Chillin’ on an Uninhabited Island in Another World

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 7

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - [Nếu chỉ có thể mang 1 thứ đến hòn đảo không một bóng người, bạn sẽ mang gì?] - Chương 02 - Được rồi đi thôi

Chương 02 - Được rồi đi thôi

Nếu tôi được mang một thứ đi cùng với tôi đến hòn đảo hoang, nó phải là khả năng sáng tạo. Bạn thuở nhỏ của tôi Chiyu tỏ vẻ khó hiểu sau khi nghe được câu trả lời của tôi.

“Câu hỏi không hề đề cập đến việc phải mang một thứ gì đó thực sự tồn tại ở ngoài đời thực cả, vậy nên tớ nghĩ nó cũng ổn thôi.”

Chà, tôi hiểu rằng câu trả lời của tôi đã bỏ qua hoàn toàn bầu không khí chung của các bạn trong lớp tôi. Nếu đây là một chủ đề xuất hiện trong cuộc trò chuyện của đám bạn, tôi đã có thể trả lời một thứ khác, như là dao chẳng hạn. Nhưng vì đây là câu hỏi xuất phát từ người bạn thuở nhỏ mà tôi vô cùng tin tưởng, nên tôi hoàn toàn ổn với việc trả lời theo đúng như những gì tôi nghĩ thật lòng.

“Nếu thế thì, tớ sẽ chọn ma pháp hồi phục.”

“Ồ, ổn đấy. Cậu hoàn toàn có thể chết vì cảm lạnh nếu cậu không có thuốc. Việc có thể chữa trị các vết thương và bệnh tật bằng sức mạnh huyền bí như vậy là một điểm cộng lớn đó.”

“Tớ sẽ bảo vệ cậu, Sou-kun.”

Chiyu nắm chặt tay và vung nắm đấm đó lên không trung.

“Tớ rất vui vì điều đó, nhưng tớ không biết phải nói sao nữa khi mà chưa gì cậu đã nghĩ tớ sắp chết đến nơi rồi....”

Ma pháp hồi phục là một biện pháp đối phó tuyệt vời để đối phó với rất nhiều vấn đề, nhưng nếu có thể, tôi muốn hướng đến một cuộc sống khỏe mạnh mà tôi không cần phải phụ thuộc vào ma pháp đó.

“Cái gì, cái gì cơ? Những chuyện như vậy cũng được chấp nhận sao?”

Người vừa mới đến chỗ Chiyu và tham gia vào cuộc nói chuyện của chúng tôi là một cô nàng xinh đẹp với mái tóc vàng được buộc sang một bên.

Kanna Shoko. Một cô nàng gal khá là tốt bụng với otaku... hoặc đúng hơn, cô là một nàng gal rất giỏi giao tiếp, người mà sẽ đối xử với tất cả mọi người một cách bình đẳng mà không một sự phân biệt nào cả.

Những chiếc cúc áo đồng phục bị tháo ra một cách đầy táo bạo. Bầu ngực “khâm diêu” và làn da mềm mại, cả 2 thứ đó đều có thể được nhìn thấy thông qua “khe” giữa đồng phục cô ấy, khiến cho tôi gắn chặt mắt vào chỗ đó mà không thể ngăn lại được, nhưng tôi gạt bỏ chúng khỏi suy nghĩ bằng ý chí sắt đá của mình.

“Ahaha, hôm nay cậu cũng nhìn kỹ phết nhỉ?”

Chà, có vẻ có một vài nhóm khác nhận ra tôi đang nhìn chằm chẳm rồi. Tuy nhiên, nếu tôi bắt đầu nhìn chằm chằm 1 cách công khai vì đằng nào tôi cũng sẽ bị phát hiện, nó sẽ kéo danh dự của tôi xuống không chỉ với cô ấy, mà là cả lớp luôn, nên tôi nghĩ ít nhất tôi cũng phải khéo léo chút để tránh nhìn vào chỗ đó.

“Dù sao thì, hãy bỏ qua vấn để đó đi nào.”

“Cậu không có quyền quyết định đâu ~”

Cô ấy cười lớn trước nỗ lực tránh né vấn đề của tôi.

“Vậy thì hãy cho phép tớ có thể đưa ra một lời xin lỗi chính thức vì đã làm điều không chính đáng với cậu.”

