Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Life 6: Cửa Hàng Lưu Niệm Toạ Vị Cô Nhi Viện Đoạt Lại Vương Đô [ĐANG TIẾN HÀNH] - NGÀY 63 - BUỔI TỐI - THIẾU NỮ TỀ TỰU TẠI PHÒNG TẮM: Ngay cả một lý do tốt cỏn con cũng có thể được sửa chữa bằng một màn lột xác! Không hả?

NGÀY 63 - BUỔI TỐI - THIẾU NỮ TỀ TỰU TẠI PHÒNG TẮM: Ngay cả một lý do tốt cỏn con cũng có thể được sửa chữa bằng một màn lột xác! Không hả?

NGÀY 63

BUỔI TỐI

Ngay cả một lý do tốt cỏn con cũng có thể được sửa chữa bằng một màn lột xác! Không hả?

LÂU ĐÀI MURIMURI

THIẾU NỮ TỀ TỰU TẠI PHÒNG TẮM

 

CHÚNG TÔI CÓ MỘT VỊ KHÁCH BẤT NGỜ. Một vị khách đến bồn tắm nữ—Angelica-san dẫn theo Gái Hoàng Gia đi cùng. Tất cả mọi người đều đang trần như nhộng, nên là... ồ. Chà, Gái Hoàng Gia cởi đồ như thể cô ấy biết bọn tôi vậy. Có vẻ cô ấy thực sự thích bồn tắm? Có lẽ hơi quá thích chăng?

“Cho phép tôi tự giới thiệu lại!” cô ấy ríu rít. “Tôi là Shalliceres du Diorelle. Hãy làm bạn nhé!”

Cô ấy là công chúa của vương quốc. Và cô ấy xông thẳng vào bồn tắm của chúng tôi. Đối với một người vương tộc, cô ấy có một cơ thể cơ bắp, được điêu khắc đáng kinh ngạc. Và cô ấy có vẻ cưng chiều Angelica-san. Có lẽ hơi quá chăng? Phải, công chúa đang ở trong tâm trạng rất tốt, và rồi có cô hầu gái của cổ, người có vẻ là tuýp người trầm lặng. Chính xác thì chuyện gì đang diễn ra vậy?

“Ôi trời ơiii, một công chúa bằng xương bằng thịt!”

“Một công chúa? Tắm chung với tụi mình?! Cổ là người nổi tiếng đó!”

“Cứ gọi tôi là Shalliceres,” cô ấy nói, “không cần tước hiệu gì đâu. Và đây là Ceres.”

“Shalliceres-san thật tốt bụng!”

Các nữ sinh bắt đầu thấy mến cô ấy. Cô ấy trông thật hạnh phúc, được bao quanh bởi mọi người... bao gồm cả cô hầu gái, Ceres-san, cái bóng của công chúa. Haruka-kun nói cô ấy khá mạnh. Ngay cả tên cô ấy cũng là cái bóng của công chúa. Shalliceres, Ceres, thấy không? Rất dễ nhớ, nhưng thú thật là hơi lặp lại.

Nàng công chúa tóc vàng bạch kim và cô hầu gái tóc hạt dẻ cởi đồ và tham gia cùng chúng tôi trong bồn tắm. Cơ thể họ gần như giống hệt nhau, cho đến cấu trúc xương. Họ là những kiểu người châu Âu quyến rũ—những cơ thể thật cơ bắp!

“Tóc đen của các cậu thật đáng yêu, và da mọi người mịn màng như lụa vậy. Cảm giác thật thích!”

Công chúa thậm chí còn tham gia vào việc tắm rửa và đi xung quanh kỳ cọ cho mọi người. Cô ấy có vẻ đặc biệt thích thú với xà phòng tắm tạo bọt. Cô ấy vui sướng khi được chà, vỗ và kỳ cọ cho mọi người đến mức khó có thể kìm nén nụ cười của mình.

“Mấy cái bong bóng này!”

“Ừm, Haruka-kun cứ nâng cấp xà phòng mãi.”

“Và tính phí tương ứng...”

“Ưm…” (Nước mắt. Của niềm vui?)

