Chương 73 - Đối thủ nguy hiểm
Alice thong thả ngồi trên ghế sofa, ngửa cổ uống cạn ly chất lỏng màu đỏ trong một hơi. Mùi máu tanh nồng nặc khiến ngay cả những kỵ sĩ giáp bạc cũng phải nhíu mày. Alice cũng nhăn mặt, vẻ như ghê tởm lắm.
“Sau khi nếm qua mật ngọt, thì ngay cả thứ nước vô vị này cũng khó nuốt trôi...”
“Dù cô có nói thế, tui cũng không cho cô cắn nữa đâu.”
Lạc Vũ Tích chống hông, nhìn Alice đầy đắc thắng. Nhớ hồi cô chân ướt chân ráo mới đến thế giới này, gia tài chỉ có mỗi cái nhan sắc, Alice đã coi cô như bịch máu dự phòng, thích là lôi ra cắn, đau muốn chết.
“Đây là mụ phù thủy ngươi nói đấy à? Khí thế, áp lực, thậm chí cả ma lực cũng bé tí teo...”
Vitonena lại gần soi mói Alice. Dù có răng nanh nhọn hoắt và đôi mắt đỏ thẫm, nhưng lại thiếu đặc điểm cơ bản nhất của Vampire: đôi cánh. Trông còn chẳng giống Vampire hàng xịn, nói gì đến phù thủy.
“Chắc hẳn ngài là Tòa Trinh Khiết, ngài Vitonena nhỉ. Nghe đồn ngài là fan cứng của một tác giả mà chúng tôi đang đầu tư~”
“F-Fan cứng? Ý ngươi là Lão sư Cuồng Cốt, người viết ra tuyệt phẩm Pure love ba triệu chữ trong một năm ấy hả?!”
“Thật sao? Hóa ra ngài biết cô ấy. Gia tộc Lawrence không chỉ đầu tư ngành xuất bản, mà còn sở hữu nhiều tác giả ngài thích lắm đấy~”
Alice búng tay cái tách, người hầu lập tức bưng ra một chồng sách được trang trí lộng lẫy. Mắt Vitonena sáng rực lên. Cô cầm một cuốn lên xem.
“Đây... đây là bản giới hạn của ‘Thánh Nữ, Đừng Mà’, có kèm thẻ bo góc và chữ ký tác giả!”
“Chút quà mọn, xin ngài nhận cho~”
Alice mỉm cười đẩy chồng sách về phía Vitonena đang sướng rên. Nhưng rồi sực nhớ ra thân phận của mình, Vitonena ho khan một tiếng và đứng dậy.
“Ngươi! Ngươi không thể hối lộ ta! Miễn là phù thủy thì quà cáp vô tác dụng! Theo ta về đồn... à nhầm, về Giáo Hội...”
“Tốt lắm, đúng là Giám mục của chúng ta. Tí nữa thì tưởng ngài phản bội rồi chứ~”
Lạc Vũ Tích vỗ vai Vitonena. Dù nhìn mặt bả như sắp bị mua chuộc tới nơi, nhưng trước mặt Đội Cận Vệ, bả không dám nhận hối lộ công khai đâu.
“Chết tiệt, thèm cuốn bản giới hạn có chữ ký đó vãi. Biết thế chả nhận lời giúp Lạc Vũ Tích...”
Vitonena miễn cưỡng lôi còng tay ma pháp ra, định xích Alice lại thì một bóng người bước ra chắn ngang. Lạc Vũ Tích nhìn bóng dáng tóc vàng quen thuộc, Isabelle, vẫn dung mạo đó nhưng gầy gò hơn hẳn.
“Thưa Giám mục, ngài buộc tội em gái tôi là phù thủy chỉ dựa trên lời nói một phía của ma sơ này sao? Không phải hơi hồ đồ quá à...?”
“Phàm là chuyện liên quan đến phù thủy thì thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót. Em gái ngươi chỉ đi theo diện hợp tác điều tra thôi. Nếu không phải phù thủy, bọn ta sẽ xin lỗi...”
Vitonena nói dửng dưng, chả thèm để ý Isabelle vào mắt. So với Alice bị nghi là phù thủy, Isabelle không có chút dao động ma lực nào, thể chất còn yếu hơn người thường, như bông hoa sắp tàn trước gió.
“Bắt người...”
“Rõ!”
