm vừa tự làm trang phục. Tôi đây chỉ đi học với đi làm thêm thôi đã muốn gào thét rồi. Chắc là do động lực khác nhau chăng. Dù đã đi làm nhưng vẫn cố gắng kiếm tiền để đầu tư cho trang phục cosplay……

……Khoan đã.

“Này Hội trưởng. Chị thấy người đàn ông kia trông bao nhiêu tuổi?”

Tôi chỉ vào gã đàn ông mà Nanami đang chụp ảnh, hỏi Shiori.

“Sao tự nhiên lại hỏi thế?”

“……Trông không giống học sinh lắm nhỉ.”

“Ừm…… Đúng vậy. Trẻ nhất thì cũng phải tầm hai mươi mấy gần ba mươi. Có vấn đề gì sao?”

“Không…………”

Cảm giác sai sai này là sao. Lúc chơi game thì thấy bình thường, nhưng khi trở thành hiện thực thì mối quan hệ giữa Nanami và gã đàn ông đó lại khiến tôi thấy lấn cấn lạ thường…………

Phải rồi. Tôi quên béng mất. Não tôi đã tự động xử lý rằng đó là chuyện đương nhiên. Mối quan hệ của hai người họ được chấp nhận chỉ vì đó là hư cấu, nhưng nếu là đời thực thì lại là chuyện có vấn đề.

“……Sao thế Ibuse-kun?”

Cái gọi là quan hệ với trẻ vị thành niên. Tất nhiên nếu là quan hệ trong sáng thì nghe nói không sao. Nhưng đây là cái game vô nhân tính đã dành tặng những cái kết cục như thế cho Akari, Shiori và cả Noa. Khả năng trong sáng là cực thấp.

Nếu vậy thì vấn đề nằm ở chỗ gã đàn ông đó nắm được bao nhiêu về thân phận của Nanami. Chuyện là học sinh thì chỉ cần nói chuyện chút là biết, và qua tiếp xúc với Nanami tôi biết cô ấy không phải loại con gái dễ dãi. Khó mà có chuyện dễ dàng trao thân được.

Tức là gã đàn ông đó có khả năng đã dùng thủ đoạn nào đó. Có thể là rượu, hoặc thuốc…… Aaah chết tiệt! Sự kiện của Nanami sao mà lắm yếu tố cần suy luận thế này! Ý bảo là Otaku thích Nanami thì cũng thích mấy trò suy luận này chứ gì!? Thì đúng là thế thật nhưng!! Bị nhìn thấu thế này càng làm tôi điên tiết hơn!!

“Ibuse-kun? Mặt cậu đáng sợ lắm đấy?”

“Chuyện thường ngày thôi. Giờ quan trọng hơn là……”

Tôi cúi đầu cảm ơn Shiori vì đã lo lắng, và tiếp tục suy nghĩ. Nên ngăn lại hay không? Dữ liệu để phán đoán vẫn còn quá ít. Nhưng đây là thế giới trong game. Tôi không nghĩ rằng chỉ vì đã gây sát thương cực lớn cho đám Otaku như chúng tôi mà Nanami lại là người duy nhất thoát khỏi tương lai tàn khốc. Bởi vì ngay cả cái kết Nanami đến với cosplayer cũng được ghi chú rành rành là Bad End cơ mà.

“……Có thể tôi sẽ phải mượn sức của Hội trưởng lần nữa đấy.”

“Hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng.”

Nhận thấy cứ suy nghĩ mãi cũng chẳng đi đến đâu, tôi cúi đầu thật sâu trước Shiori một lần nữa. Trước lời nhờ cậy của tôi, Shiori lập tức chuyển sang chế độ làm việc, và hai chúng tôi di chuyển lại gần chỗ Nanami đang ngập tràn hạnh phúc.

“Thật sự rất hợp với anh ạ! Cứ như bước ra từ trong anime vậ──”

Tôi đứng quan sát Nanami đang nói chuyện với gã đàn ông sau khi chụp xong một lượt ảnh. Nhìn từ xa thì hiện tại chưa có vấn đề gì. Nếu cứ thế mà kết thúc thì tốt biết mấy. Đang nghĩ vậy thì Shiori với vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng.

“Gã đó có tin đồn xấu gì à?”

“Không…… chỉ là cảm giác thôi. Trực giác ấy mà.”

Đúng vậy. Thực tế chỉ là trực giác thôi. Giả sử hai người họ sắp hẹn hò, thì cũng có khả năng là một mối quan hệ trong sáng. Nếu biết được điều đó thì không vấn đề gì. Nhưng làm sao để xác nhận sự thật đó đây. Một gã đàn ông thành đạt như thế chắc chắn sẽ không dễ dàng lòi đuôi đâu.

“Được rồi. Vậy để tôi ra tay giúp một phen. Nếu là trực giác của cậu thì đáng để tin tưởng đấy.”

Chưa kịp để tôi đưa ra giải pháp, Shiori đã tiến về phía hai người họ.

“……Đừng làm gì quá sức đấy nhé.”

“Tôi biết rồi. Nếu có biến tôi sẽ gọi cậu ngay.”

Gã đàn ông đó chắc cũng không muốn gây chuyện ồn ào ở chốn này đâu. Tin tưởng rằng cô ấy sẽ nắm được bằng chứng nào đó, tôi quyết định giao phó cho Shiori.

“Xin lỗi. Cho tôi chụp một tấm được không?”

“Hả!?”

“A xin lỗi. Mải nói chuyện quá…… Được chứ ạ. Cô có yêu cầu gì không?”

Khi tôi bắt chuyện, người đàn ông đó vui vẻ đáp lời. Nhìn vẻ ngoài và cách nói chuyện thì không thấy có khí chất xấu xa nào. Mong rằng đây chỉ là sự lo lắng thái quá của Ibuse-kun.

“Mà…… Bản thân tôi không rành về mấy sự kiện kiểu này lắm…… Hôm nay tôi chỉ đi cùng cô bé này thôi. Nhưng thấy anh đẹp quá nên lỡ miệng. Anh có tư thế nào tâm đắc không? Xin nhờ anh làm thế nhé.”

“Hể. Hai người là bạn bè sao.”

“……Ah, vâng! Đúng vậy ạ!”

Người đàn ông xác nhận tôi và Nanami là bạn bè xong thì mỉm cười có vẻ hài lòng.

“Cảm ơn cô đã quá khen. Vậy tôi sẽ tạo dáng tủ dồn hết tâm sức cho cô chụp nhé.”

Thế là anh ta tạo một dáng khó hiểu nào đó, tôi cũng tạm chụp một tấm. Đây là lần đầu tiên tôi chụp ảnh cho ai đó nhưng mà…… cảm giác cũng không tệ. Một lúc nào đó tôi sẽ chụp trộm mặt Ibuse-kun lúc ngủ mới được.

“Cảm ơn anh. Một trải nghiệm thú vị đấy.”

“Không có gì…… Tiện thể thì lúc nãy tôi đang nói dở với bạn của cô, sau đây hai người có kế hoạch gì không?”

Ra là vậy. Quả nhiên những lúc thế này trực giác của cậu nhạy bén thật đấy Ibuse-kun.

“Không, không có gì đặc biệt.”

“Vậy thì đi ăn chút gì nhé? Sau đây có buổi tiệc ăn mừng, tất nhiên không chỉ có mình tôi đâu nên cứ yên tâm.”

“Nhưng chúng tôi vẫn là học sinh, lại là vị thành niên nên đi đến tối muộn thì e là……”

“Chuyện đó cũng không cần lo. Cũng có những học sinh khác tham gia nữa, nên dự định sẽ giải tán sớm thôi. Dù sao ngày mai vẫn còn sự kiện mà. Người lớn chúng tôi cũng không thể uống quá chén được.”

Câu chuyện nghe rất hợp lý. Hợp lý đến mức hoàn hảo. Nhưng mà……

“……Cậu muốn thế nào?”

“Hả…… Em á!?”

Tôi quay sang hỏi Nanami, người đang nhìn tôi với vẻ mặt bất an bên cạnh.

“Muốn đi không?”

“E-em thì…… Nếu được thì em muốn nói chuyện thêm chút nữa, cũng có chuyện muốn nhờ tư vấn, với lại nghe nói còn rất nhiều cosplayer nổi tiếng khác cũng đến…… Em cũng báo với mẹ là hôm nay về muộn rồi……”

“Vậy sao.”

Tôi có thể cưỡng ép lôi Nanami đi cũng được. Nhưng có lẽ nên nói chuyện này với Ibuse-kun trước đã.

“Xin lỗi. Để tôi suy nghĩ chút nhé. Tôi cũng cần phải liên lạc với bố mẹ nữa.”

“Hiểu rồi. Vậy nếu có hứng thú thì cứ liên lạc nhé.”

Nói với chúng tôi xong, người đàn ông rời đi đâu đó. Xác nhận anh ta đã đi khuất, Nanami mới cất tiếng gọi tôi.

“……Không lẽ chị đang lo lắng cho em sao? Không sao đâu Shiori-chan. Anh ấy là người nổi tiếng mà, không phải người xấu đâu. Anh ấy chịu tư vấn cho một đứa nghiệp dư như em, thật sự là người rất dịu dàng đấy.”

“……Được vậy thì tốt.”

Đúng là có lý luận cho rằng người nổi tiếng thì sẽ an toàn. Nhưng ngược lại, chính vì là người nổi tiếng nên mới nguy hiểm, chuyện như vậy cũng nhan nhản. Nanami không phải là không hiểu điều đó, nhưng hiện tại cô ấy đang thần thánh hóa gã đàn ông kia quá mức. Chắc hẳn cô ấy đã từng nghĩ anh ta là một sự tồn tại xa vời. Nên giờ khi được đến gần, cô ấy đã bị lóa mắt. Chính vì thế mà cô ấy không nhận ra ánh nhìn của gã đàn ông đó. Cái ánh nhìn tởm lợm cứ dán chặt vào cơ thể chúng tôi suốt từ nãy đến giờ.

Thế rồi, tôi dẫn Nanami có vẻ như vẫn còn muốn nói điều gì đó quay trở lại chỗ Ibuse-kun.

“Ra là vậy……”

Trong lúc Nanami đang đi chụp ảnh một cosplayer khác, Shiori đã kể lại cho tôi những thông tin vừa nắm được. Những lời mời mọc sành sỏi. Và cả ánh nhìn của hắn hướng về phía Shiori và Nanami. Tất cả đều là những thông tin hữu ích dù chưa thể khẳng định chắc chắn điều gì.

“Cậu tính sao? Nanami có vẻ mê mệt gã đàn ông đó lắm rồi. Nếu không ngăn lại thì chắc chắn em ấy sẽ ngoan ngoãn đi ăn tối thôi.”

“Tính sao ấy à……”

Dù nói vậy nhưng vẫn còn quá nhiều yếu tố chưa chắc chắn. Có thể đó thật sự chỉ là một buổi tiệc ăn mừng bình thường. Nếu xét đến những khả năng xấu thì nên ngăn cản, nhưng bằng chứng quá ít ỏi. Không biết liệu có thuyết phục được Nanami không.

“Nghe nói còn rất nhiều người khác đến nữa. Khó mà nghĩ hắn sẽ làm gì một đứa vị thành niên trong hoàn cảnh đó. Hay là chỉ cần cảnh báo nghiêm khắc với Nanami là được?”

“……Nếu vậy thì tôi muốn Hội trưởng đi cùng Nanami đến buổi tiệc đó. Tiền nong tôi sẽ lo, và để đề phòng bất trắc, tôi sẽ túc trực ở quán ăn gần đó.”

“Đã rõ…… Fufu.”

Đang bàn bạc nghiêm túc thì Shiori đột nhiên bật cười.

“Gì vậy?”

“Không…… Tôi đã kể bố mẹ tôi là cảnh sát rồi đúng không? Nên tôi cũng từng ngưỡng mộ những tình huống trao đổi như thế này lắm. Nghe kể bố mẹ tôi hồi trẻ cũng từng làm việc cùng nhau. Đôi khi giúp đỡ nhau, đôi khi lại va chạm nhưng vẫn cùng nhau mài giũa bản thân, và rồi không biết từ lúc nào hai người họ………… Ah……”

Vừa mới kể về bố mẹ với vẻ đầy tự hào, Shiori bỗng đỏ bừng mặt và trở nên luống cuống.

“Không phải đâu nhé!? Tôi tuyệt đối không có ý so sánh tôi với cậu giống bố mẹ tôi đâu đấy nhé!?”

“……Thì dĩ nhiên rồi?”

“………………Cái đồ đàn ông ngốc nghếch.”

“Sao lại mắng tôi!?”

Rõ ràng là cô ấy nói một điều hiển nhiên, và tôi cũng trả lời đó là điều hiển nhiên, thế mà chẳng hiểu sao Shiori lại dỗi.

“……Mà thôi. Tôi sẽ bảo với Nanami là tôi cũng đi cùng. Có tôi đi cùng chắc em ấy cũng an tâm hơn là đi một mình.”

“Nhờ chị nhé. Với lại──”

“Đừng làm gì quá sức. Chứ gì?”

Trước khi tôi kịp dặn dò, Shiori đã đặt ngón trỏ lên môi mình và trả lời thay tôi.

“……Đúng rồi.”

Cử chỉ vừa ra dáng người lớn lại vừa có nét trẻ con ấy khiến tim tôi lỡ một nhịp, bất giác quay mặt đi chỗ khác.

“…………Sao thế?”

Cảm nhận được điều gì đó từ thái độ của tôi, Shiori cúi xuống, cố tình nhìn vào khuôn mặt đang quay đi của tôi.

“Không. Không có gì đâu.”

“Nói dối. Mỗi khi cậu có thái độ như vậy là y như rằng đang giấu giếm chuyện gì đó. Nói đi xem nào. Tôi không giận đâu, nói đi. Nào nào.”

