Mở đầu: Mùa Của Chúng Ta Lại Đến
Mái tóc vàng óng ả lay động trước gió biển, thật nổi bật giữa phố phường Shonan vào tháng Bảy.
Bất cứ ai nhìn thấy cô cũng đều sững sờ đến quên cả cử động.
Thế nhưng, có vẻ như bản thân đương sự lại hoàn toàn không nhận ra rằng, kể từ lúc đặt chân xuống ga Katase-Enoshima, cô đã khiến biết bao người phải trúng tiếng sét ái tình.
“Aoshi-kun, tớ hẹn hò có tốt không?”
“À, cũng xem là làm khá tốt rồi đấy chứ?”
Tôi đáp lại đôi mắt màu sapphire đang thoáng vẻ bất an kia.
Hình bóng chúng tôi phản chiếu trên vách kính của quán cà phê vẫn còn đôi chút gượng gạo, trông chẳng khác nào một cặp đôi mới vừa hẹn hò.
Phải, mỹ thiếu nữ lai hai dòng máu Nhật - Đức, người chỉ cần hiện diện thôi cũng đủ khiến cả khu phố xôn xao này──Kisaragi Karen Emilia, chính là bạn gái của tôi.
“Chỉ ‘xem là’ thôi thì không chịu đâu. Bởi vì, bây giờ tớ đang là bạn gái thật sự của Aoshi-kun mà.”
“...Đúng là vậy thật.”
Tuy cách nói có chút kỳ lạ, nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý ngay.
Đây là nhận thức chung giữa tôi và Karen──Hiện tại cả hai đang kề vai sát cánh như người yêu thế này, nhưng chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.
“Để cư xử giống một người bạn gái thật sự thì tớ phải làm thế nào đây?”
“Nếu muốn đòi hỏi cao hơn, thì có lẽ khoảng cách giữa hai ta vẫn còn hơi khách sáo đấy.”
Nghe tôi góp ý, cô rụt rè ghé bờ vai mảnh khảnh vào người tôi.
Mu bàn tay đang buông thõng của tôi thoáng chạm vào làn da mát lạnh của Karen, cảm giác như thể cô không hề ở trong cùng một mùa hè oi ả này vậy.
Đôi mắt xanh biếc hướng về phía tôi, ánh nhìn như đang cố dùng sự mạnh mẽ để che giấu nét thẹn thùng.
“...Thế này thì sao?”
“À, trông giống một cặp đôi thật sự rồi đấy.”
Băng qua con phố sành điệu, mặt biển bao la trải rộng ra phía sau những hàng dừa.
Tại Enoshima nơi được nối liền bởi cầu Benten, tháp Enoshima Sea Candle sừng sững vươn lên trên nền trời xanh thẳm.
Tôi chợt nghĩ, giá như đây là một buổi hẹn hò bình thường thì tốt biết bao.
“Vẫn chưa quen sao, Karen?”
“Thú thật thì, cái này đâu phải chuyện quen hay không quen chứ.”
Tôi đưa mắt nhìn theo hướng mà Karen đang trưng ra vẻ mặt cứng ngắc kia.
Ở đó có máy quay. Có những người lớn đang vác máy quay.
Ngoài ra còn có người cầm micro, người chỉ vào tấm bảng nhắc tuồng ghi dòng chữ “trò chuyện với nụ cười tự nhiên”──Bọn tôi đang dạo bước tại điểm hẹn hò trong vòng vây của đông đảo nhân viên.
Nhìn thấy dòng chữ “Bokusetsu” in trên áo thun của các nhân viên, trong tôi thoáng dâng lên một cảm giác đắng nghét, thế nhưng──Tôi lại hướng sự chú ý về buổi hẹn hò không bình thường chút nào này với Karen.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