“Và giờ thì cậu đang làm quá lên rồi đó! ―― Từ đã, nói về ngực tớ như thế là đủ rồi đó!”

Chẳng phải cậu là người lôi cái chuyện đấy ra à? Tôi đoán khá thô lỗ nếu tôi phản bác như vậy.

“Chúng ta đang nói về khả năng chúng ta được lấy những sức mạnh huyền bí, phải không?”

“Yep, nó! Nếu điều đó là có thể, thì tớ có thứ mà tớ muốn có đó.”

“Hồ, đó sẽ là khả năng gì vây?”

“Tớ biết khả năng đó trong manga mà cậu đã đề xuất cho tớ lúc trước ý, Kuno. Tớ muốn mang con đấy, cái con trong câu chuyện ý, nhưng phải là màu trắng và mềm mại hơn.”

Nghĩ lại thì, khi tôi đang đọc manga trên điện thoại trong giờ nghỉ trưa, Kanna tơi chỗ tôi và hỏi tôi đang đọc gì, vậy nên tôi đã nói cho cô ấy tên truyện, phải không nhỉ? Không phải là tôi đề xuất cô ấy đọc hay gì, nhưng có vẻ như cô ấy cũng đã đọc truyện đó rồi.

“Hmmm? À, ý cậu là Ferrir hả? Nó xuất hiện trong rất nhiều bộ truyện isekai đến mức đáng sợ luôn, dù vậy thì nó khá ngầu nên tôi sẽ không coi nó là vấn đề.

“Ừ, là nó đó, Ferrir. Tớ muốn chạm vào bộ lông mềm mại đó.”

“Nhưng, họ có coi sinh vật sống là『Một thứ』không?”

Sẽ khá ngớ ngẩn nếu soi mói điều đó, nhưng việc tìm ra những lỗ hổng trong câu nói như thế này là một thú vui thầm kín của tôi, dẫn đến việc tôi bị đối xử lạnh nhạt và bị bảo là kệ cách diễn đạt đi. Nhưng, nếu ý là muốn sử dụng “Một thứ”, thì nên diễn giải nó ra cụ thể hơn bằng cụm từ tốt hơn.

“Vậy thì, tớ muốn khả năng triệu hồi những thứ mềm mại.”

“Ahaha, tớ hiểu cậu muốn gì rồi.”

Kanna đưa ra ý tưởng mới ngay lập tức mà không đoái hoài gì đến chuyện tôi bắt bẻ lỗi của cô trước đó. Tôi bật cười vì cái khả năng này nghe còn có vẻ tiện lợi hơn là việc dắt trực tiếp Ferrir theo mình.

Có lẽ vì Kanna là kiểu con gái mà nếu vũ trụ có chia ra thành 2 nửa Âm/Dương thì Kanna hẳn sẽ được xếp vào nửa Dương, nên cô ấy hùa theo ý của tôi luôn. Thế là đám bạn “nửa Dương” của cô cũng bắt đầu tham gia vào việc lựa chọn năng lực này.

“Tớ muốn khả năng có thể giúp tóc không bị cứng khi ở dưới biển.” “Tớ muốn khả năng giúp mình có thể ăn vô hạn mà người vẫn thon~” “Chả phải sẽ tốt hơn nếu có khả năng tạo ra đồ ăn ở trên đảo hoang à?” “...Tớ chỉ cần khả năng không chết thôi.” “Tớ muốn khả năng tạo ra rào chắn ngăn chặn sự xâm nhập từ những con bọ và con người.” “2 cậu sao lại mong muốn những khả năng u ám thế?”

.... Đến giờ có thể nói đây là một giấc mơ khá dài. Đừng có nói là nó sẽ chỉ kết thúc chỉ khi tất cả mọi người đã quyết định được họ muốn mang gì đi nhé...

Khi tôi vô tình nhìn vào bảng đen trong khi có những suy nghĩ như thế, tôi nhận ra thứ gì đó kì lạ.

“Ê, Chiyu.”

“Sao chả, tên gian lận?”

“Tớ không có gian lận!”