Shiori cứ dí sát vào truy hỏi. Vừa mới mắng tôi là đồ ngốc nghếch chậm tiêu mà giờ lại thế này đây. Biết thế nãy tôi lấy cái gương ra soi cho cô ấy thấy.

“Gì chứ. Giờ cậu có giấu cũng vô ích thôi. Hay là cậu lại định âm thầm làm gì đó sau lưng giống như lúc cứu tôi hả? Muốn ghi điểm với Nanami sao?”

“Đã bảo không phải mà. Mà làm ơn đừng đào lại chuyện cũ nữa. Bị lộ tẩy xấu hổ chết đi được……”

“Thế thì khai thật đi. Nào nào. Đừng hòng qua mặt được tôi.”

Đến nước này thì Shiori sẽ nhây lắm đây. Thôi thì khai thật cũng được……

“………………Trông chị có vẻ vui nhỉ, Shiori-chan.”

“Hả!? Không…… Vui cái gì mà vui!? Tuyệt đối không có chuyện đó!!”

Trong lúc chúng tôi đang giằng co thì Nanami quay lại, cười tủm tỉm bắt chuyện với Shiori. Nhờ Nanami chen vào trêu chọc khiến Shiori lại cuống cuồng lên lần nữa, nên việc truy cứu tôi cũng bị lờ đi.

Sau đó, khi Shiori thông báo quyết định sẽ tham gia buổi tiệc ăn mừng, Nanami vui vẻ liên lạc lại với gã đàn ông kia.

Vậy là buổi tiệc bắt đầu, tôi ngồi chờ ở quán cà phê gần đó suốt một tiếng đồng hồ, tự hỏi khi nào đến lượt mình xuất trận.

Trong suốt thời gian đó, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Tôi đã dặn Shiori có gì phải liên lạc ngay, nhưng suốt ba mươi phút qua không có tin tức gì. Quán mà hai người họ vào cũng là một chuỗi nhà hàng nổi tiếng ở thế giới này, khách khứa đông đúc, không có vẻ gì là sẽ xảy ra chuyện.

Điều này cũng nằm trong phạm vi dự đoán từ đầu. Trong game cũng đâu có nói Nanami bị cuốn vào vụ án nào ở sự kiện này đâu. Trong lúc chờ đợi tôi cũng đã tra cứu thông tin về gã đàn ông đó trên mạng, chẳng thấy tin đồn xấu nào.

“Haa……”

Mọi chuyện từ đầu đến giờ diễn ra khá suôn sẻ nên tôi cứ nghĩ lần này cũng sẽ ổn thỏa. Đối thủ không phải là đám học sinh như trước đây. Nhưng nếu tin lời Shiori thì chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó.

“…………Biết làm sao bây giờ.”

Trong lúc đang đau đầu suy nghĩ giữa mùi cà phê nồng nặc mà tôi vốn không ưa, điện thoại tôi đổ chuông. Nhìn màn hình, là Shiori gọi.

“Sao rồi chị!”

『Hầy………… Cậu vội vàng quá đấy Ibuse-kun.』

Shiori thoáng giật mình trước giọng nói gấp gáp của tôi, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh và nói chuyện như để hạ nhiệt cho tôi.

『……Giải tán rồi. Chẳng có chuyện gì cả.』

“…………Ra vậy.”

『Ibuse-kun. Tôi thấy không cam tâm.』

Giọng Shiori qua điện thoại nghe hơi run, có vẻ như cô ấy đang rất trăn trở.

『Quả nhiên đúng như chúng ta dự đoán. Gã đàn ông đó chắc chắn có vấn đề. Ngay cả trong buổi tiệc vừa rồi cũng có những lời nói và hành động khả nghi. Nhưng tất cả đều không thể bắt bẻ được nếu hắn bảo đó chỉ là tình cờ. Thật không cam tâm, nhưng tôi không thể tìm ra được thứ mà hắn đang che giấu.』

Ngay cả Shiori có mặt trực tiếp tại hiện trường cũng không nhìn thấu được thì quả nhiên hắn là một đối thủ đáng gờm. Chứng tỏ hắn rất sành sỏi.

『Tôi sẽ thử nói chuyện này với bố mẹ. Có lẽ họ sẽ tìm ra được bằng chứng nào đó. Còn với Nanami…… tôi sẽ cảnh báo em ấy thật nghiêm khắc. Rằng phải cẩn thận khi giao du với những người quen qua mạng.』

“……Nhờ cả vào chị.”

Chúng tôi kết thúc cuộc gọi, tôi rời khỏi quán cà phê để đi hội họp với hai người họ.

“Vui thật đấy! Hôm nay đi đúng là quyết định sáng suốt! Cảm ơn hai người đã đi cùng nhé!”

“Vậy à. Thế thì tốt rồi.”

“……Ừ.”

Sau buổi tiệc, Nanami trông vô cùng vui vẻ. Sự rụt rè thường ngày biến đâu mất. Cô ấy hào hứng kể lại chuyện hôm nay.

Tôi nhìn thấy hình bóng của thiên sứ trong game thấp thoáng nơi cô ấy. Nếu cứ đà này, mọi chuyện sẽ diễn ra y như trong game, và cô ấy sẽ hẹn hò với gã đàn ông đó. Dù có nhờ bố mẹ Shiori điều tra thì khả năng cao là sẽ không kịp. Khi đó nếu Nanami bị cuốn vào chuyện gì thì tôi cũng không thể cứu được.

Thua toàn tập. Một sinh viên đại học kiếp trước chẳng có tài cán gì như tôi vốn dĩ không phải là đối thủ của hắn. Gã đàn ông đó ở một đẳng cấp mà một thằng nhóc chỉ biết đến xã hội qua game và việc làm thêm như tôi không thể nào chạm tới được.

“………………”

Shiori vừa tiếp chuyện Nanami vừa liếc nhìn tôi với ánh mắt “Tính sao đây?”. Tôi biết mình phải làm gì đó. Nếu đúng như lời Shiori nói thì gã đàn ông đó chắc chắn có vấn đề.

Nhưng ngăn cản kiểu gì đây. Phải chọn phương án nào mới cứu được cô ấy. Phải nói gì để Nanami chịu nghe và không dây dưa với gã đó nữa. Tôi không biết. Rốt cuộc phải làm sao……

“Ah, hình như tàu sắp đến rồi! Nhanh lên nào!”

“Hả!?”

Mải suy nghĩ, tôi đã đến ga tàu từ lúc nào không hay. Tiếng chuông báo hiệu tàu đến vang lên chói tai từ sân ga như đang thúc giục tôi phải đưa ra quyết định.

“K…… Khoan đã!”

“Hả!?”

Tôi vô thức nắm lấy tay Nanami. Cảm giác như nếu để cô ấy lên tàu bây giờ thì mọi thứ sẽ chấm dứt, nên tôi chẳng kịp nghĩ gì đến hậu quả.

“S-s-sao, sao thế!?”

Tôi cũng muốn hỏi bản thân câu đó đây. Tôi đang muốn làm cái quái gì vậy. Tại sao tôi lại suy nghĩ đến mức tuyệt vọng như thế, tại sao lại cố chấp với Nanami đến mức này.

……Không, lý do chỉ có một. Tôi muốn cứu người đang ở trong tầm với của mình. Chỉ thế là đủ rồi.

“Này Kinoshita. Cậu thích gã đàn ông đó à?”

“Hả!? Th-thích hay gì thì cũng chưa đến mức……”

“Nếu vậy thì, đừng gặp gã đó nữa được không.”

“Ơ…… Tại sao Ibuse-kun lại nói vậy……”

Đã đến nước này thì được ăn cả ngã về không. Đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra lúc này để cứu Nanami. Lựa chọn đơn giản nhất và cũng mạnh mẽ nhất. Đó là……

“Kinoshita………… Tôi thích cậu.”

Chính bản thân tôi sẽ cưỡng ép đi vào Route của Nanami. Để làm được điều đó, tôi đã thực hiện màn tỏ tình đầu tiên trong đời, tính cả kiếp trước, với Nanami.

“………………Eh??”

Nhận lời tỏ tình của tôi, Nanami đứng hình toàn tập, còn Shiori nãy giờ đang lo lắng đứng bên cạnh cũng nghệch mặt ra vì quá sốc.

“Tôi ấy mà, từ lâu rồi…… đã luôn thích cậu.”

“Hả?? Cái gì……?? Eh? Tớ á??”

Có vẻ cô ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cũng phải thôi, bị nói đột ngột thế này thì hiểu thế quái nào được.

“Đúng như nghĩa đen đấy.”

Tôi dồn dập bồi thêm lời nói vào sự bối rối của Nanami. Mà thật ra chính tôi cũng đang xấu hổ muốn chết đây. Cảm giác mặt nóng bừng như sắp bốc hỏa đến nơi rồi.

“Nên là đừng gặp gã đàn ông đó nữa. Và, hãy…… hẹn hò với tôi đi.”

“Hả…… ah………… chuyện đó…… đột nhiên cậu nói vậy thì tớ…………”

Cuối cùng cũng hiểu ra lời tỏ tình của tôi, Nanami từ trạng thái hào hứng ban nãy bỗng chốc trở nên lúng túng sợ sệt như mọi khi, thậm chí còn hơn cả thế.

Để tung đòn kết liễu, tôi nén sự xấu hổ, tiến sát lại gần Nanami và tung ra câu tán tỉnh đậm chất Ibuse Reo nhất mà tôi có thể nghĩ ra.

“Làm người phụ nữ của tôi đi.”

“Hyaa!?”

Nghe thấy vậy, Nanami đỏ mặt tía tai, đẩy mạnh tôi ra, rồi hét lên bằng chất giọng to chưa từng thấy.

“H-HÃY CHO TỚ THỜI GIAN SUY NGHĨ ĐÃ ẠAAA!!”

Hét xong câu đó, Nanami chạy biến qua cửa soát vé và biến mất hút vào sân ga, mặc kệ ánh nhìn của mọi người xung quanh.

“………………Haaaa.”

Và dĩ nhiên, ánh mắt của mọi người cũng đổ dồn về phía tôi. Nhục không để đâu cho hết. Tỏ tình ngay chỗ cửa soát vé thế này thì đúng là điên thật. Lại còn bị người ta chạy mất nữa chứ. Kiểu này chắc bị bêu riếu trên mạng mất thôi.

Không, trước chuyện đó thì…………

“Ibuse-kun?? Cậu giải thích rõ ràng cho tôi nghe xem nào??”

Giờ thì việc đối phó với bà chị Hội trưởng đang nổi trận lôi đình bên cạnh mới là ưu tiên hàng đầu đây.

“Hóa ra là vậy…… Đừng có dọa tôi chứ……”

“Xin lỗi……”

Chúng tôi ngồi xuống băng ghế gần nhà ga, và tôi giải thích cho Shiori nghe ý định thực sự sau màn tỏ tình vừa rồi. Tất nhiên là không kể chuyện kiếp trước. Tôi chỉ bảo đó là hạ sách tôi nảy ra tức thời để ngăn Nanami lại.

“Mà, dù vậy cũng không tốt đâu Ibuse-kun. Tỏ tình giả dối là không được. Cậu không nghĩ ra cách nào chắc chắn hơn sao? Nhỡ Nanami tưởng thật thì tính sao đây.”

“……Xin lỗi. Nhưng nếu thế thật thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Nhưng cậu còn Akari-chan……”

Shiori định nói về Akari nhưng lại thôi. Chắc cô ấy đang giữ ý tứ. Nhưng chẳng cần cô ấy phải thế, tôi hiểu rõ mà.

“Không sao đâu. Tôi hiểu tình cảm của Sera mà.”

“……Không sao là không sao thế nào! Nếu đã hiểu thì đừng có mở miệng nói hai chữ trách nhiệm dễ dàng như thế!”

Shiori nổi giận trước câu nói của tôi, cô ấy đứng dậy, túm lấy cổ áo tôi và trách móc. Nhưng tôi không có quyền phản bác cơn giận đó.

“Tôi nhìn lầm cậu rồi! Cậu là người biết nghĩ cho người khác hơn thế cơ mà…………”

Tôi thậm chí đã chuẩn bị tinh thần để ăn đòn. Nhưng Shiori dần kìm nén cảm xúc đang trào dâng, buông tay khỏi cổ áo tôi và ngồi xuống lại băng ghế.

“…………Xin lỗi. Tôi mất bình tĩnh quá.”

“Không…… Hội trưởng giận là đúng ạ.”

Shiori im lặng một lúc, rồi thở dài một tiếng như đã đưa ra quyết định gì đó, cô ấy quay người về phía tôi.

“Cậu nói nếu Nanami tưởng thật thì sẽ chịu trách nhiệm đúng không. Vậy lúc đó cậu tính sao với Akari-chan?”

“……Tôi sẽ chịu trách nhiệm luôn.”

“Đất nước này không có chế độ đa thê đâu.”

“……Vậy thì thay đổi luật pháp là được chứ gì.”

“Nói nhảm nhí……”

Trước câu phát biểu ngu ngốc của tôi, Shiori mỉm cười, rồi đột nhiên vỗ vỗ lên đùi mình.

“Nào.”

“……Tôi không muốn đâu.”

“Nào.”

“Nhưng mà, mọi người đang nhìn…………”

“Nào!”

“…………Vâng.”

Nhận thấy nếu từ chối thêm nữa sẽ chọc giận Shiori, tôi đành ngoan ngoãn đặt đầu lên đùi cô ấy.

“Gì thế. Mặt cậu đỏ rồi kìa?”

“Đương nhiên rồi…… bị người ta nhìn thế này cơ mà.”

“Vậy sao. Thế thì đây là hình phạt. Cứ tận hưởng đi.”

Không chỉ được gối đầu lên đùi. Cô ấy còn vuốt ve đầu tôi như đang chải từng sợi tóc. Xấu hổ không từ ngữ nào diễn tả nổi.

