Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 99

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 34 - Cho ta vào xem thử

Chương 34 - Cho ta vào xem thử

Trong thánh đường rộng lớn, tượng Nữ thần đứng sừng sững ở trung tâm, bao quanh là những tín đồ sùng đạo. Nguyệt Hoa Phong Vân đi qua sảnh chính, bước vào một căn phòng nơi mười một bóng đen đang đứng trên bục cao nhìn xuống cô.

"Chỉ một nhiệm vụ trinh sát đơn giản mà tốn nhiều thời gian thế sao...?"

"Ta đã bảo rồi, một Giám mục mới nhậm chức thì làm được tích sự gì..."

"Im lặng. Trận chiến ác liệt này là do nội bộ Phù Thủy lục đục gây ra. Chúng ta cần thêm thông tin."

Nguyệt Hoa Phong Vân còn chưa kịp báo cáo đã bị đám người này làm cho khó chịu, cô ném thẳng túi thông tin về phía họ.

"Hừ, một lũ chỉ huy bàn giấy trốn chui trốn nhủi ở Tổng bộ thì có tư cách gì mà chỉ trích ta. Thứ các người cần đây...!"

Cô ném cái túi xuống đất rồi hậm hực bỏ đi. Một trong những bóng đen, người phụ nữ có thân hình bốc lửa, cười khúc khích.

"Thiệt tình, đã bảo các người đừng có bàn tán trước mặt con bé rồi mà. Làm nó dỗi rồi kìa~"

"Đấu đá nội bộ bị cấm giữa 12 Giám mục. Cô đang phạm luật đấy..."

Nguyệt Hoa Phong Vân tức tối rời khỏi sảnh, ngồi phịch xuống ghế bên ngoài. Cô đã vội vã hoàn thành nhiệm vụ, thế mà bọn họ vẫn chê cô chậm chạp. Cô thậm chí còn cứu được ma sơ bị bắt cóc. Nhiệm vụ thành công mỹ mãn thế còn gì.

"Mấy ả đó phiền chết đi được! Có cơ hội bà đây đấm cho mỗi đứa một trận!"

Nguyệt Hoa Phong Vân ngả người ra sau ghế. Nhớ lại tàn dư của trận chiến giữa các Phù Thủy, áp lực kinh hoàng đó khiến máu trong người cô như đông cứng lại.

"Vị Tòa Thương Xót tiền nhiệm đã chết dưới tay một Phù Thủy ở cấp độ đó..."

Dù danh xưng "Giám mục" nghe oai phong lẫm liệt, nhưng nhiệm vụ của họ với tư cách là thành viên cấp cao của Giáo Hội là phải đối đầu với những Phù Thủy cấp cao khi xung đột nổ ra. Nguyệt Hoa Phong Vân vốn tự tin vào khả năng của mình, nhưng sau khi chứng kiến sức mạnh có thể thay đổi địa hình đó...

"Làm sao chúng ta có thể đánh bại những con quái vật như thế chứ?!"

Nguyệt Hoa Phong Vân day day vầng trán đang đau nhức, bắt đầu nghi ngờ sức mạnh của chính mình. Mà đâu chỉ có một Phù Thủy. Cô bắt đầu suy tính cách để đánh bại chúng.

"Bực mình quá. Phải đi đâu đó cho khuây khỏa mới được..."

Cô đứng dậy. Chẳng hiểu sao, hình ảnh cô ma sơ tóc hồng cứ hiện lên trong tâm trí cô, nhất là sau khi cô quyết định "đi đâu đó". Vẻ mặt cầu xin yếu ớt của cô ma sơ đó cứ lởn vởn trước mắt.

"Có lẽ mình nên đến đó... cô ta thoát khỏi tay Phù Thủy, biết đâu mình thu thập được chút thông tin. Đúng rồi, đi thu thập thông tin!"

Trong khi đó, Lạc Vũ Tích nhìn ngôi nhà thờ quen thuộc mà suýt rớt nước mắt vì hạnh phúc. Sau trải nghiệm kinh hoàng đó, có cho vàng cô cũng không dám bước chân ra khỏi phòng, đừng nói là đi công tác. Lầu xanh Tinh Linh chưa đi được, Nữ Hoàng Elf chưa gặp được, lại suýt bị con mụ Phù Thủy Succubus chết tiệt bán cho mấy bà già biến thái.

"Đây là Tổng bộ Giáo Hội sao? Trông còn tàn tạ hơn cả Hội Đấu Giá Phù Thủy ấy nhỉ~"

"Tất nhiên là không rồi. Đây coi như là nhà của chị..."

Xung đột thường xuyên xảy ra ở Hội Đấu Giá Phù Thủy, nên địa điểm tổ chức thường được làm đơn giản, ngoại trừ khu vực chứa hàng hóa. Bị phá thì xây lại cái một. Linh Sương mệt mỏi đi lên lầu nghỉ ngơi.

"Đừng gọi em dậy vì bất cứ chuyện gì nhé. Vết thương của em vẫn chưa lành hẳn đâu..."

