Chỉ Là Chuyện Tình Với Chị Em Họ.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Tập 01 - Chương 7 Liệu Hiệu ứng Cánh bướm có xảy ra trong tình yêu

Chương 7 Liệu Hiệu ứng Cánh bướm có xảy ra trong tình yêu

Cánh cửa ngỡ như xa tít tắp mù khơi kia, với Io mà nói, chỉ cách có vài bước chân.

Io ấn chuông, rồi chẳng hề có chút e dè nào, nhỏ đứng đợi cửa mở. Một lát sau, cánh cửa hé ra, để lộ dáng người bên trong.

Là Ayanee.

Hôm nay chị mặc một chiếc áo tunic mỏng kết hợp với quần ống rộng màu xanh thẫm. Có lẽ vì những ngày ấm áp đang nhiều dần lên nên chị đã lôi quần áo mát mẻ ra diện, đây là bộ đồ tôi chưa thấy bao giờ. Cũng vì lẽ đó, chị trông hoàn toàn khác so với người con gái tôi vừa gặp vài ngày trước. Giờ mà bảo chị là một cặp song sinh giống hệt người kia thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên.

Ayanee đứng đó, tắm mình trong nắng trưa rọi thẳng vào, trông hư ảo như một giấc mơ.

Ayanee ném cái nhìn chia đều cho cả tôi, Io và Maya, rồi nói: "Vào đi."

Người lên lịch hẹn là Io. Vì không biết thông tin liên lạc của Ayanee, Io đã hỏi xin số từ tôi, rồi chẳng mảy may do dự, cô em hỏi thẳng chị xem lúc nào tiện để gặp mặt. Chị bảo chiều nay được, thế là bốn anh chị em họ cứ thế tụ tập đông đủ.

Ayanee, Io và Maya.

Tình huống ba người bọn họ tụ họp thế này, cứ như một hội nghị Nakanodo thu nhỏ vậy.

Chúng tôi bước vào phòng Ayanee.

Căn phòng mang lại ấn tượng điềm tĩnh. Cửa sổ ngập nắng, rèm cửa màu xám được vén gọn, thảm trải sàn màu be, và nội thất chủ yếu làm từ gỗ nguyên khối. Kệ tivi đơn giản. Chiếc bàn thấp chân mảnh khảnh đúng kiểu con gái, khiến thằng con trai như tôi nhìn mà thấy bất an. Giá kệ đặt mấy món đồ nhỏ xinh. Những chậu cây cảnh với tán lá tỏa tròn đồng tâm. Ga trải giường đơn sắc phẳng phiu.

So với những cô gái cùng trang lứa, tôi nghĩ chị thuộc dạng khá cầu kỳ về nội thất. Đương nhiên rồi, chẳng còn đâu hình bóng căn phòng của Ayanee mà tôi từng thấy hồi lớp 10 nữa. Tuyệt nhiên không phải kiểu phòng có đồ giặt vứt bừa bãi, căn phòng này sạch bong dấu hiệu sinh hoạt, trông cứ như nhà của đám thỏ Sylvanian Families vậy.

Thái độ của Ayanee rất bình thường. Trong thâm tâm, tôi muốn hỏi tại sao chị không còn ghé qua nữa, nhưng vì có Io và Maya ở đây, và vốn dĩ phận em họ cũng chẳng có quyền hạn gì để tra khảo hay trói buộc chị.

Đợi Ayanee rót trà cho tất cả xong xuôi, Io lên tiếng:

"Nào. Bắt đầu hội nghị bàn tròn về chiến dịch giúp tình yêu của Mikitaka đơm hoa kết trái thôi."

Đó chính là vấn đề của ngày hôm nay.

Ayanee, người đã được Io bắn tin trước qua LINE, nói:

"Vậy là mấy đứa muốn nghe ý kiến của chị hả?"

"Vâng." Io đáp.