“Giả sử nhé. Nếu Nanami tưởng lời tỏ tình của cậu là thật…… tôi cũng sẽ hỗ trợ cậu. Nanami thì không nói, chứ Akari-chan chắc chắn sẽ giận lắm đấy. Một mình cậu không xoay xở nổi đâu.”

“…………Cảm ơn chị.”

“Đối với tôi thì giao phó Nanami cho cậu vẫn yên tâm hơn là gã đàn ông đáng ngờ kia. Mà không, cậu cũng toàn nhìn ngực Nanami, chắc cũng cùng một giuộc thôi nhỉ?”

“……Thì cái đó phải nhìn chứ sao.”

“Rồi rồi. Lại bị Akari-chan mắng cho xem.”

Cô ấy nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng như đang dỗ dành trẻ con. Không ngờ có ngày tôi lại được Shiori cho gối đầu lên đùi và xoa đầu thế này. Quả là một sự tra tấn đầy hạnh phúc.

“Ủa, mái tóc vàng tự hào của cậu giờ đen nhánh rồi này. Chắc sắp tới lúc phải đi nhuộm lại rồi nhỉ? Ah, nhưng mà Nanami sợ tóc vàng lắm nên cậu cứ để tóc đen thì hơn.”

“Màu tóc thì sao cũng được mà……”

“Không được. Tôi không cho phép. Đã định làm bạn trai Nanami thì phải nghe lời khuyên chứ.”

……Không, dù gì thì cũng không ổn. Tình huống này xấu hổ quá mức chịu đựng. Không thể chịu nổi nữa. Đến nước này thì giả vờ ngủ cho qua chuyện. Hay là ngủ thật luôn đi cho rồi.

“……Cậu có nghe không đấy?”

Tôi lờ đi câu hỏi của Shiori. Và cố tình thở đều đều, ra vẻ như đã kiệt sức và ngủ thiếp đi.

“Fufu. Hôm nay cậu đã căng thẳng suốt rồi mà. Vất vả cho cậu rồi.”

Đúng rồi đúng rồi. Nên hãy để tôi ngủ yên đi. Hãy để tôi trốn thoát khỏi sự xấu hổ này cho đến khi chuyến tàu tiếp theo tới.

abbf308c-5810-4f9c-a4c6-9818909d3031.jpg

“……Nè Reo-kun.”

Bỗng nhiên Shiori thì thầm tên tôi vào tai. Tôi có dự cảm cực kỳ chẳng lành. Cảm giác như nếu không dậy ngay bây giờ thì sẽ nghe phải điều gì đó khủng khiếp.

Nghĩ vậy, tôi định mở mắt ra nhưng……

“Chị thích em.”

Phản ứng của tôi chậm mất vài giây, và tôi đã nghe thấy tình cảm mà Shiori có lẽ đã giấu kín bấy lâu nay.

Thứ Ba, ngày 16 tháng Bảy. Tại sân thượng vào giờ nghỉ trưa.

“Nóng quá…………”

Một tuần dài đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua, tôi đang ngồi nhai cơm nắm mua ở cửa hàng tiện lợi dưới ánh mặt trời chói chang trên sân thượng.

Nghe nói Akari vẫn tập luyện vào giờ nghỉ trưa để chuẩn bị cho giải đấu mùa hè. Chắc phải nghĩ phần thưởng gì đó cho con bé thôi.

Tôi có gặp Nanami trong lớp, nhưng vừa chạm mắt cái là cô ấy chạy biến luôn. Có lẽ tôi, Ibuse Reo, không thể nào vào được Route của Nanami thật rồi. Tôi cũng đang hối hận vì chiến thuật liều lĩnh quá mức.

Còn Shiori thì…………

『Chị thích em.』

“Aaaaaaah……”

Chỉ cần nhớ lại câu nói ngày hôm đó thôi là tôi đã quằn quại. Tự nhiên lại đi tỏ tình. Bộ chị không nghĩ đến trường hợp tôi thực ra vẫn đang thức à.

Không, có lẽ tôi đã được Shiori tin tưởng đến mức đó. Ngay cả khi giận dữ trước câu “sẽ chịu trách nhiệm” của tôi, cô ấy cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi thật sự nghiêm túc với lời nói đó. Điều đó càng làm tim tôi thắt lại.

“Tính sao giờ……”

Thế nên tôi đang trong tình trạng khó xử khi đối mặt với Shiori, đành trốn lên sân thượng thay vì đến phòng hội học sinh. Chỉ cần nhìn mặt Shiori thôi là tôi lại nhớ đến câu nói hôm đó.

“Quả nhiên cậu ở đây.”

Ngay lúc đó, cánh cửa sân thượng tự động mở ra, và ngọn nguồn nỗi phiền muộn của tôi, Hội trưởng hội học sinh, xuất hiện.

“Sao thế, giờ này mới lên. Không thấy cậu đến làm tôi lo lắm đấy?”

“Không…… Tôi nghĩ thỉnh thoảng cũng nên có ngày như thế này.”

Quả nhiên là không được. Không dám nhìn thẳng vào mắt. Sự thật được một mỹ nhân như Shiori tỏ tình quá sức nặng nề.

“Vậy sao? Nhưng ở đây nóng quá đấy. Giờ cậu xuống phòng hội học sinh vẫn kịp mà. Có điều hòa mát lắm.”

“Haa……”

Vấn đề là ở cùng không gian với chị thì không thoải mái chút nào. Hiểu giùm cái đi bà chị chậm tiêu.

“……Không lẽ Ibuse-kun.”

Thấy tôi lảng tránh ánh mắt, Shiori có vẻ nhận ra điều gì đó, cô ấy vòng ra sau lưng tôi và thì thầm vào tai.

“Cậu xấu hổ vì lỡ ngủ quên trên đùi tôi sao?”

“Phụt……!?”

Sai bét!! Chị đã nói cái câu đáng xấu hổ hơn nhiều đấy!!

“Đừng ngại đừng ngại. Chứng tỏ sự bao dung của tôi tuyệt vời đến mức nào thôi.”

“Không, tôi có ngại đâu……”

Tôi có nên nói toẹt ra không nhỉ!? Rằng chị đã tỏ tình với tôi ấy!! Chị nên biết ơn sự tinh tế của tôi đi!!

Đang thầm oán trách Shiori trong lòng thì cô ấy cuối cùng cũng chịu rời ra, và bắt đầu nói vào chuyện chính với giọng điệu nghiêm túc.

“Thôi đùa đến đây là đủ rồi. Mau xuống đi. Cơm hộp của cậu, và một học sinh muốn nói chuyện với cậu đang đợi đấy.”

“…………Tôi biết rồi.”

Giờ này mà có học sinh muốn nói chuyện với tôi thì chỉ có một người thôi. Lời tỏ tình của Shiori cũng quan trọng, nhưng giờ phải giải quyết chuyện kia trước đã. Nghĩ vậy, tôi đành miễn cưỡng cùng Shiori đi xuống phòng hội học sinh.

“A………… X-xin chào.”

Người đang đợi trong phòng hội học sinh đúng như dự đoán là Nanami. Không hiểu sao nhìn dáng vẻ Otaku thường ngày của cô ấy tôi lại thấy an tâm.

“Nào Nanami. Nói rõ ràng ra đi.”

“V-vâng…………”

Được Shiori đẩy lưng, Nanami rụt rè tiến lại trước mặt tôi.

“Ừm thì…… chuyện hôm trước………… câu trả lời cho…… cái đó của Ibuse-kun……”

“…………Ừ.”

Nanami hít sâu vài hơi, rồi…………

“Tớ xin lỗi!!!!”

“Hự……!!”

Bị đá rồi. Cô ấy cúi gập người thật mạnh, một cú từ chối đẹp mắt và dứt khoát đến mức sảng khoái.

“Khục………………”

Shiori đứng bên cạnh chứng kiến cảnh đó không nhịn được mà bật cười. Tôi muốn nói lại vài câu với Shiori, nhưng giờ chuyện của Nanami quan trọng hơn. Kế hoạch này đã thất bại, nên dù có phải quỳ xuống van xin tôi cũng phải ngăn cô ấy dây dưa với gã đàn ông kia.

“C-cho tôi hỏi lý do, được không……?”

Dù bị tổn thương nhưng tôi vẫn cố hỏi Nanami. Nanami luống cuống trả lời.

“Tớ biết…… Ibuse-kun là người tốt bụng và dịu dàng………… nhưng mà tớ thấy sợ sợ, cậu lại cao to nữa…… tóc thì vàng………… với lại vốn dĩ bọn mình cũng đâu có thân thiết lắm……”

“Hự……!!”

“Hức………… Fufu…… Không được rồi…… Xin lỗi Ibuse-kun…… Tôi không nhịn được…………”

Trong lúc tôi đang hứng chịu những đòn tấn công bồi thêm từ những lý do vô cùng chính đáng của Nanami, Shiori cuối cùng cũng không kìm nén được nữa mà cười phá lên.

“Cười hơi quá rồi đấy Hội trưởng……?”

“Không tại vì……… K-kuku…… Sự dứt khoát của Nanami thì khỏi nói rồi…… nhưng phản ứng của cậu cũng……”

“……Tôi vừa mới thất tình đấy biết không? Chị không có lời an ủi nào sao?”

“Mà, xin lỗi nhé. Tí nữa tôi cho cậu gối đầu lên đùi coi như tạ lỗi.”

“Khỏi cần!”

Shiori hoàn toàn tận hưởng việc xoay tôi như chong chóng. Đang tính lôi chuyện tỏ tình hôm nọ ra để trả đũa ngay tại đây, thì Nanami, người đang quan sát chúng tôi, khẽ lẩm bẩm “Quả nhiên là……”, rồi nói với tôi, à không, với chúng tôi.

“V-với lại này. Về chuyện của người đó…… Shiori-chan cũng bảo không nên gặp riêng…… Hôm đó tớ cũng hơi quá khích, giờ nghĩ lại thì thấy đúng là như vậy……”

……Ồ? Thế này là?

“Vậy sao Nanami! Em nghĩ lại rồi à!”

Shiori vui mừng phản ứng trước lời nói của Nanami. Có vẻ như việc bị cả hai chúng tôi thuyết phục đã có hiệu quả.

“V-và nhé? Thay vào đó…… nói sao nhỉ…… tớ có chuyện muốn nhờ hai người…………”

“Chuyện gì chị cũng nghe! Nhỉ Ibuse-kun!”

“……Đúng thế.”

Đừng có tự tiện nhận lời giùm tôi chứ…… mà thôi, nếu cái yêu cầu đó ngăn chặn được cái kết trầm cảm thì cũng rẻ chán.

“V-vậy thì!”

Nanami hít một hơi còn sâu hơn lúc từ chối tôi ban nãy, và cúi đầu còn mạnh mẽ hơn.

“Xin hãy cùng tớ! Cosplay tại sự kiện mùa hè sắp tới!!”

““Hả?””

“Cosplay…… là cái giống hôm nọ ấy à?”

Trước đề nghị đường đột của Nanami, Shiori nghiêng đầu hỏi lại. Nanami gật đầu lia lịa “Ừm ừm”, rồi giơ màn hình điện thoại cho chúng tôi xem.

“Tạm thời hai người xem cái này đi……”

Trên màn hình là những bộ trang phục trông đậm chất anime manga, hơn nữa còn có cả đồ nam và đồ nữ.

“Thật ra…… sở thích của tớ là may những bộ đồ như thế này.”

“Cái này Nanami tự may sao!? Tuyệt thật đấy!”

“Ehehe……”

Quả thật chất lượng rất tốt. Nếu bảo đây là đồ cosplay bán sẵn đắt tiền thì chắc cũng không ai nghi ngờ.

“Và tớ…… luôn mơ ước một ngày nào đó sẽ có người mặc những bộ đồ do mình tự tay làm. Tớ mặc thì không hợp…… sẽ làm hỏng mất thế giới quan của tác phẩm. Tớ ghét nhất là điều đó.”

“Làm gì có chuyện đó! Nanami mặc chắc chắn sẽ hợp! Nhỉ! Ibuse-kun!”

“…………À, chắc là vậy.”

Đừng có tìm kiếm sự đồng tình từ tôi trong cái vấn đề khó nói này chứ. Tôi vừa bị đá và đang tổn thương đây này.

“V-và nhé? Tớ đã thảo luận chuyện đó với người kia. Rằng 『Anh có thể mặc trang phục của em không?』. Thế là anh ấy bảo hôm nào đi Karaoke để bàn bạc cụ thể…… Tạm thời tớ đã từ chối rồi…………”

Ra là vậy, hắn nhắm đến ngày khác chứ không phải hôm đó. Hèn gì hôm đó hắn chẳng làm gì cả.

“Nhưng tớ…… vẫn không muốn bỏ lỡ sự kiện năm nay…… Và tớ đã suy nghĩ mãi từ lúc nhìn thấy Ibuse-kun và Shiori-chan đứng nói chuyện với nhau.”

Nanami bất ngờ lấy ra một cuốn tiểu thuyết từ đâu đó, và giơ bìa sách ra trước mặt chúng tôi.

“Rằng hai người trông y hệt Wolf và Celia trong bộ 『Hangan』 này!”

“Hangan……? U-un-phu? Xê-li-a?”

Có vẻ Shiori chưa kịp hiểu gì, bị áp đảo bởi sự nhiệt tình của Nanami, trên đầu hiện lên hàng tá dấu chấm hỏi. Và Nanami cứ thế tiếp tục thao thao bất tuyệt.

