Chương 1: Cuộc Tập Kích Của Sự Thuần Khiết
Điều gì có thể biến khoảng thời gian chờ đợi tẻ nhạt thành sự tận hưởng xa xỉ nhất?
Đó có thể là thiết bị vừa được cài đặt một tựa game mới, hay cuốn tiểu thuyết mới toanh mà ta hằng mong đợi──dù có vô số thứ hiện lên trong đầu, nhưng kết luận cuối cùng của Fudo Aoshi vẫn hoàn toàn khác biệt.
Để thổi bay sự nhàm chán khỏi thế giới này, chỉ cần có sự hiện diện của mỹ thiếu nữ tên là Kurashina Asuka là đủ.
“──Sao thế, Ao-kun? Cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt tớ mãi.”
Vẫn còn quá sớm để gọi là giữa hè──trên con đường đến trường thoảng cơn gió mát nhẹ, cô gái đang cùng tôi chờ đèn đỏ mỉm cười.
Cô sở hữu một vẻ ngoài thanh thuần, trong trẻo tựa như những nữ diễn viên tân binh thường xuất hiện trong các bộ phim truyền hình buổi sáng.
Dù mang dung mạo khiêm nhường, điềm đạm nhưng các đường nét trên khuôn mặt cô lại quá đỗi hoàn hảo, không thể nào che giấu được hào quang của một nữ chính.
Mái tóc đen óng ả như thể sắp được chọn để đóng quảng cáo dầu gội đầu ngay lập tức, từng sợi tóc mảnh mai khẽ reo lên tiếng xào xạc mỗi khi được gió biển vuốt ve.
Biểu cảm nheo mắt trước mái tóc bay trong gió, bờ vai mảnh khảnh hơi co lại như thể đang gặp chút rắc rối, cử chỉ cầm túi xách ngay ngắn bằng cả hai tay──từng chút, từng chút một đều toát lên vẻ mong manh, đâm thẳng vào trái tim của cánh đàn ông.
“Không có gì, tớ đang cảm nhận niềm hạnh phúc khi được đến trường cùng Asuka thôi.”
“Fufu. Tớ đang được cậu tán tỉnh đấy à?”
“Tùy trí tưởng tượng của cậu thôi.”
Chuyến tàu điện Enoshima chạy trên mặt đường vượt qua chúng tôi.
Vừa đi qua cửa hàng cá lâu đời đang phơi khô hải sản, cả hai rẽ vào con hẻm quen thuộc.
Phía trước, một đám đông tụ tập đông đúc đến mức bất thường.
Những cô gái đã sửa soạn, chưng diện cho ngày hôm nay đang đứng chờ với vẻ hào hứng ra mặt.
Và đám con trai tụ tập với quy mô không hề kém cạnh kia, chắc chắn không sót một ai đều là người hâm mộ của Asuka.
Nếu cứ tiếp tục sử dụng cùng một con đường đến trường, bọn tôi sẽ gây phiền phức cho hàng xóm như thế này, nên cả hai thường xuyên phải thay đổi lộ trình.
Dù đường đến học viện sẽ xa hơn một chút, nhưng hai đứa quyết định đi đường vòng.
“Do tớ đẹp trai quá nên mới gây phiền phức thế này, ngại ghê.”
“Tớ nghĩ chỉ có mỗi Ao-kun là có thể nói ra câu đó mà không nghe như đang mỉa mai thôi đấy.”
Đó là câu đùa mà chỉ có Asuka, người cũng được yêu thích tương đương, mới có thể nói ra.
“Ao-kun ở học viện hầu như chẳng có bạn bè gì nhỉ. Cậu nổi tiếng quá nên bị bọn con trai coi là cái gai trong mắt, lại còn bị những cô gái từng bị cậu từ chối đem lòng oán hận nữa.”
“...Đau bụng quá.”
Mấy tên từng bô bô cái miệng rằng chỉ cần đẹp trai là sẽ có cuộc sống cao trung màu hồng đâu, bước ra đây. Ở đây có một bằng chứng sống to đùng về việc vì được quá nhiều người thích nên dẫn đến bị tất cả mọi người ghét đây này.
Nhưng mà, chuyện của tôi thì sao cũng được.
“Thà như thế còn hơn là sáng sớm ngày ra đã phải tổ chức đại hội từ chối lời tỏ tình của cả trăm người đúng không?”
“Ao-kun hiền thật đấy. Lúc nào tớ sắp gặp nguy hiểm, cậu cũng đều hộ tống tớ.”
“Asuka là một cô gái tốt, nhưng mỗi tội mắt nhìn đàn ông hơi chán.”
“Không có đâu. Ao-kun rất hiền lành mà.”
Dường như cảm thấy lời nói thôi là chưa đủ, Asuka nhẹ nhàng đặt những ngón tay lên cánh tay tôi.
“Dù cậu có bị cả thế giới này ghét bỏ, thì Ao-kun vẫn còn có tớ.”
Các công ty bán nước tăng lực nên nhanh chóng pha chế thêm thành phần đặc biệt có trong giọng nói của Asuka. Bởi vì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, nó cũng khiến người ta trào dâng nghị lực sống.
“Cơ mà, phần lớn mấy cái bình luận rác bay vào mạng xã hội của tôi đều có nội dung kiểu ‘cấm có được lại gần Asuka’ đấy nhé.”
“Chuyện đó thì tớ hông biết đâu nha.”
Vì Asuka vừa cười vừa trêu chọc, nên tôi rơi vào ảo giác như mình đang lạc vào một cảnh trong phim thanh xuân vườn trường.
Chẳng mấy chốc, khi tòa nhà của học viện hiện ra trước mắt, Asuka khẽ kêu lên: “Aa.”
“Sao thế, Asuka?”
“Ao-kun, cà vạt của cậu bị lỏng rồi kìa. Luộm thuộm quá đi.”
Như thể đó là việc đương nhiên phải làm, Asuka giúp tôi thắt lại cà vạt.
“Xong rồi. Ao-kun trông bảnh bao hơn rồi đấy.”
“Cảm ơn cậu.”
“Cậu cũng kiểm tra trang phục cho tớ được không?”
