Chuyện kể của Vô Tận Hồi Quy Giả

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Web Novel - Chương 86 - Đồng phạm (4)

Chương 86 - Đồng phạm (4)

Keng—!

Tiếng búa gõ gần đó phá tan thế giới đằng sau mi mắt nặng trĩu đang mơ màng của tôi thành từng mảnh nhỏ.

Mơ giữa ban ngày. Đối với một kẻ có thể nhớ hết mọi sự kiện trong quá khứ như tôi, đây không phải chuyện hiếm gặp. Đôi mắt mà tôi vừa nhắm lại ở vòng lặp thứ 53 lập tức mở ra lần nữa ở vòng lặp thứ 100.

“Phù…”

Một tiếng thở dài khẽ vang lên.

Là Noh Do-hwa. Một nửa hơi thở của cô chìm trong ánh nắng đầu hạ sáng rực đến chói mắt, nửa còn lại vùi trong bóng đêm xanh thẳm nơi hầm mỏ bỏ hoang ở Jeongseon.

“Ờm, hình như cuối cùng tôi cũng rèn ra được một con dao bếp rồi. Hừm. Tôi nghĩ mình còn làm tốt hơn dwarf kia cơ…”

“…”

Một ảo ảnh chậm rãi nhảy múa. Dưới hơi thở của con người, từng đợt sóng bụi dập dìu qua lại giữa ánh nắng và bóng râm. Dường như để thế giới này nhảy múa được, cần phải có cả ánh sáng lẫn bóng tối. Nếu vậy thì một cái chớp mắt, đung đưa qua lại giữa thấy và không thấy đến vô tận, hẳn là điệu nhảy đầu tiên tồn tại trên cõi đời này.

“Đến lúc tăng độ khó rồi. Hừm, tôi nghĩ một cái kẹp là vừa sức. Thức tỉnh giả Người Đưa Tang. Nếu anh thấy một dwarf nào đó đang rèn một món phù hợp ở quanh đây… Thức tỉnh giả Người Đưa Tang? Này. Ê. Tên khốn. Anh có nghe tôi nói gì không…?”

“À vâng, tôi đang nghe đây.”

Nhân tiện thì, chỉ mất chưa đầy ba giây để Noh Do-hwa chuyển từ ‘này’ sang ‘ê’, rồi từ ‘ê’ sang ‘tên khốn’. Cái lưỡi của cô quả là kì diệu mà. Noh Do-hwa làm bộ lấy cây cuốc để ngoáy tai, giọng điệu rõ là châm chọc.

“Tai anh đóng đầy đinh à? Tôi đang nói là tôi đã nắm được sơ sơ rồi, nên tôi muốn tìm thứ gì đó khó hơn cây cuốc này… Ồ?”

Cô không kịp nói hết câu. Bởi vì thực thể dwarf nãy giờ vẫn chỉ biết gõ búa vô hồn xuống đe, đột nhiên vươn tay về phía Noh Do-hwa.

Đây rõ ràng là một hiện tượng bất thường. Tôi ôm lấy Noh Do-hwa theo bản năng và lập tức lùi lại. Trước hành động đột ngột của tôi, cô giật mình đánh rơi cây cuốc đang cầm trên tay.

“Chủ xưởng cẩn thận.”

“Ồ. Ừm, cảm ơn anh… Nhưng tôi đâu cảm thấy nó có địch ý gì…?”

“Trên đời này có vô số hiện tượng kì lạ chẳng hề mang địch ý. Giống như phóng xạ hạt nhân vốn không hề xấu xa nhưng vẫn gây hại cho con người vậy.”

- …

Không biết vì sao, dwarf kia chẳng hề để tâm đến hai người chúng tôi. Thay vào đó, nó chỉ chậm rãi cúi người xuống. Cây cuốc mà Noh Do-hwa đánh rơi đang nằm đó.

“Hửm…?”