“『Hangan』 là tên viết tắt, tên đầy đủ là 『Hand Gauntlet』. À, đây là tiểu thuyết nhưng nguyên tác là manga, hay lắm nên mọi người nhất định phải đọc thử một lần. Nhân vật chính của bộ này là Wolf và Celia. Wolf là người đàn ông tóc bạc phong trần này, còn Celia là cô gái tóc đỏ trông nghiêm túc bên này. Nhân tiện thì trang phục trong bức ảnh lúc nãy là tớ làm dựa trên phiên bản tiểu thuyết. Bản manga cũng được nhưng tớ thích trang phục bản này hơn. Nhìn này, trên trang phục của mỗi người đều có lồng ghép biểu tượng của đối phương. Bên Celia có vết cào màu bạc ở đây, còn bên Wolf có hình con chim ưng đỏ vẽ trên ngực. Và nhé──”

“Ra……… là vậy………………”

Hóa ra Nanami thuộc kiểu Otaku một khi đã bật công tắc là không dừng lại được. Đầu Shiori chắc đã quá tải rồi mà Nanami vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Chắc tôi phải can thiệp thôi.

“Rồi, thế tại sao lại thành ra chuyện bắt bọn tôi cosplay thế này?”

“──Hả…… Ah, …………Xin lỗi…… đúng là…… đang nói chuyện đó nhỉ……”

Được tôi ngăn lại, cô ấy mới nhận ra mình đang huyên thuyên nãy giờ. Mặt đỏ bừng, cô ấy cúi gằm xuống.

“Thì là…… Ibuse-kun và Shiori-chan giống hệt hai người trong truyện này…… Tức là…… à ừm…………”

Nanami xấu hổ quá nên bí từ, luống cuống không biết giải thích thế nào. Nhưng tôi cũng nắm được đại khái rồi. Tóm lại là cô ấy muốn nhìn thấy hai đứa tôi, những người giống nhân vật này, cosplay chứ gì.

Dù sao thì từ kiếp trước tôi cũng đã có hứng thú với cosplay, và nếu làm thế này mà bẻ gãy hoàn toàn Flag của Nanami thì đúng là cầu được ước thấy. Tôi sẽ chiều cô ấy đến cùng.

“Được thôi. Tôi sẽ cosplay.”

“Hả………… Thật sao……?”

Nanami không giấu nổi sự ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi. Cũng phải thôi, dù có hiền lành đến mấy cũng không ai nghĩ một tên du côn như tôi lại đồng ý cosplay.

“Hội trưởng cũng đồng ý chứ?”

“…………Ah, tất nhiên rồi!”

Phản ứng này chứng tỏ nãy giờ không nghe gì rồi. Mà Shiori thì chắc không sao đâu.

“Chốt thế nhé. Được chưa?”

“……D-dạ được!”

Xác nhận lại lần cuối với Nanami, chúng tôi quyết định sẽ tham gia sự kiện lớn vào mùa hè tới.

Quan trọng hơn là……

“Thế, bộ đó có hay không?”

“Hả…… A, Hangan á?”

“Ừ Hangan. Đã làm thì cũng phải có chút kiến thức chứ.”

“…………A, ừm…… làm sao đây. Tớ không mang truyện tranh………… Anime thì hình như có phần một trên mạng rồi………… A nhưng nếu Ibuse-kun không đăng ký gói xem phim thì không xem được……”

Nanami bắt đầu lúng túng suy nghĩ trước câu hỏi của tôi. Tôi chỉ vào cuốn tiểu thuyết trên tay Nanami và hỏi.

“Cái đó không được à?”

“……Ah! Ơ, cậu đọc tiểu thuyết sao!?”

“Ừ. Mai tôi trả nên trưa mai lại tập hợp ở phòng hội học sinh nhé.”

“…………V-vâng!!”

Thế là tôi mượn cuốn tiểu thuyết từ Nanami, và về nhà đọc ngay lập tức.

“Lâu lắm rồi mới có cảm giác này.”

Do manga với anime xem dễ dàng và thoải mái hơn, nên từ hồi lên đại học kiếp trước tôi đã chẳng còn đọc tiểu thuyết nữa.

“Nào, để xem thế nào đây……”

Hai tiếng sau……

“Bản manga là………… trọn bộ 15 tập à…… Ồ, có bản điện tử, may quá.”

Thêm hai tiếng nữa……

“Anime cũ mà chuyển động mượt phết…… À nhưng đoạn này hơi í ẹ nhỉ……”

Năm tiếng sau nữa……

“………………Đồ họa phần hai đỉnh quá. Siêu phẩm.”

Và rồi, thứ Tư ngày 17 tháng Bảy. Tại phòng hội học sinh vào giờ nghỉ trưa.

“C-cậu có ổn không đấy Ibuse-kun……?”

“Ổn mà………… vẫn còn sống, bằng cách nào đó……”

Đúng như đã hứa, chúng tôi tập trung ở phòng hội học sinh để tôi trả sách cho Nanami, nhưng nhìn bộ dạng kiệt quệ của tôi, cô ấy không khỏi lo lắng. Nhân tiện thì Shiori đã mắng tôi một trận rồi. Cô ấy bảo: “Cậu là đồ ngốc à”.

Tôi cứ đinh ninh là cơ thể này còn trẻ nên thức trắng một đêm cũng chẳng sao, nhưng quả nhiên là không chịu nổi. Chắc một phần cũng do cơ thể của Ibuse Reo trước giờ chưa từng xem anime bao giờ nên bị sốc văn hóa chăng. Dù gì đi nữa thì cũng mệt thật sự. Đau mắt quá. Buồn nôn nữa.

Nhưng vượt lên trên tất cả……

“Này Kinoshita…………”

“V-vâng……”

Tôi cố nén cơn run rẩy của cơ thể, hai tay nắm chặt cuốn tiểu thuyết và đưa nó về phía Nanami.

“Cái này…… là tuyệt phẩm…………!”

“Uh…… Đ-đúng không!!!!”

Trước lời nhận xét của kẻ đang dặt dẹo là tôi, Nanami vui mừng khôn xiết, nở một nụ cười rạng rỡ tựa thiên thần.

Thứ Sáu, ngày 19 tháng Bảy. Phòng hội học sinh giờ nghỉ trưa. Không gian vốn dĩ chỉ là nơi ở nhờ này giờ đây đã có thêm một thành viên.

“Nè Ibuse-kun. Nhắc mới nhớ, bộ anime hôm qua tớ nói cậu xem chưa?”

“Dĩ nhiên là rồi.”

“Hả, hả…… thấy thế nào?”

“…………Siêu phẩm.”

“Un…… chuẩn luôn chuẩn luôn!! Tớ biết ngay là Ibuse-kun sẽ hiểu mà!!”

Nanami ngồi đối diện tôi với đôi mắt sáng lấp lánh. Kể từ hôm kia, chúng tôi bắt đầu tụ tập ở phòng hội học sinh để bàn luận về anime và manga như thế này. Nanami có vẻ rất vui khi tôi cũng bị cuốn vào sở thích này, nên cô ấy liên tục giới thiệu cho tôi hết tác phẩm này đến tác phẩm khác. Bản thân tôi kể từ khi xuyên vào cơ thể này cũng chưa có dịp hoạt động Otaku, nên như một phản ứng dồn nén, từ hôm qua đến giờ cứ hễ rảnh là tôi lại cày anime và manga.

“Nhưng mà với cái kết đó thì, không lẽ nào……”

“……!! Đúng vậy!! Có movie đấy!! Hơn nữa còn ra mắt vào mùa hè năm nay!!”

“Này này này này…… thật á.”

“Nếu được thì hai đứ…… ah, không……”

Nanami đang định nói lời mời mọc thì bỗng khựng lại và im bặt. Chắc là do cao hứng quá nên định buột miệng nói ra. Nhưng bản thân tôi cũng muốn xem phim. Hơn nữa xem xong là muốn thảo luận ngay cho nóng. Thế nên tôi quyết định mời cô ấy thay lời muốn nói.

“Này Kinoshita.”

“V-vâng!”

“Đi xem movie anime mà đi một mình thì cảm giác lạc lõng lắm. Nếu cậu đi cùng thì tôi vui lắm.”

“Ah………… Ừm! Tất nhiên rồi!”

Trước lời mời của tôi, Nanami đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ hết cỡ. Quả đúng là thiên thần. Nhìn trực diện thế này tôi lại càng thấy cô ấy thực sự rất dễ thương. Bảo sao mấy tên Otaku không bị ảo tưởng cho được. Ngay cả tôi nếu không bị từ chối một lần thì chắc cũng lung lay rồi.

“Nhắc mới nhớ Ibuse-kun. Tình hình Akari-chan thế nào rồi?”

“Nghe bảo phong độ tốt lắm. Ngày kia là thi đấu chính thức rồi…… chắc thứ Hai em ấy sẽ quay lại thôi?”

Kể từ hôm đó, Akari không còn ghé qua phòng hội học sinh vào giờ nghỉ trưa nữa. Lý do theo chính chủ nói là: “Em đang kìm nén cơn thèm khát Senpai!”, một lý do thật sự khó hiểu.

Nhân tiện, tôi cũng đã kể sơ qua chuyện về Nanami cho con bé nghe. Và dĩ nhiên, qua điện thoại tôi bị hét vào mặt: “Quả nhiên là vì ngực to đúng không! Lại thêm gái nữa! Đồ biến thái!!”.

“Vậy sao. Thế thì sắp ồn ào trở lại rồi đây.”

“Kinoshita cũng cẩn thận nhé. Kiểu gì cũng bị con bé bám dính lấy cho xem.”

“Ahaha…………”

Dẫu vậy, khoảng thời gian chúng tôi có thể thoải mái ở đây chắc cũng chẳng còn bao lâu. Nghe nói sau kỳ nghỉ hè sẽ có bầu cử hội học sinh, nếu đổi Hội trưởng thì chắc chắn chúng tôi sẽ không thể ra vào tự do được nữa. Mùa thu thì còn đỡ, chứ mùa đông thì không biết tính sao đây.

“……Phải rồi, hai người này. Về chuyện cosplay ấy…… Chủ Nhật đầu tiên của kỳ nghỉ hè mọi người có rảnh…… không?”

“Rảnh thì rảnh, nhưng có chuyện gì à?”

“Thì là…… tớ muốn đo kích cỡ trang phục cho chuẩn ấy mà…… Tớ cũng đang cố gắng tự làm, nhưng quả nhiên có người thật ở đó thì dễ làm hơn……”

Chẳng có lý do gì để từ chối đề nghị của Nanami, chúng tôi đồng ý ngay tắp lự.

“Tôi thì sao cũng được.”

“Chị cũng không phiền đâu.”

“……Cảm ơn hai người!”

Vậy là chúng tôi đã chốt xong kế hoạch đầu tiên cho kỳ nghỉ hè, đó là đến làm phiền nhà Nanami ngay từ ban trưa.

Vào thứ Hai tuần sau đó, ngày 22 tháng 7. Mọi người đều đang đợi Akari, người đã xuất sắc đạt thành tích cao trong giải đấu, ghé qua phòng hội học sinh sau một thời gian dài vắng bóng, thế nhưng……

“Mãi chưa thấy đến nhỉ……”

Đã quá mười phút kể từ khi bắt đầu giờ nghỉ trưa mà vẫn chưa thấy bóng dáng Akari đâu.

“Akari-chan bảo sẽ đến đúng không?”

“Đúng vậy, hay là em ấy bận nhỉ.”

“Uu…… Hồi hộp quá……”

Chắc Akari cũng có bạn bè trong lớp, có lẽ đang được bạn bè chúc mừng nên đến muộn thôi. Chắc lát nữa sẽ đến, chúng tôi cứ sinh hoạt như mọi ngày là tốt nhất.

Vừa nghĩ vậy và định đề xuất với hai người kia thì ngay khoảnh khắc đó.

“Ibuse Reoooo!!!!”

Rầm!

Giọng nói và nhân vật mà tôi không muốn nghe và gặp nhất đã mở toang cửa phòng hội học sinh và xuất hiện.

“Tôi nghe onii-san kể về việc xấu anh làm rồ…… Ơ mát thế!? Hả!? Máy lạnh!? Ăn gian thế!”

“Bình tĩnh đi Sakura……”

Cô gái với mái tóc buộc hai bên (twintail), vừa hùng hổ xông vào phòng hội học sinh thì ngay lập tức kinh ngạc trước sự mát mẻ bên trong. Phía sau cô ấy là Akari với vẻ mặt vô cùng ái ngại, đang cúi đầu rối rít tạ lỗi với Shiori.

“Nghe đồn rồi nhưng…… không ngờ lại tư hữu hóa phòng hội học sinh thật……”

Ra là thành tin đồn rồi à. Mà cũng phải thôi.

“Đồ đàn ông cặn bã! Buông tha cho Akari ngay! Nếu không thì──”

“Này em học sinh năm nhất.”

“D-dạ!?”

Trước sự ngang ngược của nữ sinh lạ mặt vừa xuất hiện, Shiori nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng. Nghe thấy giọng nói đó, tất cả mọi người có mặt đều lập tức đứng nghiêm chỉnh, nín thở chờ đợi lời vàng ngọc tiếp theo của Hội trưởng.

“Em nghĩ đây là đâu?”

“……Phòng hội học sinh ạ.”

“Đúng vậy. Thế khi vào phòng hội học sinh thì trước tiên phải làm gì?”

“…………Gõ cửa ạ.”

“Ồ giỏi lắm. Em hiểu rõ đấy chứ. Vậy cửa phải mở thế nào?”

“…………Nhẹ nhàng…… ạ.”

“Được lắm. Vậy nam sinh năm hai kia, người mà em bảo có việc cần gặp, có quen biết em không?”

“Dạ không………… lần đầu gặp ạ……”

“Hể. Vậy ra em coi việc nói trống không, lại còn chửi bới đàn anh lần đầu gặp mặt là chuyện đương nhiên nhỉ.”

“Không phải ạ………… Bình thường thì, em dùng kính ngữ ạ……”

“Vậy sao, vậy sao. Thế thì làm lại đi.”

