Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy - Chương 6 - Cuộc đào tẩu táo bạo

Chương 6 - Cuộc đào tẩu táo bạo

Lạc Vũ Tích nhìn trân trân lên trần nhà, Nhược Ly đang nằm đè lên người cô, ra sức hút lấy ma lực. Lạc Vũ Tích không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Rõ ràng là cô đã nhảy cửa sổ khi Nhược Ly phát hiện kế hoạch bỏ trốn của cô, nhưng khi mở mắt ra, cô lại thấy mình đang nằm trên giường.

"Ngon quá đi mất. Ta không thể tưởng tượng nổi cuộc sống thiếu em sẽ thế nào nữa rồi~"

"Sao cô không tha cho tôi đi?!"

Lạc Vũ Tích cố gắng đẩy Nhược Ly ra, nhưng cả người cô đau nhức, đặc biệt là phía bên dưới, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể theo mỗi cái chạm, như thể cô đã bị "chơi đùa" kỹ lưỡng suốt cả đêm qua.

"Được rồi, ta no rồi. Ta còn muốn làm mấy chuyện khác nữa, nhưng không phải bây giờ~"

Nhược Ly đứng dậy, chỉnh lại quần áo, rồi chú ý đến tấm bản đồ trên bàn. Mở nó ra, cô ta thấy sơ đồ chi tiết của toàn bộ lâu đài.

"Hóa ra đây là thứ em chuẩn bị à. Mới đến đây có một ngày thôi mà, làm sao có được bản đồ chi tiết thế này vậy...?"

Lạc Vũ Tích cảm thấy một lớp sương mù kỳ lạ trong tâm trí, như thể có một tờ giấy đang che đi ký ức của cô. Cô biết chính vì tờ giấy đó mà cô không thể nhớ ra, nhưng cô lại không tài nào xé bỏ nó được.

"Tại sao tôi lại có thứ này...?"

"Xem ra em không muốn nói. Diễn sâu thật đấy, khó mà tin được~"

Nhược Ly nhét tấm bản đồ vào túi và cầm lấy tay nải của Lạc Vũ Tích, thấy bên trong có một lọ thuốc lạ và một bộ đồ ma sơ. Cô ta cười khẩy.

"Lạ thật, dù là bỏ trốn thì chuẩn bị thế này cũng hơi thừa thãi đấy..."

Nhược Ly nâng cằm Lạc Vũ Tích lên, nghiên cứu khuôn mặt thanh tú và biểu cảm bối rối của cô, nhưng không tìm thấy chút giả dối nào trong ánh mắt đó. Cô ấy dường như thực sự không biết gì.

"Một món đồ chơi nhỏ đã lẻn vào đây sao~"

Lạc Vũ Tích không hiểu gì cả, quay mặt đi chỗ khác. Nhược Ly không khai thác được thông tin gì hữu ích, bèn xách cái tay nải rời khỏi phòng.

"Kệ đi, đồ chơi kiểu gì cũng được, miễn là không bị bắt là được~"

Lạc Vũ Tích thở phào nhẹ nhõm vì không bị xích lại, bực bội đấm tay xuống giường. Nhưng khi cô giơ tay lên định xoa đầu, tiếng xích sắt leng keng vang lên.

"Cái quái— sao giờ nó lại chuyển lên cổ tay rồi?!"

Lạc Vũ Tích chỉ biết chấp nhận số phận hẩm hiu. Cánh cửa lại mở ra lần nữa, và một bóng người mặc áo choàng đen bước vào. Nhìn thấy người đó, Lạc Vũ Tích đột nhiên nhớ lại tất cả.

"Là cô! Cô chính là người đã—!"

"Đừng có lề mề nữa..."

"Hả??"

[Ma Pháp Đặc Thù: Phong Tỏa Nhận Thức]

Cô gái áo đen có vẻ mất kiên nhẫn, động tác nhanh hơn hẳn lần trước. Lạc Vũ Tích biết rõ mình đã gặp cô gái này rồi, nhưng ký ức lại khăng khăng rằng đây là lần đầu gặp gỡ.