Dwarf cầm cây cuốc lên ngắm nghĩa thật kĩ lưỡng, chậm như video chạy ở tốc độ 0.5.

- …

Vù—

Gió thổi từ trong hốc mắt và hốc miệng đen thui ra ngoài. Và rồi một chuyện kì lạ xảy ra. Càng thở qua những cái lỗ, cơ thể của dwarf lại càng nhỏ đi, như thể ngay từ đầu nó đã là một sinh vật làm từ gió.

“Ồ?”

- …

Hơi thở của dwarf bao trùm lên cây cuốc do Noh Do-hwa rèn. Giống như cách các họa sĩ phủ hết lớp sơn này đến lớp sơn khác, dwarf cũng dùng hơi thở của mình để tô điểm những nét cuối cùng cho cây cuốc.

Keng.

Cây cuốc lại rơi xuống. Còn hiện tượng kì lạ dwarf, sau khi trút hơi thở cuối cùng, cũng teo lại như bóng bay xịt và biến mất hoàn toàn.

“Thú vị thật. Đây là hiện tượng kì lạ gì thế, Thức tỉnh giả Người Đưa Tang…?”

“…Tôi cũng không rõ. Tuy đã biết về làng nghề mỏ từ lâu rồi, nhưng tôi chưa tìm hiểu kĩ về nơi này bao giờ.”

“Dù đã hồi quy cả trăm lần, anh vẫn chưa tìm ra danh tính thật của một ngôi làng bé xíu à? Chẳng phải anh đang quá lơ là nghĩa vụ của mình hay sao…?”

“Tôi xin lỗi. Nếu ai đó không bóp cổ tôi đến chết ở vòng lặp trước, có lẽ tôi đã tìm ra sự thật rồi.”

Chớp. Noh Do-hwa nhíu mày lại.

“Nó vẫn chưa biến mất…”

“Gì cơ?”

“Bất cứ thứ gì được rèn ra ở ngôi làng này đều sẽ tan biến ngay lập tức. Con dao bếp sáng nay tôi vừa làm ra cũng biến mất rồi. Nhưng xem kìa. Suốt từ nãy đến giờ, cây cuốc của tôi vẫn còn nguyên vẹn...?”

“A.”

Tôi đưa tay lên vuốt cằm.

“Đúng thật. Có lẽ bản chất thật sự của Hư Không ‘Làng nghề mỏ dwarf trên dãy Taebaek’ này là… một lò đào tạo dành cho những thợ rèn.”

“Lò đào tạo…?”

“Phải. Cô coi đây là nơi để các dwarf truyền thụ ngón nghề của mình cũng được. Mới vừa rồi, Chủ xưởng Noh Do-hwa đã tạo ra một cây cuốc và được hiện tượng kì lạ dwarf kia ‘công nhận’ tay nghề.”

“Ra là vậy…”

“Tôi nghĩ mình đã tìm ra cách để phá đảo Hư Không này rồi. Có tổng cộng bảy thợ rèn dwarf ở làng nghề mỏ này. Nhưng cô vừa đánh bại một người, nên giờ chỉ còn sáu thôi.”

“Ý anh là tôi phải được sáu người còn lại công nhận nữa…?”

“Chính xác.”

Tôi cúi người xuống nhặt cây cuốc lên. Lưỡi của cây cuốc adamantium đầu tiên trong lịch sử các tác phẩm giả tưởng được chạm khắc bởi những kí tự kì quái. Những văn tự hoàn toàn xa lạ. Một ngôn ngữ tôi không tài nào lí giải nổi. Nếu tôi buộc phải mô tả lại bằng những kí tự với hình dáng tương tự, thì trông nó sẽ thế này.

[Dicentra Spectabilis]

Noh Do-hwa nghiêng đầu nhìn qua vai tôi.

