Chương 33 - Lạc lối ở Thiên Đường
Lạc Vũ Tích nhìn ra cửa sổ, mắt chữ O mồm chữ A trước cảnh vật Thần Giới, nơi mà cả Giáo Hội dành cả đời để vươn tới, còn cô thì lại đặt chân đến quá dễ dàng. Cô đóng cửa sổ lại, nhận ra cái cảnh đẹp mê hồn này cũng chả giúp mình hồi sinh nhanh hơn tẹo nào.
“Không ngắm cảnh nữa hử~?”
“Á!! Hết cả hồn! Nữ Thần à, Người đi lại phát ra chút tiếng động không được sao...?”
Lạc Vũ Tích giật bắn mình vì cô gái xuất hiện lù lù sau lưng. Không chỉ im re mà cứ như kiểu tốc biến ấy. Nhưng khi nhìn thấy đĩa bánh ngọt trên tay cô ấy, sự khó chịu của Lạc Vũ Tích bay biến sạch bách. Bánh ngọt thần thánh đâu phải thứ người thường có cửa mà ăn.
“Ta mang chút đồ ăn vặt cho con đỡ chán nè~”
“Huhu, Người tốt quá, Nữ Thần ơi. Không ngờ chết rồi mà con vẫn được ăn bánh ngọt...”
“Mấy cái bánh thôi mà. Ăn đi. Chán thì bảo ta, ta đổi món khác cho~”
Lạc Vũ Tích cắn một miếng, vị ngọt ngào ngay lập tức đánh gục vị giác của cô. Mùi sữa thơm lừng và vị ngọt của nguyên liệu lạ lẫm nào đó tràn ngập khoang miệng. Cô nàng dính thính ngay tắp lự.
“Ưm... cái này ngon nhức nách~”
“Nếu mệt thì con cứ nằm xuống giường nghỉ ngơi. Chỉ cần rung cái chuông này, trà mới pha sẽ tự hiện ra~”
Cô gái làm mẫu, rung chiếc chuông trên bàn. Một bộ ấm trà tinh xảo xuất hiện. Lạc Vũ Tích tự rót cho mình một cốc chất lỏng trắng đục, nhìn như sữa mà uống vào lại có vị trà đen.
“Ảo vãi!”
“Thần Giới còn nhiều cái mới lắm. Con cứ trải nghiệm tẹt ga trước khi hồi sinh đi~”
Cô gái vỗ tay, và bốn năm em gái xinh tươi có cánh cùng vòng hào quang trên đầu bước vào phòng. Lạc Vũ Tích nhìn mà ngáo ngơ luôn.
“Đây là các thiên sứ của ta. Họ sẽ chăm sóc con tận răng~”
“T-Thế thì phiền quá! Người đã giúp con hồi sinh rồi mà!”
Mồm thì chối đây đẩy, nhưng mắt Lạc Vũ Tích dán chặt vào mấy em thiên sứ ngọt nước. Dù trong game có thiên sứ, nhưng họ hiếm khi xuất hiện, và thường là thiên sứ sa ngã hoặc bán thiên sứ sinh ra từ sự kết hợp giữa người và thiên sứ.
“Mình không ngờ được gặp thiên sứ 'hàng auth' luôn!”
Chưa để Lạc Vũ Tích nói hết câu, Nữ Thần đã kéo cô xuống giường và tặng ngay một cái gối đùi. Cảm giác mềm mại từ da thịt và mái tóc của Nữ Thần đúng là gây nghiện. Các thiên sứ vây quanh, bóp chân bóp vai, bóc nho đút tận miệng cô. Lạc Vũ Tích cảm giác sướng như vua chúa.
“Nữ Thần, t-thế này thì hơi quá...!”
Lạc Vũ Tích ngồi dậy, suýt chút nữa là chìm đắm trong sự sung sướng này. Ban đầu cô cứ tưởng Nữ Thần chỉ tốt bụng thôi, ai ngờ phục vụ đến mức này thì hơi lố.
“Con không thích à? Gối đùi của ta khó chịu sao? Hay thiên sứ của ta chưa đủ ngon~?”
“K-Không phải thế... chỉ là...”
Lạc Vũ Tích không thể ghét nổi, cô nàng sắp nghiện đến nơi rồi. Nữ Thần thấy vẻ mặt bối rối của cô, bèn đứng dậy thì thầm vào tai:
“Nếu không ghét, sao không tận hưởng đi nào~?”
“!!!”
“Đùa tí thôi, đùa tí thôi. Nếu con không thích thì ta không ép. Ta chỉ muốn con xả hơi chút thôi~”
Nữ Thần phất tay, đám thiên sứ ngoan ngoãn xếp thành hàng. Cô bước về phía cửa.
“Ta đi chuẩn bị hồi sinh cho con đây. Tốn chút thời gian đấy, cứ thư giãn đi, không sao đâu~”
Lạc Vũ Tích thở phào nhìn theo bóng lưng cô rời đi. Chỉ một cái chạm nhẹ của Nữ Thần cũng làm người ta say đắm. Đây chính là đấng tạo hóa đã tạo ra mình sao.