Linh Sương rời khỏi sảnh chính. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả tò mò nhìn ngó xung quanh. Lạc Vũ Tích thầm nghĩ: Cái nhà thờ bé tẹo của mình giờ chứa chấp tận ba Phù Thủy. Cảm giác mình giống cô giáo mầm non hơn là ma sơ.

"Haizz, mệt mỏi quá đi. Ước gì có một đại tỷ đến an ủi trái tim bị tổn thương này..."

Cốc, cốc, cốc!!

Vừa bước tới cửa nhà thờ thì có tiếng gõ cửa. Lạc Vũ Tích xoa cái đầu đang đau như búa bổ, lôi Vân Khả Khả xuống khỏi tượng Nữ thần, rồi bế Vũ Khả Khả đặt vào ghế ngồi trong sảnh.

"Chắc là tín đồ đến cầu nguyện thôi. Hai đứa liệu hồn mà ngoan ngoãn, không là chị không dẫn đến Tổng bộ đâu đấy..."

"Dạ!"

Lạc Vũ Tích thở dài mở cửa. Một chiếc mũ chóp cao màu trắng quen thuộc đập vào mắt cô. Cô nhìn xuống và thấy vị Giám mục tóc đen, Nguyệt Hoa Phong Vân, đang đứng đó với vẻ mặt đắc ý, hai tay chống hông.

"Với tư cách là cấp trên, ta đến kiểm tra trạng thái tinh thần của cô đây. Có thấy cảm động không nào~?"

Lạc Vũ Tích nhìn Nguyệt Hoa Phong Vân, người thấp hơn cô nửa cái đầu. Dù chiều cao không hẳn là loli, nhưng cái màn hình phẳng kia chắc chắn xếp cô ta vào nhóm đó.

"Này, cái ánh mắt đó là sao hả! Ta là cấp trên của cô đấy!"

"Xin lỗi, xin lỗi... nhưng chẳng phải vùng biên giới phía nam không thuộc quyền quản lý của Tòa Thương Xót sao...?"

"Cấp bậc ta vẫn cao hơn cô. Tránh ra, ta nói nãy giờ mà cô không định mời ta vào à!"

Nguyệt Hoa Phong Vân lườm cô ma sơ. Đường đường là cấp trên, thế mà con nhỏ ma sơ lẳng lơ không biết xấu hổ này dám chống đối cô. Nhưng quả không hổ danh là ma sơ được đám Phù Thủy thèm khát, bộ đồ này đúng là hết nước chấm.

"Nhưng đây chỉ là nhà thờ nhỏ, tôi không có gì để tiếp đãi ngài đâu, thưa Giám mục... Ngài có việc gì cần không...?"

Lạc Vũ Tích vốn định mời vào, nhưng giờ với cặp song sinh Phù Thủy lù lù trong sảnh chính, cho Giám mục vào chẳng khác nào dẫn cọp vào hang cừu. Linh Sương cũng đang nghỉ ngơi trên lầu. Đầu óc Lạc Vũ Tích nhảy số liên tục tìm cách tống khứ Nguyệt Hoa Phong Vân đi.

"Cô nhất quyết không cho ta vào. Cô đang giấu giếm cái gì phải không...?"

"Tất nhiên là không rồi! Nhà thờ bé tẹo này thì giấu được cái gì chứ? Nếu không còn việc gì khác, hay là Giám mục quay lại sau nhé~!"

Nguyệt Hoa Phong Vân khựng lại. Cô đời nào dám nói mình dịch chuyển từ Tổng bộ tới chỉ vì muốn gặp Lạc Vũ Tích. Cô vội lấy ra một thiết bị dò tìm hình đĩa, thầm may mắn vì đã mang theo nó.

"Cô bị Phù Thủy bắt cóc rồi tự trốn thoát. Hiểu rõ tính cách bọn chúng, chúng sẽ không buông tha cô dễ dàng đâu. Nên ta sẽ đặt thiết bị dò tìm này ở trung tâm nhà thờ..."

Tim Lạc Vũ Tích nhảy lên tận họng. Cô không biết phạm vi của cái máy này. Nếu Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả trong sảnh chính bị phát hiện thì coi như xong phim.

"Phù Thủy nhìn bề ngoài y hệt người thường, ngoại trừ phần lớn Thần Thoại Chủng, chỉ có thiết bị dò tìm mới nhận diện được chúng..."

Nguyệt Hoa Phong Vân định lấy cớ lắp thiết bị để vào nhà thờ, nhưng Lạc Vũ Tích lại chặn đường lần nữa. Nguyệt Hoa Phong Vân ngước nhìn Lạc Vũ Tích, thầm may mắn vì phanh kịp, không thì đã đụng trúng... tâm hồn to bự của cô ta rồi.

"Để tôi tự lắp cho. Chuyện nhỏ thôi mà, không cần làm phiền Giám mục đâu~"

"Chắc chắn cô đang giấu cái gì đó! Tránh ra, cho ta vào xem thử!"

"Khoan đã, không được!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!