“Vâng ạ……………… Em xin lỗi……”

Bị Shiori lạnh lùng chất vấn, cô nữ sinh lủi thủi bước ra khỏi phòng hội học sinh để thực hiện lại màn chào sân.

Cốc cốc.

“Xin thất lễ……”

“Mời vào.”

Sự hùng hổ ban nãy đã bay biến đâu mất. Cô bé gõ cửa nhẹ nhàng, rồi kéo cửa ra một cách lịch sự nhất có thể. Cảm giác như ngay cả mái tóc twintail đầy tự hào cũng ỉu xìu xuống.

“Tên em là gì?”

“Lớp 1-3…… Miyano Sakura ạ…… Em nghe nói Ibuse Reo-senpai đang ở đây……”

“Hừm. Em ấy nói vậy đấy Ibuse-kun. Cho vào được không?”

“Vâng…… Mời em……”

Tôi cũng co rúm người lại trước áp lực khủng khiếp của Shiori. Tôi quên béng mất Shiori thuộc phe cực kỳ nghiêm khắc. Tuyệt đối không được chọc giận cô ấy. Có bao nhiêu mạng cũng không đủ mất.

“Em xin phép……”

Nữ sinh đó…… Miyano Sakura, em gái của nam chính Miyano Kaede, cúi gằm mặt bước đến chỗ tôi, định bắt đầu lại câu chuyện nhưng……

“Hức…… híc………… waaa……”

“Sakuraa!?”

Sakura bật khóc trước khi kịp nói với tôi điều gì. Thấy vậy, Akari vội chạy lại dỗ dành. Tôi đang suy nghĩ xem nên nói gì thì Sakura ngước đôi mắt to tròn ngấn lệ lên lườm tôi.

“Hôm nay tạm tha cho anh đấy nhé!! Nhớ mặt tôi đấy!!”

Hét lên một câu cay cú của kẻ thua cuộc, cô bé vùng khỏi tay Akari đang an ủi rồi chạy biến khỏi phòng hội học sinh.

“Ra là vậy. Một học sinh năm nhất có vẻ rất đáng để giáo dục lại đây……”

“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi ạ! Cậu ấy không phải người xấu đâu! Xin hãy tha lỗi cho cậu ấy!”

Akari rối rít cúi đầu trước Shiori, người đang lộ rõ vẻ tức giận lần nữa. Nanami thì cứ run cầm cập suốt từ đầu đến giờ trước chuỗi sự kiện như vũ bão, còn tôi thì cũng thấy khó xử vô cùng.

Cô bé đó đúng như màn tự giới thiệu, là Miyano Sakura. Em gái không cùng huyết thống với Miyano Kaede. Là nữ chính duy nhất trong game không có Bad End, và là người tôi không muốn gặp nhất vì cứ hễ gặp là y như rằng có chuyện xảy ra.

“Senpai cho em xin lỗi. Em đã ngăn rồi mà cô ấy nhất quyết không nghe……”

“Anh thì không sao đâu. Bị chửi bới thì cũng quen rồi. Quan trọng là có chuyện gì vậy?”

“……Chẳng là, Senpai đã hứa hẹn hò với em rồi đúng không ạ?”

“Hả!? H-hẹn hò!?”

“Nanami. Chuyện phức tạp lắm.”

Shiori trấn an Nanami đang hoảng loạn trước thông tin bất ngờ. Akari liếc nhìn Nanami rồi tiếp tục câu chuyện.

“Thì là…… hôm nay em vui quá, lỡ miệng kể chuyện hẹn hò cho Sakura nghe. À, tất nhiên em không nói đối phương là Senpai đâu…… nhưng cậu ấy cứ gặng hỏi 『Có phải là cái tên Ibuse Reo không!?』.”

“Thế nên mới kéo đến tận đây à.”

Chắc là do Kaede nói cho biết rồi. Lúc nãy cô bé cũng định nói kiểu “Nghe onii-san kể” mà.

“Em xin lỗi!”

Kể xong, Akari cúi đầu thật mạnh. Chắc con bé nghĩ bạn mình đã làm chuyện thất lễ. Shiori cũng đã nổi giận nên tôi hiểu cảm giác đó. Thôi thì đỡ lời cho con bé vậy.

“Đã bảo anh không để bụng mà. Còn Hội trưởng thì…… chị ấy có lập trường riêng nên mới thế thôi?”

“Này Nanami. Lúc nãy chị đáng sợ lắm à?”

“Ừ. Đáng sợ cực kỳ luôn.”

“Vậy sao………… Xin lỗi Akari-chan nhé……”

“Không không! Là lỗi của Sakura mà……”

Shiori tự kiểm điểm vì đã quá lời, khiến không khí càng trở nên nặng nề hơn. Nhận thấy hôm nay không phải lúc để ăn mừng, tôi gợi ý cho Akari.

“Đuổi theo con bé đi. Bạn thân mà đúng không?”

“N-nhưng mà……”

“Ở đây không sao đâu. Anh thật sự không giận đâu mà.”

“…………Em hiểu rồi ạ.”

Akari cúi đầu chào chúng tôi lần nữa rồi rời khỏi phòng hội học sinh để đuổi theo Sakura. Sau đó, trong căn phòng hội học sinh yên tĩnh trở lại sau cơn bão, người đầu tiên lên tiếng là Nanami.

“À, ừm này Ibuse-kun…… hai người, không có hẹn hò với nhau đúng không?”

“Hửm? À ừ đúng rồi.”

“Ra vậy…… đúng là thế nhỉ……”

Xác nhận lại quan hệ giữa tôi và Akari xong, Nanami cúi mặt lẩm bẩm một mình.

“Ah…… Cậu không thích Akari à?”

“Không!? Không có chuyện đó đâu!? À, ừm, tớ thấy em ấy…… dễ thương lắm!”

“Vậy lần sau gặp nhớ khen em ấy là 『Dễ thương』 nhé. Con bé sẽ vui lắm đấy.”

“Ư, ừm…… sẽ làm thế……”

Dù nói là không ghét Akari, nhưng Nanami vẫn cúi mặt suy nghĩ điều gì đó. Shiori cũng tự vấn bản thân: “Lẽ ra mình nên nhẹ nhàng hơn chăng…… nhưng mà……”.

Đáng lẽ hôm nay là tiệc chúc mừng chiến thắng của Akari, nhưng cơn bão bất ngờ ghé thăm đã khiến phòng hội học sinh ngay trước kỳ nghỉ hè chìm trong im lặng.

Và rồi, kỳ nghỉ hè đã bắt đầu, Chủ Nhật ngày 28 tháng Bảy.

Sau khi gặp nhau ở trước ga, tôi và Shiori cùng đến nhà Nanami và bấm chuông cửa.

『V, vângggg! Tớ ra ngay đâyyy!』

Giọng Nanami vang lên đầy sức sống qua loa gọi cửa. Chúng tôi đợi một lúc, sau một hồi nghe tiếng huỳnh huỵch rầm rập, cánh cửa trước mặt bật mở.

“Xin lỗi nhé, để hai cậu đợi lâu…… tớ đang dọn dẹp dở……”

“PHỤT!?”

Nanami xuất hiện với mồ hôi nhễ nhại, chiếc áo phông mặc nhà lôi thôi lếch thếch thấm đẫm mồ hôi ở những chỗ rất nhạy cảm. Sự tuềnh toàng đó cộng với thân hình đầy đặn tạo nên một sức quyến rũ khó hiểu.

“……Sao thế?”

“Không……”

Nanami cứ làm mấy chuyện này một cách vô tư như thế đấy…… Cảm giác như những sở thích đen tối ngày xưa của tôi đang trỗi dậy.

“Nanami. Ăn mặc kiểu gì thế hả.”

“Thì…… em định dọn dẹp xong rồi thay đồ…… ai ngờ muộn thế này rồi.”

“Haa…… Cũng đành chịu thôi nhưng mà, có con trai ở đây đấy……”

Bị Shiori đứng bên cạnh nhắc nhở, Nanami mới nhìn lại bộ dạng của mình, mặt đỏ bừng lên và lấy tay che người.

“Để hai người thấy thứ khó coi rồi………… tớ đi thay đồ ngay đây……”

Nanami đóng cửa lại, và chúng tôi lại phải đợi thêm một lúc nữa.

“Hà…… Ibuse-kun. Đừng có mà nổi máu tà dâm đấy.”

“Không có đâu.”

Vừa trả lời Shiori, tôi vừa cố nghĩ sang chuyện khác để đánh lạc hướng bản thân. Nhưng chỉ cần lơ là một chút thôi là hình ảnh ướt át gợi cảm đó lại hiện lên trong đầu……

“……Ibuse-kun.”

“G-gì chứ! Tôi có nghĩ gì đâu!”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy trước giọng điệu ngán ngẩm của Shiori như thể cô ấy đang đọc được suy nghĩ của tôi vậy.

Sau vài phút chờ đợi. Nanami với mùi hương thơm mát của lăn khử mùi ra đón chúng tôi lần nữa, và chúng tôi được dẫn vào phòng cô ấy.

“Nè Shiori-chan. Trước hết em có việc muốn nhờ Shiori-chan…… được không?”

Vừa bước vào căn phòng đậm chất Otaku với hàng tá goods anime manga, Nanami liền hỏi Shiori. Rồi cô ấy lôi từ trong tủ quần áo ra một bộ trang phục, đưa cho Shiori.

“Đây là phần của Shiori-chan. Nhân tiện cậu mặc thử một lần xem sao. Em may theo số đo của chị nên chắc là vừa thôi nhưng mà…… nếu khó cử động thì hỏng bét.”

“……Ừm được thôi. Để tôi mặc thử.”

Shiori dù thấy lạ nhưng vẫn đồng ý với đề nghị của Nanami. Nhân tiện Nanami cũng đi thay đồ cosplay cho ngày hôm đó luôn, nên tôi bị Shiori đuổi ra khỏi phòng.

Cứ thế chờ đợi vài chục phút…………

“Được rồi đấy Ibuse-kun.”

“Vâng.”

Nghe tiếng gọi của Shiori, tôi mở cửa phòng ngay lập tức. Và rồi……

“……Thấy thế nào?”

Đứng đó là Shiori với vẻ ngượng ngùng trong bộ trang phục lấy cảm hứng từ quân phục với tông màu xanh đen chủ đạo.

“Uầy, như hàng thật luôn……”

“Chuẩn luôn chuẩn luôn! Quả không hổ danh Shiori-chan!”

Chưa đội tóc giả hay đeo kính áp tròng mà độ hoàn thiện đã thế này rồi. Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ trước vẻ đẹp tuyệt vời đó, Nanami đã bắt đầu chụp ảnh bằng điện thoại từ lúc nào không hay.

“Sao? Có khó cử động không? Ổn chứ? Có gì không thoải mái cứ bảo tớ ngay nhé. A, nhìn vào đây nào!”

“Cái này…… hơi xấu hổ nhỉ……”

Dù xấu hổ nhưng Shiori vẫn tạo dáng rất chuyên nghiệp. Nanami vừa bấm máy lia lịa vừa mặc đồ cosplay, và bộ của cô ấy cũng có độ hoàn thiện đáng kinh ngạc.

“Kinoshita là…… Ope-ko hả?”

“Ah, cậu nhận ra sao!? Ibuse-kun quả là tinh tường! Tớ nghĩ nếu đã có Wolf và Celia thì chắc chắn phải có Ope-ko rồi!”

Trang phục của Nanami giống như bộ vest màu xanh dương hơn là màu xanh đen. Tuy là trang phục của nhân vật quần chúng, nhưng nhìn vào những chi tiết trang trí tỉ mỉ và cặp kính cận thì tôi nhận ra ngay đó là cosplay nhân vật Operator chuyên trách của Celia, hay thường gọi là Ope-ko.

“Ope…… ko?”

Shiori không bắt kịp cuộc trò chuyện của chúng tôi. Thấy vậy, công tắc Otaku của Nanami bật mở, và cô ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt.

“Ope-ko-chan ấy nhé! Ban đầu còn chẳng có tên cơ, nhưng nổi tiếng quá nên đến giữa phim được đặt tên là 『Yomi』 đấy! Ah, cái này là thông tin trong Fanbook nhé. Còn về vai trò thì nói ra sẽ spoil mất nên tớ không nói được…… A, quên mất!”

Đang cao hứng, Nanami lại lục lọi trong tủ quần áo và lôi ra một cái hộp có vẻ nặng nề.

“Tớ ứng trước một năm tiền tiêu vặt…… để mua đấy! Tada!”

Thứ lấy ra từ cái hộp là một khẩu súng trường trông như thật. Nhưng những chi tiết sơn phết tỉ mỉ giống hệt trong anime khiến tôi nhận ra ngay đó là vũ khí của Celia.

“Đây cầm lấy!”

“Ah, ừ………… ồ. Nặng phết nhỉ…… thế này à?”

““!!!!””

Shiori cầm lấy khẩu súng trường, tạo dáng lại một lần nữa. Hai đứa Otaku chúng tôi nín thở, bất giác quỳ xuống kiểu seiza từ lúc nào không hay.

“Kinoshita………… Cậu ấy. Có hay được gọi là thiên tài không?”

“……Hôm nay là lần đầu tiên đấy, chắc từ giờ tớ sẽ tự xưng như thế quá.”

“Gì mà hai người ghê thế……”

Sau đó, Shiori bị cuốn theo sự nhiệt huyết của đám Otaku, bị bắt tạo đủ mọi loại dáng.

Sau buổi chụp hình mini đó, đến lượt trang phục của tôi được mang ra. Giống y hệt trong anime, chỉ cầm trên tay thôi mà tôi đã thấy xúc động.

Thế là sau một hồi loay hoay, tôi cũng mặc xong bộ trang phục quân phục theo hướng dẫn của Nanami, đội tóc giả, đeo kính áp tròng đầy đủ, rồi cất tiếng gọi hai người đang háo hức chờ đợi bên ngoài.

