Chủ tịch bảy tuổi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Web Novel - 031-16. Trò chơi chiến tranh của Ngài Chủ tịch! (6)

031-16. Trò chơi chiến tranh của Ngài Chủ tịch! (6)

16. Trò chơi chiến tranh của Ngài Chủ tịch! (6)

Đau thương, bất an, tuyệt vọng và sợ hãi.

Khi tất cả những cảm xúc ấy trộn lẫn vào nhau, bản năng sinh tồn của con người sẽ chạm tới đỉnh điểm.

Sáu đứa trẻ đang nằm dán mình vào góc tường để né tránh ánh mắt của kẻ sát nhân chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó.

"Toi rồi... Hắn đến để giết chúng mình thật rồi..."

Dù không phải là kẻ khơi mào, nhưng Kim Young-jae, người đã không ngăn cản bạn bè, đang cảm nhận rõ rệt trách nhiệm gián tiếp của mình.

Chỉ vì một trò đùa nhỏ nhặt nhắm vào Regina mà một gã sát thủ khổng lồ đã tìm đến tận đây.

Hắn sẽ giết cậu, và chắc chắn là cả bố cậu nữa.

Liệu có dừng lại ở hai người không?

Còn mẹ thì sao? Còn bạn bè và gia đình của họ nữa?

Liệu hắn có biến nơi này thành biển máu để thủ tiêu nhân chứng không?

Có nên bỏ chạy ngay bây giờ không?

Nhưng trốn ở đây thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện thôi.

"Á á á!! Tên biến thái định bắt cóc tôi vì tôi quá đáng yêu nè!! Này, mấy người lớn kia!! Làm gì đi chứ?! Cứu với!!"

"Đồ ngốc!"

"Này! Cheon Sa-ra, giờ này mà cậu còn cười được hả?! Này cái đồ người máy kia! Chủ nhân của ngươi chắc chắn là một lão già biến thái chuyên đi bắt trẻ con về làm vợ đúng không?! Phải không hả!!"

Tại sao hắn lại bắt giữ Baek A-yoon và Cheon Sa-ra chứ?

Để dùng họ làm con tin dụ cả nhóm ra mặt sao?

Nếu không ra ngay, không biết hắn sẽ làm gì hai người họ nữa.

Đó là một lời đe dọa ngầm sao?

Phải làm sao đây.

Phải làm sao, phải làm sao, phải làm sao bây giờ.

Mình phải làm gì đây.

"Anh! Làm gì thế. Mau lại đây!"

Đám bạn đã chuẩn bị sẵn sàng để bỏ chạy và đang tiến về phía cửa thoát hiểm ở góc đại giảng đường.

'Nếu mình chạy thế này, còn những đứa trẻ khác thì sao...?'

Bản năng sinh tồn của một đứa trẻ chưa trải sự đời sục sôi đến cực hạn. Cậu muốn bỏ chạy ngay lập tức để tìm bố.

Thế nhưng đôi chân lại không nhúc nhích. Suy nghĩ rằng các bạn khác có thể bị thương đã lấn át cả bản năng sinh tồn.

Trò đùa vô tri của đám bạn đã đẩy tất cả vào vòng nguy hiểm.

Đáng lẽ cậu phải khắc ghi lời khuyên của bố, phải ngăn cản họ đến cùng.

Đây là tội không tố giác. Chắc chắn là tội không tố giác tội phạm rồi.

「Young-jae à. Hãy ghi nhớ điều này.」

「Con người không bao giờ có thể sống một mình. Ngay cả những hacker kiếm tiền bất chính cũng vậy. Vì họ cần có người để giao dịch.」

「Thế nên, hãy luôn gia tăng đồng minh và giảm bớt kẻ thù.」

「Đôi khi, một người tốt có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời của rất nhiều người khác.」

Chẳng biết ông lão ấy đã hạ sát bao nhiêu Kẻ Suy Vong, nhưng dù có khoác lên mình bộ âu phục đắt tiền đến đâu, trên người ông ta vẫn luôn thoang thoảng mùi máu.

Thế nhưng, chính ông lão cuồng sát ấy đã cứu sống bố cậu.

Ông đã thả một sợi dây thừng cứu mạng cho người bố đang chết đói trong hang chuột.

Ông nói sẽ cho bố một con đường sống.

Sẽ giúp bố rũ bỏ nghiệp chướng.

Sẽ khiến bố không còn phải run rẩy vì nỗi sợ cái chết nữa.

Nhờ vậy, bố đã rời khỏi hang chuột và trở thành công dân của Ngân hà Tự trị.

Cuối cùng, bố đã gặp được người vợ yêu dấu và sinh ra Kim Young-jae.

Đứa con trai kém cỏi.

Chẳng những không vượt qua được bố, mà ngay từ nền móng đã sai lệch rồi.

