Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15116

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23133

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 9 - Phù Thủy Vô Danh

Chương 9 - Phù Thủy Vô Danh

Sáng hôm sau, Lạc Vũ Tích lờ đờ tỉnh dậy, cảm giác xương cốt như bị rút sạch, người mềm như bún. Cô không thể tin là mình vẫn còn sống sót qua kiếp nạn này. Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ mở ra, Linh Sương trong bộ đồ nữ tu chỉnh tề bước vào.

"Chị Vũ Tích, chị dậy rồi hả! May quá, làm em lo sốt vó! Không ngờ chị lại 'yếu' thế..."

"Đã là sáng hôm sau rồi sao? Bị 'hành' cả ngày trời, ai mà chả kiệt sức..."

Lạc Vũ Tích thở dài, kinh hãi trước tác dụng phụ khủng khiếp của việc hóa thành phù thủy. Thôi dẹp cái việc nhẹ lương cao ở nhà thờ đi, cô cần phải lên Tổng bộ nộp đơn từ chức, lãnh lương hưu rồi kiếm chỗ nào đó trốn biệt tăm biệt tích. Chứ lỡ Alice mà thức tỉnh nữa thì cô có mà "đăng xuất" sớm.

"Sáng hôm sau nào cơ? À, chị ngất xỉu suốt, toàn là em 'vận động' thôi. Tính ra là ba ngày rồi đó..."

"????"

Lạc Vũ Tích vốn tưởng thể lực phù thủy trâu bò lắm, nhưng câu nói của Linh Sương làm cô vỡ mộng toàn tập. Hóa ra cô đã bị... "xài chùa" suốt ba ngày liền trong lúc bất tỉnh nhân sự. Ngay cả lúc "sập nguồn" cũng không được tha.

"Khoan đã?! Ba ngày này...?"

"Em chỉ nghỉ giải lao uống miếng nước thôi. Em liên tục truyền ma lực cho chị mà, chị Vũ Tích, nên chắc cũng không ảnh hưởng gì đâu. Tối qua em mới bình tĩnh lại được đó..."

Nghe đến đây, Lạc Vũ Tích lập tức tung chăn lên. Nhìn cái body "hoa gấm" (chi chít dấu vết) của mình mà cô thấy đau đầu kinh khủng. Rồi ngước lên nhìn cái mặt tỉnh bơ của Linh Sương, cô phải cố nén cái ham muốn đấm cho nó một phát.

"Chậc, bộ đồ nữ tu thường sao mà che nổi cái đống 'chiến tích' này giờ!"

Lạc Vũ Tích nhìn đôi chân vốn trắng nõn nà giờ đỏ lựng vết cắn. Cái váy xẻ tà cao tận hông kia mà mặc ra đường thì lộ hàng chắc luôn. Còn ngực cô nữa... dù bất tỉnh nhưng cô thừa biết chỗ đó cũng chả được tha đâu.

"Chị Vũ Tích, em xin lỗi. Em không biết sao tự nhiên mình lại biến thành phù thủy rồi làm mấy chuyện tồi tệ đó với chị..."

Linh Sương cúi gằm mặt như đứa trẻ làm sai sợ bị phạt. Lạc Vũ Tích vẫn đang phân vân có nên bỏ của chạy lấy người hay không, nhưng nhìn cái dáng vẻ đáng thương đó, cô lại day day thái dương bất lực.

"Trong game, cũng vì mình bỏ rơi Linh Sương sau khi ẻm hóa phù thủy nên nó mới hắc hóa rồi biến mình thành tượng băng. Thôi thì, gạo đã nấu thành cơm. Chắc giờ nó không giết mình đâu nhỉ...?"

Lạc Vũ Tích xua tay ra hiệu tha thứ. Cô đứng dậy đi tới tủ quần áo, lôi ra một bộ đồ nữ tu khác. Khác với bộ đồ sexy thường ngày, bộ này không có tất lưới hay xẻ tà cao chót vót. Đây là bộ "Váy Cấm Dục", váy dài tới mắt cá chân, đi kèm bốt cao cổ che kín bắp chân, thậm chí cổ áo cũng cao kín mít.

"Nhìn thì hơi bó buộc, nhưng hết cách rồi. Mặc bộ bình thường kia ra đường người ta soi chết..."

Linh Sương đứng nhìn Lạc Vũ Tích thay đồ mà không hề có chút ý tứ tránh mặt nào, đặc biệt tia chằm chằm vào cái eo thon và vòng một nảy nở kia. Cô bé cảm thấy lưỡi mình vẫn chưa thỏa mãn. Thấy Lạc Vũ Tích khoác lên người bộ Váy Cấm Dục, ý nghĩ rằng lớp vải kia đang che giấu một cơ thể đầy ắp những dấu vết do chính mình tạo ra khiến cô bé nắm chặt tay đầy phấn khích.

