Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 1 - Giáo Hội Nữ Thần - Chương 17 - Gia đình thay thế

Chương 17 - Gia đình thay thế

Alice quay trở về dinh thự gia tộc. Đám hầu gái run rẩy vội vàng chạy tới giúp cô cởi áo khoác ngoài. Họ thừa biết tính khí thất thường của Nhị tiểu thư, và càng rõ hơn về thân phận ma cà rồng của cô.

"Cuộc nói chuyện chả vui vẻ tí nào..."

Alice lầm bẩm một mình. Không một cô hầu gái nào dám hó hé nửa lời. Cô bước vào phòng riêng, lật tung chăn trên giường lên, để lộ ra Isabelle đang bị trói gô lại bên dưới.

"Ưm!!!"

"Thiệt tình, vừa về đến nhà đã ồn ào..."

Alice đưa tay tháo miếng bịt miệng cho Isabelle. Isabelle như được giải thoát, nhổ miếng vải ra, hít lấy hít để không khí trong lành. Nhìn thấy Alice, khuôn mặt cô ta sáng bừng lên.

"Alice~ Em về rồi! Nhưng chẳng phải chị đã bảo rồi sao? Bên ngoài nguy hiểm lắm, đừng có tự tiện ra ngoài chứ!"

"Ra đó là câu đầu tiên cô muốn nói với tôi à..."

"Em là người nhà của chị, chị phải có trách nhiệm với sự an toàn của em. Chị yêu em...!"

Isabelle vừa nói vừa giãy giụa kịch liệt, nhưng dây đai da quá chắc chắn. Dù cố gắng thế nào cô ta cũng không thoát ra được, càng cựa quậy lại càng khó chịu hơn.

"Em gái yêu quý, em cởi trói cho chị trước được không? Tại sao lại trói chị thế này?!"

"Tôi thấy bộ dạng hiện tại của cô khá vừa mắt đấy. Lúc không cử động được nhìn cô cũng dễ thương phết..."

"Không được, chị phải ngăn em lại! Em không được đến nhà thờ nữa! Mấy hôm trước Thần Phạt Quân đã tập trung ở đó rồi!"

"Cô điều tra tôi..."

Đôi mắt Alice chuyển sang màu đỏ thẫm khi nghe những lời đó. Isabelle nhận ra mình lỡ miệng, vội quay mặt đi chỗ khác.

"Chị... chị làm vậy là vì muốn tốt cho em thôi. Dù sao em cũng là em gái chị, nên chị..."

Chưa để Isabelle nói hết câu, cô ta cảm thấy quần áo sau lưng bị xé toạc, bờ vai trần phơi bày trước đôi mắt đỏ ngầu của Alice. Một cơn đau nhói truyền đến từ vai khi cô ta bị ôm chặt, và cảm nhận rõ máu trong người đang bị rút đi.

"A... Alice... không sao đâu, ổn mà..."

Isabelle cố quay đầu lại muốn vuốt ve má Alice, nhưng một bàn tay đã che mắt cô ta lại, ngăn cản mọi cử động. Ban đầu cô ta tưởng cơn khát máu của Alice tái phát, nhưng vài phút trôi qua, Alice vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Máu vẫn cứ tuôn ra.

"Ư... Alice, chị không chịu nổi nữa... Dừng lại..."

Isabelle cuối cùng cũng không chịu nổi, thốt lên lời cầu xin yếu ớt. Nhưng Alice vẫn không dừng. Đối mặt với sự mạnh bạo của Alice, Isabelle dường như buông xuôi hoàn toàn. Việc mất máu quá nhiều khiến cô ta mềm nhũn, lả đi.

"Chết trong vòng tay em gái thế này cũng không tệ... ít nhất cách này mình vẫn có thể nhìn thấy em ấy..."

Isabelle nhắm mắt lại, nhưng ngay khi cô ta ngừng phản kháng, Alice cũng dừng lại. Cô ả liếm vết thương trên vai Isabelle để cầm máu, rồi ném cô ta trở lại giường, mặc kệ Isabelle đang yếu ớt.

