Chuyển sinh thành cha của nữ phản diện, tôi quyết định sẽ yêu thương vợ con

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Đọc tại đây - Chương 14: Cả công chúa nữa sao...?

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện của mình với cậu bé tại khu vườn nhỏ trong Hoàng cung, tôi cất bước tiến về phía phần sân nơi Laurier đang tham dự buổi tiệc trà. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, trong sân, Công chúa Serena đang ngồi uống trà cùng những tiểu thư khác được mời tới.

Trong số đó có một cô bé với mái tóc bạch kim nổi bật... Tôi nhìn phát là nhận ra ngay con gái Laurier của tôi, vẫn còn nhỏ tuổi như vậy mà con bé đã ra dáng một mỹ nhân rồi. Laurier có vẻ như đang trò chuyện vui vẻ với các bạn, nhưng... khi con bé nhận rất sự xuất hiện của tôi, Laurier lập tức đứng dậy và chạy ào về phía tôi.

"Chaaaa!"

"Ồ, từ từ đã nào..."

Tôi nhẹ ôm lấy Laurier vừa chày ào tới vòng tay tôi, ghé vào tai con nói thật nhẹ nhàng, một tay đưa lên xoa đầu.

"Buổi tiệc trà đã xong chưa?"

"Rồi ạ! Còn công việc của cha thì sao?"

"Ta hoàn thành nó xong khá sớm. Nhưng quan trọng hơn... con chơi có vui không?"

"Có ạ!"

Laurier trả lời câu hỏi của tôi bằng một giọng rất hào hứng... ah, vậy thì may quá. Có vẻ như con bé đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ. Trong lúc chúng tôi đang có thời gian bố bố con con với nhau thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bước chân của ai đó. Khi quay đầu lại xem là ai, tôi phải vội vã cúi đầu xuống.

"Serena-sama. Cảm ơn người đã gửi lời mời dự tiệc trà tới con gái Laurier nhà thần."

 Đó là Serena, Nhị Công chúa và là người đã mời Laurier tới Hoàng cung. Serena có vẻ khá tò mò khi thấy tôi ôm Laurier như vậy.

"Rất vui được gặp ngài, Công tước Fall... Cả ta cũng vậy, ta đã có khoảng thời gian vui vẻ với tiểu thư Laurier hôm nay."

Khi nghe thấy cô bé nói vậy, tôi thấy trong người khá nhẹ nhõm, nhưng cũng có phần không thoải mái thấy rõ. Lời nó và lễ nghi của cô công chúa này quá hoản hảo, khiến tôi tự hỏi Công chúa Serena có thực sự là một cô bé năm tuổi không?

"Vậy sao... nghe được như vậy thần rất mừng."

"À, với cả... bánh ngọt do Công tước Fall làm rất ngon. Ngài đã làm nó thật sao, ngài Công tước?"

"Đúng là như vậy, nhưng mà... người thực sự thích chúng sao?"

Nghe thấy vậy, công chúa Serena gật đầu, nở một nụ cười thật tươi.

"Ta không nói quá đâu, chúng thật sự rất ngon... nếu như ngài không phiền, chúng ta có thể gặp lại nhau vào lần khác được không?"

"Tất nhiên rồi, bất cứ khi nào công chúa muốn."

"Vậy thì, tuần sau ta xin phép mong đợi lòng hiếu khách của ngài, Công tước Fall. Ta mong rằng ta lại được ăn một thứ gì đó thật ngon giống như những chiếc bánh ngày hôm nay."

...Không biết còn cách nào có thể giúp tôi thoát khỏi tình huống này không? Khi nhận ra mình bị mắc bẫy của cô công chúa này, tôi đành ngậm ngùi đồng ý.

"Vâng, vậy chúng thần sẽ chờ đợi lần viếng thăm sắp tới của công chúa."

"Được rồi, vậy thì... tiểu thư Laurier, ta có thể gặp lại tiểu thư vào tuần sau không?"

"Vâng! Thần cũng cảm ơn vì ngày hôm nay, Serena-sama."

Trong khi tôi đang mải cười khi thấy con gái mình nói chuyện với công chúa bằng lễ nghi đàng hoàng như vậy, công chúa Serene đột nhiên bước lên một bước và thì thầm điều gì đó vào tai tôi.

"Tuần sau, ta muốn bàn bạc một số chuyện với ngài, vì vậy mong ngài có thể dành chút thời gian cho ta, Công tước Fall... Hay là... ta nên gọi ngài là quý ngài xuyên không có ký ức kiếp trước nhỉ?"

Nói xong, công chúa Serena quay gót rời đi.... chuyện gì vửa xảy ra vậy? Không lẽ tôi đã bị cô công chúa đó nhìn thấu?

"Cha ơi, cha thấy không khỏe à?"

Hướng ánh nhìn về phía cô công chúa, da mặt tôi tái nhợt hẳn. Thấy vậy, Laurier lo lắng nhìn tôi. Không, không được... Nếu như tôi để con gái phải lo lắng cho mình thì đúng là thất bại của một người cha. Chấn chỉnh lại nào!

"Ta không sao. À mà, Laurier, con có thân với Serena-sama không?"

"Có ạ! Bọn con đã nói chuyện rất nhiều!"

"Vậy sao... vậy thì ta mừng cho con."

Tâm trí tôi vẫn còn hỗn loạn với câu nói mình vừa nghe được vài phút trước... nhưng, vào thời điểm hiện tại, hạnh phúc của Laurier quan trọng hơn nhiều, vì thế nên tôi đã đẩy những ý nghĩ hoài nghi sang một bên.

"Công chúa có vẻ rất háo hức muốn tới nhà chúng ta vào tuần sau... rốt cuộc hai đứa đã nói chuyện gì vậy?"

"Huh? Um... bọn con đã nói về việc cha dịu dàng với mẹ như thế nào, đúng không nhỉ? À với cả mấy cái bánh ngọt nữa."

...Thì ra là vậy. Thật ra tôi cũng muốn biết trong mắt Laurier quan hệ giữa tôi và Sasha trông như thế nào, nhưng lại ngại hỏi... Dù sao thì, Laurier và Serena-sama có vẻ như đã trở nên thân thiết với nhau.

"Vậy sao... nếu đã như vậy, ta sẽ phải đảm bảo rằng bánh ngọt lần tới làm phải ngon hơn nữa."

"Thật sao ạ?! Yay!"

Laurier nhìn tôi cười thật tươi... Phải rồi, tôi vẫn còn lo lắng về những gì Serena-sama vừa nói, nhưng nụ cười của cô con gái đúng là một liều thuốc bổ cho tôi mà.

Nghĩ như vậy, tôi cùng Laurier lên đường về nhà.