"Chị ấy à, thời cấp ba cũng đâu có yêu đương gì đáng để khoe khoang với người ta, chắc không đưa ra lời khuyên gì được đâu nhưng mà..."

Miệng nói vậy nhưng chị lại nhoài người tới trước. Có vẻ chị hào hứng hơn tôi tưởng.

Giá mà chị ghen tuông một chút nhỉ... Dù biết là vô ích nhưng tôi vẫn không kìm được suy nghĩ đó.

Tôi bắt đầu kể chuyện về Nagika.

Chuyện về giải đấu vật tay. Chuyện nói chuyện riêng với nhau bên bờ sông Sumida. Chuyện bây giờ hai đứa vẫn thường xuyên nhắn tin qua lại trên LINE.

Nghe xong tất cả, Ayanee có vẻ hơi chưng hửng:

"Thế này thì, em cứ rủ cô bé đi chơi cũng được rồi còn gì?"

Đúng không?

Dù chưa có mảnh tình vắt vai, nhưng tôi cũng nghĩ là đã đến giai đoạn đó rồi.

Io cũng gật đầu. Người đề xuất phải tham khảo ý kiến Ayanee trước khi hành động cụ thể là Io, nhưng có vẻ cô em cũng đã có được sự chắc chắn rằng rủ Nagika đi hẹn hò lúc này là ổn.

"Vậy thì, ngay tại đây, chúng ta hãy cùng soạn tin nhắn rủ Nagika-chan đi hẹn hò luôn đi."

Ayanee nói. Đề xuất đó quá đỗi đường đột khiến tôi á khẩu.

"Khoan... nhưng mà, em với Nagika đang nói chuyện khác trên LINE, tự dưng chen ngang thì mất mạch lạc..."

"Mạch lạc trên LINE ấy mà, thực ra không cần thiết lắm đâu." Ayanee phán một câu xanh rờn. "Mà thôi, về thời điểm thì giao cho Mikkun, người hiểu rõ Nagika-chan hơn chị... Cơ mà Mikkun này, em có biết 'Hiệu ứng Cánh bướm' không?"

"Em không biết. Chuyện yêu đương à?"

"Chuyện viễn tưởng khoa học (SF)." Trật lất luôn. "Vốn là từ ngữ bên khí tượng học đấy. Đại khái là, một con bướm vỗ cánh ở Bắc Kinh, liệu có làm thay đổi thời tiết ngày hôm sau ở New York hay không."

"Sao mà đổi được chứ."

"Ấy thế mà, trong một số điều kiện nhất định thì có thể đấy. Ý nói là những sự việc nhỏ nhặt có thể gây ảnh hưởng đến những sự việc to lớn. Ví dụ như trong tiểu thuyết SF, có những chuyện kiểu để tránh Hiệu ứng Cánh bướm, nhân vật phải hành động cực kỳ cẩn trọng. Kiểu như không được đá cái lon lăn dưới chân, vì nếu đá nó thì Hiệu ứng Cánh bướm sẽ xảy ra, làm nổ tung chiếc xe bồn ở thị trấn bên cạnh chẳng hạn."

"Hừm." Nghe như chuyện kể thì cũng thú vị đấy.

"Nhưng ngoài đời thực thì mấy chuyện đó hiếm khi xảy ra lắm. Bản thân cái Hiệu ứng Cánh bướm gốc cũng chỉ là câu chuyện theo kiểu 'biết đâu cũng có thể thế nhỉ?' mà thôi."

"Thì cũng đúng."

"Thế nên trong tình yêu, Hiệu ứng Cánh bướm không cần phải xảy ra đâu. Khi gửi LINE, chắc em hay nghĩ kiểu 'chết rồi, sai thời điểm', 'chuyền bóng sai nhịp rồi', hay 'chọn cái emoji này có sai không ta' đúng không?"