Tôi chăm chú ngắm nhìn cô thiếu nữ xinh đẹp đang dang rộng hai tay và nghiêng đầu một cách đáng yêu, một sự thả thính tự nhiên đến mức chết người.
Asuka hiện tại đang thể hiện một cách hoàn hảo hình ảnh “nữ sinh cao trung tóc đen thanh thuần mà 100 trên 100 chàng trai đều muốn làm quen”.
Dĩ nhiên, chẳng có điểm nào để chê trách cả, tuy nhiên──
“À ré? Nơ bị lệch rồi kìa. Để tớ chỉnh lại coi như đáp lễ vụ cái cà vạt.”
“Vâng vâng, hỏi ý kiến Ao-kun đúng là tớ ngốc thật.”
Asuka nhẹ nhàng né tránh bàn tay ma thuật đang vươn về phía ngực áo, nơi chiếc áo sơ mi bị đẩy lên một cách không cân xứng với cơ thể mảnh mai của cô nàng.
Nhưng cô không chạy đi xa. Cô đứng ở một khoảng cách mà nếu muốn tôi vẫn có thể bắt được, rồi mỉm cười khúc khích.
“Ở nơi có người nhìn thấy mà định chạm vào con gái là không đáng khen đâu nhé?”
Trước hành động thanh thuần ấy, tâm hồn của nam sinh cao trung (giấu tên) vốn đã thua cuộc trước dục vọng trần tục này dần được thanh tẩy.
Bị cho thấy sự khác biệt về đẳng cấp làm người, tôi chỉ còn biết giương cờ trắng đầu hàng.
“Hôm nay, Asuka cũng thanh thuần một cách hoàn hảo.”
✦✧✦✧
Học viện vào ngày khai giảng học kỳ mới giống như một ly soda hòa quyện giữa kỳ vọng và căng thẳng.
“Được học cùng lớp với nhau vui thật đấy, Ao-kun.”
“Thanh xuân của tớ có rực rỡ hay không là phụ thuộc hết vào Asuka đấy. Nhờ cả vào cậu nhé.”
“Nếu là Ao-kun thì chắc có thể kiếm bao nhiêu cô gái tùy thích mà──nhưng được thôi, cứ giao cho tớ.”
Trên bảng đen của lớp học mới, dòng chữ “Chúc mừng khai mạc mùa giải mới!” được vẽ bằng phấn nghệ thuật.
Ngồi xuống chỗ của mình, tôi quan sát lớp học hỗn loạn chẳng khác nào một lễ hội âm nhạc.
Trên bất kỳ chiếc bàn nào được xếp trong lớp cũng đều có gắn camera GoPro.
Thiết kế đồng phục mà các bạn cùng lớp mặc mỗi người một kiểu, chẳng có lấy một mảnh đồng nhất nào.
Kiểu tóc của nam sinh thì vuốt theo phong cách two-block nấm hoặc rẽ ngôi giữa kiểu Hàn Quốc, còn nữ sinh thì váy ngắn đến giới hạn và đặt cược cả mạng sống vào độ xuyên thấu của tóc mái.
Phụ kiện cũng lấp lánh, leng keng như thể đang giơ ngón tay giữa vào nội quy nhà trường.
Đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên trong lớp học ngập tràn sự bất thường này.
“Yaho! Aoshi đấy ha? Sao nào, có đang tận hưởng thanh xuân không đấy?”
Từ góc chết, khuôn mặt của một cô gái bất ngờ chen ngang vào tầm nhìn.
Hơn nữa, đó là khuôn mặt đẹp vô song mà dù có gom hết các mỹ thiếu nữ bình thường lại cũng không thể nào sánh kịp.
“Ema à. Chào buổi sáng. Mùa này cũng mong được giúp đỡ nhé.”
“Được gặp Ema-taso mà mood cậu thấp thế?”
“Đó là phát ngôn của đứa vừa khoác vai chụp ảnh với cực quang hay mặt trời mọc đầu năm đấy à?”
“Đương nhiên là vậy rồi! Một mỹ thiếu nữ cấp quốc bảo như tớ, dù cậu có tìm ở Bắc Cực hay trên đỉnh núi Phú Sĩ cũng không có đâu!”
Nếu là bình thường thì phát ngôn này sẽ gây khó chịu, nhưng cô nàng gyaru với lòng tự trọng cao ngất ngưởng này lại nói ra một cách đầy tự nhiên mà không hề gây phản cảm.
Shinkai Ema là một mỹ thiếu nữ mà dù có gắn bao nhiêu từ “siêu” vào cũng không đủ.
Tuy nhiên, véc-tơ nhan sắc của cô lại hoàn toàn trái ngược với Asuka, biểu tượng của sự thanh thuần tại học viện này.
Mái tóc nhuộm highlight rực rỡ như muốn tuyên bố mình là nhân vật chính. Không chỉ kiểu tóc, cách mặc đồng phục phá cách cũng được chăm chút kỹ lưỡng, cùng lớp trang điểm thời thượng nhất, hẳn là thành quả của sự nghiên cứu hàng ngày, càng làm tôn lên vẻ đẹp được thần linh ưu ái quá mức.
Chính vì thế, dù trong lớp học có bao nhiêu cô gái lòe loẹt đi lại nghênh ngang, Ema vẫn luôn trông như đang được đèn sân khấu chiếu rọi.
Nãy giờ tôi cảm nhận được những ánh nhìn đầy oán hận của đám con trai, nhưng tôi quyết định giả vờ không biết và tận hưởng khoảng thời gian ý nghĩa nhất trong đời là được trò chuyện với mỹ nữ.
“Nà, cậu đừng tưởng toàn nhân loại đều có thể theo kịp cái kiểu năng lượng gyaru bùng nổ từ sáng sớm của cậu nhé?”
“Thiệt tình, Aoshi đúng là hết thuốc chữa. Đặc biệt đấy nhé──Hoi☆”
Bất thình lình, Ema tạo dáng đầy toan tính và làm một khuôn mặt cực kỳ ăn ảnh.
“Chia sẻ chút năng lượng cho Aoshi nè. Lên mood với nhan sắc đẳng cấp khác bọt của Ema-taso đi nào?”