“Sợ vãi chưởng, suýt nữa là mất kiểm soát rồi. May mà mình đã trãi qua khóa tu tâm đặc biệt...”
Lạc Vũ Tích nhìn đám thiên sứ, chân dài miên man, da trắng bóc, trông cực kỳ mời gọi. Cô cảm thấy khô cả họng.
“Chắc Nữ Thần chỉ tốt bụng thôi. Xả hơi một tí tẹo chắc không chết ai đâu...”
Lạc Vũ Tích đứng dậy, tiến về phía các thiên sứ. Trong khi đó, Nữ Thần, người chưa đi đâu xa, đang quan sát qua một quả cầu pha lê. Cái bóng trắng bên trong chính là Phù Thủy Thời Gian, kẻ đã "xiên" Lạc Vũ Tích.
“Lũ phù thủy này đôi khi cũng được việc phết nhỉ. Mấy nhân tố bất ổn đã được kiểm soát. Vở kịch của ta bắt đầu được rồi~”
Nữ Thần nhìn vào khối pha lê, cả thế giới như nằm gọn trong tầm giám sát của bà ta. Bà thấy bóng người bị xích trên giường ở Giáo Hội, đôi chân trần gác lên gối. Cô gái trên giường dường như cảm nhận được ánh nhìn của Nữ Thần.
“Nhân vật chính của ta không cần mấy thứ thừa thãi. Đã đến lúc cốt truyện bắt đầu lăn bánh rồi~”
Nữ Thần bóp nát quả cầu, truyền sức mạnh vào các mảnh vỡ. Tại một nhà thờ xa hoa, Thánh Nữ Ngôn Linh đang quỳ trước tượng thần, cầu nguyện cho đến khi một thông điệp vàng kim hiện lên.
“Ca ngợi Nữ Thần...”
“Ngươi được phép dùng cái mạng hèn mọn của mình để đồng quy vu tận với Phù Thủy Thời Gian. Vị trí Thánh Nữ không còn cần thiết nữa...”
“Như ý Người...”
Thánh Nữ Ngôn Linh nhận thần dụ, xác nhận cái kết của mình đã điểm. Cô quay lại, gậy chống gõ xuống sàn, đôi mắt trống rỗng. Cô chỉ là con tốt thí trong trò chơi của Nữ Thần.
“Truyền thần dụ, bắt đầu Thánh Chiến. Lũ phù thủy, những kẻ bị Nữ Thần ruồng bỏ, phải bị thanh trừng...”
Một mệnh lệnh duy nhất huy động toàn bộ lực lượng Giáo Hội. 70 vạn Thần Phạt Quân tập kết nơi biên giới, một biển giáp sắt, hành quân như sấm dậy. Ma sơ chữa trị và Ma sơ trừng phạt cũng được điều động.
“Tiền bối... không biết vẻ mặt của chị sẽ thế nào khi chúng ta gặp lại nhỉ...”
Thánh Nữ Ngôn Linh bay về phía biên giới, theo sau là các giám mục, thậm chí cả cựu giám mục, 5 cường giả Bậc 2, 18 Bậc 3, 40 Bậc 4, 76 Bậc 5 và vô số tôm tép cấp thấp hơn.
“Để xem con cừu hiến tế của ta diễn sâu đến đâu nào~”
Nữ Thần nhìn về phía căn phòng gần đó, như thể mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch. Bà ta nghe thấy tiếng rên rỉ sung sướng của Lạc Vũ Tích và nở nụ cười đen tối.
“Các thiên sứ bé bỏng của chị đâu rồi? Hehe...”
“Đến bắt em đi khách hàng ơi~”
“Ái chà, suýt thì bị tóm~”
“Khách hàng đừng chỉ đuổi theo họ chứ, em cũng ở đây nè~”
…
Nữ Thần mở cửa và thấy Lạc Vũ Tích, mắt bị bịt kín, đang chơi trốn tìm với đám thiên sứ. Nụ cười bà ta càng rộng hơn khi tưởng tượng ra cảnh Lạc Vũ Tích dần dần sa ngã. Bà ta chỉnh lại vẻ mặt từ từ rồi bước tới.
“Con tận hưởng thời gian xả hơi thế nào rồi~?”
“N-Nữ Thần!”
Lạc Vũ Tích giật phăng cái bịt mắt, đám thiên sứ lập tức xếp hàng nghiêm chỉnh như chưa hề có cuộc chia ly. Lạc Vũ Tích quê độ muốn độn thổ.
“Nếu ta cho con chọn giữa hồi sinh và tiếp tục sung sướng thế này, con chọn cái nào~?”
“Cái nào cơ?”
“À thì, công tác chuẩn bị hồi sinh sắp xong rồi đấy~”
“Con đang vui lắm, không cần vội hồi sinh đâu ạ...”
Lạc Vũ Tích ngồi phịch xuống, mặt phê pha thấy rõ. Nữ Thần cười dịu dàng.
“Nếu con không muốn đi, vậy cứ ở lại đi~”
“Dạ...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