“Hửm. Gì đây? Tôi có viết gì lên cây cuốc đâu…”

“Nhiều khả năng là hiện tượng kì lạ dwarf đã khắc dòng chữ này lên bằng hơi thở của mình. Một thợ rèn còn khắc gì lên tác phẩm của mình nữa? Chắc hẳn đây là tên của dwarf đó.”

“A…?”

Noh Do-hwa lấy cuốn sổ tay của mình ra. Vừa cau mày, cô vừa cẩn thận chép lại những chữ cái [Dicentra Spectabilis].

“Sao Chủ xưởng phải làm vậy?”

“Hừm…”

Noh Do-hwa không đáp.

Kể từ hôm ấy, lịch trình của chúng tôi được thiết lập. Trước tiên, chúng tôi sắp xếp cấp bậc của sáu thợ rèn dwarf còn lại dựa trên độ khó của những món đồ họ làm ra. Dwarf rèn ra một con dao bếp nhỏ sẽ ở cấp độ 1, còn dwarf rèn ra một cây đại kiếm khổng lồ sẽ ở cấp độ 6.

“Được rồi, bắt đầu thôi… Tôi muốn tập trung làm để xong càng sớm càng tốt, nên Thức tỉnh giả Người Đưa Tang, xin anh hãy làm chân sai vặt giúp tôi…”

“Oa. Đúng là chỉ Chủ xưởng mới có thể thao túng một vô tận hồi quy giả như chân sai vặt.”

“Anh nói linh tinh gì thế? Chính anh là tên đã bán cuộc đời tôi cho Tập Đoàn Quản Lý Đường Bộ Quốc Gia, khiến tôi chỉ biết cắm đầu làm việc như một cái máy còn gì…”

“Tất cả đã được chuẩn bị xong, thưa Chủ xưởng.”

“Ồ, tốt lắm…”

Keng!

Búa của Noh Do-hwa giáng xuống, bắn tia lửa ra tứ phía. Thoạt nhìn thì cơ thể cô có vẻ mảnh mai và không có cơ bắp, nhưng Noh Do-hwa vẫn nện búa xuống đe không chút nao núng, như thể cô muốn chứng minh cho người ta thấy cơ bắp được tinh luyện thật sự là gì. Mái tóc dài của cô tung bay trong hang động dưới lòng đất. Nhìn từ xa, bóng người thợ rèn và cây búa hòa quyện vào nhau như thể đang khiêu vũ. Tia lửa và bóng tối. Một điệu Valse giữa hai sắc đỏ và đen.

- …, Phù…

Dwarf cấp 1 cũng thở ra một hơi thật dài sau khi nhìn thấy con dao bếp của cô. Hơi thở của một hiện tượng kì lạ đến từ thế giới khác cho phép con dao tiếp tục tồn tại ở thế giới này. Hiện tượng kì lạ ấy chỉ kịp lưu lại ngôn ngữ của mình trên lưỡi dao dưới dạng một cái tên chẳng ai hiểu trước khi tan biến hoàn toàn.

“…”

Những hiện tượng kì lạ này đến từ đâu? Ngay cả một kẻ đã hồi quy vô số lần như tôi cũng chỉ biết đưa ra đủ loại phỏng đoán, nhưng vẫn chẳng thể chạm tới câu trả lời thật sự.

Tôi nấu ăn, chuẩn bị nước tắm, sắp xếp chỗ ngủ, để mắt đến những hiện tượng kì lạ lởn vởn xung quanh, và hỗ trợ Noh Do-hwa để cô tập trung ‘triệt hạ các hiện tượng kì lạ’. Đây chính là vai trò của tôi trong Hư Không này. Vai trò ấy không hề khó. Người ‘trợ lí’ của vòng lặp thứ 53 đã làm việc cho một vị nghệ nhân tài ba suốt tám năm ròng. Kí ức ấy vẫn còn hằn sâu bên trong mí mắt tôi.