Trước hết, tôi không có một mối quan hệ quá là sâu sắc với Chiyu. Sẽ rất dễ gây hiểu lầm nếu cô ấy thể hiện sự ghen tị như vậy, nhưng một cô bạn thuở nhỏ đáng yêu mà lại yêu một tên đần độn như tôi thì hẳn chỉ có trong những câu chuyện giả tưởng mà chỉ có thể đọc trong manga mà thôi. Nhưng chờ đã, giấc mở này khởi đầu với....

“Vậy, có chuyện gì?”

“Không, hình như có gì đó là lạ trên bảng đen...”

Chữ 『正』. Có bảy chữ cái như vậy rồi và có một cái thì đã viết được 3 nét rồi. Này nhìn giống như những con số đang được thống kê vậy. 38, hả. Ý nghĩa của con số đó là gì?

“Các cậu đang làm gì thế? Trả lời nhanh lên nào” “...Đúng là một giấc mơ ngớ ngẩn.” “Hảaa? Đó phải là lời của tôi, tên ngốc.” “Tsk, nếu vậy thì, tớ sẽ lấy khả năng dịch chuyển. Được chưa?”

Tôi có thể nghe thấy tiếng của một vài thằng con trai nói chuyện với vẻ khá là bực bội.

“...Ô, nó tăng rồi.” Chiyu buột câu khỏi miệng ngay sau đó.

Bằng một cách nào đó, tôi cảm thấy không ổn chút nào và quay lại nhìn vào bảng đen. Nét thứ 4 đã được thêm vào từ 『正』đang viết dở trước đó.

“Không thể nào, nó là『số lượng người trả lời』à?”

Cả lớp tôi có 40 người, và toàn bộ đã bị triệu hồi vào trong giấc mơ này.

“Có lẽ vậy... vậy là vẫn còn một người nữa chưa trả lời?”

Bỏ qua chuyện đó qua một bên, chả phải giấc mơ này quá thực rồi sao?

Số lượng người cảm thấy nghi ngờ về tất cả những thứ đã xảy ra, bên cạnh tôi, đang tăng lên rất rõ ràng. Và ngoài việc nói rằng đây chỉ là mơ thôi, sẽ hợp lí hơn nếu nói rằng cả lớp đang cùng mơ một giấc mơ. Nhưng làm sao mà có thể chứ...

――Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ đột nhiên di chuyển rất nhanh. Nét thứ 8 của 『正』đã xong, và『Câu trả lời của mọi người đã được xác nhận. Bắt đầu dịch chuyển』xuất hiện trên bảng đen.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu người nhận ra dòng thông báo mới này? Tôi không biết tại sao tôi lại làm thế, nhưng tôi ngay lập tức cố gắng với lấy Chiyu.

“Chiyu!”

Tôi nắm chặt lấy tay cô ấy.

“Sou-kun..?”

Và sau đó cả căn phòng đã được nhuộm trắng.

Trong khoảng thời gian mà thị lực của tôi dần quay trở lại...

“...Đây vẫn chỉ là một phần của giấc mơ thôi, nhỉ?”

... thì trước mặt tôi là một bãi biển trải rộng và tôi thì đang đứng trên bãi cái.

Tôi đã chết lặng trong sự kinh ngạc, nhưng nhanh chóng tôi lấy lại cảm giác ở tay phải của mình.

“... Đùa đấy à? Một hòn đảo bỏ hoang...?”

Bên cạnh tôi là bạn thuở nhỏ của tôi, người vẫn đang nắm lấy tay của tôi. Tôi quay đầu lại, nhưng thứ duy nhất mà tôi có thể thấy là một cánh rừng. Không hề có dấu hiệu nào của những người bạn cùng lớp khác cả.

Tay của Chiyu chắc chắn là rất ấm và mềm mại.

Tôi đã nghĩ về những thứ xa vời và đần độn, nhưng tôi chắn chắn rằng, cái này tôi đã thấy nó 10000 lần trong manga rồi, và tôi sẽ làm lại điều đó. Tôi nhéo má mình.

“Á, đậu... nó thực sự đau phết đấy nhỉ?”

Chúng tôi đã thực sự hoàn toàn bị dịch chuyển đến một hòn đảo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

đàn ông đích thực, nhìn ngực đầu tiên hướng nội/hướng ngoại thế anh bạn lại ko biết truyện của anh bạn được chuyển thể thành manga rồi Eng ko dịch nên tôi chịu tại sao ko phải là 36:<