Chủ Nhật Vắng Bóng Chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

581 4900

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

402 1917

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

725 3412

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

148 3135

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

538 31910

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

772 18620

Quyển 9 - Mở đầu

Ai chết vào sáng thứ Bảy.

Cuối cùng, Mụ Phù Thủy đã nói đúng.

Viên đạn bạc kia không dừng lại cho đến khi nó phá hủy cả thế giới (Ai).

Người ta nói, khi một người qua đời, thân thể sẽ nhẹ đi bằng trọng lượng của một viên kẹo.

Người ta nói đó là trọng lượng linh hồn của người đó, hoặc là trọng lượng của ý chí đã mất đi.

Điều này có xảy ra với tôi không? Tôi có nhẹ đi một viên kẹo không?

Tôi nghĩ thật là phiền phức. Nghe thế này có lẽ vài người sẽ tức giận, nhưng tôi không hề muốn giảm cân, ngược lại còn muốn tăng thêm nữa kìa.

Nói rõ hơn thì, tôi cần tăng thêm mười ký nữa. Tôi đã đủ cao rồi, nhưng tôi muốn cao thêm ba mươi phân nữa cơ.

Không.

Phải nói cho đúng thì, đó là những điều tôi đã từng mong ước.

Tôi sẽ không cao thêm nữa, sẽ không tăng cân được nữa. Linh hồn tôi đã nhẹ đi một viên kẹo, và trong tôi có một lỗ hổng rất lớn. Nhưng cơ thể tôi thì lạnh buốt và nặng nề, xương cốt tôi kêu răng rắc, da thịt thì cọ sát. Chẳng nóng cũng chẳng lạnh. Chẳng đau đớn cũng chẳng buồn bã.

Thế nhưng,

Tôi lại thấy kỳ lạ làm sao, một nỗi hối tiếc kỳ lạ.

Tôi muốn nói lời xin lỗi với mọi người.

Bố.

Mẹ.

Con xin lỗi.

Chắc chắn hai người sẽ không muốn một kết cục như thế này, nhưng con không thể dừng lại được nữa rồi.

Anh Julie.

Chị Scar.

Tôi xin lỗi.

Cô Dee.

Anh Alice.

Tôi xin lỗi.

Nhưng tôi lại không hề hối hận.

Và tôi hối tiếc nhất cũng vì điều đó.