“Xong rồi đây.”

“V-vâng!”

Nanami đáp lại thật to rồi hé mở cửa phòng. Ban đầu cô ấy cúi mặt xuống, rồi ngẩng lên quan sát tôi từ chân lên đầu, và khi mắt chạm mắt, nước mắt cô ấy trào ra.

“Hức………… híc………… waaa.”

“Nanami!? Sao thế!?”

Shiori không hiểu ý nghĩa của những giọt nước mắt đó, vội vàng hỏi Nanami đang ngồi bệt xuống bên cạnh. Nhưng Nanami giải thích với Shiori: “Không sao đâu…… em khóc vì vui quá thôi……”, rồi lại ngắm nhìn bộ dạng cosplay của tôi thật kỹ.

“Tớ………… thật sự…… rất vui vì đã được làm bạn với Ibuse-kun……!”

Tôi không ngờ chỉ cosplay thôi mà lại được khen đến mức đó. Thấy vui thật sự, tôi bắt đầu lên mặt, tiến lại gần Nanami và nói bằng giọng điệu bắt chước anime nhất có thể.

“Cảm ơn nhé.”

“Hiiiii………………!?”

“Nanami!?”

Có vẻ tôi diễn hơi quá đà khiến Nanami hồn xiêu phách lạc, bất động luôn. Shiori lay người Nanami kiểm tra, phải mất vài phút sau Nanami mới hoàn hồn.

“Xin lỗi Kinoshita………… tôi hơi quá trớn……”

“Không không không không không! Không sao đâu!!”

Tôi cúi đầu xin lỗi Nanami khi cô ấy tỉnh lại. Nhưng Nanami chẳng hề để bụng, ngược lại còn nhìn mặt tôi với vẻ hạnh phúc.

“……Haa…… nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy khuôn mặt này mạnh quá……”

“Mạnh? Không phải là ngầu sao?”

Shiori hỏi một câu rất bình thường, nhưng với Nanami đang hưng phấn tột độ thì cô ấy bắt đầu giải thích.

“Ngầu là đương nhiên rồi! Nhưng nhìn đi! Người Nhật tóc bạc mà mặt mũi không bị chìm! Đeo kính áp tròng đỏ mà không hề bị lạc quẻ! Tuyệt vời! Thế nên mới gọi là 『mạnh』 đấy!!”

“Ah, v-vậy sao……”

“…………Hehe.”

Được khen đến mức này thì ai mà chẳng ngại. Cơ mặt tôi giãn ra hết cỡ, khóe miệng cứ thế nhếch lên không kiểm soát được.

“……Nhân tiện thì Nanami. Ibuse-kun không có vũ khí à? Kiểu như súng trường của tôi ấy.”

“Hự! Hỏi hay lắm Shiori-chan!! Nào Ibuse-kun!”

Câu hỏi của Shiori càng làm Nanami phấn khích hơn, cô ấy nhìn tôi như muốn bảo hãy biểu diễn “Cái đó” đi.

“Biết làm sao được……!”

Bình thường thì tôi sẽ do dự đôi chút.

Nhưng giờ đây tôi cũng đang hưng phấn tột độ rồi! Nhập vai nhân vật là sở trường của tôi mà! Với lại thực lòng tôi cũng muốn thử làm cái này!

Thế là tôi dựng đứng bàn tay phải sao cho ngón cái hướng lên trên, chỉa ngón trỏ về phía Shiori. Rồi dồn lực vào đầu ngón giữa và ngón cái, miết mạnh vào nhau, đồng thời bung ra và hô câu thoại kinh điển.

“Bang!”

Tách!

“……………………??”

Giọng nói khớp với anime, cú búng tay đã lén lút luyện tập, trong thâm tâm tôi mọi thứ đều hoàn hảo. Nanami đứng bên cạnh sướng rơn người. Chỉ có một vấn đề duy nhất là……

“Hm………… Hử??”

Chúng tôi quên mất rằng đối phương là Fujita Shiori, một người mù tịt về mấy chuyện này.

“Vui lên đi Ibuse-kun…… chuẩn lắm mà. Ừm. Tớ thấy ngầu lắm……”

“Thôi được rồi…… giết tôi đi…………”

“……Cảm giác như là, xin lỗi nhé?”

Bị quê một cục, tôi bị kéo tuột về thực tại, xấu hổ vì những hành động vừa rồi nên thu mình vào góc phòng tự kỷ.

Nanami thì an ủi, Shiori thì vỗ lưng xin lỗi. Càng làm thế thì tinh thần tôi càng bị bào mòn.

“……Thế, cái vừa rồi là gì vậy?”

“À thì………… hơi phức tạp một chút, cậu muốn nghe không?”

Nanami hỏi Shiori, rồi bắt đầu giải thích lại về tác phẩm Hangan.

“Vốn dĩ trong thế giới Hangan có khái niệm ma thuật. Để sử dụng ma thuật thì thường cần đạo cụ…… bình thường là gậy phép hay chổi đúng không? Trong thế giới Hangan, súng đảm nhận vai trò đó. Thế nên Celia mới dùng súng. Nhưng! Riêng Wolf thì có thể dùng ma thuật mà không cần súng! Tức là tư thế vừa rồi của Ibuse-kun là mô phỏng bàn tay phải thành súng để bắn ma thuật đấy! Muốn biết chi tiết thì đọc manga đi! Ở đây có đủ bộ đấy!”

“A, ừm………… để tôi đọc thử……”

Sau đó, Shiori bị ép đọc manga. Ban đầu cô ấy đọc với vẻ mặt kiểu “Hừm……”, nhưng đến khoảng tập 4 thì bắt đầu “Hừm hừm!” dán mắt vào trang truyện, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng.

Không muốn làm phiền Shiori, tôi tháo tóc giả và kính áp tròng ra, rồi tiến lại gần Nanami đang hí hoáy làm gì đó.

“Làm gì đấy?”

“Cái này á? Tớ đang tổng hợp lại những điểm cần rút kinh nghiệm vào sổ tay. Nhờ Ibuse-kun mặc thử mà tớ nhận ra nhiều điều. Tớ nên tin tưởng hơn vào độ mạnh visual của Ibuse-kun. Phải áp dụng cho lần sau mới được……”

“Lần sau?”

“Hả………… Ah…… Phải rồi chỉ có lần này thôi nhỉ.”

Nanami đột nhiên dừng bút, cười gượng gạo xin lỗi tôi như để lấp liếm.

“X-xin lỗi…… đúng rồi ha………… ahaha……”

Nanami định đóng cuốn sổ lại một cách đùa cợt. Dáng vẻ buồn bã đó khiến tôi không thể chịu đựng nổi, tôi nắm lấy tay Nanami và ép cô ấy mở sổ ra.

“Được mà. Lần sau, hay lần sau nữa…… bao nhiêu lần tôi cũng chiều.”

“Eh……………… Ah……”

“Này Ibuse-kun. Dám tán tỉnh Nanami ngay trước mặt tôi, gan to nhỉ.”

Lời nói của tôi quá bất ngờ khiến Nanami đỏ bừng mặt đứng hình, còn Shiori nãy giờ vẫn nghe lỏm câu chuyện vừa đọc truyện vừa quay sang nhắc nhở.

“Không phải là tán tỉnh, chỉ là với tư cách bạn bè thôi……”

“Muốn tán tỉnh Nanami thì phải bước qua xác tôi đã. Với lại Nanami cũng không được đâu nhé. Gã đàn ông này là tay chơi sát gái đấy.”

“T-t-t-tớ có nghĩ gì đâu mà!?”

Nanami lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận. Shiori thở dài, ngừng đọc truyện và nhìn về phía tôi.

“Được rồi Ibuse-kun. Làm lại cái lúc nãy đi.”

“Hả…… Thôi tha cho tôi đi. Tôi tháo cả tóc giả với kính áp tròng rồi……”

“Thế cũng được. Hay là cậu không nghe lời tôi? Rõ ràng lúc nãy cậu lấy tôi làm mẫu chụp ảnh vui vẻ lắm mà?”

“Hự…………”

“Nào Nanami. Muốn cậu ta tạo dáng gì thì cứ yêu cầu đi. Ibuse Reo…… à không, hãy tận hưởng thời gian chụp ảnh quý báu với Wolf-sama nào.”

“Eh……ah, ừm.”

Thế là, dưới sự chỉ đạo của Shiori, người giờ đã trang bị đầy đủ kiến thức, tôi bị bắt tạo đủ mọi loại dáng. Ban đầu còn xấu hổ, nhưng dần dần tôi cũng bị cuốn theo, và chẳng biết từ lúc nào đã đeo lại tóc giả và kính áp tròng.

Đêm hôm đó. Tại nhà Nanami.

“……………………”

Tôi nằm trên giường, ngắm nhìn thư mục ảnh Ibuse-kun cosplay và chìm vào suy tư.

“…………Haa……”

Nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy khuôn mặt này quá đỉnh. Trước giờ nỗi sợ hãi lấn át nên tôi không dám nhìn kỹ, nhưng cậu ấy ngầu thật sự. Vậy mà lại có cả khía cạnh đậm chất Otaku, giống như một nam sinh bình thường cùng trang lứa……

“…………Ăn gian quá đấy Ibuse-kun.”

Nhưng cậu ấy chỉ cho mỗi mình tôi thấy khuôn mặt đó thôi nhỉ. Lúc ở với Shiori-chan hay Sera-chan, cậu ấy đâu có biểu cảm như vậy.

Tức là……

“Fuhehehehe………… Chỉ mình mình……”

Chắc chắn chỉ mình tôi được nhìn thấy con người thật của cậu bạn cùng lớp siêu ngầu ấy. Cảm giác như đó là điều gì đó vô cùng đặc biệt, khiến tôi lăn lộn trên giường vì sung sướng.

Hôm diễn ra sự kiện, tôi sẽ được bao quanh bởi hai người có nhan sắc đỉnh cao như vậy. Nếu thế thì tôi có lấy chút dũng khí cũng được tha thứ chứ nhỉ. Hơn nữa, còn chuyện của Sera-chan. Con bé chắc chắn thích Ibuse-kun. Còn nói là hẹn hò nữa. Khoảng cách giữa hai người họ gần gũi vô cùng, cảm giác rất đẹp đôi.

“……Liệu còn, kịp không nhỉ…………”

Đến tận bây giờ tôi mới thấy hối hận vì câu trả lời ngày hôm đó. Tôi đã từ chối vì chưa hiểu rõ về Ibuse-kun. Nhưng, nếu hai người họ vẫn chưa hẹn hò, thì nghĩa là tôi vẫn còn cơ hội.

“Phải lấy…… dũng khí thôi…………!”

Sự hưng phấn tột độ đã thổi bay cơn buồn ngủ và sự do dự, tôi đi đến bồn rửa mặt, quyết chiến với khuôn mặt của chính mình trong gương.

Thứ Bảy, ngày 3 tháng Tám đã đến.

Đây là hội chợ Doujinshi quy mô lớn mùa hè diễn ra trong hai ngày. Hôm nay là ngày đầu tiên, và không ngoa khi nói rằng đây là ngày trọng đại quyết định vận mệnh của Nanami. Tôi sẽ tận hưởng sự kiện cùng Nanami đến cùng, không cho gã cosplayer kia có cơ hội lại gần dù chỉ một chút.

Tôi đến quán cà phê được chọn làm điểm hẹn trước một bước và ngồi đợi hai người họ.

Về gã cosplayer nam kia, tôi vẫn chưa nắm được bằng chứng rõ ràng. Tuy nhiên trên mạng đã bắt đầu râm ran những chủ đề liên quan đến rắc rối tình ái của hắn. Hiện tại phản ứng chung vẫn cho là ghen ăn tức ở hoặc do phía nữ ảo tưởng, một bộ phận còn đồn hắn đã có vợ. Người ta bảo “Không có lửa làm sao có khói”, chuyện lòi ra scandal chắc chỉ là vấn đề thời gian.

Bản thân đương sự thì hoàn toàn không đả động gì đến tin đồn, còn công bố sẽ tham gia sự kiện hôm nay với tư cách cosplayer. Mặt dày đến mức nào không biết.

Nếu theo đúng game thì hôm nay đáng lẽ là điểm phân nhánh cốt truyện, nhưng hiện tại dòng chảy sự kiện đã khác xa so với sự kiện gốc của Nanami. Vốn dĩ tôi và Shiori dự định sẽ đi cùng nhau suốt, miễn là không để gã đó lại gần thì chắc sẽ ổn thôi.

“Kính chào quý khách, đi hai người ạ?”

“Không, tôi nghĩ người đi cùng đã đến trước rồi……”

Đang trăn trở không biết nên hành động thế nào thì tôi nghe thấy giọng Shiori. Tôi vẫy tay với Shiori đang ngó nghiêng tìm kiếm, cô ấy nhận ra ngay và đi về phía này.

“Chà chà. Quả nhiên cậu rất dễ nhận ra, đỡ mất công tìm kiếm thật.”

“Chị cũng thế thôi.”

Thực ra theo kế hoạch là sẽ gặp nhau ở nhà ga, nhưng Shiori cứ nằng nặc đòi gặp ở quán cà phê nên tôi đành chiều theo. Và lý do có lẽ là tại kẻ khả nghi ngực bự đang ngồi cạnh Shiori kia.

“…………Kinoshita làm cái trò gì đấy?”

“Ư…… à thì…………”

Chẳng hiểu sao giữa mùa hè nóng nực mà Nanami lại đội mũ sụp xuống, đeo khẩu trang kín mít. Đã thế vào quán rồi mà cũng không có ý định cởi ra. Thấy vậy, Shiori ngán ngẩm giải thích sự tình.

“Có vẻ như em ấy rất muốn làm Ibuse-kun ngạc nhiên.”