"Mục đích của cô là gì?!"

[Ding]

[#$^]**

[Phù Thủy Ghen Tị]

[^^$&*

^%]

"Hóa ra cô là—!!"

Bộp!

Lạc Vũ Tích cảm thấy đau nhói ở bụng rồi mất đi ý thức. Ký ức cuối cùng của cô là khoảnh khắc cô vươn tay định kéo mũ trùm đầu của cô gái xuống, bàn tay cô chạm vào thứ gì đó khá là mềm mại.

"Mềm vãi, rốt cuộc là ai vậy...?"

"Đã trốn hai lần rồi mà vẫn thất bại. Chắc ta phải đích thân ra tay thôi..."

Cô gái áo đen thản nhiên vác Lạc Vũ Tích lên vai rồi tan biến vào bóng tối. Chỉ một lát sau, một bóng người tóc xanh mở cửa phòng bước vào.

"Đồ ăn ngon biến mất rồi..."

"Đói!! Đói! Đói! Đói!!!"

Dorolo, đội cái mũ quá khổ, nhìn quanh căn phòng trống trơn, rồi đóng cửa lại.

"Không có ở đây..."

Lạc Vũ Tích tỉnh dậy trên một bãi cỏ, ngơ ngác nhìn xung quanh, cảm giác như một người chơi game vừa bấm nút "Skip" tua nhanh hội thoại vậy.

"Cái quái gì thế—? Mình ra ngoài rồi á? Mình có nhớ mình làm gì đâu?!"

Cô kiểm tra cơ thể, những vết thương đã biến mất, ngay cả những dấu vết kia cũng không còn. Nhìn tòa lâu đài sừng sững đằng xa, cô biết mình vẫn chưa an toàn.

"Phải té khẩn trương, không lại bị bắt rồi lại phải chờ giải cứu..."

Cô nhặt cái túi lên, thấy bên trong không chỉ có thuốc hồi phục mà còn có cả dụng cụ tẩu thoát, thậm chí là đá ma thuật - đơn vị tiền tệ của Vương Quốc Phù Thủy, cùng một bộ đồ ma sơ mini và quần áo để thay.

"Không nhớ là ai đã giúp mình, nhưng cảm ơn nhé..."

Lạc Vũ Tích dùng thần lực cường hóa tốc độ, cắm đầu chạy về phía thị trấn gần đó, rồi sực nhớ ra mình vẫn đang ở trong Vương Quốc Phù Thủy.

"Hy vọng đó chỉ là một ngôi làng nhỏ. Chắc không có nhiều phù thủy đâu ha, bọn họ làm sao quản lý nổi vùng đất rộng lớn thế này chứ. Dân thường ở đó chắc chắn bị áp bức, trốn ở đó là chuẩn bài..."

Lạc Vũ Tích đi về phía thị trấn, rồi khựng lại khi nhớ ra bộ đồ ma sơ trên người. Nếu có phù thủy ở đó, dù chỉ một mống thôi, thì cô cũng "toang" chắc.

"Làm ơn đi, người tốt bụng gì đó ơi, ít nhất cũng cho tôi bộ quần áo khác chứ! Mặc đồ ma sơ ở đây khác nào đeo cái bia ngắm sau lưng đâu..."

Cô lục lọi trong túi, nhưng chẳng tìm thấy gì ngoài... toàn đồ ma sơ. Trong khi đó, tại lâu đài, Phù Thủy Ghen Tị ngồi phịch xuống ghế sofa, kiệt sức.

"Cuối cùng cũng tống cổ được đi rồi. Cô ta có vẻ thích mặc đồ ma sơ, ta đã cho cô ta thêm vài bộ. Hy vọng cô ta dùng tiết kiệm chút..."

Lạc Vũ Tích nhìn đống đồ ma sơ trong túi, rồi nhìn thị trấn, rồi lại nhìn lâu đài phía xa.

"Đành phải liều thôi. Mà cái phần ngực này chật chội dữ..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!