Có vẻ cực kỳ thô lỗ khi chúng tôi tắm cho cơ thể của công chúa, nhưng cô hầu gái không nói gì khi mọi người thử làm vậy. Con gái của quốc vương... có lẽ cô ấy chưa bao giờ có thể vui đùa và nghịch ngợm với bạn bè, như những người bình đẳng. Cô ấy có lẽ chưa bao giờ có cơ hội chơi đùa trong bồn tắm như thế này trước đây. Thảo nào cô ấy không kiềm chế việc chơi đùa trong bồn tắm, vui vẻ ôm và vuốt ve mọi người với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

“Chà, tôi thấy cậu khá đô con đấy...” cô ấy lẩm bẩm. Chà... chà...

“Á! Nhột quá!” Haga-san rít lên.

Tôi chắc chắn cô ấy chưa bao giờ có điều này ở vương đô. Tất cả những cô gái khác chỉ là quý tộc, thấp kém hơn cô ấy về địa vị. Điều đó là không thể. Cô ấy sẽ không có bạn bè để chơi cùng. Điều quá đỗi bình thường đối với tất cả chúng tôi lại là điều không thể đối với cô ấy.

“Cơ bắp của cậu mềm thật...” cô ấy ngân nga. Vuốt... vuốt...

“N-này, không phải chỗ đó!” Shisui-san thở hổn hển.

“Cô ấy có vẻ đã khóa mục tiêu vào đội bóng chuyền rồi,” Lớp phó A nói.

“Đừng có đứng nhìn. Cứu bọn tớ với!”

“Xử chúng nó đi!”

“Chúc may mắn?”

“Đồ phản bộiiii! Ááá!”

Hai mươi ba cô gái đã biến bồn tắm thành sự kết hợp giữa vòng quay ngựa gỗ đầy bong bóng và cuộc thi đấu vật. Dù là cái nào, nó chắc chắn sẽ giết chết Haruka-kun nếu cậu ở đây. Một đám con gái trần truồng đấu vật trong bồn tắm có lẽ sẽ làm cậu lên bờ xuống ruộng thêm chút nữa trước khi giết chết cậu, nhưng nó sẽ để lại một nụ cười trên khuôn mặt đã chết của cậu.

"Ồ, đáng yêu quá đi chứ! Đáng yêu quáaa!" công chúa hát.

Cô ấy đã nhắm vào đội bóng chuyền. Cô ấy tắm cho họ, chà xát họ từ đầu đến chân, kỳ cọ cơ thể ướt át của họ bằng bong bóng. Cô ấy ép ra những tiếng rít từ họ, vuốt ve tạo ra những tiếng thở dốc. Khoan đã, thở dốc? Tại sao lại có tiếng thở dốc trong bồn tắm ở đây?

“D-dừng lại! Đừng chà tớ nữa!”

“Không phải chỗ đó, cậu không được chạm vào tớ chỗ đó—”

Đằng kia bắt đầu hơi kỳ cục rồi đấy? Đây đáng lẽ là cuộc họp của con gái chúng mình mà? Vậy tại sao Haga-san và Shisui-san lại đỏ mặt, và tại sao họ lại thở hổn hển tìm không khí thế kia?

1d917637-4140-402f-97b0-6e0e5a9219c0.jpg

“Họ đúng là có cơ thể đẹp nhất trong tất cả tụi mình.”

“Họ khá săn chắc.”

“Nhưng vẫn thon thả.”

“Và ngực của họ...”

“Tớ sẽ lo lắng cho bất kỳ ai cố xông vào giúp đỡ vào lúc này.”

“Aaa—á! Đồ phản bộiiii! ...Ưmm!”

Chà, tôi cũng có những lo ngại, nhưng giờ tất cả chúng tôi đều sạch bong kin kít, đến lúc ngâm mình trong bồn tắm rồi. Chẳng có gì bằng việc tắm lâu sau một ngày trong hầm ngục, tôi nghĩ.

“Loại xà phòng đó thực sự tuyệt diệu,” Công chúa nói. “Tất cả các cậu—da của mấy cậu thật mịn màng và ẩm mượt. Thật đáng yêu.”

“Phải, không gì đánh bại được loại xà phòng đó đâu.”

