Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5810

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 1 - Cô ma sơ bị "tiêu hóa"

Chương 1 - Cô ma sơ bị "tiêu hóa"

Trong một căn phòng lờ mờ sáng, hàng chục loại nhạc cụ đang lơ lửng giữa không trung. Một cô gái tóc vàng vung cây gậy chỉ huy trên tay, và theo từng nhịp điệu, những thanh âm tuyệt diệu vang lên lấp đầy căn phòng: tiếng Cello trầm ấm, giai điệu Saxophone mượt mà, và những phím Piano nhảy múa. Một cô gái đứng ở trung tâm, như một nhạc trưởng thực thụ, uyển chuyển kết thúc bản giao hưởng.

"Cái Giáo Hội được thần linh ưu ái thế mà cũng chỉ có thế thôi à. Bắt một người còn dễ hơn cả việc điều khiển một buổi hòa nhạc~"

Cô gái tóc vàng cười khẩy, cây gậy nhạc trưởng phát sáng như một chiếc đũa thần. Chỉ với một cái vẩy tay nhẹ, sân khấu tròn biến đổi thành một chiếc bàn tròn lớn, bảy chiếc ghế từ từ nhô lên từ sàn nhà. Cô gái duyên dáng ngồi xuống vị trí của mình.

"Tất cả là nhờ vào kế hoạch tuyệt đỉnh của mị đấy nhé~"

"Gớm… bớt nổ đi. Ta cứ thế xông vào thôi, chả liên quan gì đến cô cả..."

Doris gõ gõ ngón tay lên mặt bàn một cách mất kiên nhẫn. Nhược Ly bình thản nhấp một ngụm trà, như thể chẳng quan tâm sự đời, còn Ghen Tị trong bộ áo choàng đen vẫn im lặng, hòa mình vào không khí.

"Sao cũng thế thôi. Kế hoạch của mị là để mấy người xông vào, nên mọi thứ đều nằm trong tính toán của mị hết~!"

Kiêu Ngạo tuyên bố đầy tự hào, lờ đi những ánh mắt khinh bỉ của những người khác. Doris quay sang thì thầm với Nhược Ly:

"Bả lúc nào cũng như thế à...?"

"Cũng đâu phải mới quen ngày một ngày hai đâu. Tại cô toàn bỏ họp giữa chừng nên ít thấy thôi..."

"À..."

Cánh cửa mở ra, Lười Biếng bước vào, tay ôm chặt cái gối ôm. Cơ thể được nghỉ ngơi đầy đủ nhờ nướng chín chiếc giường quanh năm của cổ khiến ai cũng phải ghen tị, đặc biệt là vòng một đẫy đà nảy lên theo từng bước chân. Cô ngáp một cái dài thườn thượt.

"Thiệt tình, đang ngủ ngon, tự nhiên gọi họp chi dợ..."

"Chắc đời cô chỉ có mỗi việc ngủ thôi nhỉ."

"Nhân tiện, nghe nói mấy bà cứu được nhỏ Tham Lam rồi hả? Bả đâu rùi? Bả còn nợ tui 500 đá ma thuật đấy!"

Lười Biếng phồng má ngồi xuống, đặt cái gối lên bàn rồi gục mặt vào đó. Doris chỉ tay vào một mảnh giấy trên ghế của Herolise.

[Ta vẫn chưa tìm thấy người cần tìm, nên ta đi tìm cô ấy đây. Không cần lo cho ta đâu~ (Tham Lam)]

Kiêu Ngạo tức giận xé nát mảnh giấy thành trăm mảnh. Nhược Ly vẫn tiếp tục uống trà, quá quen với cái tính tùy hứng của đám phù thủy này rồi. Hứng lên thì diệt quốc là chuyện cơm bữa đối với họ.

"Cái con ngốc đó, ai là người gây ra đống rắc rối này hả?! Ê Phẫn Nộ, sao cô không cản nhỏ đó lại hả?!"

"Ta thích những trận chiến thử thách, nhưng ta không muốn dây vào mụ đó đâu..."

Doris bắt chước Nhược Ly, tự pha cho mình một tách trà, nhấp một ngụm rồi đặt xuống ngay vì vị dở tệ. Lúc này, Dorolo đội cái mũ phù thủy quá khổ bước vào.

"Xem ra mọi người đến đông đủ rồi ha. Phàm Ăn, em đã mang cái người mà mị yêu cầu đến chưa~?"

