Buổi sáng…
Bình thường tôi toàn ngủ đến sát giờ chuông reo, nhưng hôm nay tôi lại tỉnh dậy trước cả lúc đó.
Ánh nắng chan hòa chiếu qua khung cửa sổ, rực rỡ và ấm áp.
Có vẻ hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời đây.
"...Fu~... fu~..."
Tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng vang lên từ bên cạnh tôi.
Nằm bên cạnh tôi, là gương mặt trông thật bình yên, không chút gợn sóng.
Máy sưởi giữ cho căn phòng ấm áp dễ chịu, và một bên chân trắng ngần của em ấy đã thò ra khỏi tấm chăn.
Sợ em ấy bị cảm lạnh, tôi nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho em.
"...Không phải là mơ nhỉ?"
Nhìn xuống bản thân chỉ đang mặc mỗi chiếc quần boxer...
Quần áo vương vãi quanh giường, có cái bị ném sang một bên đầy cẩu thả.
Hôm qua là lần đầu tiên tôi ôm trọn lấy em.
Tròn một tháng sau khi chúng tôi kết hôn.
Thú thật, tôi nghĩ mình đã làm khá tốt khi nhịn được lâu đến thế.
Vì là lần đầu của Yuki nên em ấy có vẻ khá đau. Cũng là lần đầu tôi làm chuyện này với một người chưa từng trải, nên bản thân cũng không tránh khỏi chút bối rối.
Tôi đã hỏi liệu có nên dừng lại không, nhưng với đôi mắt rưng rưng, em ấy bướng bỉnh khăng khăng: "Em chịu được mà..."
Nhìn cái vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ đó đáng yêu đến mức sự kiềm chế của tôi tan biến hoàn toàn.
Tôi đã cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng cùng chút rượu chúng tôi uống, ký ức về những gì xảy ra sau đó hơi mơ hồ.
"..."
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên tôi thực sự ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của em ấy.
Em ấy đang mơ sao?
Thi thoảng, em lại lầm bầm điều gì đó không rõ lời, vẻ mặt trông thật an yên và mãn nguyện.
Nhìn thấy khía cạnh bất ngờ này của em, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày, tôi không kìm được mà bật cười khe khẽ.
Tôi một lần nữa hạ quyết tâm rằng sẽ bảo vệ người con gái này suốt phần đời còn lại.
Bíp bíp bíp bíp bíp!
Chuông báo thức trên điện thoại đặt cạnh gối reo lên. Tôi vội vàng tắt nó đi.
"Ưm..."
Yuki mở mắt. Có vẻ tôi đã đánh thức em ấy rồi.
Em ấy ngồi dậy, dụi dụi mắt và nhìn quanh.
Rồi, sau khi nhìn vào mặt tôi, em ấy lập tức cụp mắt xuống.
"Ư...!"
Hơi nước như muốn bốc lên từ khuôn mặt đỏ bừng. Trong cơn hoảng loạn, em vội vàng quấn lại tấm chăn quanh người, che đi phần ngực.
"Chào buổi sáng."
"A, ch-chào buổi sáng..."
Ngượng ngùng, Yuki tránh ánh mắt tôi và trả lời bằng giọng lí nhí.
"Ừm... em thấy trong người thế nào, có ổn không?"
"Vâng... Hơi đau một chút khi cử động, nhưng em nghĩ là em ổn..."
"Vậy à, thế thì tốt rồi. Anh đã cố gắng nhẹ nhàng, nhưng ký ức đoạn sau cứ mơ hồ sao ấy..."
"Không sao đâu ạ. Anh đã rất nhẹ nhàng trong suốt cả quá trình mà."
Yuki nói kèm theo một nụ cười.
Rồi, em ấy dùng chăn che miệng lại.
"Thú thật thì... em chưa bao giờ hiểu được sự hấp dẫn của chuyện này. Em luôn tự hỏi, nó có gì tuyệt vời chứ? Nếu dùng biện pháp bảo vệ thì chẳng phải chỉ là một hành động vô nghĩa sao? Chỉ là đắm chìm trong khoái cảm, thỏa mãn dục vọng mà không có mục đích thực sự nào..."
"..."
"Nhưng khi thử rồi thì lại khác. Chỉ cần được anh ôm chặt, niềm hạnh phúc ấm áp, trào dâng cứ len lỏi từ sâu trong tâm trí em. Cảm nhận hơi ấm của nhau, nhịp thở, tiếng tim đập... cảm giác ấy thật sự, thật sự rất tuyệt..."
Vừa xấu hổ, nhưng lại có chút hạnh phúc trong giọng nói, em ấy bộc bạch, rồi đột nhiên giật mình quay về thực tại với vẻ mặt hoảng hốt.
"...Khoan đã, mình đang nói cái quái gì thế này...?"
Yuki bắt đầu gõ nhẹ vào đầu mình đầy bối rối.
"Ha ha..."
Bị áp đảo bởi những cảm xúc thẳng thắn ấy, tôi cảm thấy mặt mình cũng nóng ran lên.
"Nghe nói có nghiên cứu chỉ ra rằng ôm nhau giúp giải phóng dopamine, tạo ra cảm giác hưng phấn đấy."
"Đ-Đúng rồi! Là cái đó! Chắc chắn là do nó rồi!"
Với vẻ mặt như muốn thanh minh "Chuyện này không phải dâm dục đâu, hoàn toàn bình thường thôi", Yuki gật đầu lia lịa.
"Ư~..."
"..."
Chúng tôi nhìn nhau trong im lặng một lúc.
"Ừ-Ừm... mình làm lại lần nữa được không?"
Yuki buông tấm chăn đang dùng để che ngực ra và dang rộng vòng tay. Có vẻ như em ấy thực sự muốn được 'ôm' thêm lần nữa.
"...Không được."
"Hả!? Tại sao không!?"
Yuki trông hoàn toàn sốc, như thể thế giới vừa sụp đổ.
"C-Có phải em làm gì khiến anh ghét không? Hay tại lần đầu nên em làm không tốt!?"
"Không, không phải thế..."
Tránh nhìn vào bộ ngực trần nõn nà không phòng bị ấy, tôi lẩm bẩm:
"Nếu bây giờ anh ôm em nữa... anh sợ mình sẽ không kiềm chế được... thêm lần nữa đâu."
"A..."
Nếu cứ tiếp tục thì chắc chắn tôi sẽ muộn làm mất.
"Nên là... tối nay mình tiếp tục nhé."
"V-Vâng..."
Em ấy khẽ gật đầu e thẹn.
Và cứ như thế, tròn một tháng sau ngày tôi cầu hôn em, đêm đầu tiên của đã khép lại.
...Nhân tiện thì, phải mất thêm một thời gian nữa tôi mới nhận ra rằng em ấy đang dần trở nên nhõng nhẽo và ngọt ngào hơn rồi.