Công chúa đã thoa xà phòng làm mềm da rất hào phóng lên mặt mình. Và cô ấy cũng không thể ngừng chạm vào chúng tôi. Tôi cho rằng ngay cả đối với một người vương tộc, loại xà phòng tắm này không giống bất cứ thứ gì cô ấy từng thấy trước đây. Một số cô gái hăm hở muốn tắm cho công chúa, nhưng họ đành chấp nhận việc kỳ cọ cho nhau. Vấn đề duy nhất là đại dịch thở hổn hển và mặt đỏ bừng đột ngột bùng phát.

“Oa, mềm quá!” Chà... chà...

“Áááá!”

Sau đó, chúng tôi có một trận đấu tập với Gái Hoàng Gia. Cô ấy rất mạnh. Đúng là Kiếm Công Chúa có khác—những đòn đánh của cô ấy áp đảo, đủ để khiến bạn quỳ gối. Cô ấy đã thành thục nghệ thuật kiếm pháp, cả phòng thủ lẫn tấn công. Một người phụ nữ xứng đáng nhận danh hiệu Kiếm Công Chúa.

Cô ấy rất giỏi đánh một chọi một, nhưng khi cùng với Ceres-san trong các trận đấu hai chọi hai, sự phối hợp của họ là không tì vết. Không có kẽ hở nào trong đợt tấn công của họ.

Và giờ, Haruka-kun đang ở trong phòng cậu để tăng sức mạnh cho trang bị của họ. Kiếm Công Chúa đang có khoảng thời gian vui vẻ nhất đời mình, đùa nghịch với các cô gái. Cô ấy đã gánh vác sức nặng của một đất nước, dấn thân vào một nhiệm vụ nguy hiểm một mình. Nhưng cô ấy cũng chỉ là một cô gái lớn hơn chúng tôi hai tuổi, cười đùa và vui chơi như một đứa trẻ mà cô ấy vẫn còn phần nào là vậy. Tuy nhiên, cô ấy là người vương tộc, điều mà trong thời buổi nguy hiểm này có nghĩa là con đường của cô ấy đẩy cô lao thẳng về phía cái chết. Trở lại nơi cô ấy sẽ mạo hiểm mạng sống—trở lại chiến trường.

“Mmm, tớ chưa bao giờ thấy tuyệt hơn thế này. Tớ hạnh phúc quá!”

“Cách rửa của cô ấy...”

“Nó gợi cảm quá mức!”

Tôi chắc chắn Haruka-kun sẽ nghĩ ra lý do nào đó để đi cùng cô ấy. Ý là, một cô gái ở tuổi đó lao vào trận chiến một mình để hy sinh bản thân... rõ ràng cậu sẽ không để cô ấy đi một mình. Tôi biết điều đó. Tất cả chúng tôi đều biết. Ceres-san có thể cũng sẽ đi, nhưng điều đó vẫn chỉ khiến họ có hai người. Đối thủ của họ là một đội quân mười ngàn người, và họ đang chống lại nó một mình. Chỉ hai cô gái. Vì vậy tất nhiên Haruka-kun sẽ đi theo. Và nếu Haruka-kun đi, hai người kia cũng sẽ đi. Hai nhanh chóng biến thành ba, rồi phình to lên thành năm... Và ba người cuối cùng đó là những kẻ đóng vai ác trong đấu vật mạnh nhất, khó chịu nhất, thuộc hàng danh vọng. Ba người đó có thể chấp cả một đội quân ba mươi ngàn quái vật và họ vẫn là cửa trên dễ dàng. Đối với họ, một đội quân ba mươi ngàn có lẽ nghe không giống công việc trọn một ngày đâu.

“Cậu có chắc là mình sẽ đi không?”

“Tớ phải đi. Tớ là công chúa.”

Nhưng điều đó có nghĩa là đệ nhị hoàng tử có thể hành động. Nó sẽ tạo ra kẻ thù thứ hai để làm họ xao nhãng. Và trong trường hợp đó, nếu Haruka-kun không thể lo liệu mục tiêu thứ hai, thì chúng tôi có thể. Giờ mọi người là bạn bè. Không cô gái nào đã dành thời gian với nhau trong bồn tắm lại có thể bỏ rơi nhau. Nếu bọn tôi làm vậy, tôi sẽ không bao giờ có thể nhìn vào mắt Haruka-kun được nữa.