Đám kỵ sĩ định lao lên thì đám người hầu lập tức vây quanh Alice, chặn đường không cho qua. Vitonena lườm Isabelle cháy mặt.
“Ý gì đây? Muốn chống đối Giáo Hội à...?”
“Tôi thừa nhận em gái tôi là con lai, nhưng ở Apal điều đó đâu có phạm pháp...”
Isabelle nhìn Vitonena bình tĩnh lạ thường, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi khí thế của cô. Vitonena cười khẩy.
“Nếu ta cứ nhất quyết bắt người thì sao? Ngươi cản được ta chắc?”
Vitonena vừa dứt lời, vảy rồng bắt đầu hiện lên trên làn da. Isabelle thay vì lùi lại, lại bước lên một bước, thái độ không hề giống người thường chút nào. Lạc Vũ Tích thấy tình hình căng thẳng thì lo lắng. Cô chỉ mang Vitonena đến để lấy le, không muốn có đổ máu.
“Thôi thôi, bình tĩnh nào. Tui chỉ muốn mời cô Alice về làm việc chút thôi.”
Nghe Lạc Vũ Tích can thiệp, Vitonena thu hồi sức mạnh. Nhưng Lạc Vũ Tích để ý thấy máu đang rỉ ra qua găng tay trắng của Isabelle. Chỉ đối mặt với khí thế đó thôi cũng đã quá sức chịu đựng với cơ thể người thường của cô ta.
“Được rồi, đã nói rõ ràng thế rồi, không cần còng tay đâu nhỉ? Mời cô Alice đi theo chúng tôi...”
“Tôi từ chối~”
Lời của Vitonena bị cắt ngang bởi sự cự tuyệt nhẹ tênh của Alice. Mắt Vitonena lóe lên tia giận dữ nhưng kìm lại được.
“Tôi chỉ là con lai bình thường, chả việc gì phải hợp tác. Tôi hiếm khi ra khỏi nhà, tự dưng các người đến quy chụp tôi là phù thủy~”
“Ngươi...”
“Luật pháp Apal cấm con lai ở nhà à~?”
“Ngươi!”
“Ở nhà là có tội sao?”
Alice đứng dậy, ném cái ly xuống sàn vỡ tan tành. Tiếng thủy tinh vỡ kéo theo tiếng bước chân dồn dập tiến vào dinh thự. Lạc Vũ Tích và Vitonena quay lại thì thấy Lika, Tòa Hy Sinh.
“Xin lỗi cô Alice vì sự đường đột của Giáo Hội đã làm cô có trải nghiệm tồi tệ...”
“Lika! Cô làm cái quái gì thế?!”
Vitonena trân trối nhìn Lika đi thẳng tới cúi đầu xin lỗi Alice. Lạc Vũ Tích thấy cảnh này, rồi nhìn Isabelle đứng sau Alice và cuối cùng cũng vỡ lẽ.
“Chết tiệt, sao mình lại mắc lỗi sơ đẳng thế này chứ? Lý do Alice khó nhằn trong game không phải vì sức mạnh...”
Lạc Vũ Tích nhìn Isabelle. Dù hồ sơ game bảo là chị em, nhưng tình yêu Isabelle dành cho Alice là chấp niệm bệnh hoạn. Lý do duy nhất khiến Lika can thiệp là vì Isabelle đã sử dụng quyền lực và tầm ảnh hưởng của gia tộc Lawrence.
“Chà, cũng không tệ lắm nhỉ. Nếu vị khách dễ thương của tôi muốn tâm sự, thì có nhiều cách thú vị hơn đấy~”
Alice nhìn xuyên qua hai vị Giám mục, dán mắt vào Lạc Vũ Tích, ánh nhìn săn mồi khiến cô rợn người.
“Nhưng giờ rõ ràng chưa phải lúc. Lần tới tôi sẽ đích thân đến thăm em~”
“Kh-Không cần đâu. Chắc do tôi cảm nhận nhầm món đồ ma pháp nào đó có khí tức phù thủy thôi... Nhầm lẫn, nhầm lẫn...”
Lạc Vũ Tích quay mặt đi. Ngay cả khi có sức mạnh áp đảo, nhưng đối đầu với gia tộc Lawrence giàu nứt đố đổ vách bằng vũ lực là hạ sách.
“Thôi thì mình cứ đưa địa chỉ của nhỏ cho Đội Cận Vệ Hoàng Gia Vampire rồi để bọn họ tự xử...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
