Chuyển sinh thành cha của nữ phản diện, tôi quyết định sẽ yêu thương vợ con

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18800

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1111

Đọc tại đây - Chương 8: Sức mạnh của phái nữ thật áp đảo

"Cha! Mẹ!"

"Laurier."

Khi tôi và Sasha rời khỏi phòng để di chuyển ra sân thì cũng chính là lúc Laurier kết thúc tiết học của mình... Và tôi chỉ vừa mới nhắc tới tên con bé thôi là chúng tôi đã chạm mặt nhau ở hành lang. Tôi đưa tay xoa đầu con.

"Đã học xong rồi sao con gái. Hôm nay học có vui không?"

"Vâng, có thưa cha."

"Vậy sao... con ngoan quá."

Ah, xoa đầu con bé cảm giác thoải mái làm sao... Vậy ra cảm giác làm bố có con gái để cưng chiều là như thế này sao? Tôi cảm thấy cơ mặt mình dãn ra đầy thư thái khi xoa đầu Laurier, đắm chìm trong biển đáng yêu của con gái, nhưng rồi đột nhiên lại cảm được cái nhéo tay hờn dỗi của Sasha. Thấy vậy, tôi bèn dừng lại.

"Laurier là con gái của chúng ta nên dĩ nhiên là thiếp không có ghen... Mà thôi bỏ qua chuyện đó, chàng có thể làm việc đó tùy thích vào lúc khác. Còn lúc này xin hãy kiềm chế bản thân lại."

"...Được thôi."

Sau khi ngại ngùng nhẹ nói thầm vào tai tôi, Sasha cũng đưa tay lên để xoa đầu Laurier. Laurier khi nhận được tình yêu thương từ mẹ thì rất hạnh phúc, còn Sasha thì đang cười thật dịu dàng... Đúng vậy đó! Vợ và con gái nhà tôi là nhất quả đất!

Cố kìm nén cơn mê mẩn muốn được cưng chiều lại, tôi lên tiếng.

"Giờ thì... Chúng ta uống chút trà thì sao nhỉ?"

Và thế là, hai người họ đã cùng tôi ra sân để ngồi uống trà.

Trời hôm nay khá đẹp, mát mát có chút gió... Còn phải nói nữa, tôi có thể cảm nhận được sự hào hứng trong tôi đang tăng lên khi được ở cùng với hai con người mà tôi yêu quý hơn bất cứ điều gì. Khi hầu gái quay lại mang theo trà và những chiếc bánh quy tôi đã là trước đó bày ra trước mặt, tôi bắt đầu lên tiếng giải thích.

"Ta đã thử xắn tay lên vào bếp để làm những chiếc bánh quy này... Hai người có muốn ăn thử không?"

Nghe vậy, hai người nhìn tôi bằng ánh nhìn rất đỗi ngạc nhiên... Sasha là người mở miệng trước.

"Thưa Đức ngài... Chàng đã làm chúng sao?"

"Đúng vậy. Ta đã nướng bánh cho cả hai người... nàng muốn ăn thử không?"

Sasha vẫn còn kinh ngạc, nhưng sau đó chậm rãi gật đầu... Trong khi đó, Laurier thì đang mê mẩn ngắm nghía những chiếc bánh quy được bày ra trước mặt mình.

"Về phần của Laurier, ta đã cố làm cho chúng ngọt và xinh xắn hơn một chút. Còn cho Sasha, ta cố làm cho chất của chúng mềm hơn để dễ ăn, nhưng mà..."

"Đức ngài đã làm tất cả những thứ này cho thiếp và Laurier sao...?"

Sasha có vẻ vẫn còn ngỡ ngàng, tông giọng của nàng trùng xuống vì xấu hổ.

"...À, thì... ta chỉ nghĩ là ta muốn cho hai người ăn một thứ gì đó thật ngon. Vì vậy nên cũng không phiền lắm đâu."

"Đức ngài..."

"Con cảm ơn cha!"

Sasha trông giống đang cảm động tới mức có thể bật khóc bất cứ lúc nào, còn Laurier thì đang cười tươi như ánh nắng mặt trời... Chỉ cần nhìn thấy những biểu cảm ấy trên gương mặt họ cũng đủ khiến cho tôi cảm thấy những công sức mình bỏ ra không uổng phí chút nào... Dù vậy, tôi vẫn muốn thấy hai người phải ăn thực sự ngon, nên tôi cố hồi thúc.

"Bây giờ thì... hai người có thể thoải mái thưởng thức."

"Vâng. Vậy thì thiếp..."

Cả hai cùng cắn miếng bánh quy cùng một lúc... rồi cũng cùng một khoảnh khắc, cả hai đều quay mặt về phía tôi và nở một nụ cười.

"Ngon quá..."

"Ngọt làm sao! Ngon quá đi!"

"Vậy sao... Vậy thì may quá."

Tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm lấp đầy thân thể mình khi nghe hai người nói vậy... Khi thấy Sasha và Laurier cùng ăn ngon như vậy, tôi nhấp với ngụm trà với cảm giác đầy mãn nguyện.

"Thưa Đức ngài, chàng không ăn sao?"

"Hm? À, thấy hai người ăn như vậy là ta đã thấy no rồi."

Sasha đỏ mặt lan ra cả tai khi nghe tôi nói vậy... và như thường lệ, tôi sẽ lại bị đắm chìm trong cơn mê hoặc muốn được cưng chiều cô vợ siêu cấp đáng yêu của mình, nhưng... bởi vì còn có cả Laurier ở đây nữa nên tôi lại phải tự giác kìm nén bản thân.

Sẽ không sao đâu... Tôi là một quý ông hoàn hảo... Còn gì nữa, Sasha sẽ không thể chịu nổi sự xấu hổ nếu như tôi làm vậy trước mặt con gái đâu... Nhưng dù vậy, tưởng tượng tới cảnh Sasha xấu hổ chắc cũng không tệ chút nào... Không! Mày phải nhịn lại đi, tôi ơi!

Không hay biết gì về tâm trí thầm kín của tôi, Laurier ăn xong miếng bánh quy của mình rồi lấy thêm một miếng nữa, nhưng lần này là để đút cho tôi.

"Cha ơi... ahhh."

"Mfuo...?" Miệng tôi phát ra một âm thanh kì lạ khi bị Laurier đột ngột đút cho ăn... Trong khi đó Sasha dù trông có vẻ xấu hổ nhưng hình như nàng vừa học được từ con gái mình, lấy một miếng bánh quy rồi đưa ra trước mặt tôi, tay run run.

"Ch-Chàng ơi... A...ahh..."

Nguy hiểm quá. Cả vợ và con gái đang cố đút cho tôi ăn như thế này... Đây là lần hạnh phúc nhất của tôi kể từ khi trở thành Callis. Không, thành thật mà nói, cái tên Callis này trước đây có thể ngó lơ vợ đẹp con thơ thế này thì quả đúng không phải là con người. Đúng vậy, tôi đã quyết định rồi.

Và như thế, giờ uống trà của chúng tôi trôi qua trong sự yên bình. Sự đáng yêu trong sáng của Laurier kết hợp với mỹ nhân không kém phần dễ thương như Sasha... Thật đúng là bổ con mắt, và khỏi phải nói, tôi đã tự thề với bản thân mình rằng từ nay về sau chúng tôi sẽ bắt đầu uống trà với nhau nhiều hơn.