“Làm tôi…… ngạc nhiên á?”

“……Chi tiết thì cậu cứ hỏi đương sự xem.”

“…………Nghe bảo là vậy, nhưng mà...”

“Ư……!!”

Trước câu hỏi của tôi, có vẻ Nanami đã hạ quyết tâm, cô ấy từ từ đưa tay lên mũ và khẩu trang.

“……T-tớ đã lấy hết dũng khí đấy………… vì nghĩ là đi cùng hai người…… tớ đã đặt lịch ở tiệm làm tóc…… còn cố gắng nhiều thứ khác nữa…… nên là…………”

Nanami thì thầm với giọng run run, rồi để lộ ra những gì mình đã che giấu.

“Th-thấy………… thế nào?”

“……………………”

Không biết suy nghĩ của tôi đã ngưng trệ bao nhiêu giây. Có lẽ là vài phút cũng nên. Cú sốc ập đến với tôi lớn đến mức đó.

Mái tóc vốn tạo cảm giác nặng nề giờ đã được tỉa gọn gàng, làn da trông cũng đẹp hơn mọi khi rất nhiều. Trông hệt như dáng vẻ sau sự kiện của Nanami mà tôi thấy trong game, nhưng lại có điểm khác biệt mang tính quyết định.

Thú thật thì tôi có chút bất mãn với màn lột xác của Nanami trong game. Nhân vật đeo kính mà tháo kính ra là chuyện không thể chấp nhận được. Nhưng Nanami hiện tại thì sao. Cặp kính đặc trưng vẫn còn đó, và khác với nụ cười đầy tự tin trong game, cô ấy đang hướng về phía tôi một nụ cười ngượng ngùng, e thẹn, rất đúng chất Nanami và cũng vô cùng đáng yêu.

Dùng từ thiên sứ để miêu tả sự tỏa sáng ấy vẫn là chưa đủ. Đó là nhan sắc chạm đến ngưỡng nữ thần. Và với cô gái đã dũng cảm đối mặt với sự tự ti của bản thân, chỉ có một lời duy nhất để nói.

“Xin cảm ơn…………!”

“Cái gì thế………… tớ mới phải cảm ơn chứ. Cảm ơn cậu.”

“Hự……!”

Cùng với lời cảm ơn là một nụ cười rạng rỡ hết nấc được tung ra. Trong lúc tôi đang có phản ứng hơi ghê tởm vì sức công phá quá lớn đó, thì nhận được ánh nhìn lạnh lùng từ Shiori ngồi bên cạnh Nanami.

98fc4a72-1bb6-45ee-8eb2-718bbd0c4f0c.jpg

“Ibuse-kun………… Cậu bắt đầu giống Nanami rồi đấy……”

“Eh-ehehehe…… th-thế sao ạ?”

Khi nghe tôi bị bảo là giống Nanami, chẳng hiểu sao người ngượng ngùng lại là Nanami chứ không phải tôi. Sau đó, chúng tôi ăn sáng nhẹ rồi cả ba cùng hướng đến hội trường.

“Vậy bọn mình đi hướng kia nhé. Ibuse-kun thì hướng đó. Đăng ký xong, thay đồ xong thì lại tập hợp ở đây nha. Ah, nhớ giữ kỹ tờ giấy nhận được lúc đăng ký đấy nhé? Mất là phải tự bỏ tiền túi ra đền đấy.”

“Rõ rồi ạ, tuân lệnh.”

Đến hội trường, sau khi nghe Nanami giải thích một cách nhanh gọn, tôi đi về phía phòng thay đồ nam. Chà, không ngờ có ngày mình lại tham gia sự kiện kiểu này với tư cách cosplayer. Nói sao nhỉ…… đúng là đặc quyền mà.

Vừa nghĩ ngợi linh tinh tôi vừa hoàn tất thủ tục đăng ký và bắt đầu thay đồ nhanh chóng. Nghe nói bên nữ sẽ đông hơn nên tôi cũng không cần vội, nhưng để hai người họ đợi thì không hay lắm. Với lại còn những người khác nữa, làm gì cũng nên nhanh một chút là tốt nhất.

Cơ mà…………

“Mặt đẹp trai vãi chưởng?”

“Không chỉ mặt đâu, body cũng cực phẩm luôn……”

“Không biết cosplay nhân vật nào nhỉ.”

Vẫn như mọi khi, Ibuse Reo có vẻ rất giỏi trong việc thu hút sự chú ý. Từ lúc đăng ký, tôi đã bị liếc nhìn và xì xào bàn tán suốt. Tôi hiểu cảm giác đó nhưng vẫn thấy hơi xấu hổ. Thôi thay đồ nhanh rồi đến chỗ hẹn vậy.

“Nóng quá xá…………”

Thay đồ xong, tôi bước ra ngoài nhưng trời nóng kinh khủng. Mặc đồ kiểu quân phục giữa mùa hè đúng là cực hình, tôi thật sự kính nể những cosplayer ngoài kia đã chịu đựng được cảnh này.

Giữa cái nóng thiêu đốt, tôi vừa uống nước thể thao vừa đứng chờ ở điểm hẹn thì có hai cô gái bắt chuyện.

“A-Ah, cho mình hỏi………… đó là…… Wolf trong 『Hangan』…… đúng không ạ?”

Cô gái bắt chuyện rõ ràng lớn tuổi hơn tôi, nhưng có vẻ đang rất căng thẳng do áp lực tỏa ra từ Ibuse Reo. Tôi cố gắng mỉm cười dịu dàng nhất có thể để không làm họ sợ và trả lời.

“Vâng. Đúng vậy ạ.”

“Trời ơiiiii………… Thấy chưa tớ đã bảo mà! Đúng là hiệu ứng phần hai có khác!”

“Khoan khoan chờ chút. Không thể tin nổi, chất lượng đỉnh quá mức cho phép?? Hàng thật luôn, y như bản gốc luôn, quá đỉnh! Gặp được người thế này ngoài đời thực á!”

Nhờ tìm hiểu chút đỉnh về văn hóa sub-culture ở thế giới này nên tôi biết, Hangan thuộc dạng tác phẩm khá kén người xem. Đồ họa phần một hơi í ẹ…… ôi thôi giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

“E-eh! A, cho mình hỏi! Chụp một tấm được không ạ!?”

“……Mời bạn.”

“M-mình nữa!”

“Nếu không chê thì bao nhiêu tấm cũng được.”

Thế là buổi chụp hình bắt đầu một cách tự nhiên, tôi liên tục tạo dáng đúng chất Wolf. Trong lúc tôi đang tận hưởng sự kiện này hết mình, thì từ phía phòng thay đồ nữ, bộ đôi vốn đã thu hút sự chú ý của mọi người đang đi tới.

“Aí chà. Đã thành người nổi tiếng rồi cơ đấy.”

“……Hai người cũng nổi bật kém gì đâu.”

Trong lúc nói chuyện với Shiori - người đang mặc bộ trang phục cực kỳ vừa vặn, mấy cô gái đang chụp ảnh tôi nhìn sang phía Shiori và đông cứng lại.

“E-e-ehh, ……hả?? Không, không lẽ…… mọi người quen nhau ạ?”

“Vâng. Ba chúng tôi tham gia cùng nhau.”

Shiori trả lời câu hỏi của cô gái. Nanami đứng bên cạnh cũng đỏ mặt cúi đầu chào.

“Thật á………… ơ, đây là mơ sao……?”

“Không biết nữa…… nhưng ít nhất hôm nay là ngày giỗ của tớ rồi………… không thì làm sao gặp được cảnh tượng này.”

Có vẻ như cú sốc quá lớn khiến não bộ quá tải, các cô gái nhìn nhau rưng rưng nước mắt.

Thấy vậy, tôi liếc mắt ra hiệu cho Shiori, cô ấy hiểu ý và bắt chuyện với họ.

“Các bạn có muốn chụp ảnh không?”

“Híiiii………… V-vânggg…… làm ơn…………”

“Rất sẵn lòng. Nào Yomi. Cả em nữa.”

“V-vâng…………”

Shiori đã đọc kỹ cả manga và tiểu thuyết, nên cô ấy gọi Nanami bằng tên nhân vật cô ấy đang hóa thân, Ope-ko hay còn gọi là Yomi, và đưa tay ra. Nanami đang định từ chối thì một trong hai cô gái đã chen ngang và cúi đầu trước Nanami.

“Nhất định! Xin hãy chụp ạ! Cả hai người!”

“Ơ, cả mình nữa…… được sao……?”

“Tất nhiên rồi!! Bạn dễ thương lắm luôn ấy!!”

“Hự………… Cảm ơn, các bạn.”

Bị áp đảo bởi sự nhiệt tình đó, Nanami liếc nhìn tôi. Tôi mỉm cười đáp lại với ý “Không sao đâu”, thấy vậy Nanami nở một nụ cười hạnh phúc, rồi đường hoàng đứng cạnh Shiori.

Sau đó, chúng tôi bận rộn đáp ứng đủ mọi yêu cầu, từ chụp ảnh ba người cho đến thảo luận sôi nổi về cốt truyện Hangan, xung quanh tụ tập rất đông người, khiến tôi quên béng mất gã cosplayer kia và cứ thế bị cuốn vào vòng xoáy sự kiện.

Cứ thế chúng tôi tiếp tục chụp ảnh dưới cái nắng gay gắt, nhưng rõ ràng Nanami bắt đầu có biểu hiện lạ.

“Nóng quá……”

Dù đã uống nước thường xuyên, nhưng cái nóng này quả nhiên quá sức chịu đựng với một người thuộc hệ trong nhà như Nanami. Cô ấy lảo đảo, đầu óc quay cuồng và trông như sắp ngất đến nơi.

“Này. Cậu ổn không?”

“Vẫn…… ổ…n…………”

Tôi hỏi cho có lệ chứ nhìn là biết không ổn rồi. Chúng tôi quyết định đưa Nanami vào phòng nghỉ có thu phí.

“Xin lỗi hai người…… cảm ơn nhé.”

“Đừng bận tâm. Nếu Nanami ngất xỉu thì hỏng hết việc.”

Ngồi trên ghế, được Shiori chăm sóc và uống từng ngụm nước thể thao. Dù phòng nghỉ có điều hòa mát lạnh nhưng khuôn mặt Nanami vẫn đỏ bừng. Có vẻ như cô ấy đã cố gắng đến giới hạn rồi.

“Này Kinoshita. Hôm nay dừng ở đây thôi nhé?”

“Ư…………”

Trước đề nghị của tôi, Nanami lộ vẻ buồn bã. Kết quả này chắc chắn chính Nanami là người tiếc nuối nhất. Có thể cô ấy sẽ nài nỉ “Không muốn đâu”. Nhưng có Shiori ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ giúp tôi thuyết phục. Phải cứng rắn lên thôi…………

“……Ừm. Quyết định vậy đi.”

“Hả…… được sao?”

Tôi đang suy nghĩ lời tiếp theo thì Nanami mỉm cười đồng ý với đề nghị của tôi. Shiori đang quạt cho Nanami cũng bất giác dừng tay. Thấy phản ứng của chúng tôi, Nanami khẽ cười khúc khích, rồi gục người xuống bàn và vui vẻ giải thích.

“Hôm nay vui lắm. Được bao nhiêu người khen ngợi trang phục tớ làm, khen ngợi Ibuse-kun và Shiori-chan, thấy mọi người vui vẻ, tớ thấy cứ như đang mơ vậy. Tất nhiên là cũng có tiếc nuối. Nhưng tớ thấy thỏa mãn hơn nhiều. Hơn nữa……”

Nanami nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nở một nụ cười tinh nghịch.

“Lần sau……… hay lần sau nữa…… cậu vẫn sẽ đi cùng tớ mà, đúng không?”

“……Đàn ông nói lời giữ lời.”

“Fuhehe……… cảm ơn cậu.”

Trong lúc tôi và Nanami đang có cuộc đối thoại hơi ngượng ngùng thì Shiori xen vào với vẻ luống cuống.

“N-Nanami! Cả chị nữa! Bao nhiêu lần chị cũng đi cùng em! Nhé!! Nên là…… nhé!”

“Eh, thật sao!? Cảm ơn Shiori-chan!”

Trái ngược với vẻ luống cuống của Shiori, Nanami vui sướng nắm lấy tay cô ấy lắc lên lắc xuống.

Trong lúc chúng tôi đang tận hưởng thanh xuân rực rỡ của mùa hè, một gã đàn ông bước vào phòng nghỉ, nhìn thấy chúng tôi và lập tức tiến lại gần.

“Xin lỗi vì đã làm phiền lúc mọi người đang nói chuyện…… không lẽ đây là cosplay Celia trong 『Hangan』 sao?”

Gã đàn ông đến bắt chuyện với Shiori đầu tiên. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt hắn, Shiori lập tức chuyển sang chế độ công việc. Tôi cũng đã nhìn mặt tên này bao nhiêu lần nên nhận ra ngay. Hắn chính là gã cosplayer đó.

“Vâng…… đúng vậy.”

“Quả nhiên! Đang hot rần rần trên mạng nên tôi đi tìm mãi, không ngờ chất lượng lại đỉnh cao đến mức này! Tôi cũng là fan cứng của bộ này từ xưa rồi…… không ngờ lại được chiêm ngưỡng tác phẩm tuyệt vời thế này……”

Gã đàn ông nói chuyện với Shiori bằng giọng điệu đầy phấn khích. Ánh mắt hắn không nhìn vào mắt Shiori mà lại hướng xuống phía dưới, và hoàn toàn không thèm để ý đến tôi. Thế mà cũng lừa được người khác cơ đấy.

“Không chỉ Celia…… bên kia là Ope-ko-chan sao? Tuyệt vời quá…… chi tiết được đầu tư tỉ mỉ…… Ope-ko cũng là Oshi số một của tôi đấy. Những hint được cài cắm về cô ấy hay thật sự…… tôi thật sự bất ngờ trước tài năng của tác giả.”