Cậu đã dại dột gây thù chuốc oán với một kẻ địch không thể đối phó.

Liệu bỏ chạy có giúp cậu sống sót?

Hay cậu sẽ lại rơi vào cảnh bị truy đuổi ráo riết như bố ngày xưa?

「Không phải ông ấy chỉ nghỉ hưu để an dưỡng thôi sao?」

「Đã một năm rồi ông ấy không xuất hiện trước công chúng. Chắc chắn... đã có chuyện gì đó xảy ra ở Tòa tháp rồi.」

Nếu cuộc trò chuyện của bố mẹ là thật, thì giờ đây ai sẽ cứu Kim Young-jae và những người xung quanh đây?

"Trời ạ. Anh làm thế này là chết cả lũ đấy?!"

Đám bạn không nỡ bỏ mặc Kim Young-jae nên đã quay lại.

Ánh chớp trắng không bỏ lỡ cơ hội đó.

Thân hình hộ pháp băng qua khoảng cách gần 50 mét trong nháy mắt, tạo ra một cơn gió lớn.

Kim Young-jae nuốt nước bọt ực một cái.

Cậu chậm rãi ngẩng đầu, chạm mắt với thực thể đang đứng sừng sững trên cao.

Đôi mắt máy móc màu trắng vô hồn.

Gã sát thủ không mang cảm xúc con người đang lườm chằm chằm như muốn nghiền nát cả sáu đứa trẻ ngay lập tức.

"Anh... anh mau... chạy đi. Đây là lỗi của bọn em mà."

"Đúng đấy anh. Mau chạy đi...!"

"Kim Young-jae!!"

Nhìn vẻ mặt sợ hãi tột độ của Kim Young-jae, đám bạn thầm nghĩ.

Phen này, có lẽ tiêu đời thật rồi.

Sự im lặng bao trùm.

Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi sắp sửa hóa thành cái chết——.

"Ta cứ thắc mắc không biết có chuyện gì mà ồn ào thế..."

Tộp, tộp, tộp.

Một tiếng bước chân rất nhỏ tiến lại gần từ phía sau lưng Kim Young-jae.

Không phải vì người đó đi rón rén.

Mà thực sự là có hai bàn chân nhỏ bé đang di chuyển trên sàn gỗ.

"Bạn!"

"Á á á. Cậu điên rồi hả? Làm gì mà không chạy đi! Cậu cũng muốn làm cô dâu của tên biến thái đó luôn sao?!"

Thấy Regina tiến lại gần, Baek A-yoon cuống cuồng dùng nắm đấm nện thình thịch vào bộ găng tay máy, nhưng chỉ khiến bàn tay nhỏ bé của cô bé đỏ ửng lên.

Mặc kệ tất cả, Regina bước tới và đứng sừng sững trước mặt Kim Young-jae.

"Ngươi định làm gì bọn họ đấy."

Giọng máy trung tính rất giống tiếng người vang lên, liệt kê từng câu chữ như đang đọc sách giáo khoa.

"Phát hiện tấn công mạng nhắm vào tài khoản của Tiểu thư. Nguồn gốc cuộc tấn công trùng khớp 99,7% với tọa độ của Tiểu thư. Giả định có âm mưu bắt cóc. Lên kế hoạch loại bỏ mối đe dọa và giải cứu Tiểu thư."

Nghe vậy, Regina dang rộng hai tay.

Như thể không cho phép đối phương tiến thêm dù chỉ một bước.

"Cuộc tấn công đó chẳng đáng là bao. Ngươi đang phản ứng thái quá rồi. Lui ra đi."

"Xác nhận Tiểu thư an toàn. Kết thúc chiến dịch dọn dẹp. Trở về căn cứ."

Đôi mắt trắng sáng rực đến đáng sợ của Android tối dần đi.

Cùng lúc đó, hai cô bé đang bị Android bắt giữ cũng được thả xuống sàn.

Vừa chạm chân xuống đất, Baek A-yoon đã đá vào chân gã Android Seonbi để trút giận.

"Đồ xấc xược, dám tự tiện nhấc bổng một quý cô lên như thế hả!"

Dù ngay sau đó, khi Seonbi vừa cử động, cô bé đã giật bắn mình rồi trốn tót sau lưng Cheon Sa-ra.

Rầm, rầm.

Khác với lúc phá cửa xông vào rồi đáp xuống sân khấu như một cơn gió, bước chân của Android khi rời khỏi giảng đường có vẻ khá nặng nề.

Regina bắt đầu gõ vào bảng điều khiển hình chiếu từ thiết bị đeo, miệng lẩm bẩm gì đó như thể đang giám sát quá trình rút lui của Seonbi.

Đến lúc này, cơ thể cứng đờ của sáu đứa trẻ mới bắt đầu thả lỏng.