"Coi như xí xóa vụ này nha. Dù sao em cũng bị ép buộc. Nhưng cấm có lần sau đấy!"

"Dạ?"

Linh Sương hơi khựng lại khi nghe thấy điều đó. Nhưng Lạc Vũ Tích mặc kệ. Dù Linh Sương làm mấy chuyện đó trong vô thức, nhưng Lạc Vũ Tích đã thấy rõ cái sự "hai mặt" của con bé. Ai mà biết được nó có tỉnh lại giữa chừng rồi tranh thủ lợi dụng lúc cô ngất xỉu để trục lợi hay không?

"Không được, lần này tuyệt đối không được mềm lòng. Một lần quất ba ngày, bố ai mà chịu nổi...?"

Lạc Vũ Tích vừa thầm than vãn vừa vịn tường đứng dậy, chân cẳng vẫn còn run lẩy bẩy. Ngược lại, Linh Sương trông khỏe re, thậm chí còn phơi phới ra mặt. Và chẳng hiểu sao, sau khi thức tỉnh phù thủy, con bé dường như cao lên thì phải.

"Ảo giác chăng...?"

"Chị cần em giúp không, chị Vũ Tích?"

Lạc Vũ Tích nhìn Linh Sương đang tiến lại gần. Trước đây con bé chỉ cao đến ngực cô, giờ thì đã cao ngang ngửa, thậm chí nhỉnh hơn cô một chút. Lạc Vũ Tích thấy cay cú vô cớ.

"Đừng có qua đây! Chị tự lo được..."

"Ồ..."

Lạc Vũ Tích đã nói thế thì Linh Sương cũng không ép. Dù sao cô bé cũng đã "lời to" rồi. Chọc giận Lạc Vũ Tích thêm nữa có khi phản tác dụng. Lạc Vũ Tích cũng nghĩ vậy. Linh Sương vừa mới thức tỉnh, nếu thân thiết quá mức hoặc để lộ ý định bỏ trốn, khéo cô lại bị biến thành tượng băng trưng bày mất.

"Cái mô tê gì thế này... người ta xuyên không lập harem, còn mình nằm trong harem của người ta, lại còn nơm nớp lo đột tử..."

Việc Linh Sương thức tỉnh sớm khiến Lạc Vũ Tích nhận ra mình không thể nhởn nhơ chơi bời suốt 5 năm được. Cốt truyện gốc có thể đã thay đổi, cô cần thu thập thông tin gấp, nếu không thì "tạch" lúc nào không hay.

"Nhớ không nhầm thì trong nhà thờ có cái thư viện. Dù mang tiếng trạch nữ nhưng bà đây cũng từng là học bá đó nha!"

Lạc Vũ Tích lết đôi chân bủn rủn rời khỏi phòng ngủ, vừa đi vừa vịn tường mò đến thư viện. Linh Sương nhìn theo bóng lưng cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lôi từ gầm giường ra một cái hũ thủy tinh. Nhìn những tinh thể băng kết tinh bên trong, cô bé không giấu nổi vẻ hân hoan. Đây là bằng chứng cho sự gắn kết sâu sắc giữa cô và Lạc Vũ Tích.

"Không ngờ chị ấy tỉnh nhanh thế, suýt nữa thì không kịp giấu cái này đi. Chị ấy mà biết nguyên liệu làm ra nó là gì chắc vứt đi mất~"

Lạc Vũ Tích hiện tại chả quan tâm đến mấy hành động lén lút của Linh Sương. Đến thư viện, chân cô cuối cùng cũng hồi phục chút sức lực. Cô thầm rủa xả trong bụng, không biết con bé Linh Sương dùng bao nhiêu lực mà đến cả đôi chân mang tất của cô cũng thấy là lạ.

"Xem nào, có cuốn sách nào hữu dụng không..."

Cẩm nang tự kỷ luật của ma sơ

Lịch sử tình trường của các Giáo Hoàng đời trước

100 cách khen ngợi Nữ thần

………

"Mấy cuốn sách tào lao gì thế này! Thư viện to tổ chảng mà không có lấy một cuốn ra hồn sao?!"

Lạc Vũ Tích nhìn đống sách lộn xộn mà ngán ngẩm. Đột nhiên, ánh mắt cô bị thu hút bởi một cuốn sách bìa đen sì. Cô rút nó xuống và nhìn tiêu đề:

Lịch Sử Phù Thủy

"Cuốn này... chẳng phải Giáo Hội và Phù Thủy là kẻ thù không đội trời chung sao? Tại sao lại có sách về phù thủy ở đây...?"

Lạc Vũ Tích nhìn cái bìa đen thui và ba chữ tỏa ra ma lực kia, cảm giác như mở cuốn sách này ra là mở ra tri thức cấm kỵ. Và khi nhìn thấy tên tác giả, cô càng thêm sửng sốt.

"Phù Thủy Vô Danh... Rossetti..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!