“Hừm…”

Cấp độ tiếp theo. Rồi cả cấp độ sau đó nữa. Chỉ sau sáu ngày làm việc chăm chỉ, Noh Do-hwa đã chạm tới ngưỡng cửa của thợ rèn cuối cùng. Thuật ngữ ‘quái vật thiên tài’ hẳn là được sinh ra để ám chỉ những người như cô. Vậy mà không biết vì sao, mỗi khi vượt qua một cấp độ, biểu cảm của Noh Do-hwa lại càng u ám. Cô cau mày lườm tôi.

“Chủ xưởng, có vấn đề gì à?”

“Càng nghĩ tôi càng bực…”

“…?”

“Anh không thấy là mình thuần thục cái khoản làm chân sai vặt này một cách bất thường à…? Tôi còn chưa kịp mở miệng xin thì anh đã đưa tôi cái gắp vào đúng lúc tôi cần. Mỗi khi tôi nhờ anh giữ cố định vật gì để tôi gõ búa cho chuẩn, thì anh luôn giữ nó ở góc độ hoàn hảo nhất. Tiện lợi khác gì dịch vụ giao hàng tận nhà bằng drone đâu. Mỗi lần gặp phải chuyện kiểu này, tôi lại nhớ ra anh là một tên hồi quy giả mờ ám lúc nào cũng ra vẻ ‘Tôi biết tỏng mọi thứ, còn cô thì không’…”

“Không. Hả? Cô nói cái quái gì thế?”

Tôi chẳng biết nói sao nữa. Bộ đầu óc cô ấy có vấn đề thật à?

“…’Biết tỏng mọi thứ’? Cả đời này tôi chưa bao giờ nói chuyện kiểu ấy. Và ‘mờ ám’ ấy hả? Mờ ám? Tôi á?”

“Hừm. Tôi chỉ đang ví von thôi mà, đừng quá để tâm đến tiểu tiết chứ. Anh hơn tôi ít nhất một nghìn tuổi đấy. Một hiện tượng kì lạ cổ đại như anh sao có thể hẹp hòi đến vậy…”

“Rốt cuộc cô còn định xúc phạm tôi thêm bao nhiêu lần liên tiếp nữa?”

“Thôi, đủ rồi…”

Keng.

Khi Noh Do-hwa lấy búa gõ nhẹ vào chuôi kiếm, những đường rãnh bị trật liền ăn khớp với nhau.

Cấp độ 6. Thanh đại kiếm đã hoàn thành.

- …

Ngay khi Noh Do-hwa rèn xong thanh đại kiếm, hiện tượng kì lạ dwarf liền quay ngoắt đầu lại như một nhân viên văn phòng dưới ga tàu điện ngầm vừa ngửi thấy mùi bánh mì mới ra lò. Và rồi, dwarf kia vươn tay ra để phủ hơi thở vĩnh hằng của mình lên tuyệt tác của một bậc thầy—

“A. Chờ chút…”

Nhưng tay của hiện tượng kì lạ kia chỉ quơ được vào không khí. Đây là bởi Noh Do-hwa bỗng dưng thu thanh đại kiếm lại.

- …?

“Hừm.”

- …?

Dwarf ngước hốc mắt đen của mình lên nhìn Noh Do-hwa như một con mèo bị cuỗm mất đồ chơi. Noh Do-hwa mỉm cười.

- …? …?

Hấp. Hấp. Không phải tự dưng mà chủng tộc này bị gọi là ‘người lùn’. Dù có nhảy lên nhảy xuống bao nhiêu lần, hiện tượng kì lạ dwarf vẫn không tài nào với tới thanh kiếm mà Noh đang giơ cao lên không trung. Trong đầu tôi cũng hiện lên một dấu hỏi. Rốt cuộc cô ấy tính làm gì thế? Hay là cô đã quyết định chuyển sang tra tấn các hiện tượng kì lạ vì không còn thấy thỏa mãn với con người nữa?