"Thấy chưa? Đừng có coi tôi là người nhà. Với tôi cô chỉ là cái bịch máu dự phòng có cũng được không có cũng chả sao..."

"Nếu... nếu như vậy mà em chịu... thừa nhận chị..."

"Đồ ngu ngốc tự huyễn hoặc, tôi không cần sự quan tâm méo mó đó của cô."

Alice lau vết máu trên môi với vẻ mặt vô cảm. Vẫn nhạt toẹt, chẳng ngon lành gì so với vị máu đào ngọt ngào kia. Nhưng nhờ chỗ máu này, cơn khát của cô tạm thời được xoa dịu.

"Đừng có điều tra tôi nữa. Đây là cảnh cáo cuối cùng..."

"Không, nhỡ em đi đến chỗ nguy hiểm—Ưm!!"

Chưa kịp nói hết câu, miếng bịt miệng đã bị nhét trở lại. Alice nhìn Isabelle yếu ớt, quần áo xộc xệch lộ ra mảng lớn da thịt. Sau một thoáng do dự, cô chỉnh lại quần áo cho Isabelle. Cô không muốn đám hầu gái vào sau lại hiểu lầm lung tung,

"Thế này chắc ổn rồi..."

Trong khi đó, tại nhà thờ, Lạc Vũ Tích nhìn vị khách không mời mà đến, chẳng biết nên bày ra cái mặt gì cho phải đạo. Sybil, người lần trước bị Linh Sương dằn mặt đuổi cổ khỏi nhà thờ, nay đã quay lại.

"Lần này cô lại đến làm gì? Thú cưng của cô lại tạch nữa hay sao mà cần tôi hồi sinh...?"

Sybil nhìn Lạc Vũ Tích quần áo chỉnh tề, gãi đầu cười trừ. Cô nàng biết lần trước mình hơi quá trớn. Nếu Linh Sương không bất ngờ xuất hiện, chắc cô nàng đã biến thành một con Elf biến thái đạt được mục đích rồi. Nhưng đâu phải lỗi tại cô, giao diện của Lạc Vũ Tích quá ngon thôi, đến Elf cũng không kiềm lòng được.

"Hehe... Lần này tui hổng có ý đồ gì đâu, chỉ muốn đưa cái này cho cô thôi..."

Sybil quệt vệt nước miếng. Dù mồm nói không có ý đồ, nhưng cái tay "hư hỏng" lại tố cáo tất cả. Lạc Vũ Tích lườm cái tay đang đặt trên chân mình, không chỉ vuốt ve qua lại mà còn đang từ từ mò lên trên. Sybil vẫn cười nhăn nhở.

"Cái kết cấu này, cái dáng này, hehe... cặp chân này tui chơi cả năm không chán..."

"Ủa, sờ xong chưa má? Có chuyện gì không? Không có gì thì tôi phải vào phòng xưng tội đây..."

"Có! Tất nhiên là có!"

Thấy Lạc Vũ Tích định bỏ đi, Sybil vội vàng dừng tay. Chân thì ngon thật đấy, nhưng không được tham lam quá. Cô nàng lôi từ trong túi ra một tấm thiệp được gói ghém tinh xảo. Lạc Vũ Tích cầm lấy, ngơ ngác.

"Thiệp mời sinh nhật hả?"

"Gì dợ? Tộc Elf bọn tui đâu có ăn mừng mấy cái ngày lễ nhàm chán đó. Dù sao tuổi thọ tụi tui cũng dài mà~"

"Thế cái này là gì?"

Lạc Vũ Tích tò mò nhìn tấm thiệp với bao bì xịn xò, hoa văn dập nổi độc đáo và một chiếc lá tỏa ra sinh khí dán bên trên. Sybil thấy vẻ mặt ngáo ngơ của cô, cười đắc ý rồi ghé sát tai thì thầm:

"Là thiệp cưới của chúng mình đó~"

"???"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!