Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 92

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 109

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2292

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Ngoại Truyện – Không Gian Kỳ Lạ (Phần 1)

Ngoại Truyện – Không Gian Kỳ Lạ (Phần 1)

(Khả năng đang viết truyện thì tác thèm lọ nên lòi ra mấy chương này…)

Lạc Vũ Tích bật dậy trong một căn phòng tối om, ngơ ngác nhìn quanh. Mới lúc trước cô còn đang tận hưởng kỳ nghỉ, vây quanh là dàn harem xinh đẹp, thế quái nào giờ lại ở đây rồi.

“Tôi là ai? Đây là đâu?”

“Ồ, tỉnh rồi à…”

Một giọng nói phát ra từ góc phòng làm Lạc Vũ Tích giật bắn mình. Trong ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy một người khác.

“Đây là đâu? Tự nhiên tôi bị dịch chuyển tới cái phòng này!”

“Ái chà, lính mới à. Ngây thơ thật đấy, đến nơi như thế này mà không biết gì. Rồi cô sẽ được nếm mùi đau khổ sớm thôi~”

Lạc Vũ Tích, phát cáu vì giọng điệu mỉa mai của cô gái, định bật lại thì phát hiện trên cổ mình có một chiếc vòng bạc.

“Cái gì đây?!”

“Đây là Không Gian Mộng Cảnh. Còn cái đó là Vòng Cổ Thống Trị. Nhưng mà bị đưa vào đây thì chắc cô cũng là loại phụ nữ tội lỗi đầy mình rồi nhỉ~”

“Tội lỗi đầy mình?”

Lạc Vũ Tích chả hiểu mô tê gì. Cô bước về phía cô gái kia. Hai người nhìn nhau chằm chằm trong im lặng. Lạc Vũ Tích cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với cô gái tóc đen này, như thể họ là những người bạn thất lạc đã lâu.

“Cho tôi hỏi quý danh?”

“Tên tôi là Chu Vũ Hàn, chỉ là một cô gái yếu đuối thôi…”

“Tôi là Lạc Vũ Tích. Sao trông cô tàn tạ thế kia…?”

Lạc Vũ Tích nhìn cô gái, quần áo rách tơi tả, che không nổi thân thể. Chu Vũ Hàn nghe vậy thì òa khóc, nhìn Lạc Vũ Tích.

“Lần đầu hả?”

“Hả?”

Trước khi Lạc Vũ Tích kịp hỏi thêm, cánh cửa mở ra, một cô gái tắm mình trong ánh sáng xanh bước vào. Lạc Vũ Tích nhìn người lạ mặt kia, tự hỏi liệu mình có xuyên không lần nữa không. Cô nhận thấy cô gái tóc đen đang run rẩy.

“Sao thế?”

“Hết giờ giải lao rồi… hức…”

“Hả?”

“Đừng lo, rồi cô sẽ hiểu sớm thôi…”

Chu Vũ Hàn đứng dậy. Cô gái tóc xanh ném cho cô ấy một bộ đồ y tá sexy cùng vớ lưới. Lạc Vũ Tích nhìn mà càng thêm hoang mang.

[Nhanh mặc đồ vào đi, “khách hàng” đang đợi đấy. Họ muốn chơi đùa với chân cô, nên cấm có rụt chân lại đấy nhé…]

“Có thể cho tôi biết hôm nay là ai không…?”

[Đừng lo, hôm nay cô chỉ có một khách thôi, bạn tốt của cô, Tô Bạch Thanh~]

“Không thể… không thể cho tôi nghỉ một ngày sao…?”

Trước sự bàng hoàng của Lạc Vũ Tích, cô gái cô vừa mới gặp, Chu Vũ Hàn, bị cô gái tóc xanh trói lại một cách điêu luyện theo phong cách đầy khiêu khích. Nhìn cô gái thuần khiết, ngây thơ giờ đây khoác lên mình bộ đồ y tá gợi dục và vớ lưới, bị trói gô như một đóa bạch liên hoa bị vùi dập, não Lạc Vũ Tích như bị chập mạch.

“Khoan, chỗ này có hợp pháp không dợ? Khác quái gì lầu xanh đâu!”

[Lính mới à? Có vẻ như cốt truyện ở thế giới của cô cũng bị ngưng lại rồi. Đợi quản lý của cô đi~]

Lạc Vũ Tích vẫn còn ngáo ngơ thì bị nhốt lại vào phòng. Cô đi qua đi lại, tìm đường thoát khác, nhưng lối ra duy nhất là cánh cửa chính.