Noh Do-hwa cười tinh nghịch.

“Tôi chẳng hứng thú gì với cái vụ hóa kiếp cho các người đâu. Một chút cũng không. Và tôi cũng chẳng có ý định trở thành đệ tử của các người, vậy mà các người đều tự huyễn hoặc là ‘cô ấy đã kế thừa ý chí của chúng ta’ rồi tự ý thăng thiên. Thế thì đâu có được…”

- …?

“Nói thật nhé, tôi còn chẳng cần mấy món phế liệu này…”

Noh Do-hwa ném tất cả những dụng cụ mà cô đã chế tạo ra, từ cây cuốc, con dao bếp, dao găm đến lưỡi lê, cây xỉa rơm, trường kiếm, đại kiếm, vào trong lò nung. Chiếc lò nung của làng nghề mỏ nhanh chóng biến những dụng cụ trở lại thành adamantium. Búa của Noh Do-hwa lập tức giáng xuống khối kim loại mềm.

Keng—!

Khối khoáng sản vốn không tồn tại trên thế giới này dần thành hình, bề mặt của nó gợn lên từng làn sóng đẹp đẽ. Keng! Keng! Âm thanh vang lên không ngớt. Như thể cô chẳng còn để tâm đến mồ hôi của chính mình, Noh Do-hwa dốc cạn tâm huyết vào tác phẩm trước mắt.

“Búa nhỏ.”

“Vâng, thưa Chủ xưởng.”

“Đục.”

“Đây ạ.”

“Bánh sandwich.”

“Có ngay.”

Tôi đưa dụng cụ và di chuyển khối kim loại theo yêu cầu của cô.

- …

Hiện tượng kì lạ dwarf nhìn chúng tôi làm việc bằng hốc mắt trống rỗng. Đã bao lâu trôi qua rồi? Noh Do-hwa, tới giờ vẫn chưa lau trán dù chỉ một lần trong suốt quá trình rèn, cuối cùng cũng đưa mu bàn tay lên để quệt mồ hôi. Rồi cô tháo chiếc kính một mắt của mình ra và cất vào túi áo trước ngực.

“Phù, cuối cùng cũng xong…”

Hình dáng kì lạ của món thành phẩm khiến tôi nhất thời không thốt nên lời.

“Đây là…”

Một cây kiếm gậy.

Xoẹt. Noh Do-hwa rút lưỡi kiếm ánh xanh ra khỏi vỏ. Một thanh trượng kiếm, tiếng Anh là swordstick. Bình thường được dùng làm gậy chống, nhưng khi nguy cấp thì có thể rút lưỡi kiếm ra để phòng thân. Hình hài của món vũ khí hiện lên rõ mồn một.

“Thức tỉnh giả Người Đưa Tang. Lúc chúng ta tới đây, anh đã nhờ tôi rèn cho anh một vũ khí đúng không…?”

“…Vâng.”

“Hừm. Được rồi. Đây là món vũ khí mà tôi tặng anh…”

Một cây gậy. Dụng cụ hỗ trợ thô sơ và dễ kiếm nhất dành cho những ai gặp khó khăn trong việc đi lại. Bởi vậy, nó mang dấu ấn của Noh Do-hwa.

Một thanh kiếm. Vũ khí thông dụng nhất mà một người có thể dùng để giết chóc. Bởi vậy, nó mang dấu ấn của tôi.

Một vũ khí phản ánh chính xác con người của cả Noh Do-hwa lẫn tôi.

“…”

“Xin hãy chờ một chút.”

Noh Doh-wa tì con dao điêu khắc của mình lên lưỡi kiếm. Xoẹt xoẹt, từng sợi kim loại trượt xuống.

[Dicentra Spectabilis]

Đây được cho là tên của thợ rèn dwarf đầu tiên thổi hồn cho cây cuốc.