Cơn giận của Kiêu Ngạo bay biến, thay vào đó là sự phấn khích khi nhìn ra sau lưng Dorolo. Nhưng chẳng có ai ở đó cả.

"Mang ai cơ?"

"Đói, đói quá~!!!"

Dorolo nhìn họ với ánh mắt trống rỗng, cái miệng trên mũ phù thủy há hốc ra. Doris lao tới, hỏi dồn về Lạc Vũ Tích. Cô chỉ chịu rút lui sau khi nghe tin Lạc Vũ Tích đã được mang về an toàn.

"Bé loli tóc hồng em mang về đâu rồi? Cái bé cute phô mai que ấy ấy~"

Doris diễn tả đầy hào hứng. Trong trận chiến, cô đã rất cẩn thận để không làm Lạc Vũ Tích bị thương và chỉ tung hết sức sau khi thấy các Giám mục đưa Lạc Vũ Tích ra khỏi chiến trường. Kiêu Ngạo cũng bước tới.

"Người mị nói cũng là người mà Phẫn Nộ đang nói đấy. Vũ khí bí mật của Giáo Hội!"

Dorolo mơ màng ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu khi nghe thấy từ khóa "tóc hồng". Doris sung sướng ôm chầm lấy con bé.

"Nhanh lên, em ấy đâu? Ta nóng lòng muốn vui vẻ với bé loli đáng yêu đó lắm rồi~"

"Ở đây..."

Dorolo chỉ vào bụng mình. Nụ cười trên môi Doris tắt ngấm. Cái mũ của Dorolo bắt đầu lải nhải:

"Ăn rồi, ăn rồi~! Ngon tuyệt! Măm măm măm~!!"

Doris suýt chút nữa thì bùng nổ, nhưng Lười Biếng đang gục trên gối bỗng đứng dậy, đi tới chỗ Dorolo và nhẹ nhàng xoa đầu con bé.

"Cái đó không phải để ăn đâu cưng. Nhả ra đi, tiêu hóa hết là không ổn đâu~"

"Ồ..."

Dorolo vén váy lên, và hàng tá xúc tu màu hồng thò ra, quấn lấy một cô gái được bọc kín mít bên trong. Doris nhìn thấy mái tóc hồng quen thuộc liền lao tới ôm chầm lấy Lạc Vũ Tích, ánh mắt hau háu nhìn vào thân hình quyến rũ đó. Cô muốn lôi ngay em ấy vào phòng và làm vài chuyện người lớn.

"Không ngờ em lại là ma sơ của Giáo Hội đó, nhưng giờ thì sao cũng được. Em nằm trong tay chị rồi~"

Doris vuốt ve cơ thể Lạc Vũ Tích. Nhược Ly đang lặng lẽ uống trà bỗng phun hết cả ra ngoài sau khi liếc nhìn bóng hình tóc hồng trong vòng tay Doris.

"Là cô ta!"

Doris, người đã hoàn toàn mê muội, tiếp tục sờ soạng Lạc Vũ Tích. Cơ mà những ngón tay cô va phải một gò bồng đảo to đến bất ngờ, cô khựng lại, nhận ra có gì đó sai sai.

"Cái này... cái này không đúng, sao cái này... to thế...?"

Doris từng gặp Lạc Vũ Tích trong hình dạng loli đáng yêu, với đôi tay nhỏ nhắn, bàn chân tí hon và khuôn mặt bầu bĩnh khiến cô muốn ôm ấp cưng nựng. Nhưng giờ đây, trước mặt cô là một gương mặt xinh đẹp sắc sảo, thân hình "đồng hồ cát" gợi cảm, đôi chân dài miên man và làn da trắng như tuyết...

"Tại sao... tại sao em ấy lại trông như thế này...?"

Doris túm lấy tay Dorolo, đòi một lời giải thích. Dorolo ngơ ngác trước thái độ thay đổi chóng mặt của Doris, cảm thấy mình cần phải nói gì đó.

"Chẳng phải em bảo là chỉ tiêu hóa một phần thôi sao?!"

"Chị ấy có nhiều hương vị lắm, ngon cực kỳ. Em không kiềm chế được nên lỡ ăn mất cái phần có vị tiên nữ rồi..."

"Hả??"

Doris nhìn người đẹp đang say ngủ trong vòng tay mình. Dù bình thường cô thích những thứ nhỏ nhắn dễ thương, nhưng làn mướt mườn mượt mà và thân hình hoàn hảo này đúng là cực phẩm không thể chối từ.

"Có khi... một Onee-san... cũng khá ngon đấy chứ..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!