"Nhiều muốn chết luôn." Đêm nào tôi cũng mở hội nghị kiểm điểm bản thân.

"Nhưng mấy cái đó không thay đổi đại cục được đâu. Nếu chỉ vì những chỗ đó mà tình cảm của đối phương thay đổi, thì giả sử có yêu nhau cũng sẽ trục trặc ở đâu đó thôi."

Ra là vậy.

Một ý kiến thực tế đến mức chân chạm đất.

Quả thật, tôi có lẽ đã mang cái hình dung về tình yêu giống như việc gỡ bom. Sai một bước là đại thảm họa. Nhưng nếu Hiệu ứng Cánh bướm không xảy ra, thì có lẽ tôi không cần phải bận tâm đến những sai sót nhỏ nhặt nữa.

"Một câu hỏi nữa. Nhỡ chỉ có mình em nghĩ là yêu đương, còn bên kia chỉ coi là bạn bè thì sao?"

Ayanee đưa ngón tay trỏ trắng muốt lên cằm, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Sự khác biệt giữa bạn bè và người yêu thì, chị nghĩ có bao nhiêu người là có bấy nhiêu ý kiến..."

Tra Google cũng ra kết quả y chang. Thế nên tôi gật đầu, nhưng liền bị con nhỏ Io ngồi bên cạnh thụi cho một cái kèm câu "Đừng có làm ra vẻ ta đây hiểu biết lắm".

Có lẽ vì thấy chúng tôi quá nghiêm túc, Ayanee cười khổ, rào trước rằng đây chỉ là ý kiến cá nhân của chị thôi nhé, tham khảo thôi, rồi nói:

"Bạn bè hay người yêu, chẳng phải chỉ khác nhau ở chỗ đã trải qua các thủ tục giống-người-yêu hay chưa thôi sao."

Thủ tục.

Cùng một từ mà Io đã dùng. Thế nên tôi lờ mờ đoán được những lời tiếp theo.

"Cái thủ tục này, tóm lại là hẹn hò hay tỏ tình đó. Ví dụ như bỏ qua mấy cái thủ tục đó mà đùng đùng đi tỏ tình, thì đối phương sẽ kiểu 'Ơ, đằng này đã chuẩn bị tâm lý gì đâu' đúng không?"

"Đúng!! Chính là nó!! Chị Ayane!!"

Io chồm người tới. Cái vẻ mặt 'đắc ý chưa kìa'. Ý kiến của mình được Ayanee bảo chứng mà. Chắc sướng lắm.

"Nhưng mà nhé, ví dụ hẹn hò ba lần rồi, đến lần thứ tư thì tỏ tình. Giả dụ Mikkun cực kỳ vụng về và tỏ tình vào cái lúc kiểu 'Hả, sao lại chọn lúc này?', thì sao?"

"Vâng." Hoàn toàn có thể xảy ra. Dù sao cũng là lần đầu tỏ tình. Chắc chắn tôi sẽ luống cuống lắm.

"Nhưng chỗ đó là 'Không Hiệu ứng Cánh bướm' đấy. Đối phương chắc cũng nghĩ 'hẹn hò ba lần rồi thì chuyện này có thể xảy ra', nên không ảnh hưởng đến đại cục đâu. Chị nghĩ tính hiệu lực của thủ tục sẽ không bị mất đi đâu."

"Hừm."

Đại loại là, đã có khoản tiết kiệm tích lũy từ ba lần hẹn hò rồi nên chắc sẽ được tha thứ thôi. Và cũng có một sự an tâm thực tế rằng, nếu chỉ vì cái lỗi cỏn con đó mà lời tỏ tình thất bại, thì ngay từ đầu có yêu người đó cũng chẳng đi đến đâu, nên đừng bận tâm.

Rất điềm tĩnh. Coi tình yêu là một chuỗi các thủ tục và tiến hành từng bước chắc chắn, cách suy nghĩ này rất dễ hiểu, và nó nhen nhóm trong tôi hy vọng rằng nếu thế thì mình cũng làm được.