"Sống... sống rồi..."

"Cứ tưởng chết chắc rồi chứ........."

Bịch, bịch.

Trái ngược với đám bạn đang lần lượt ngồi bệt xuống sàn, Kim Young-jae quỳ xuống trước mặt Regina, người đang thở dài.

"Xin lỗi cậu. Regina. Thực sự xin lỗi cậu."

Kim Young-jae thừa biết lời xin lỗi lúc này có vẻ vô nghĩa.

Thế nhưng nếu không có cô, có lẽ cậu đã không học được một bài học xương máu như ngày hôm nay.

"Thay mặt cho tất cả bạn bè của mình, mình chân thành xin lỗi vì đã cố hack tài khoản của cậu. Cậu không tha thứ cũng không sao."

Đúng như dự đoán, không có lời tha thứ nào được đưa ra.

Chỉ có một tiếng lẩm bẩm nhỏ vang lên, đầy vẻ thờ ơ.

"Đừng xin lỗi."

"Nhưng mà—"

"Đã bảo là đừng xin lỗi mà."

Đôi mắt lim dim của Regina lộ rõ vẻ phiền phức.

Ánh mắt ấy còn ẩn chứa lời đe dọa rằng nếu cậu lặp lại lời đó một lần nữa, cô sẽ giết cậu.

Kim Young-jae nuốt nước bọt ực một cái.

Rõ ràng ban đầu cô chỉ là một đứa trẻ nhà giàu vô tư lự.

Nhưng giờ đây, cô lại là một đứa trẻ đáng sợ mà cậu không tài nào thấu hiểu nổi.

"Chuyện các cậu định phá tài khoản của tôi cũng không thành. Chuyện Android của tôi định giết các cậu cũng không thành. Coi như huề cả làng. Xóa nợ đi."

Kim Young-jae ngơ ngác.

"Huề... cả làng?"

Đám bạn của cậu đã lấy lại chút sinh khí cũng lẩm bẩm theo.

"Huề cả làng là gì thế?"

"Chịu."

Ahem.

Regina hắng giọng một cái thật to rồi nói.

"Same, Same. Là bằng nhau đấy. Không hiểu tiếng Anh à?"

"... À."

Thật lòng, Kim Young-jae không muốn rút lui như thế này.

Đúng là Android của cô đã tạo ra bầu không khí nguy hiểm, nhưng suy cho cùng đó cũng là do lỗi phá đám của bọn cậu mà ra.

Thế nhưng nhìn vào đôi mắt đang lườm mình của Regina, cậu cảm thấy nếu còn xin lỗi nữa, chắc gã Android kia sẽ quay lại bóp cổ mình mất.

Dù có tỏ ra trưởng thành đến đâu, cậu cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ.

"Được... được rồi."

"Và các cậu không thực sự nghĩ rằng với cái trình độ gà mờ đó mà đòi xuyên thủng ví của tôi đấy chứ?"

Một đứa bạn của Kim Young-jae tự ái ra mặt.

"C-cái gì cơ! Bọn này suýt nữa là phá được—ưm?!"

"Cậu điên rồi hả?"

Ngay lập tức, cậu ta bị Kim Young-jae nhào tới bịt miệng rồi cả hai lăn lộn trên sàn.

Trong lúc đó, Regina vừa nghịch tai nghe vừa tự hào nói.

"Tưởng Swiss Satellite là dạng vừa à?"

Swiss Satellite, ngân hàng vệ tinh được xây dựng trên không gian an toàn thay cho mặt đất đầy rẫy hiểm nguy do thảm họa Suy Vong.

Danh tiếng của nó kế thừa trọn vẹn từ Ngân hàng Liên bang Thụy Sĩ trước đây.

Thậm chí số lượng khách hàng giao dịch hiện nay còn ít hơn cả quá khứ, đến mức Chủ tịch Cheon Ho-jae của Kiro vẫn chưa thể đăng ký làm khách hàng.

Đúng như cái tên của mình, bảo mật của Swiss Satellite cực kỳ nghiêm ngặt.

Họ cài cắm những quy trình xác thực bảo mật dày đặc và phức tạp đến mức vô lý bên trong những chiếc ví điện tử trông có vẻ bình thường, khiến các hacker luôn phải bỏ cuộc vì tốn thời gian.

Nói cách khác, thứ mà sáu đứa trẻ định phá vỡ chỉ là lớp màng bọc mỏng manh bao quanh két sắt.

Trò chơi thực sự còn chưa bắt đầu, vậy mà sáu đứa trẻ đó còn chẳng nhận ra đó chỉ là lớp màng bọc.

"Tôi đến đây để xem trình độ của mấy đứa ứng tuyển vào Ngân hà thế nào. Thất vọng toàn tập."