“Đã bảo là, làm thế cũng chẳng──À ré? Thấy khỏe ra rồi. Ema, đi chạy bộ không!”
“Ahaha! Cái tính nói vậy mà cũng hùa theo của Aoshi, yêu ghê cơ!”
Ema là một trong số ít những người bạn mà tôi có thể thoải mái đùa giỡn.
Trái tim bao dung của cô nàng gyaru hệ ánh sáng này dường như chấp nhận cả một kẻ lập dị như tôi.
Khi tôi và Ema đang mải nói chuyện, Asuka cũng đi tới.
“Ema, chào buổi sáng. Từ giờ mong được cậu giúp đỡ nhé.”
“Ashu, yaho! Hôm nay vẫn thanh thuần, nhưng trông ‘mlem’ lắm đấy nhé, giỏi lắm!”
“Fufu. Thế là đang khen tớ đấy à?”

Với sự hội tụ của hai mỹ nữ được khao khát nhất là Asuka và Ema, chỗ ngồi của tôi trở thành trung tâm của đẳng cấp xã hội trong lớp.
Nhân tiện, Ema gọi Asuka, người bạn thân thiết của mình là “Ashu”.
Bỗng nhiên, tôi nhận ra những cô gái trong lớp, những người mà nếu cứ để mặc thì sẽ ồn ào đến vô tận, giờ đây đều đang mang khuôn mặt của thiếu nữ đang yêu.
Người vừa bước vào lớp với phong thái hiên ngang là một siêu cấp soái ca sở hữu ngoại hình phải gọi là hoàng tử.
✦✧✦✧
Tôi không tự mãn về ngoại hình của mình, nhưng người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình thua cuộc rõ ràng về khoản nhan sắc, từ trước đến nay và cả sau này, chỉ có gã đàn ông này.
Và đồng thời, cậu ta cũng là một vị thánh nhân đã làm bạn với một kẻ có tính cách khó chiều như tôi suốt thời gian dài. Kiếp trước, chắc chắn cậu ta đã cứu thế giới khoảng ba lần.
Sera Haruma──đó là tên của siêu nhân đẹp trai mà tôi không thể nào bì kịp.
“Chào buổi sáng, Aoshi. Tôi rất vui vì được học cùng lớp với cậu.”
“Mấy lời đó thì để dành mà nói với con gái đi. Cậu vừa làm mất một ứng cử viên bạn gái rồi đấy.”
Chớp mắt vài cái, Haruma nở một nụ cười đẹp như tranh vẽ thường thấy trong những khung hình lớn của truyện tranh thiếu nữ.
“Dù là tôi thì việc cướp Ema hay Asuka từ tay Aoshi cũng tốn công lắm đấy nhé.”
“Thôi đi, nếu là cậu thì cậu thừa sức làm chuyện đó còn gì.”
“Nghe chưa, Ashu? Được rơi vào mối tình tay ba với hai soái ca hàng đầu là Haruma và Aoshi, cái tình huống này đúng là đỉnh của chóp đối với con gái còn gì?”
“Ừm, tớ cũng muốn nhìn thấy cảnh Ao-kun mất tớ và rơi xuống đáy vực thẳm lắm.”
Vẫn giữ nguyên nụ cười thanh thuần đáng yêu, Asuka lại thốt ra những lời khá là tàn nhẫn.
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu giờ sinh hoạt chủ nhiệm vang lên.
“Sắp bắt đầu rồi. Ema và Asuka, từ giờ mong được giúp đỡ nhé.”
“Okie! Mong được chiếu cố nha!”
“Tớ cũng vậy, mong được giúp đỡ nhé, Haruma-kun.”
Chúng tôi chào nhau rồi giải tán.
Và rồi, như thể đã canh đúng lúc tất cả mọi người vừa ngồi vào chỗ, cửa lớp học mở ra.
Người xuất hiện đầy khí thế không phải là giáo viên chủ nhiệm, mà là──một nghệ sĩ hài đang nổi đình nổi đám hiện nay.
“Nào, cuối cùng thì, mùa giải mới của [Mùa Của Chúng Ta] đã chính thức khai mạc! Các bạn đã sẵn sàng để tìm kiếm mối tình định mệnh tại thiên đường thanh xuân này chưa!?”
Cảm xúc của cả lớp bùng nổ, tiếng reo hò vang lên như sấm dậy.
Từ lúc nào không hay, các nhân viên quay phim đã đứng sẵn ở các góc lớp với máy quay trên tay.
Giữa không khí lễ hội ồn ào ấy, tôi chống cằm với vẻ mặt lạnh tanh.
✦✧✦✧
Show hẹn hò thực tế.
Hay còn gọi tắt là “Koi-Ria”, các bạn có biết đến chương trình này không?
Đó là loại nội dung trình chiếu những diễn biến tình cảm nam nữ, cái thứ mà trong lớp sẽ chia bè phái làm hai nửa rõ rệt: một bên thì bàn tán suốt giờ ra chơi, còn một bên không có duyên phận gì thì cả đời cũng chẳng bao giờ ngó tới.
Khi mà các chương trình mới được phát sóng hàng tháng trên truyền hình mạng và cũng chừng ấy chương trình đi đến hồi kết, thể loại Koi-Ria hiện nay có cảm giác như đang bước vào thời kỳ chiến quốc.
Trong số đó, [Mùa Của Chúng Ta]──thường gọi là Bokusetsu, lấy chủ đề thanh xuân của học sinh cao trung, đã nhanh chóng vươn lên thành một chương trình quái vật.
Hiện tại, Bokusetsu tự hào là một hiện tượng xã hội.
Chuyện nhiều học sinh cao trung bỏ bê câu lạc bộ và học hành để lao mình vào các buổi thử giọng nhằm giành suất tham gia Bokusetsu là một câu chuyện nổi tiếng ai cũng biết.
Và lớp học nơi tôi đang ngồi đây chính là thiên đường thanh xuân, nơi những nam thanh nữ tú hàng đầu cả nước đã vượt qua vòng tuyển chọn khốc liệt tụ hội để tìm kiếm tình yêu định mệnh──hay nói cách khác, là trường quay của Bokusetsu.
Đương nhiên, học viện này không có chức năng của một cơ quan giáo dục.
