Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25814

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 12 - Một loại tình yêu kỳ quái

Chương 12 - Một loại tình yêu kỳ quái

Lạc Vũ Tích dành thời gian trong phòng xưng tội để làm "tổng đài tư vấn tình cảm" cho người khác. Nhưng cứ mỗi người được cô tư vấn xong đi ra, trời lại càng tối dần. Mặc dù thi thoảng có người mang thú cưng đến nhờ hồi sinh, cô cũng chỉ có thể nặn ra một nụ cười công nghiệp méo xệch.

"Nếu mình chuồn trước khi trời tối thì chắc là thoát được... nhỉ?"

Lạc Vũ Tích nhìn lọ thuốc trên tay. Linh Sương bên ngoài vẫn tỏ ra bình thường, nhiệt tình giúp đỡ những người đến nhà thờ, cứ như thể mọi chuyện trước đó chỉ là ảo giác của Lạc Vũ Tích. Nhưng cô thừa biết, dù cái giao diện bên ngoài y hệt nhau, nhưng cái hệ điều hành bên trong con bé đã update lên phiên bản ác quỷ rồi.

"Giờ mà bỏ trốn thì kiểu gì cũng bị gank cho xem..."

Lạc Vũ Tích thở dài, phân vân không biết nên chợp mắt một tí hay là lên mạng tra cứu xem tư thế nào thì đỡ đau hơn. Mỗi phút mỗi giây trôi qua trước khi màn đêm buông xuống đều là cực hình. Trong khi đó, Linh Sương, những lúc không ai để ý, lại ném về phía Lạc Vũ Tích những ánh nhìn chiếm hữu đầy ẩn ý.

"Hóng tới tối nay ghê~"

Ở một nơi khác, trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, Alice tức giận ném mạnh ly rượu vang đỏ đầy ắp vào tường. Đôi mắt đỏ thẫm của cô ả trông đầy mị hoặc, và một luồng khí huyết sắc tỏa ra xung quanh.

"Lại đến kỳ khát máu rồi sao? Mẹ kiếp! Sao chu kỳ càng ngày càng ngắn vậy? Chắc chắn là do máu của con nhỏ đó quá ngọt...!"

"Alice?"

Isabelle xuất hiện ở cửa. Thấy Alice có vẻ đang kiềm chế điều gì đó, cô ta lập tức hiểu ra cô em gái cưng của mình đang đến cơn khát máu, liền lao tới ôm chầm lấy Alice một cách dịu dàng.

"Không sao đâu, có chị ở đây rồi~"

"Cút đi!"

"Á!"

Alice chẳng hề cảm kích trước cái ôm bất ngờ của Isabelle, thẳng tay đẩy mạnh cô ta ra. Isabelle ngã xuống đất nhưng không hề giận dữ. Cô ta chỉ đơn giản đứng dậy, từ từ kéo áo lệch vai xuống, phơi bày làn da trắng ngần trước mặt Alice.

"Tới đi, chị có thể chịu đựng mọi thứ Alice làm mà~"

Nhìn bờ vai trần của Isabelle, răng nanh của Alice dài ra không kiểm soát. Trong mắt cô ả, Isabelle lúc này trông như một chiếc bánh kem ngon lành. Nhưng dù cảm giác thèm khát máu đang dâng trào, Alice vẫn không lao tới.

"Biến đi! Ai thèm cắn cô chứ?!"

"Ồ? Đúng rồi ha... em gần như mất kiểm soát hoàn toàn rồi, thế mà vẫn không cắn chị. Đây chính là tình yêu Alice dành cho chị, đúng không nào~?"

"Cô lúc nào cũng nhét chữ vào mồm tôi... Làm sao tôi có thể yêu cô được? Tởm lợm..."

"Đúng là đứa em gái Tsundere đáng yêu của chị~"

Isabelle gật đầu như thể cô ta hiểu Alice rõ lắm. Sau đó, cô ta lấy một ly rượu từ tủ bên cạnh đặt lên bàn. Chậm rãi tháo đôi găng tay trắng ra. Không phải là đôi bàn tay ngọc ngà, mà cả hai tay đều quấn đầy băng gạc, lấm tấm những vết máu đỏ.

"Nhưng mà dù có dỗi thì cũng phải kiềm chế cơn khát máu chứ..."

Isabelle từ từ tháo băng gạc ra. Bên dưới lớp vải là đôi bàn tay chi chít sẹo. Cô ta chọc thủng ngón trỏ tay trái, để máu nhỏ từng giọt vào ly rượu trên bàn.