Noh Do-hwa mở cuốn sổ tay của mình ra, rồi vừa liếc nhìn cuốn sổ, cô vừa cẩn thận khắc lại từng kí tự lên lưỡi kiếm. Tổng cộng là sáu cái tên. Các kí tự vốn không tồn tại ở Hàn Quốc hay thậm chí là bất cứ đâu trên thế giới này, giờ đang uốn lượn như những hình xăm tuyệt đẹp.

Và ở vị trí thứ bảy.

Do-hwa (渡河).

Những kí tự có cùng cách phát âm với tên của Noh Do-hwa, đồng thời cũng là ý nghĩa đằng sau công xưởng mà cô vận hành, lăn xuống như những giọt sương trên lưỡi kiếm trắng tinh khôi.

“Được rồi, của anh đây…”

- …

- …

- …, …

Đến lúc này tôi mới đưa mắt nhìn quanh. Không biết từ lúc nào, hiện tượng kì lạ dwarf đã biến mất mà chưa kịp trút hơi thở cuối cùng. Một cơn gió mạnh thổi qua hẻm núi sâu hun hút của làng nghề mỏ. Hơi thở của ngọn núi phả xuống từ vách đá trên cao, quét qua lưỡi kiếm và cả chúng tôi. Đến khi cơn gió lốc lắng xuống, ngôi làng đã biến mất. Các quặng adamantium, lò nung, những ngôi nhà xây bằng đá, và cả những cái đe mà các dwarf vẫn dùng, tất cả đều bị thổi bay không một dấu vết. Chỉ còn lại Noh Do-hwa, tôi, và một thanh kiếm duy nhất đứng trước lối vào của một hang động khổng lồ.

“…”

Một hiện tượng quá đỗi kì lạ, nhưng đây vốn là bản chất của Hư Không. Noh Do-hwa không mấy để tâm đến làng nghề mỏ dwarf vừa biến mất. Thay vào đó, cô chỉ đưa thanh kiếm cho tôi.

Màn đêm buông xuống. Sau lưng cô, ánh hoàng hôn cháy đỏ rực, in hằn cảnh tượng trước mắt vào võng mạc tôi. Ngay khi tôi đưa tay ra nắm lấy thanh kiếm, đôi môi của Noh Do-hwa, cho đến lúc ấy vẫn nhất quyết giữ im lặng, đột nhiên mở ra.

“Anh thật sự sẽ chọn thanh kiếm này sao…?”

“…”

“Đây là một thanh kiếm tốt. Tôi sẽ không thể rèn ra một món vũ khí nào như thế này nữa. Thanh kiếm này sẽ đóng vai trò quan trọng trong những chuyến đi săn và những cuộc chém giết của anh trong tương lai. Anh hiểu không? Thức tỉnh giả Người Đưa Tang. Kể từ giờ, một phần không nhỏ những thành tựu của anh sẽ là nhờ thanh kiếm này. Mỗi thành tích, mỗi chiến công, mỗi cuộc đồ sát, dù thành hay bại, thanh kiếm sẽ luôn gánh lấy một nửa. Nói cách khác, khoảnh khắc anh chọn thanh kiếm này, anh đã chấp nhận nó là đồng phạm của mình…”

“…”

Tôi gật đầu, rồi nắm lấy thanh kiếm.

“Vậy thì, tôi sẽ đặt tên kiếm này là Do-hwa.”

“…Hừm.”

Noh Do-hwa cười khúc khích.

Ánh hoàng hôn đỏ thẫm soi rọi nụ cười của cô.

“Chia phần 50-50 à…”

Thiệt tình. Hợp đồng ăn chia kiểu gì mà vô lý quá thể. Vậy mà ai đó cứ suốt ngày chối rằng mình không phải loại chủ nô chuyên bóc lột nhân viên.

∗ ∗ ∗

Câu chuyện này có một phần kết.