Đây là một studio quay phim khổng lồ được cải tạo lại toàn bộ từ một ngôi trường bị bỏ hoang mà chương trình đã mua đứt.
Vì Bokusetsu yêu cầu mặc đồng phục của trường địa phương khi tham gia nên thiết kế đồng phục mùa hè rất lộn xộn, và trong cái show Koi-Ria coi trọng sự nổi bật này thì không tồn tại thứ gọi là nội quy nhà trường cứng nhắc.
Bộ dạng trông có vẻ ngốc nghếch khiến người lớn phải cau mày này chính là trang phục chính thức của bọn tôi.
“Nào, khoảng 30 bạn cùng lớp đang có mặt trong phòng học này chính là ứng cử viên người yêu của các bạn!”
Trước lời nói của MC, các thành viên trao nhau những ánh nhìn đầy kỳ vọng.
“Hãy tìm kiếm đối tượng lý tưởng và làm thân với nhau. Các sự kiện như hội thao hay lễ hội văn hóa sẽ nảy sinh sự giao lưu giữa các lớp, nên đây là cơ hội lớn để tìm ra người tình định mệnh. Nếu các bạn tìm được người mà mình muốn trở thành người yêu, hãy thực hiện lời tỏ tình. Tất nhiên, mùa này việc tỏ tình cũng sẽ được diễn ra tại Ghế Bokusetsu!”
Như thể chỉ chờ nghe câu nói đó, sự phấn khích trong lớp học tăng vọt.
Ghế Bokusetsu là chiếc ghế băng duy nhất nằm trên sân thượng của học viện.
Theo luật, thành viên quyết tâm tỏ tình sẽ gọi người mình thầm thương trộm nhớ đến chiếc ghế này và thổ lộ nỗi lòng.
Đó là nơi từng khai sinh ra những cặp đôi huyền thoại, cũng là nơi chứng kiến những kết thúc tình yêu đầy chấn động──thánh địa của Bokusetsu, nơi đã khắc ghi vô số cảnh quay để đời.
Đã tham gia Bokusetsu thì không ai là không mang cảm xúc đặc biệt với Ghế Bokusetsu.
Ngay cả tôi cũng là một người không thể quên được những chuyện đã xảy ra ở đó.
“Nếu tỏ tình thành công, hai người sẽ chính thức trở thành một cặp đôi. Cầu chúc cho mùa này cũng sẽ có nhiều cặp đôi hạnh phúc được sinh ra.”
Phần giải thích luật lệ nghe đến mòn tai dường như sắp kết thúc, tôi bắt đầu thả lỏng cảnh giác.
Thế nhưng, trái với dự đoán, câu chuyện của MC vẫn tiếp tục.
“Thực ra, có một thành viên mới quyết định tham gia phút chót đang đợi ở bên ngoài lớp học!”
Diễn biến này là kiểu mẫu lần đầu tiên tôi gặp phải kể từ khi tham gia Bokusetsu.
Tôi là thành viên tiếp tục tham gia qua nhiều mùa nên cũng bỏ ngoài tai phần giải thích luật lệ vừa rồi.
Đúng như tên gọi có từ “mùa”, các mùa của Bokusetsu được chia theo Xuân, Hạ, Thu, Đông. Thật tình cờ, tôi, Haruma, Asuka và cả Ema đều tham gia Bokusetsu từ mùa hè năm ngoái nên đã là “lão làng” một năm rồi.
Nhưng khác với đứa thiếu nghiêm túc là tôi, có những kẻ đang lắng nghe lời MC như nuốt từng lời.
Đương nhiên rồi. Vì họ mới lần đầu nghe giải thích luật lệ mà.
Đúng vậy, những thành viên mới được quyết định tham gia từ mùa này đều đã có mặt trong lớp.
Vậy thì, tại sao cái cô tân binh ở bên ngoài kia lại là người duy nhất được đối xử đặc biệt?
Trong khi cả lớp đang xôn xao, MC dùng âm lượng lớn nhất trong ngày để gọi thành viên mới vào.
“Vậy thì, xin mời vào!”
Trong nháy mắt, cả lớp im phăng phắc.
Bản năng đã chặn đứng mọi hành động thừa thãi và lựa chọn việc “chiêm ngưỡng” thiếu nữ vừa xuất hiện trước mắt.
Mái tóc vàng rực rỡ khiến người nhìn như bị điện giật. Làn da trắng đến chói mắt. Đôi mắt sapphire mà nếu lỡ nhìn sâu vào thì sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Sở hữu vẻ đẹp lai vừa phảng phất nét phương Tây vừa có chút gì đó rất Nhật Bản, khuôn mặt của cô giữ nguyên vẻ vô cảm hệt như một con búp bê sứ.
Cái nóng oi bức của mùa hè dường như cũng chẳng có chỗ đứng trước mặt cô ấy.
Bước lên bục giảng với khí chất mát lạnh như thể đang ở một thế giới khác, đó là một mỹ thiếu nữ tóc vàng mắt xanh, đẹp tựa như hình mẫu lý tưởng của ai đó đang khoác lên mình bộ đồng phục mùa hè và bước đi.
“Mời em giới thiệu bản thân.”
“──Vâng.”
Trước lời của MC, thiếu nữ bí ẩn trả lời một cách nhạt nhẽo.
“Mình là Kisaragi Karen Emilia. Bố mình là người Đức, mẹ là người Nhật. Bình thường mình học tại một trường quốc tế Đức ở Yokohama.”
Cô gái xưng tên là Kisaragi giới thiệu bản thân bằng thứ tiếng Nhật trôi chảy đến ngạc nhiên.
Ngoại hình quá sức ấn tượng kia, khi nghe bảo là con lai thì ai cũng gật gù thuyết phục.
Các thành viên dỏng tai lên để nghe thêm về thân thế của tân binh mang dòng máu châu Âu này.
Nhưng Kisaragi mím môi, không có ý định nói gì thêm.
“Ờm, Kisaragi-san? Chỉ thế thôi... à?”
Cũng dễ hiểu khi MC tỏ ra bối rối.
Màn giới thiệu bản thân khi mới xuất hiện có thể nói là thời điểm vàng duy nhất để quảng bá bản thân.