...Mà, nói thế này có hơi lật lại lời Ayanee, nhưng tình yêu tuổi học trò thì, nói toẹt ra là đùng cái tỏ tình cũng có khi thành công, chắc chắn hai người họ cũng hiểu điều đó. Chính vì có những trường hợp thành công như thế nên Io mới bực mình.

Tuy nhiên, "tỏ tình bất ngờ" là tuyệt kỹ chỉ dành cho trai đẹp hoặc con gái, còn với người thường như tôi, sử dụng hiệu ứng tiếp xúc đơn thuần để tăng dần thiện cảm mới là chân lý, và câu chuyện của Ayanee là một tư duy vô cùng vững chắc.

Nhưng mặt khác, một mệnh đề hoàn toàn trái ngược với câu chuyện vừa rồi lại hiện lên trong đầu tôi.

'Việc yêu ai đó hay được ai đó yêu, chính là phá hủy thế giới đấy.'

Đó rốt cuộc chỉ là ý kiến của Ayanee bốn năm về trước thôi sao?

Nhưng Ayanee bốn năm trước tức là bằng tuổi tôi bây giờ, biết đâu đi một vòng lại thấy Ayanee ngày đó đúng hơn Ayanee bây giờ cũng nên.

Thôi, không nghĩ sâu xa nữa, tôi hỏi:

"Tuy nhiên, kể cả khi đã qua các thủ tục đó rồi, thì cũng có khả năng bị từ chối chứ."

Nói câu này, tôi cảm giác mình đã trù tính sẵn việc bị từ chối, và đang cố gắng giảm thiểu sát thương khi chuyện đó thực sự xảy ra vậy.

"Có chứ."

"Lúc đó... thì làm thế nào?"

"Chẳng làm thế nào được cả." Ayanee nói. "Do người ta đã có người thương khác, hay do làm thử thủ tục rồi nhưng không cảm thấy sự hấp dẫn từ Mikkun, hay thủ tục bạn bè đã hoàn tất trước thủ tục yêu đương, hay người ta không muốn đưa tình yêu vào cuộc sống hiện tại, hoặc là người ta đang mơ mộng rằng định mệnh của đời mình đang ở đâu đó."

"...Không làm gì được thì sẽ thế nào?"

"Thất tình."

Thì đúng là vậy.

Đương nhiên rồi. Hay đúng hơn, bình thường thì đâu có suôn sẻ thế. Hiện tại, vì có sự trợ giúp của Io và Ayanee nên tôi cứ ngỡ là sẽ ngon ăn, nhưng chỉ là cảm giác thôi.

Có lẽ vì thấy vẻ mặt u ám của tôi, Ayanee nói bằng giọng tươi sáng:

"Mà thôi, học sinh cấp ba mà? Là cái tuổi ai cũng muốn yêu đến chết đi được ấy chứ. Chắc chắn là được thôi. Đè ngửa ra luôn cũng OK!!"

Nói rồi chị đưa nắm đấm ra. Hoàn toàn trái ngược với cái "thuyết thủ tục" ban nãy, nhưng tôi hiểu đó là lời nói đùa để cổ vũ tôi.

"Đè ngửa ra đi, Mikitaka!"

Io cũng đưa nắm đấm ra theo.

Con nhỏ này hùa theo nhanh thật. Rõ ràng là nói y hệt Ayanee, mà sao tôi cứ thấy muốn phản bác lại thế nhỉ?

"Đè ra rồi cù lét vào hông chứ gì."

Vừa dứt lời, cú đấm thẳng tay phải của Io đã găm vào bụng tôi.

Thế rồi, sau cuộc trò chuyện đó, dưới sự giám sát của Ayanee và Io, tôi gửi cho Nagika một tin nhắn LINE rủ đi ăn trưa tại quán cà phê có sân thượng nhìn ra sông Sumida.