“……Cảm ơn anh.”

Trước những lời khen ngợi của gã, Nanami cảm ơn với vẻ mặt hơi gượng gạo. Cuối cùng gã cũng chịu nhìn sang tôi và vào đề.

“Cosplay Wolf cũng hợp lắm, hình tượng con chim ưng đó chắc là lấy cảm hứng từ Celia nhỉ? Có nét độc đáo riêng, tuyệt vời thật. Nhân tiện sau đây mọi người có kế hoạch gì không? Tôi đang định tổ chức buổi Off-fan, nếu được thì……”

““……………………””

Ra là cái trò này. Mặt dày thế không biết………… Mà thôi! Chuyện đó không quan trọng! Tôi phải nói cho bõ ghét mới chịu được!

“Ah, chuyện đó……”

Nanami cũng có cùng suy nghĩ, định lên tiếng. Nhưng tôi đã đứng dậy trước Nanami và sấn sổ tới trước mặt gã.

“Hình tượng con chim ưng này không phải hàng chế đâu nhé.”

“…………Hả?”

Bị một gã to con bất ngờ áp sát, hắn lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng tôi mặc kệ, cứ thế xả hết sự bất mãn một cách lạnh lùng.

“Đây là bộ trang phục siêu emo xuất hiện trong tiểu thuyết spin-off 『Hand Gauntlet ~Những con thú nơi chiến trường~』 phát hành sau khi nguyên tác kết thúc, miêu tả câu chuyện sau đó đấy ạ? Không lẽ anh không biết? Nếu vậy thì tôi khuyên anh nên đọc thử đi vì nội dung hay lắm. Là 『Fan cứng từ xưa』 thì chắc chắn anh sẽ thích mê cho xem.”

“Ah, không…………”

“…………Mà chuyện đó bỏ qua đi…… cho tôi hỏi một câu được không?”

“C-chuyện gì vậy.”

“Tên thật của Ope-ko. Anh biết chứ?”

Gã đàn ông đang thủ thế đề phòng câu hỏi hóc búa, nhưng khi nghe xong thì làm vẻ mặt kiểu “Tưởng gì khó lắm……” rồi tự tin trả lời.

“À biết chứ. Là 『Yomi』 đúng không. Thật ra cái tên đó đã được ám chỉ từ những tập đầu rồi. Cú twist thu hồi tuyến lúc đó ấn tượng thật sự──”

“Sai bét, là hàng thêm thắt sau này đấy. Trong Fanbook tác giả đã viết rõ ràng là vì nổi tiếng quá nên mới vội vàng đôn lên làm nhân vật chính. Gần đây tác giả cũng đã phủ nhận mọi giả thuyết, bảo đó chỉ là trùng hợp thôi. Không lẽ anh chưa đọc Fanbook? Thậm chí còn không check phát ngôn của tác giả? Thế mà bảo là Oshi số một?”

“……Không, tôi đọc rồi chứ, chuyện hồi xưa…… nên là……”

Tôi nắm thóp được mánh khóe của tên này rồi. Lục lọi ảnh trên tài khoản của hắn tôi nhận ra, đa phần hắn cosplay các tác phẩm ít người biết. Và mỗi sự kiện lại cosplay một bộ khác nhau. Cộng thêm sự lúng túng hiện tại. Quả nhiên tên này là……

“Anh, là fan phong trào chứ gì.”

“Hự………… Không…… tôi có xem đàng hoàng mà……”

Tôi không muốn nói fan phong trào là xấu. Nhưng chính miệng hắn đã tự nhận là fan cứng. Vậy mà kiến thức chỉ đến mức này. Nghĩ là tác phẩm ít người biết nên qua loa cũng được sao. Hắn nhắm vào fan của những tác phẩm có cộng đồng nhỏ, dùng mớ kiến thức chắp vá để tiếp cận quan hệ. Dù có sai sót chút đỉnh thì vì hắn nổi tiếng nên người ta cũng ngại nhắc nhở. Dạo này lại có trào lưu nhẹ nhàng với người mới nữa chứ. Hắn đã lợi dụng tâm lý đó. Nói thẳng ra là coi thường fan.

“Rảnh rỗi đi gạ gẫm gái gú dưới cái mác Off-fan thì về nhà mà bổ sung kiến thức đi.”

Mọi người xung quanh đang chú ý nhưng tôi đếch quan tâm. Ngược lại, càng nhiều người chú ý thì chuyện này càng lan truyền rộng rãi.

Nghĩ vậy, tôi càng tăng thêm vẻ uy hiếp trong giọng nói, lườm hắn với ánh mắt chứa đầy sát khí.

“……Đừng bao giờ lại gần người phụ nữ của tôi nữa.”

“Hừ………………”

Gã đàn ông lộ vẻ cay cú rồi bỏ đi khỏi phòng nghỉ. Xung quanh bắn tới những ánh mắt và camera điện thoại kiểu “Vừa thấy cái gì ghê lắm……”, nhưng tôi mặc kệ, đường hoàng ngồi lại xuống ghế.

“Thiệt tình…… Cậu bắt đầu giống Nanami thật rồi đấy.”

“………Chắc vậy thật.”

Shiori cười khổ với vẻ ngán ngẩm. Nói là giống nhưng thực ra bản chất vốn đã thế rồi…… thôi thì cứ coi là vậy đi.

“Ibuse-kun……!”

Đột nhiên Nanami nắm lấy tay tôi, siết chặt hết sức bình sinh và nở một nụ cười rạng rỡ.

“Cảm ơn cậu……! Cậu nói hết những điều tớ muốn nói, ngầu lắm luôn! Sảng khoái thật sự! Thật sự là…… tớ rất vui vì được làm bạn với Ibuse-kun!”

“À, ừ………… thế thì tốt……”

Thú thật tôi cũng đang tự kiểm điểm vì hành động có phần ích kỷ và áp đặt của mình…… nhưng nhìn thấy nụ cười này của Nanami thì coi như cũng đáng.

“…………Thôi hai người ra khỏi đây đi. Nghỉ ngơi thế là đủ rồi nhỉ?”

““A, vâng……””

Thu hút quá nhiều sự chú ý khiến chúng tôi cảm thấy không thoải mái nên quyết định rời khỏi phòng, sau đó thay đồ thường và đi săn lùng những cuốn Doujinshi, mục đích còn lại của chuyến đi.

Chủ Nhật, ngày 4 tháng Tám.

Sau buổi bung lụa hết mình với cosplay và săn Doujinshi ngày hôm qua, cộng thêm tiệc mừng công cho Akari mà chúng tôi chưa kịp tổ chức, cả bốn người chúng tôi đã tụ tập ăn uống tại nhà tôi ngay từ ban trưa. Lý do tại sao lại là nhà tôi ư? Là do Akari cứ nằng nặc đòi cho bằng được. Với lại, đây cũng là địa điểm trung gian từ nhà của tất cả mọi người.

“Senpa~i. Cho em xem với đi mà. Cái dáng đứng ngầu lòi đó ấy!”

“……Còn lâu mới làm.”

“Thôi mà thôi mà. Biểu diễn cho em ấy xem chút đi?”

“A, Sera-chan thịt chín rồi kìa?”

Nhân tiện dịp này, chúng tôi mượn bếp nướng điện từ nhà Shiori, gom góp tiền tiêu vặt để mua thịt loại hơi xịn một chút, ngoài ra còn mua cả nước ngọt và bánh kẹo để tổ chức một bữa tiệc tại gia hoành tráng.

Bữa tiệc này về mặt hình thức là vì hai lý do kể trên, nhưng đối với tôi, đây còn là một ngày đáng nhớ đánh dấu việc hoàn thành tất cả các mục tiêu ban đầu. Tôi đã cứu thành công các nữ chính ngoại trừ Route của Mizukami Noa, và giờ đây mọi người đang vui vẻ bên nhau. Tôi không ngờ chúng tôi lại trở nên thân thiết đến thế này, nhưng cứ coi đó là phần thưởng đi vậy.

Bữa tiệc cứ thế tiếp diễn trong không khí hòa thuận vui vẻ, khi tôi đang rửa cái bếp nướng điện đã xong nhiệm vụ thì Nanami, người đáng lẽ đang cho Akari xem ảnh cosplay của chúng tôi, hớt hải chạy vào bếp.

“I-Ibuse-kun!!”

“Hửm? Sao thế?”

“Nhìn cái này đi!”

Trên màn hình là một đoạn cắt từ buổi livestream nào đó. Có vẻ là của một streamer chuyên bóc phốt. Tôi không khoái mấy cái này lắm…… hửm?

“Gã này………… là tên cosplayer đó……”

“Đúng vậy! Có vẻ như chuyện lớn xảy ra rồi!”

Tôi cùng Nanami xem lướt qua đoạn cắt đó. Nội dung tóm tắt lại thì là thế này.

Một cô gái có quan hệ với gã cosplayer đó đã xuất hiện trên livestream của một kênh bóc phốt cùng với hàng tá thông tin. Thực chất gã đàn ông đó thuộc dạng băng nhóm tội phạm bán chuyên (hangure), dính líu đến việc cho trẻ vị thành niên uống rượu và quan hệ tình dục trái phép. Hắn viện cớ cần tiền trang trải chi phí cosplay để bắt các cô gái cống nạp, và khi họ không còn tiền thì hắn trở mặt lạnh lùng. Chuyện sốc thuốc là cơm bữa. Nghe đâu còn bán cả thuốc cấm vi phạm pháp luật hay gì đó nữa………… Hóa ra hắn là một tên ác đảng kinh khủng hơn tôi tưởng.

“……Thế giới này đáng sợ thật đấy.”

“Ừm………… Tớ…… thật sự may mắn khi được làm bạn với Ibuse-kun……”

Chỉ nghĩ đến khả năng nhỡ đâu thôi là tôi đã rùng mình. Thật may là hôm đó tôi đã ngăn Nanami lại. Cái tính hay lo xa cũng có ích phết.

“Senpaiii! Cái này là cái gì đâyyy!”

“Hửm? Sao vậ…… ơ này!?”

Bị Akari ở phòng khách hỏi, tôi nhìn sang xem con bé tìm thấy cái gì thì thấy Akari đang giơ cao cuốn tạp chí người lớn, có thể coi là di sản của Ibuse Reo để lại.

“Senpai cũng là con trai nhỉ~”

“Con ngốc này…… em lôi cái đó từ đâu ra hả!”

Tôi vội vàng chạy lại phòng khách, giật lấy cuốn sách từ tay Akari đang cười nham nhở. Cái con nhóc đen tối này. Đừng bảo là nó đề xuất đến nhà tôi vì mục đích này nhé.

“Kh-không tốt đâu Ibuse-kun! Mấy cái đó phải đợi đủ mười tám tuổi đã chứ!”

Tôi bị Shiori, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc và đang đỏ mặt, mắng té tát. Tự tiện xông vào nhà đàn ông độc thân, tự tiện lục lọi kho báu rồi quay ra mắng người ta, vô lý vừa thôi chứ.

“Được rồi Hội trưởng! Chúng ta hãy tìm thêm đi! Tìm ra bằng chứng và bắt giữ tên tội phạm cực ác này!”

“Này, ngồi im đi! Anh tống cổ ra khỏi nhà bây giờ!”

“……Đúng vậy. Phải bắt giữ thôi!”

“Hả…… Sao cả Hội trưởng nữa!?”

“Rón rén rón rén…………”

“Này Kinoshita cũng hùa theo à…… Bộ tôi không có quyền riêng tư chắc!”

Akari có vẻ vẫn chưa thỏa mãn, Shiori thì chẳng hiểu sao lại hừng hực khí thế. Còn Nanami thì tỉnh bơ lục lọi mấy khe hở trên kệ. Ngăn được người này thì người kia lại động đậy. Tôi bị ba người họ xoay như chong chóng, nhưng cũng tận hưởng khoảnh khắc yên bình quá đỗi này.

“À này Senpai!”

Khoảng thời gian vui vẻ trôi qua trong chớp mắt, khi tôi tiễn ba người họ ra ga gần nhà, Akari tràn đầy năng lượng giơ tay đề xuất một việc.

“Làm phần thưởng cho giải đấu! Chúng ta đi hồ bơi đi ạ!”

“Nếu em thích thì đi.”

“Hoan hôooo!”

Chẳng có lý do gì để từ chối đề xuất của Akari, người đã rất cố gắng, nên tôi vui vẻ đồng ý. Thế là Akari quay sang Shiori và Nanami với nụ cười rạng rỡ.

“Các chị tiền bối cũng đi nhé! Đi cùng nhau đi ạ!”

“Ơ…… được không vậy Akari-chan?”

“Tất nhiên rồi! Tất cả cùng đi chơi cho vui!”

“C-chị thì chắc là thôi……”

“Chị nói gì vậy Nanami-senpai! Bọn mình đã là bạn thân rồi mà! Không cần khách sáo đâu!”

Akari lôi kéo Shiori và Nanami đang ngạc nhiên vào cuộc vui. Hai người họ đắn đo một chút, nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý.

“Thiệt tình…… Lời thỉnh cầu của hậu bối đáng yêu thì phải nghe thôi.”

“Ừm. Cùng đi chơi nhé Sera-chan.”

“A…… Vâng! Cảm ơn hai chị!”

Vậy là theo nguyện vọng của Akari, bốn chúng tôi quyết định sẽ đến khu vui chơi hồ bơi lớn, một địa điểm kinh điển của mùa hè. Tuy là phần thưởng cho Akari, nhưng tôi cũng sẽ coi đây là phần thưởng cho sự nỗ lực của chính mình để tận hưởng thêm chút nữa vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Oshi (推し): Người/nhân vật mình yêu thích/ủng hộ. Oshi có nghĩa là idol/thần tượng/người thương