Vì thế, nhiều thành viên thường mang đàn guitar đến hát live, giả giọng trai đẹp của diễn viên lồng tiếng nổi tiếng, hay làm đủ trò lố để phô trương sức hấp dẫn của mình.
Ấy vậy mà, Kisaragi lại tỏ ra như chẳng hề hứng thú với mấy chuyện phàm tục đó──
“Xin lỗi, mình không thích làm những việc vô nghĩa.”
Nói thẳng ra là──lần đầu tiên tôi thấy một kẻ như thế này.
Koi-Ria là một trò chơi lý trí.
Tại lớp học này, nơi được ví như đại hội toàn quốc về đẳng cấp học đường, quy tụ những soái ca và mỹ nữ đứng đầu hệ sinh thái ở trường mình, chắc chắn tồn tại những kỹ thuật và phương pháp để vượt mặt đối thủ và trở nên nổi tiếng.
Về điểm đó, sự hiểu biết của Kisaragi về trò chơi Koi-Ria này hoàn toàn là con số không.
Nhưng tôi không định nói điều đó là ngu ngốc hay đáng thương.
Ngược lại, tôi còn cảm thấy sảng khoái trước câu nói như cười nhạo vào những quy tắc bất thành văn của Bokusetsu.
“V-Vậy thì, ít nhất em cũng nói vài lời thể hiện quyết tâm được không?”
“Mình đến Bokusetsu để thực hiện mối tình đầu. Mong mọi người từ giờ giúp đỡ.”
Thu hút mọi ánh nhìn trong lớp, Kisaragi nhón lấy vạt váy và thực hiện một động tác cúi chào tao nhã đến mức đáng ngưỡng mộ──đó là kiểu chào Curtsy của châu Âu.
“Cảm ơn Kisaragi-san! Vậy mời em di chuyển về chỗ trống!”
Cố gắng lấy lại bầu không khí đã bị làm cho nguội lạnh, MC vỗ tay một cách cường điệu và giục cô nàng rắc rối về chỗ ngồi.
Nhìn Kisaragi đi về phía này, tôi nhận ra chỗ bên cạnh mình đang trống.
Khoảnh khắc lướt qua bên cạnh tôi, Kisaragi dừng lại như thể vừa nổi hứng thất thường.
“Có chuyện gì à?”
“...Không, không có gì.”
Chỉ nói thế rồi Kisaragi ngồi xuống, tạo ra một cơn gió thoảng hương xà phòng.
Đồ kỳ quặc──dù mới gặp lần đầu nhưng tôi suýt thì buột miệng nói ra câu đó.
“Nào, xin mời tất cả mọi người đứng dậy!”
Theo hiệu lệnh của MC trên bục giảng, cả lớp đồng loạt đứng lên.
Và rồi, chẳng cần ai bảo ai, tất cả đều ngước nhìn lên trần nhà──trừ một người duy nhất, Kisaragi.
Tôi cất tiếng gọi cô tân binh đang ngơ ngác không chịu cử động.
“Kisaragi, cậu không biết quy trình sau giờ sinh hoạt à?”
“Quy trình là cái gì?”
Thật à, nhỏ này. Sau khi được quyết định tham gia mà không được đào tạo gì sao.
Tôi lờ mờ đoán ra lý do tại sao thành viên mới trông như sinh vật lạ này lại được đối xử đặc biệt.
Kisaragi sở hữu vẻ đẹp cấp siêu-học-sinh-cao-trung và sự hiếm có của con lai, chắc hẳn đã được phát hiện và quyết định tham gia Bokusetsu một cách gấp rút.
Tóm lại là được “tuyển dụng nhờ nhan sắc” dưới sự bảo trợ của ban điều hành và bị nhét vào mùa giải mới.
Và chỉ cần mặt đẹp, thì ở lớp học này vẫn có khả năng trở thành người nổi tiếng.
Vậy thì, hãy coi như tôi bán chút ân huệ cho ngôi sao tương lai này vậy.
“Tạm thời cứ đứng lên đi.”
Dù có vẻ nghi ngờ, nhưng Kisaragi vẫn làm theo lời tôi và đứng dậy.
Tôi đưa mắt về một góc lớp như để hướng dẫn cho Kisaragi đang bối rối.
Lọt vào tầm mắt là chiếc camera cố định trên trần nhà.
“Sắp có tín hiệu rồi. Khi đó, hãy bắt chước động tác của tôi.”
“Thế nghĩa là s──”
“Cứ làm đi. Không rảnh để giải thích đâu.”
Trong lúc đó, MC đã hô to với các thành viên.
“Nào, để chúc mừng mùa giải mới khai mạc! Các bạn đã sẵn sàng chưa!?”
Được rồi, đến giờ làm việc rồi. Tôi phong ấn cái tôi của mình lại và để một bản thân khác, gọi là “nhân cách Bokusetsu”, nhập vào người.
Nở một nụ cười rạng rỡ đến mức ngớ ngẩn, tạo dáng với tư thế mà nếu tỉnh táo lại tôi sẽ chết vì xấu hổ──
“Boku, Setsu!”
Vừa hô khẩu hiệu hướng về phía camera trần nhà, tôi, Haruma, Asuka, Ema, và các thành viên khác, cùng với Kisaragi đang cố gắng bắt chước theo, tất cả cùng thực hiện tư thế Bokusetsu quen thuộc của chương trình.
Buổi chụp hình tập thể, thứ có lẽ sẽ được dùng làm hình ảnh chủ đạo cho mùa giải mới, đã kết thúc êm đẹp.
Vậy là, mùa để tình yêu lại nở rộ trong thiên đường thanh xuân đã đến.
✦✧✦✧
Studio của Bokusetsu vốn được cải tạo từ một ngôi trường thật, nên dấu vết của những ngày còn là cơ sở giáo dục vẫn còn vương lại khắp nơi.
Phòng hiệu trưởng nơi chúng tôi đang đứng cũng là một căn phòng như thế.
“Ao-kun, Hiệu trưởng sắp đến rồi đấy. Cậu nằm thế thì thất lễ lắm.”