“Toang rồi, phải té khỏi đây thôi. Mình có dự cảm chẳng lành…”

Cô thử dùng thần thuật, nhưng skill không kích hoạt. Ngay cả chân tay cũng bủn rủn, yếu nhớt như thiếu nữ trói gà không chặt. Dù bình thường cô cũng yếu thật, nhưng giờ cảm giác còn yếu hơn cả lúc chưa xuyên không nữa.

[Mặc đồ vào rồi đi theo ta~]

“????”

Lạc Vũ Tích trân trối nhìn bản sao đen tối của mình đang đứng ở cửa với nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích. Vẻ mặt không thể tin nổi của Lạc Vũ Tích dường như làm ả ta thích thú.

[Ta biết cô khó mà tin được, nhưng giờ không phải lúc để nghi ngờ nhân sinh đâu~]

Lạc Vũ Tích liếc nhìn bộ đồ ma sơ bị ném vào mặt mình. Gọi là “đồ ma sơ” thì hơi xúc phạm tôn giáo. Cái tà váy xẻ lên tận eo, còn phần ngực thì khoét vuông vức, hở hang táo bạo hơn cả bộ đồ thường ngày của cô. Cô xỏ đôi vớ trắng vào, đôi chân ngọc ngà run rẩy bước xuống giường.

“C-Chết tiệt, sao tui lại phải nghe lời ngươi chứ…?”

[Bỏ cuộc đi. Cô có thể là nhân vật chính, nhưng trong không gian này, cô chỉ là đồ chơi cho khách thôi~]

Như bị điều khiển bởi một thế lực vô hình, Lạc Vũ Tích lẽo đẽo theo sau bản sao của mình đến một căn phòng được trang trí xa hoa, ánh đèn mờ ảo tạo nên bầu không khí đầy gợi cảm.

“Đ-Đây là đâu…?”

[Đây là nơi cô sẽ trải qua một đêm tuyệt vời đấy~]

Lạc Vũ Tích “bóng tối” đóng sầm cửa lại, để Lạc Vũ Tích bơ vơ trong phòng. Cô cảnh giác nhìn quanh, rồi bất ngờ bị đẩy một cái, cơ thể yếu ớt ngã nhào xuống giường.

“Đẩy cái là ngã luôn. Người kia nói đúng thật, đêm nay mình sẽ có một giấc mơ tuyệt vời đây~”

“Ủa?”

Lạc Vũ Tích quay lại và thấy Vũ Khả Khả, mái tóc và đôi mắt màu tím nhạt quen thuộc, vẻ ngoài thường ngày cute hột me giờ đây lại quyến rũ lạ thường dưới ánh đèn mờ ảo.

“Tiểu! Tiểu Vũ!”

“Giấc mơ này chân thật ghê. Chị Vũ Tích lúc nào cũng xinh đẹp hết á~”

“Khoan! Đây không phải mơ! Chị là hàng thật! Hàng auth đó!”

Xoẹt!!!

Tiếng vải rách khiến Lạc Vũ Tích nhìn Vũ Khả Khả, người đang liếm môi, ánh mắt lóe lên tia nhìn của thú săn mồi, ngồi bên mép giường, vuốt ve đôi chân mang tất của Lạc Vũ Tích, hít hà mùi hương của cô.

“Giấc mơ này ngon thật đấy~ Em luôn muốn làm thế này, đè chị xuống, xé toạc quần áo chị ra, và thưởng thức mùi hương của chị~”

“Ti-Tiểu Vũ, em làm cái gì thế? Đây không phải mơ! Chị là thật! Thật mà!”

“Có cả cốt truyện nữa hả? Cũng được đấy chứ. Eo của chị đẹp quá, thon thả và trắng muốt~”

“Từ từ đã nào!!”

Vũ Khả Khả cởi phăng cúc áo của bộ đồ ma sơ thiếu vải, để lộ bộ ngực của Lạc Vũ Tích đang nảy lên đầy mời gọi. Lạc Vũ Tích vùng vẫy, nhưng cô đâu phải đối thủ của Vũ Khả Khả. Thấy cô phản kháng, nhỏ cười nhếch mép và vỗ mạnh vào ngực cô.

“Á! Đau!”

“Đồ ăn mà cứ ngọ nguậy thì sao mà xơi? Phạt chị nè~”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!