Nhưng một trận chiến chống lại mười ngàn con người khác... Chúng tôi thiếu kinh nghiệm, và còn rất nhiều điều mọi người không biết. Bị chia rẽ, bọn tôi không thể thắng. Không phải một cuộc chiến hai mặt trận.

Tuy nhiên, chúng tôi có thể hình thành các chiến thuật và chiến lược chiến đấu tốt nhất có thể. Công chúa, Shalliceres-san, là một vị tướng và bậc thầy chiến thuật, nên mọi người có thể học hỏi từ cô ấy. Bọn tôi có thể học nghệ thuật chiến tranh, ý nghĩa của việc giết người khác trên chiến trường.

Đã đến lúc Shimazaki-san và bạn của cô ấy Kenbishi-san đi làm áo ngực. Có lẽ sẽ mất một lúc, và một khi họ làm xong, tôi không nghĩ họ còn ở trạng thái nào để tham gia cuộc họp. Số đo áo ngực giết chết sự ngây thơ của cậu đấy, tôi nghĩ.

Shimazaki-san và bốn người bạn của cô ấy, những người vẫn đang chịu Phục Tùng của Haruka-kun, cảm thấy lòng trung thành to lớn đối với cậu. Ta có thể nói rằng họ tôn thờ cậu. Điều đó khiến họ càng lo lắng hơn về những gì sắp xảy ra... Họ có ổn không vậy?

“Nhưng nếu họ, kiểu như, là đội hầu gái riêng của cậu ấy và gì gì đó... Chẳng phải họ có thể, kiểu như... buộc phải tuân lời cậu ấy nếu cậu ấy ra lệnh sao?” Lớp phó B hỏi.

“Tớ không nghĩ họ làm được đâu!”

“Và họ sắp sửa kiểu như, khỏa thân với cậu ấy. Cậu ấy chắc chắn sẽ ra mấy cái lệnh tình dục với họ đúng không? Hãy sở hữu em, chiếm lấy em đi, chủ nhân! Và tất cả mấy thứ đó? Và mệnh lệnh của cậu ấy sẽ bắt họ làm tất cả, ưmmmmm, và tất cả kiểu như, aaaaaa, ánn, đúng hông? Đúng hông?!”

Tất cả chúng tôi đứng trong im lặng, nhìn hai người họ đỏ bừng mặt khi hành quân đến chiến trường cụ thể đó. Ừa, Lớp phó B đã cho họ xem trước những gì sắp xảy ra.

Ngay cả khi Shimazaki-san và Kenbishi-san đã được trừ tà mọi ý nghĩ nguy hiểm khỏi đầu óc, việc đo đạc vẫn rất nguy hiểm. Ma Thủ của cậu bò và trườn khắp cơ thể, chải, bóp, nhào nặn và lắc để tìm ra số đo hoàn hảo, với những cú chà xát tinh tế cho những điều chỉnh cuối cùng, với những đợt tấn công không ngừng nghỉ cái này nối tiếp cái kia—điều đó hoàn toàn tàn phá đối với những thiếu nữ chưa từng trải! Và sau đó, có quần lót... Quần lót... Quần lót... Thịch.

(Chết đuối.)

“Có vẻ như Lớp trưởng có trí tưởng tượng phong phú nhỉ!”

Haruka-kun gọi họ là Gal, nhưng thực tế họ là những thiếu nữ trong sáng, ngây thơ. Nên hãy nhẹ tay với họ nhé, Haruka-kun. Họ vẫn cảm thấy trách nhiệm về những gì đã xảy ra trong quá khứ, đặc biệt là những gì đã xảy ra với Oda-kun và bạn bè của cậu ta. Họ là những cô gái tận tâm, dễ tính. Họ thực sự không bận tâm việc cậu gọi họ là gái xấu tính. Họ thậm chí còn tự hào về cái tên đó, tự xưng là Biệt đội Gal. Họ dễ tính đến mức đó đấy. Làm ơn hãy nhớ tên những cô gái tội nghiệp đó nhé, Haruka-kun. Và cả tên tớ nữa?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!