Như đang giục người bạn trai mãi không chịu dậy vào ngày nghỉ, Asuka nhẹ nhàng nhắc nhở tôi.
Tôi thì đang nằm dài trên chiếc ghế sofa dành cho khách, say sưa đọc cuốn sách yêu thích.
Thấy vậy, Ema, người đang miệt mài với việc chụp ảnh selfie thường nhật, hỏi tôi với ánh mắt tò mò như một chú mèo.
“Cơ mà, Aoshi nãy giờ đọc cái gì thế?”
“Ranobe đấy.”
“Rà-nô-bê?”
Chắc chắn là nhỏ không biết đó là cái gì. Vì cách phát âm hoàn toàn nghe như đang đánh vần hiragana vậy.
“Là viết tắt của Light Novel đấy. Ao-kun cực kỳ yêu thích thể loại romcom học đường trong số đó.”
Như thể chuyện gì về tôi cũng biết, Asuka trả lời với chút vẻ đắc ý.
Vì cô nói không sai nên tôi không chen ngang mà lật sang trang tiếp theo.
Xin chú thích thêm là tôi đọc tạp phế lù, phạm vi bao gồm cả light novel.
Và khi nói đến light novel, tôi là một kẻ hơi lập dị, chỉ chung thủy với thể loại romcom học đường.
Cuốn tôi đang đọc cũng là một kiệt tác được coi là khởi nguồn và đỉnh cao của romcom học đường.
Lúc này, chàng trai đẹp nhất học viện cũng phản ứng.
“Nhưng mà, Aoshi hễ rảnh là lại đọc mấy cuốn sách đó nhỉ? Hôm nào cho tôi mượn đọc thử cuốn cậu đề xuất nhé?”
“Bỏ đi. Chắc không hợp gu của Haruma đâu.”
“Nhưng Aoshi say mê nó lắm đúng không?”
“À, vì đó là ước mơ mà.”
Biết là nói không đủ ý, nhưng tôi từ chối giải thích thêm.
Ngay khi tôi định tập trung vào những dòng chữ, cánh cửa phòng hiệu trưởng bật mở.
“Ya ya, có mặt đông đủ rồi nhỉ!? Những viên ngọc quý của Bokusetsu!”
Xuất hiện trong phòng hiệu trưởng là một người phụ nữ trẻ diện bộ vest được may cắt khéo léo.
Vẫn như mọi khi, giọng nói lanh lảnh đến chói tai. Chỉ trong nháy mắt, hứng thú đọc sách của tôi bay biến.
“Hiệu trưởng, gọi bọn này đến mà đến muộn thế?”
“Xin lỗi vì đã để mấy đứa đợi nhé, Ema. Ta bận nạp năng lượng bằng nước tăng lực ấy mà.”
Người phụ nữ này thay vì ăn thì lại nạp dinh dưỡng bằng nước tăng lực, nên quanh năm suốt tháng trên mặt luôn tràn trề một thứ năng lượng không lành mạnh.
Người lập dị đang ngồi xuống bàn làm việc tên là Kifune Ai──nghe đồn là tinh anh mới 26 tuổi đã nhậm chức Giám đốc sản xuất tối cao của Bokusetsu, nhưng tôi nghĩ chắc có sự nhầm lẫn gì đó.
Vì thường xuyên vùi đầu vào công việc trong phòng hiệu trưởng nên các thành viên gọi cô bằng biệt danh thân mật là “Hiệu trưởng”.
Do một tay cô ta quán xuyến tất cả từ lên kế hoạch đến đạo diễn cho Bokusetsu, nên có thể nói sự thịnh suy của chương trình đều phụ thuộc vào tài năng của cô ta. Nhắc lại lần nữa, tôi thì chả tin đâu.
“Vậy, tại sao cô lại tập hợp bọn em lại đây ạ?”
“Trước đó phải đuổi người ngoài đi đã. Aoshi, xin lỗi vì làm phiền lúc em đang vui vẻ, nhưng nhờ em được không?”
Trả lời câu hỏi của Haruma, ánh mắt của Hiệu trưởng hướng về phía này.
Quả thật, người gần cửa sổ đang mở nhất là tôi.
“Rồi rồi.”
Gập cuốn light novel lại, tôi bước về phía cửa sổ tràn ngập ánh sáng đến lóa mắt.
Từ cửa sổ, có thể nhìn thấy tấm biển quảng cáo điện tử khổng lồ được lắp đặt trên tường ngoài của tòa nhà.
Đang phát là đoạn video quảng cáo mà Bokusetsu đã chi cả đống tiền để sản xuất.
Trong khi nhiều thành viên khác nhau chỉ xuất hiện thoáng qua, thì những người được đối xử như nhân vật chính chính là bốn người đang tập hợp trong phòng hiệu trưởng lúc này.
Haruma, Ema, Asuka──và nếu thêm tôi vào nữa, sẽ thành bộ tứ thành viên nổi tiếng nhất trong chương trình, được biết đến với cái tên “Tứ Thiên Vương Bokusetsu”.
Không muốn nhìn thấy bản thân trong video đang trang điểm và làm vẻ mặt quyến rũ người khác giới, tôi đóng sầm cửa sổ lại.
“Thế này đã hài lòng chưa ạ?”
“Cảm ơn em, Aoshi. Vào đề luôn nhé. Hôm nay, ta có thứ này muốn đưa cho các em.”
Nở nụ cười như quân kháng chiến vào đêm trước cuộc cách mạng, Hiệu trưởng giơ tập tài liệu trên tay lên.
Trên bìa có dòng chữ “Tài liệu mật”.
“──Mùa này, đây là kịch bản mọi người sẽ diễn.”
Nghe lại từ đó, tôi lại cảm thấy chán ngán.
Trong khi Haruma và những người khác lần lượt nhận lấy thứ được gọi là kịch bản, tôi dù biết là vô nghĩa nhưng vẫn phản kháng yếu ớt bằng cách không tự mình đưa tay ra.
“Kìa, cả Aoshi nữa chứ? Trước khi quay hãy đọc kỹ vào. Đây là kiệt tác ta đã viết xong sau khi uống nước tăng lực thay nước lọc đấy.”
“Bà chị chắc chắn sẽ chết sớm cho coi.”