"Hôm nay dùng máu tay trái vậy. Tay phải còn phải để ký giấy tờ nữa~"

"..."

Nhìn Isabelle tự hành hạ bản thân, nhìn đôi bàn tay lẽ ra phải lướt trên phím đàn piano và được chăm sóc kỹ lưỡng nay lại đầy thương tích như tù nhân bị tra tấn, Alice không hề tỏ ra thương cảm. Thay vào đó, sự ghê tởm trong mắt cô ả vẫn y nguyên.

"Chỉ cần Alice uống máu chị~ dòng máu của chúng ta sẽ hòa quyện bên trong em, em gái à~ Khoảnh khắc đó, chúng ta sẽ là một gia đình trọn vẹn~"

Một vẻ điên cuồng hiện lên trên khuôn mặt vốn dịu dàng của Isabelle. Alice ghê tởm lùi lại một bước. Thấy ly rượu đã đầy máu, Isabelle với khuôn mặt tái nhợt, mặc kệ đôi bàn tay rỉ máu, bưng ly rượu đỏ thẫm đưa tới trước mặt Alice.

"Nào, đây là tình yêu của chị nè~~"

"Tởm lợm..."

"Hả?"

Alice chỉ thốt ra hai từ đó, rồi hất văng ly rượu trên tay Isabelle một cách phũ phàng. Máu đổ lênh láng ra sàn. Alice liếc nhìn vệt máu dính trên tay mình rồi đưa lên liếm thử.

"Nhạt như nước ốc..."

Với vẻ mặt nhăn nhó như vừa ăn phải bả, Alice vớ lấy tờ khăn giấy lau sạch vết máu còn sót lại trên tay. Trước khi Isabelle kịp phản ứng, Alice nén cơn khát máu xuống, đẩy cô ta sang một bên.

"Tôi đi tìm loại máu mà tôi thích đây. Đừng có làm phiền tôi..."

"Khoan! Đợi đã!"

Isabelle lúc này mới hoàn hồn, dang tay chặn đường không cho Alice rời đi. Cô ta dường như chẳng bận tâm việc Alice coi máu mình như rác rưởi.

"Em không được rời khỏi tổ ấm của chúng ta! Em sẽ bị phát hiện là quỷ—"

"Nực cười, cái chỗ này mà là nhà của tôi sao?"

Alice phớt lờ nỗ lực ngăn cản của Isabelle. Isabelle chỉ vỗ tay một cái, căn phòng trống trải ngay lập tức tràn ngập lính canh mặc giáp sắt.

"Chị sẽ không để em rời xa chị đâu!! Tha thứ cho chị nhé, chị yêu em~"

Isabelle mỉm cười điên dại. Alice nhìn người chị gái tự cho mình là đúng, nhân danh tình yêu để giam cầm cô trong căn phòng rộng lớn này. Cơn khát máu của cô vốn chỉ cần ít máu động vật là giải quyết được, lại bị Isabelle biến thành cơ hội để ép cô uống máu mình, tất cả chỉ vì cái gọi là "tình yêu". Ánh mắt Alice trở nên lạnh lẽo. Trong đầu cô chỉ còn hai chữ:

"Phiền phức... Chết đi..."

"Vậy nên nghe lời chị, đừng đi ra ngoài, nhé~?"

Alice chỉ trừng mắt nhìn Isabelle với đôi mắt đỏ thẫm. Isabelle cảm thấy như bị đâm ngàn nhát dao, tim như bị móc ra ngoài. Cô ta toát mồ hôi lạnh. Khi nhận ra đó chỉ là ảo giác, thì Alice đã biến mất tăm.

"Chị không giết em, Alice~ Đây chính là tình yêu của chị dành cho em~”.

Alice, lúc này đã ở cách xa căn biệt thự, dùng khăn tay lau cái tay vừa chạm vào Isabelle với vẻ ghê tởm, rồi ném thẳng vào thùng rác ven đường. Ngước nhìn về phía nhà thờ ở đằng xa.

"Quả nhiên, mùi hương ngọt ngào nồng nàn thật, đứng ở đây cũng ngửi thấy rồi~"

Trở lại nhà thờ, Lạc Vũ Tích đang bôi thuốc lên người bỗng rùng mình một cái, cảm giác như có ai đó đang nhắc đến mình.

"Thời tiết dạo này thất thường thế nhỉ, tự nhiên lạnh hết cả sống lưng? Mà thôi kệ, chả quan trọng. Phải tính xem tối nay đối phó thế nào đây. Chắc không thể nào đen hơn được nữa đâu nhỉ..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!