Chuyển Sinh Thành Tên Quý Tộc Sa Cơ Của Một Quốc Gia Lụi Tàn

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 18: Ngoại Truyện - Ký Ức Không Thể Quay Lại

Một căn phòng tối tăm, bẩn thỉu dường như được trát bằng bùn cứng. Không gian khắc nghiệt vang vọng các tiếng động tục tĩu từ các phòng bên cạnh. Đó là toàn bộ thế giới của tôi.

Cách để một đứa trẻ mồ côi vô danh, không địa vị sống sót là rất hạn hạn chế. Bất kể là chết trẻ sau khi sống như một nô lệ hay sống lay lắt bằng cách bán thân cho đến khi chết vì bệnh hoa liễu - chúng đều là các lựa chọn ít ỏi.

Tôi là một tên trai bao dơ bẩn.

Giống như mọi khi, lệnh triệu tập của chủ nhà thổ đã đến vào ngày hôm đó.

Để tránh bị đánh đập, tôi phải chạy thục mạng cho đến khi đôi chân rã rời. Tôi tập cười để làm hài lòng khách hàng và nuốt xuống hơi thở hổn hển.

Thứ lọt vào tầm nhìn cúi gầm của tôi là chủ nhà thổ đang cúi rạp người đến gần như quỳ xuống đất.

Qua khe hở giữa hai đầu gối, lão chủ liếc nhìn tôi. Và rồi, một tiếng hét chói tai xuyên thủng màng nhĩ tôi.

"Này, thằng điếm chết tiệt kia! Vác xác ra đây mau! Mày có biết mình đang bắt ai chờ đợi không hả?"

Tôi đáp lại nhanh nhất có thể.

"Tôi xin lỗi!"

Nụ cười rạng rỡ và giọng điệu lịch sự của tôi trái ngược hoàn toàn với những lời lăng mạ hạ thấp phẩm giá của gã. Lão chủ khịt mũi, túm lấy gáy tôi và đẩy mạnh về phía trước.

“Hẹ hẹ, đây hẳn là món hàng ngài tìm kiếm, thưa ngài. Ngài thấy nó thế nào?"

"Hừm..."

Giọng nói mơ hồ của người đàn ông mang âm sắc lúng túng của tuổi dậy thì. Đây quả thật bất thường đối với một khách làng chơi.

Cậu ta nhìn chằm chằm trong khi ngân nga và đánh giá tôi như gia súc.

Cơn im lặng kéo dài làm căng thẳng ngay cả lão chủ đang nắm cổ tôi. Tiếng nuốt nước bọt lớn vang lên.

Và rồi, người đàn ông lên tiếng.

"Hài lòng."

"Vậy—!"

Khuôn mặt lão chủ đỏ bừng vì vui sướng tột độ.

"Giao cậu ta ra đây."

Người đàn ông đưa ra một cái túi nặng trịch. Tiếng leng keng của nó cho thấy bên trong nó chứa giá trị không hề tầm thường.

Sau khi liếc vào bên trong, lão chủ thô bạo đẩy tôi về phía người đàn ông.

"Hừ, thứ rác rưởi mày gặp may đấy. Một quý tộc đã mua mày. Mày mà cãi lệnh là chết chắc."

‘Đợi đấy thằng chó, nhất định có ngày tao sẽ giết mày.’

Kể cả đối với một tên rác rưởi trong nhà thổ như tôi, vẫn có một giới hạn mà lão chủ không bao giờ được vượt qua - bán chúng tôi cho khách hàng nam. Chẳng phải vì lòng trắc ẩn, mà là do sự ghê tởm của cá nhân. Ấy vậy mà nguyên tắc của lão đã sụp đổ trước tiền bạc.

Cố nén cái nhăn mặt, tôi dẫn đường cho người đàn ông.

“Mời ngày đi lối này. Đi theo tôi."

Lão chủ túm lấy tôi khi tôi quay về phía nhà thổ.

"Mày đi đâu đấy, thằng ngu?"

"Vâng?"

Người mua hắng giọng.

"E hèm. Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không mua một đêm với cậu."

"Cái đầu ngu ngốc của tôi thể không hiểu được, haha."

Tiếng cười khúm núm của tôi đông cứng lại trước những lời tiếp theo của gã.