Rốt cuộc, món đồ đáng nguyền rủa ấy cũng đến tay tôi.
Bokusetsu được cho là thiên đường thanh xuân nơi các thiếu niên thiếu nữ đắm chìm trong tình yêu.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.
Đối với các thành viên nổi tiếng, để chương trình thêm hấp dẫn, ban điều hành Bokusetsu sẽ chuẩn bị kịch bản, chọn đối tượng để yêu đương và quản lý mối quan hệ đó.
Nói cách khác, bọn tôi bị ép buộc phải diễn những mối tình giả tạo.
Dù đã biết điều đó, nhưng khi đọc nội dung, tôi vẫn không thốt nên lời.
“...Thật luôn?”
“Thật 100%. Mùa này ta định chơi lớn đấy.”
Ngay sau nụ cười nham hiểm của Hiệu trưởng, Ema cũng đang đọc kịch bản liền hét toáng lên.
“Tớ với Aoshi sẽ tiếp cận nhau nhanh chóng, thật á!?”
“Có vẻ là vậy.”
Trong kịch bản là câu chuyện tôi và Ema rơi vào lưới tình.
Nhưng nhân vật xuất hiện trong bức tranh thanh xuân ấy không chỉ có hai tụi tôi.
Mong muốn của ban điều hành lần này là mối tình tay ba──hơn nữa, tình địch tranh giành Ema với tôi lại là siêu sao đại diện cho Bokusetsu.
“Không ngờ lại thành ra cảnh tớ phải tranh giành Ema với Haruma.”
“Ừ, tớ cũng bất ngờ đấy. Nương tay nhé, Aoshi.”
Haruma vẫn phản ứng một cách hòa nhã như mọi khi.
Hành xử của cậu ta mẫu mực như thể không có tư dục, khiến đôi khi tôi không đọc được cảm xúc thật.
“Nóng thế! Harem của Ema-taso bắt đầu rồi kìa!”
Chính nhờ tinh thần của một kẻ hướng ngoại tột đỉnh nên cô nàng mới có thể chen ngang vào tình huống đang dần trở nên căng thẳng này.
Ema với nụ cười ngây thơ vô số tội, khoác tay cả tôi và Haruma.
“Cả hai người đều trở thành của tớ, Bokusetsu kết thúc! Thế nhé!”
“Cậu lúc nào cũng vô tư được nhỉ.”
Dù tôi có than vãn, nhưng bầu không khí ngượng ngập giữa tôi và Haruma đã tan biến.
Cô nàng gyaru này không phải sống theo cảm hứng, mà có khi là một thiên thần biết quan tâm người khác cũng nên.
“Ashu, chụp cho tấm ảnh kỷ niệm không?”
“Tớ á?”
Rút lại lời khen lúc nãy. Con nhỏ này, toàn thân bốc cháy mà lao đầu vào kho thuốc súng!
Vì bị khoác tay chặt cứng nên tôi ở trong trạng thái tiếp xúc gần đến mức có thể cảm nhận được sự mềm mại từ bắp tay của Ema.
Vừa nơm nớp lo sợ vừa liếc nhìn sắc mặt Asuka, tôi thấy khóe miệng cô ấy nhếch lên một cách đầy tính S.
“À ré? Ashu, đến kỳ ghen rồi à?”
“Đúng là, trong mắt Ao-kun có khi đang nhìn tớ giống khủng long bạo chúa T-rex cũng nên.”
...Toang, toang thật rồi.
Để cắt đứt dòng chảy tồi tệ này, tôi hướng câu chuyện về phía Hiệu trưởng đang cười tủm tỉm ra chiều tọa sơn quan hổ đấu.
“Cái kịch bản này là sao đây ạ? Cô nghĩ cỡ như em mà làm đối thủ của Haruma được à?”
“Ngoài em ra thì ai có thể đối đầu với Haruma chứ. Ta đang mong chờ màn đóng vai kẻ làm nền xuất sắc của em đấy.”
“Bả nói thẳng mặt là kẻ làm nền luôn kìa...”
Cái tam giác tình yêu này, góc của tôi yếu ớt quá thể.
“Nhưng mà, nếu cậu không chịu khó ‘tấn công’ thì tớ sẽ dễ dàng đổ về phía Haruma đấy nhé? Aoshi cũng phải nghiêm túc cưa đổ tớ đi chứ.”
“Kịch bản đã ghi rõ rành rành là cậu với Haruma sẽ thành đôi rồi, làm sao mà lấy động lực được.”
“Aoshi, tự ti là không tốt đâu. Cậu tuyệt vời hơn cậu nghĩ nhiều đấy.”
“Đừng có tung đòn kết liễu bằng cách cho thấy sự khác biệt về đẳng cấp làm người nữa.”
Trước một nhân vật chính sở hữu năng lực gian lận ngoài đời thực như Haruma, thì mấy tên đẹp trai nửa mùa cũng chỉ như nhân vật quần chúng mà thôi.
Lúc đó, ánh mắt của Hiệu trưởng hướng về phía Asuka, người duy nhất vẫn ôm kịch bản mà không chịu mở ra.
“Asuka, em vẫn chưa thể quay lại được sao?”
“Em xin lỗi. Mùa này em định sẽ ngồi yên thôi ạ.”
Nhìn vẻ mặt cười gượng gạo của Asuka, Hiệu trưởng chùng vai xuống.
“Em đang hận bọn ta vì đã khiến em gặp chuyện như thế sao?”
“Không ạ. Em đã sắp xếp xong cảm xúc rồi. Em và Ao-kun, chúng em đã không đến với nhau bằng ý chí của chính mình──đúng không, Ao-kun?”
Cảm giác đắng chát dâng lên trong lòng, chỉ để đáp lại một tiếng “Ừm” ngắn ngủi thôi cũng đã rất khó khăn.
Đúng vậy. Trước đây, tôi và Asuka từng là người yêu trong Bokusetsu.
Vào đúng mùa hè năm ngoái──tôi, một học sinh năm nhất vừa bước chân vào thế giới Bokusetsu, đã gặp Asuka tại học viện này và yêu cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trong buổi hẹn hò đầu tiên, cả hai đi dạo bên bờ biển với khoảng cách ngượng ngùng, cùng nhau trải qua một mùa hè, và chẳng biết từ lúc nào đã nắm tay nhau như để xác nhận tình cảm.