Cảm giác ngượng ngùng kinh khủng. Tại sao lúc nhắn tin tào lao thì thoải mái, mà đụng đến chuyện nghiêm túc thì tự nhiên lại xấu hổ thế này.

Nagika trả lời thế này:

"Được á. Cuối tuần này mình có trận đấu tập với lại buổi tập thứ Bảy của CLB tennis nữa, nên để Chủ nhật tuần sau được không?"

~*~

Tôi trở về nhà.

Ném quần áo vào giỏ đồ giặt trong phòng tắm, tôi đứng trước gương ngắm nhìn khuôn mặt mình. Đương nhiên rồi, vẫn là khuôn mặt tôi đã nhìn quen, vẫn y như mọi khi.

Tôi đã rủ con gái đi hẹn hò rồi đấy nhỉ.

Nghĩ lại thì, tôi vừa làm một việc lần đầu tiên trong đời. Vậy mà cảm giác lâng lâng chẳng thấy đâu, bàn chân trần vẫn cảm nhận rõ ràng mặt gạch men của sàn phòng tắm.

Tôi từng nghĩ "Tình yêu" phải đi kèm với tiếng nhạc du dương hơn và những hình ảnh rực rỡ hơn kia. Tôi cứ ngỡ những cảm xúc to lớn sẽ cuộn trào như bão tố thổi tung bên trong mình.

Nhưng theo cảm nhận của tôi, nếu đây là tình yêu thì nó gần với "xúc cảm" (cảm giác chạm vào) hơn là "tình cảm". Không phải cảm giác xả đạn lung tung bằng súng máy theo ý thích của bản thân. Mà là có một "đối phương" rõ ràng là Nagika, và nhờ đó mà cảm giác tay của "tình yêu" thay đổi. Có ai đó và ai đó được phép ở bên nhau mãi mãi, dù là "Không Hiệu ứng Cánh bướm", nhưng tôi đang bị thử thách bởi những thủ tục thận trọng ở một mức độ nào đó.

Cũng không tệ.

Yêu không tệ chút nào. Yêu có vẻ người lớn. Tôi đang lang thang trong một thị trấn xa lạ mang tên tình yêu, và rốt cuộc sẽ tìm thấy gì ở đó đây.

Một sự mạo hiểm vừa trẻ con vừa người lớn đang thôi thúc tôi.

~*~

Cuối tuần đến.

Khi tôi thú nhận là không có đồ để đi hẹn hò, cả bốn người quyết định cùng nhau đi mua sắm. Điểm hẹn là cửa căn hộ. Khỏi lo lạc đường.

Mười giờ sáng, khi đến nơi thì Io và Maya đã chờ sẵn.

Io mặc áo len màu hồng nhạt. Váy ngắn hình thang màu xanh navy tương phản với đôi chân màu ngà. Trên dây đeo túi xách có in logo chữ tiếng Anh, chắc nhỏ cảm thấy cái sự lộn xộn đó rất ra dáng nữ sinh cấp ba (JK). Đôi bốt cũng to sụ, trông như đang đeo món đồ chơi khổng lồ vậy.

Gương mặt trông xinh hơn ở trường có lẽ là do trang điểm hơi đậm, nhưng không biết "đậm thế nào" thì chứng tỏ là tay nghề cao, chỉ cảm thấy độ phân giải của nhan sắc được nâng lên mà thôi.

Ngược lại, Maya trông chẳng khác mấy so với ở trường. Tóc tai vẫn cứ vểnh lên như thường lệ. Áo thun in hình nhân vật hoạt hình, khoác bên ngoài là chiếc áo jacket, nhìn kiểu gì cũng biết là mượn của Io vì chỉ có mỗi cái áo đó là phẳng phiu. Từ chiếc quần short sờn rách lộ ra đôi chân trắng muốt, trông như vạch kẻ trắng cắt ngang bầu trời xanh. Đôi giày thể thao thì chắc dùng đôi cũ từ xưa, vải bạt đã phai màu.