“Tôi đã mua chính cậu. Cậu không còn thuộc về nơi này nữa."

"Chuyện đó... không thể nào."

Nỗi tuyệt vọng bóp nghẹt tôi. Tôi biết số phận của những người làm trong nhà thổ bị bán cho quý tộc - họ sẽ bị tước đoạt nhân tính và bị đối xử như gia súc. Các bức tường bùn đất ấy giờ đây bỗng trở nên an ủi với tôi.

“Xem ra cậu rất sợ hãi."

Thấy người đàn ông lườm, cơn thịnh nộ của lão chủ chuyển hướng sang tôi.

"Thằng chó vô ơn! Đến cả vẻ mặt mày cũng không kiểm soát được à? Muốn chết không?!"

"Không! Tôi sẽ phục vụ ngài tận tụy! ...Thưa chủ nhân."

Run rẩy, tôi cúi gằm mặt xuống.

"Không cần gọi 'Chủ nhân' hay phục vụ gì cả. Tôi không đến đây vì các ham muốn thấp hèn ấy."

"Vậy tại sao...?"

Thật vô lý. Bất ngờ ấy khiến tôi từ từ ngẩng đầu lên.

'Ah.'

Một tiếng thốt lên trong tâm trí tôi.

Ngày hôm đó, tôi đã chứng kiến thứ ánh sáng rực rỡ đến mức tôi sẽ nhớ mãi cho đến ngày thế giới kết thúc.

Mái tóc đỏ thẫm vương giả tựa như bờm sư tử. Đôi mắt xanh màu bầu trời bình minh. Và một nụ cười không chút sợ hãi.

Đây không phải một thiếu niên bình thường. Nếu quý tộc có thứ được gọi là huyết thống, vậy đây hẳn là hiện thân của nó.

"Gọi tôi là Astell. Tên đầy đủ rườm rà lắm. Để tôi dẫn đường cho cậu."

"C-Cảm ơn ngài, Ngài Astell..."

"Bỏ kính ngữ đi... Cơ mà tôi không bắt ép đâu."

Astell nắm lấy bàn tay dơ bẩn của tôi không chút do dự. Những ngón tay nhẵn nhụi của cậu ta đã tố cáo phận quý tộc của cậu.

Người đứng xem xung quanh chỉ thương hại hoặc chế nhễu khi con chuột cống nhà thổ này bước vào cỗ xe của quý tộc. Chẳng một ai can thiệp.

Astell tò mò quan sát tôi sau khi ra hiệu cho người đánh xe.

"Giới thiệu đàng hoàng nào. Tôi là Astellnerka Yugglinus. Mười bốn tuổi. Tên cậu là gì?"

“Tôi không có... Chủ nhà thổ gọi tôi là 'nhãi ranh'. Tôi mười bốn tuổi."

“Không có tên? Vậy tôi có thể... không, nói chuyện trang trọng thấy kỳ quá. Cứ nói chuyện bình thường đi. Tôi đặt tên cho cậu được không?"

“Tuân theo ý ngài, Ngài Astell."

"Tốt!"

Astell trầm ngâm suy tư - cậu ta chống cằm rồi đan ngón tay vào nhau. Tôi sẽ chấp nhận bất kỳ cái tên cỏ dại nào một cách thờ ơ.

"Nghĩ ra rồi!"

Cuối cùng, Astell thận trọng đề xuất:

"'Netion' trong tiếng cổ nghĩa là hy vọng. 'Pis' nghĩa là hạnh phúc. Kết hợp lại - Netionpis. Cậu thấy thế nào?"

Bất chấp nỗ lực của cậu ta, tôi chỉ chấp nhận một cách vô cảm.

"Netionpis..."

Tôi lặp lại cái tên được ban cho để ghi nhớ nó.

“Tôi đã hiểu. Từ nay về sau, tôi là Netionpis."

"Đúng, Netionpis! Một cái tên hay!"

Trong suốt chuyến đi, Astell hỏi tôi mọi thứ - quá khứ, sở thích, mấy điều tôi ghét. Cậu ta đồng cảm mãnh liệt với những câu chuyện của tôi và giận dữ hoặc đau buồn. Phản ứng của cậu ta khiến tôi thích thú mà chia sẻ nhiều hơn.