Regina liếc nhìn sáu đứa trẻ như nhìn đống rác không thuốc chữa, rồi tắt bảng điều khiển hình chiếu.

"Xong việc rồi, tôi đi đây. Vui đấy."

Sáo sậu.

Regina bước đi thong thả về phía cánh cửa giảng đường đã bị phá tan hoang.

Cheon Sa-ra đã lẳng lặng đi theo cô từ trước, còn Baek A-yoon thì nhìn quanh quất rồi vội vàng bám sát sau lưng Cheon Sa-ra.

Một người bạn giữ vai Kim Young-jae khi cậu định bước tới như bị bỏ bùa.

Cậu ta lắc đầu, gửi gắm một lời thỉnh cầu không lời.

Thôi đi.

Đừng có dây vào cô ta nữa, chẳng tốt lành gì đâu.

[■Thật là, huề cả làng là cái quái gì ■vậy chứ?!]

"Tôi đang cố tỏ ra giống trẻ con đấy thôi."

[Làm ơn ■tôi xin đấy. Đừng dùng ■từ lóng nữa■■. Chỉ cần qua vài ■năm là nó thành lỗi thời ■ngay...!]

"... Mà sao từ nãy đến giờ nhiễu sóng nặng thế?"

Eun-hwa nói với giọng mệt mỏi rõ rệt.

[Vì hiện tại lưu lượng truy cập từ ■■Works đang đổ về ■như điên đây này. Có vẻ họ đang định ■phá thiết bị của Chủ tịch■■. Tôi cũng không ■rõ lý do ■tại sao nữa.]

Vì nhiễu sóng quá nặng nên tôi khó lòng nghe rõ hết được.

Đành chịu thôi, có vẻ như vị khách quan trọng cũng đã ra đón rồi, để lát nữa nói chuyện tiếp vậy.

"Lát nữa nói tiếp nhé. Khách đến rồi."

Ở cuối hành lang sáng rực, lực lượng vũ trang và vũ khí hạng nặng đột ngột xuất hiện chặn đường.

Baek A-yoon, người đã nấp sau chân ROSA từ lúc nào, vội vàng ra hiệu cho tôi và Cheon Sa-ra.

Cheon Sa-ra khịt mũi rồi tiến lại gần Baek A-yoon.

"Chẳng phải cậu bảo là biến thái sao?"

"Không nấp ở đây thì có mà thành cái rổ đựng xác à?!"

Trước mặt đội an ninh chống khủng bố vũ trang. Có một thường dân đang chỉ huy họ.

Dù cố che giấu ý đồ bằng kính râm, nhưng gã chẳng thể giấu nổi điều gì. Đó chính là tên thuộc hạ kém cỏi của tôi, Giám đốc Park Gyu-hyeon.

Gã cố tình đứng vào đường đạn để truyền đạt rằng mình không có ý định nổ súng, nhưng việc dẫn theo binh lực thế này thì mùi mẫn lắm rồi.

Ông cần tôi mà, đúng không Giám đốc Park?

Quả nhiên là vậy nhỉ?

"Regina. Tôi là Park Gyu-hyeon, Giám đốc của Ngân hà HD. Tôi đến đây để nói chuyện với cô."

Baek A-yoon hét lên vì sợ hãi xen lẫn ngỡ ngàng.

"Nói chuyện?! Cất súng đi rồi hãy nói!!"

Đôi mắt sắc lẹm hướng về phía tôi.

Có vẻ như cô bé ghét tôi lắm rồi.

"Thật sự đấy Regina, rốt cuộc cậu là ai vậy... Cái đồ người máy phá nát cửa giảng đường này là gì, rồi mấy ông chú đáng sợ kia lại là ai nữa!!"

Tôi chỉ là một người kinh doanh vì sở thích thôi.

Chỉ là, hiện tại tôi chưa thể tự hào nói ra điều đó được.

Để dẹp bỏ những kẻ ngáng đường phiền phức trước mắt, tôi lặng lẽ ra lệnh cho ROSA.

"ROSA. Hãy tước vũ khí của lực lượng ở cuối hành lang. Không được để xảy ra bất kỳ thương vong nào."

{{ Xác nhận mệnh lệnh. Để hoàn thành nhiệm vụ một cách chắc chắn, yêu cầu cấp thêm 10% năng lượng tính toán từ CPU của Tiểu thư. }}

Việc cho ROSA mượn 25% dung lượng não bộ trong khoảng 30 phút không gây ảnh hưởng gì lớn đến sinh hoạt hàng ngày.

Giám đốc Park chắc chắn không dám bắn tôi, và kết quả thử nghiệm càng nhiều thì càng tốt.

Hơn hết, tôi cũng tò mò muốn biết AI đã học hỏi từ tôi sẽ phát huy uy lực thế nào khi tác chiến trong không gian hẹp như thế này.

"Phê duyệt."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!