Mỗi khi sang một vòng lặp mới, mọi thứ luôn được thiết lập lại và quay về nguyên trạng, nhưng không biết vì sao, thanh kiếm ‘Do-hwa’ lại là ngoại lệ. Kể từ vòng lặp thứ 100 trở đi, Do-hwa luôn cắm trước lối vào một hang động ở lưng chừng dãy Taebaek. Dù rằng trong những vòng lặp sau đó, Noh Do-hwa chưa từng rèn kiếm cho tôi.

“…”

Một ‘hiện tượng kì lạ’ đúng nghĩa. Nhưng đổi lại, Hư Không ‘Làng Nghề Mỏ Dwarf’ từng tồn tại trong hang đã biến mất không một dấu vết. Có lẽ ‘làng nghề mỏ’ thực sự tới từ một thế giới khác. Và vì thời gian ở thế giới ấy khác với ở đây, ‘Do-hwa’ đã thoát ly khỏi dòng chảy thời gian của nơi này, bị cố định lại như một cột mốc bất biến. Hay có lẽ, thay vì làng nghề mỏ, bản thân thanh kiếm Do-hwa đã biến thành một Hư Không và một hiện tượng kì lạ độc lập.

Dù sao đi nữa, làng nghề mỏ đã bốc hơi vĩnh viễn cùng với những mỏ quặng adamantium vốn đã ít ỏi. Tôi sẽ không bao giờ có cơ hội tìm hiểu kĩ hơn về bí mật của Hư Không này. Bên cạnh những chiếc Chuông Bạc mà tôi luôn lượm ở Sảnh Chờ Ga Busan, giờ đây tôi đã có thêm một món ‘vật phẩm độc quyền’ nữa.

“Hửm? Khoan đã, Thức tỉnh giả Người Đưa Tang…”

“Vâng?”

“Xin hãy cho tôi xem cây gậy đó một chút…”

Noh Do-hwa chộp thanh Do-hwa khỏi tay tôi, nhanh đến mức gần như cướp giật.

“Hừm…”

Và rồi, vừa đeo kính một mắt, cô vừa săm soi thanh kiếm từ đủ mọi góc cạnh, liên tục tra kiếm vào vỏ rồi lại rút ra. Một tiếng thở dài khẽ thoát khỏi bờ môi cô.

“…Thức tỉnh giả Người Đưa Tang. Thanh kiếm này. Anh lấy nó ở đâu thế…?”

“À. Đây là món quà mà thợ rèn giỏi nhất Bán đảo Triều Tiên tặng cho tôi đấy.”

“Giỏi nhất Bản đảo Triều Tiên à? Hừm, trông cũng có vẻ là thế thật… Tốt lắm. Nếu đã tạo ra một tuyệt tác ở trình độ này, thì họ cũng xứng với cái danh ấy. Nhưng họ thật sự là người Hàn Quốc sao? Là ai vậy…?”

Bóng tối trong đôi mắt thâm quầng của Noh Do-hwa bùng lên mãnh liệt.

“Sao thế? Cô thấy hứng thú với họ à?”

“Bởi vì… với tài năng như vậy, người này nên được chiêu mộ về Tập Đoàn Quản Lí Đường Bộ Quốc Gia hay lôi kéo về đâu đó để làm nô lệ không công suốt đời chứ…”

Nghe thấy câu ấy, làm sao tôi có thể không bật cười cho được?

Noh Do-hwa cau mày trước tràng cười của tôi. Hai hòn đảo đen thẫm, giờ đã thành một cặp nên chúng chẳng còn cô độc, nhìn tôi trừng trừng.

“Gì hả? Sao anh lại cười? Có gì buồn cười lắm à? Anh muốn chết không?”

“Không. Không phải đâu. Nếu cô đã hỏi thì tôi đành phải ngoan ngoãn trả lời thôi. Chủ xưởng à, người rèn ra thanh kiếm ấy chính là—”

== Đồng phạm. Kết. ==

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!