Chỉ là những câu hỏi cứ ngày một chồng chất trong tôi. Hà cớ gì người thừa kế Yugglinus lại đến nhà thổ? Và tại sao lại mua tôi?

Tôi lấy hết can đảm và hỏi.

“Ngài Astell. Tôi có thể hỏi tại sao ngài mua tôi không? Tôi nên làm gì từ nay về sau?"

"À, cậu hẳn phải thắc mắc lắm. Tôi cũng vậy thôi. Xin lỗi vì đã chỉ biết nghĩ đến mình."

Câu trả lời của cậu ta bị trì hoãn do chúng tôi đã đến nơi.

"A, đến nơi rồi! Tôi sẽ giải thích cặn kẽ bên trong."

Xuống xe, tôi mới thực sự biết được địa vị của Astell. Những tin đồn về sự giàu có của Yugglinus đều trở nên nhạt nhòa trước thực tế.

Các khu vườn bất tận tỏa hương hoa. Dinh thự trắng tựa như cung điện trông chẳng khác nào một ngôi đền thần thánh.

"Netionpis, đi theo họ. Hẹn gặp cậu sau!”

"Đã rõ, thưa Ngài Astell."

Hai người hầu gái gọn gàng dẫn tôi đi. Vẻ duyên dáng của họ tương phản gay gắt với phong thái nhà thổ của tôi.

Tôi cứ tưởng mình sẽ phải chịu sự khinh miệt của mọi người, ấy vậy mà lại chẳng có gì hết.

"Tôi sẽ tắm cho cậu ấy. Lấy quần áo phù hợp đi."

"Được. Trang phục người hầu chắc hẳn sẽ vừa."

Khi một người rời đi, tôi vội vàng cởi bỏ bộ quần áo rách rưới. Khi người hầu gái còn lại đến gần:

"Không cần giúp đâu. Tôi tự tắm được."

Đây chẳng phải vì khiêm tốn - cuộc sống nhà thổ đã tước bỏ thứ đó của tôi rồi. Tôi chỉ đơn giản là muốn mình trông không vướng víu thôi.

“Tôi rất cảm kích, nhưng lệnh của thiếu gia vẫn còn đó."

"Ah..."

Cô ấy cọ rửa vết bẩn của tôi trong dòng nước ấm, lau khô người và cắt mái tóc bết bát của tôi.

Cô hầu gái quay lại kia thấy tôi bèn há hốc mồm.

“Thánh thần ơi! Đây có phải là cùng một cậu bé không vậy? Thật là khác quá đi!"

"Phải nhỉ? Chỉ cần cắt tóc cho cậu ấy thôi đã cũng đã chẳng khác nào phép màu xảy ra rồi!”

Lần đầu tiên sau bao năm, tôi được nhìn rõ khuôn mặt của mình.

'À, màu đỏ thẫm này. Do thường bị đánh đập vì là "điềm gở", nên mình đã giấu nó đi.'

"Mắt cậu ấy cũng thật mê hoặc quá đi."

“Quả thật. Đúng là một màu sắc hiếm có mà.”

Tôi cứ tưởng mình sẽ bị ghê tởm, ấy vậy nhưng thứ mà tôi nghe được lại là.

"Giống như hồng ngọc vậy!"

“Phải là hồng ngọc lựu chứ!”

"Khác nhau chỗ nào hả?"

"Tôi chịu!"

Phụt

Tôi suýt bật cười thành tiếng trước màn trêu đùa của họ.

"Cậu ấy cười kìa!"

"Sao cô lại làm chúng ta xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết thế hả?"

Nụ cười nhếch mép bị kìm nén đã phản bội tôi.

Thế rồi, tiếng bước chân như sấm rền vang đến gần.

"Thiếu gia Astellnerka! Không được chạy trong nhà!"

"Ai xây cái dinh thự rộng lớn này vậy? Ông cố của chúng ta à? Đi bộ chỗ này mất cả ngàn năm mất!"

Rầm!

Astell xông vào và trầm trồ:

"Oa! Một người bạn cùng trang lứa đẹp trai như cậu làm ta thấy bất an đấy!"

"T-Tôi không..."

Trước khi tôi kịp phản đối, cậu ta đã nắm lấy cổ tay tôi.

"Ta đưa Netionpis đi đây!"

