Chuyện tình yêu: Chỉ muốn hỏi hộ một người bạn, nhưng... Cô bạn thuở nhỏ dễ bối rối của tôi cứ liên tục thể hiện rằng cô ấy yêu tôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14176

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

QUYỂN 1 <ĐÃ HOÀN THÀNH> - Chương kết

Chương kết

Ngày hôm sau sau màn “tỏ tình thất bại” của Noa.

Chuyện đó không chỉ làm rung chuyển mỗi lớp 2-B của họ. Hình như nó còn lan sang cả các khối khác, trở thành chủ đề bàn tán nho nhỏ, khiến cả trường xôn xao nhẹ.

“Senpaiii, em nghe hết rồi đó nha! Nghe nói hôm qua sau giờ học có vụ ‘tỏ tình hụt’ đúng không? Trời ơi quê muốn chết luôn! Shoujo manga còn không dám viết vậy nữa đó!”

Và thế là vừa đến giờ trưa, Noa đã bị một cô bé khóa dưới cười toe toét chạy sang chọc ghẹo.

“Ô, Akane-chan! Vào ăn trưa chung luôn đi?”

“Nếu ăn thì ngồi xuống đi đã, Akane. Mà nhân tiện, hôm nay tâm trạng chị thanh tịnh lắm, chắc chẳng gì làm chị nổi giận đâu.”

Hai người họ, hoàn toàn không bị lay động bởi mấy lời trêu chọc, mỉm cười hiền hòa, làn da như phát sáng, điềm nhiên đến mức chẳng gì có thể làm lung lay.

Bởi vì cả hai vẫn đang lâng lâng vì vụ hôn má hôm qua.

“Ghê quá đi mất. ──Nè, Yacchan-senpai, hai người này bị gì vậy?”

Khó ở, Akane quay sang cầu cứu Yachiyo. Thở dài một tiếng, Yachiyo bước lại gần.

“Không biết nữa. Có khi leo thêm được vài bậc trên những nấc thang trưởng thành rồi chăng?”

“Ehh? Hai người này á—khoan, hảaa!?”

Trước lời nói buột miệng của Yachiyo, cặp đôi tự tin ban nãy lập tức đổ mồ hôi hột.

“C-Cái gì cơ, thật hả?”

““Không không không không.””

“…Sao hai cậu đồng thanh hoàn hảo thế? Càng đáng nghi hơn đó.”

“Đáng nghi là cậu đó, Yacchan. Đừng có suy diễn linh tinh, đồ lớp trưởng biến thái.”

Noa gắt lại, trừng mắt như để che đi sự bối rối, còn Yachiyo chỉ biết thở dài thêm lần nữa.

“Mà từ sáng tới giờ tớ đã thắc mắc rồi… Fujishiro-san, cậu đổi son bóng à?”

“Ngyaa!? S-Sao cậu biết…!?”

Trúng tim đen. Noa xụi lơ vì xấu hổ.

Và khi nghe được phát hiện đầy “ngọt ngào” ấy, cánh đồng hoa trong tim Souta nở rộ rực rỡ.

“Rồi rồi rồi rồi, lớp trưởng, mấy chuyện đó không nên nói ra thành tiếng đâu.”

“Nhiều ‘rồi’ ghê. Cậu cũng hết cứu như cô ấy thôi. ──Mà này, cho tớ mượn tai chút.”

“Hả? Gì vậy?”

Yachiyo ghé sát tai Souta, thì thầm,

“Cậu nghĩ mình có thể thảnh thơi thế này à? Nếu hôm qua lời tỏ tình đó là thật, biết đâu Fujishiro-san đã sẵn sàng giao cậu cho ‘Bạn’ của cô ấy rồi.”

“T-Tớ thì nghĩ là…”

“Tớ thấy cô ấy thuộc kiểu một khi dính vào là dính chặt luôn. Tớ chẳng ngạc nhiên nếu giờ cô ấy đã nắm tay hay hôn má cậu như cơm bữa. Mà chắc cậu không ngốc đến mức coi mấy chuyện đó là thật đâu… đúng không?”

“…Rốt cuộc mình đang tự mãn cái gì vậy chứ…”

Souta lập tức xẹp xuống.

Trong khi đó, Noa, thấy Yachiyo ghé sát như vậy, liền nghiêng người tới, phụng phịu.

“Gần quá rồi đó. Yacchan là lớp trưởng chứ đâu phải tiểu tam.”

“Ôi chà~ Xin lỗi nhé! Nhưng mà nói trước, tớ với tên này là bạn đó nha.”

“Wh-!?”

Giật mình, Noa kéo tay Souta về phía mình. Yachiyo chỉ lè lưỡi tinh nghịch.

“Yacchan-senpai hóa ra còn phản diện hơn em tưởng,” Akane lẩm bẩm.

Yachiyo khẽ cười, rõ ràng rất hài lòng.

“Phải thi thoảng chỉnh đốn hai người đó một chút. Nếu họ cứ thoải mái mãi trong cái trạng thái mập mờ này, tớ thề là họ sẽ đứng yên như vậy cả đời.”

“Ừm, giờ thì em hiểu vì sao Fujishiro-senpai luôn xem chị là mối đe dọa rồi.”

“Hai người đó đều lạc hướng — nhưng mỗi người lạc một kiểu. Dù vậy, tớ cũng không ghét Natsui-san. Tớ vẫn cổ vũ cô ấy… từ khoảng cách an toàn.”

“Cảm ơn. (Dù mà nếu chị ấy thật sự nghiêm túc với Souta-senpai thì chắc tụi mình gặp rắc rối thật đó…)”

“Không xảy ra đâu.”

“Eek! Xin lỗi!!”

Trong khi hai cô gái kia tiếp tục màn đối đáp đầy khả nghi, Souta chỉ có thể cười khô khốc và lẩm bẩm:

“Ahaha… Được rồi, ghi nhớ: đừng bao giờ đối đầu với lớp trưởng.”

“Souta lúc nào cũng đứng về phía Yacchan. Mình không thể lơ là nữa rồi.”

“Ôi không. Cô ấy lại hiểu lầm nữa rồi…”

Mối quan hệ của họ có lẽ đã thay đổi một chút — nhưng cũng chưa hẳn. Chưa phải bây giờ.

Thở dài, Souta thấy Noa nghiêng sát lại gần, thì thầm vào tai cậu.

 

“Này… cái này chỉ là nói hộ bạn thôi, nhưng──”

 

Ừ. Đúng như dự đoán.

Chuyện này… vẫn chưa kết thúc.

Câu chuyện tình yêu này… mới chỉ vừa bắt đầu thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!