Khoảnh khắc trở thành người mình thích nhất của người mình thích nhất, đó là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.
Tôi đã ngây thơ tin rằng mình sẽ cùng Asuka, người mình yêu thương, tốt nghiệp khỏi Bokusetsu như thế này.
Nhưng không ngờ, việc ghép đôi giữa tôi và Asuka lại thu hút sự chú ý của khán giả.
Và rồi, hai đứa đã bị ban điều hành Bokusetsu để mắt tới.
Được mời đến phòng hiệu trưởng, và cũng giống như hôm nay, bị dúi vào tay một kịch bản.
Đó là ngày định mệnh. Cũng có thể nói là ngày tụi tôi chạm vào bóng tối của Bokusetsu.
Chúng tôi, dù trong lòng cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn chấp nhận kịch bản đó.
Cao trào của mùa giải──tại Ghế Bokusetsu, nơi nam nữ cháy hết mình cho mối tình một mùa hè thực hiện lời tỏ tình định mệnh.
Tại đó, tôi đã đá Asuka theo đúng kịch bản. Đá người con gái mà tôi đáng lẽ phải yêu hơn bất kỳ ai trên thế giới này.
Chúng tôi đã chọn phản bội lại cảm xúc thật và dối lòng mình.
Cuộc chia tay của tôi và Asuka, cặp đôi tưởng chừng như chắc chắn sẽ thành, đã được lưu truyền là “tập phim thần thánh bi thương nhất lịch sử Bokusetsu”.
Trớ trêu thay, nhờ cái kết đầy chấn động đó mà cả tôi và Asuka đều gia nhập vào hàng ngũ những thành viên nổi tiếng.
Từ đây là chuyện tôi biết được sau này, một chuyện bên lề mà nếu có thể tôi chẳng muốn biết.
Trong Bokusetsu, có những thành viên sau khi tốt nghiệp chương trình đã tiến vào giới giải trí, hay xây dựng được vị thế vững chắc với tư cách là streamer.
Câu chuyện thành công như thuật giả kim thời hiện đại mà họ, những người chỉ mới đây thôi còn là học sinh bình thường, có được, chẳng biết từ bao giờ đã được gọi là “Giấc mơ Bokusetsu”.
Và Bokusetsu đã thiết lập được một quy trình để đẻ ra trứng vàng.
Những thành viên có chỉ số người xem tốt sẽ không dễ dàng được cho thành đôi, và việc tốt nghiệp chương trình sẽ bị trì hoãn.
Thay vào đó, họ sẽ được cho tham gia nhiều mùa với tư cách là thành viên tiếp tục.
Và khi đã leo lên đỉnh kim tự tháp Bokusetsu──trở thành thành viên siêu nổi tiếng, Giám đốc sản xuất tối cao sẽ đích thân viết kịch bản, quản lý tập trung con đường tình duyên của họ.
Đó chính xác là con đường thăng tiến mà tôi và Asuka, cũng như Haruma và Ema đã đi qua.
Nhiều thành viên Bokusetsu không biết sự thật xấu xí này.
Nhưng, dù ở vị thế có thể tự do yêu đương không bị kịch bản trói buộc, vẫn có không ngớt những thành viên thông đồng với nhau để trở thành cặp đôi với người mình không hề thích.
Họ đặt cược cả mạng sống vào việc diễn những mối tình kịch tính hơn để thu hút sự chú ý trong chương trình.
Tại sao lại trở thành cái địa ngục thanh xuân như thế này? Câu trả lời đơn giản đến mức phát chán.
Học viện này không phải là thiên đường thanh xuân nơi tụ hội những kẻ lãng mạn khao khát tình yêu định mệnh.
Bộ mặt thật của nó là một sòng bạc, nơi những đứa trẻ tuổi teen lóa mắt vì Giấc mơ Bokusetsu, vứt bỏ chuyện học hành hay câu lạc bộ chẳng hái ra tiền, đặt cược ba năm hữu hạn của đời học sinh để đánh bạc.
Tôi nghĩ ban đầu, ngay cả ở Bokusetsu cũng từng nảy sinh những tình yêu thuần khiết.
Nhưng giờ đây, tình yêu không còn là mục đích, mà đã biến chất thành công cụ.
Chúng tôi yêu giả vờ như đang đầu tư.
Chúng tôi trở thành con rối của người lớn vì một tương lai không lo âu.
Chúng tôi bán rẻ tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời để lo cho tuổi già.
Học sinh cao trung, vốn dĩ là giai đoạn chuẩn bị trước khi trở thành một ai đó, nay đã trở thành một “nghề”, và thứ cảm xúc kỳ diệu như việc thích một ai đó đã rớt giá thành “món hàng”.
Tại học viện này, thanh xuân đã chết.
Hôm nay cũng vậy, ai đó đang bán rẻ thể xác và tâm hồn tuổi teen vì muốn trở nên giống như Fudo Aoshi, kẻ ngu ngốc đã thực hiện Giấc mơ Bokusetsu mà chẳng có chút quyết tâm nào.
Tôi đã sa ngã thành một con thú, vẫn có thể hít thở bình thường ngay cả trong cái địa ngục thanh xuân này.
Thế nên, ít nhất thì──
“Hửm? Aoshi, em đọc kịch bản xong rồi à?”
“Em chỉ làm công việc như mọi khi thôi.”
Kết thúc cuộc trò chuyện với Hiệu trưởng một cách qua loa, tôi cầm lấy cuốn light novel trên ghế sofa.
Và rồi, như để thay thế dòng máu đã vẩn đục, tôi rót những dòng chữ vào người.
Vào ngày hôm đó, ngày tôi đổi tuổi thanh xuân đáng lẽ sẽ hạnh phúc bên Asuka lấy khoản tiền khổng lồ──để không quên rằng mình đã đánh mất thứ vô giá đến nhường nào, tôi đọc những cuốn hài hước lãng mạn học đường như dựng lên một tấm bia mộ ngay tại học viện nơi thanh xuân đã chết này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