"Thiếu gia! Cậu ấy chưa chải chuốt xong-!"

Astell lao qua các hành lang và bỏ lại những người hầu gái đang thở dài.

“Hầy. Cậu ấy có thể không phải là người thừa kế, nhưng có cần phải hành động trẻ con như vậy không chứ?"

"Thật tình."

“Đã để mọi người phải chờ à?”

Astell vui vẻ mở toang một cánh cửa khác. Ba người đang ở trong căn phòng nhìn ra khu vườn cùng với chúng tôi.

"Astell, đó là người cậu chọn à?"

Một cậu bé nghiêm nghị hỏi thẳng. Cậu ta chỉ lớn hơn chúng tôi một chút.

"Phải, Aseln. Rusheon đâu rồi?"

Một giọng nói khác trả lời:

"Rusheon bận rồi!"

"Ồ, Bartelante! Bạn tôi!"

"Hahaha!"

Nắm đấm của cả hai chạm vào nhau. Cơ thể của Bartelante to như một ngọn núi - nắm đấm của cậu ta còn lớn hơn hầu hết người lớn.

Sự ồn ào của cậu ta làm tôi nhớ đến các hiệp sĩ trong quán rượu.

...Cơ mà bạn bè?

"Astell, giới thiệu khách của cậu trước đi."

Ánh mắt soi mói của Aseln quét qua tôi. Tôi hạ mắt xuống, nhưng cũng không thể thoát khỏi nó.

"Ngài Astell..."

Nhận thấy sự khó chịu của tôi, Astell bèn can thiệp.

"Đây là Netionpis. Ta đã đưa cậu ấy đến. Mọi người hãy tử tế nhé."

“Ngài Astell! 'Tử tế'? Sao tôi dám-!"

Tôi nói nhỏ phản đối. Một cựu trai bao hòa nhập với quý tộc? Chuyện này là không thể tưởng tượng nổi.

"Hừm, một thường dân!"

"Bartelante, hãy hướng dẫn cậu ấy. Netionpis, thư giãn đi. Ở đây không ai khinh thường thường dân cả."

“Tôi đính chính lại. Chúng ta không khinh thường người mà Astell chấp thuận."

Aseln sửa lại lời của Astell, nhưng Bartelante không đồng ý.

"Không! Tôi cũng tiệc tùng với thường dân suốt! Wahaha!"

"Quên mất còn cái tên đầu đất này."

"Vậy cậu cũng sẽ tử tế nhỉ, Aseln?"

Đôi mắt lấp lánh của Astell buộc Aseln phải thở dài.

"...Được rồi."

"Tuyệt! Ồ, Netionpis - đây là Lorian. Lorian Feyta."

Astell chỉ vào góc giá sách. Trên chiếc ghế sofa gần đó, có một cô gái đang yên ắng đọc sách.

Nếu Astell là ánh sáng, thì Lorian là bóng tối. Mái tóc đen tuyền lấp lánh như những vì sao. Đôi mắt như hư không mang lại ấn tượng vừa kỳ lạ vừa xinh đẹp.

Cô ấy cuối cùng cũng ngước lên.

"Như Astell đã nói, tôi không phân biệt đối xử với các thường dân mà cậu ta đã chấp nhận. Có điều..."

Cô ấy cố tình dừng lại.

"...Còn phụ thuộc vào quá khứ của cậu. Netionpis, phải không? Cậu đã làm gì trước khi Astell nhận cậu vào?"

"Tôi..."

Nỗi kinh hoàng khiến tôi câm lặng. Thừa nhận quá khứ của mình trước những người này quả thật là không thể.

Chỉ cần thấy sự do dự của tôi là đủ. Lorian bèn quay đi, sự thờ ơ của cô ấy còn đau hơn cả những lời lăng mạ.

'Ah...'

Chuyện cô ấy thờ ơ đã càng khẳng định sự vô dụng của tôi. Được sưởi ấm bởi Astell và những người hầu gái, tôi đã gần như quên mất là mình vô dụng đến đâu.

"..."

Một cơn im lặng bao trùm.

Và thế là cuộc gặp gỡ tồi tệ nhất của tôi với Lorian Feyta bắt đầu - một cuộc gặp gỡ hài hước đen tối mà sau này chúng tôi nghe lại sẽ bật cười.