"Nè, Maya, cổ áo kìa."

Nói rồi, Io chỉnh lại cổ áo jacket đang dựng đứng cho Maya. Chỉ cắt riêng cảnh đó ra thôi thì đúng là chị em thân thiết, mà thực tế đúng là vậy.

"Chào, Mikitaka." Io nói.

"Chào." Tôi đáp.

"Giỡn mặt hả?"

Vừa vào đã máu chiến rồi.

Nhưng lý do Io khó ở thì lần này ngay cả tôi cũng thấy rõ mồn một. Lần này tôi được dặn là "Để đi mua quần áo, hãy mặc bộ đồ mà mình cho là sành điệu nhất đến để làm tham khảo".

Nhưng thực tế, tôi mặc đến một cái áo thun giãn cổ, áo hoodie mỏng tang, quần jeans sờn rách và cái ba lô trông như nùi giẻ. Khá khẩm nhất chỉ có đôi giày Converse, mà đó là do mới được mua hồi tháng Mười Hai năm ngoái nên gần như mới cứng.

"Cái quái gì thế kia? Trang bị Level 1 à? Tính đi đánh Ma vương hay gì?"

"Biết sao được. Từ năm ngoái tao cao thêm năm xăng-ti-mét, quần áo mặc vừa chỉ còn nhiêu đây thôi."

"Tức là, năm nay anh chưa mua bộ nào hả?"

"Chịu thôi. Toàn đi chơi với đực rựa chứ có đi đâu đâu."

Nghe chẳng giống lời biện hộ chút nào.

Đang đôi co thì Ayanee xuất hiện.

Chiếc váy liền màu be dài từ cổ xuống quá gối. Bên trong mặc quần legging cùng màu. Thắt lưng ngang eo. Chân đi giày cao gót. Vai đeo túi xách. Trông như thiên sứ trắng tắm mình trong nắng tháng Năm. Nếu họa sĩ trường phái ấn tượng mà vẽ lại thì chắc sẽ ra bức tranh giống như "Người phụ nữ cầm dù" của Monet mất.

"Chào chị Ayane." Io lên tiếng.

"Chào em."

"Chị nhìn đi, cái bộ dạng của Mikitaka kìa."

"À... đúng nhỉ. Hôm nay hẹn là 'mặc trang phục dễ vận động' mà."

Hửm? Ký ức của Ayanee bị sửa đổi một cách tự nhiên thế sao?

"Tiền quần áo, dì cho em chưa?" Ayanee hỏi.

"Hai man (2 vạn yên)."

"Ra thế." Ayanee suy nghĩ một chút. "Giày thì đánh sạch đôi hiện tại là được, túi xách thì coi như không mang, vậy chỉ cần mua áo khoác, áo trong và quần là xong, học sinh cấp ba thế là đủ rồi."

Tuy bộ đồ hiện tại bị phủ nhận sạch trơn một cách nhẹ nhàng, nhưng cũng nằm trong dự tính nên thôi kệ. Đâu có ai đi đánh Ma vương với trang bị khởi đầu đâu chứ.

Chúng tôi ra ga, lên tàu.

Vào một cửa hàng thời trang giá rẻ nổi tiếng ở khu phố sầm uất mà ngay cả tôi cũng biết. Dễ vào thì tốt đấy, nhưng chỗ này có mua được đồ đi hẹn hò không vậy?

"Ayanee, ở chỗ này mà cũng sành điệu lên được hả?"

Câu hỏi của tôi có vẻ ngây ngô quá mức, khiến Ayanee khúc khích cười:

"Cần gì phải sành điệu đâu em. Đồ đi hẹn hò chỉ cần là tờ giấy chứng nhận 'tôi có thể hoàn thành các thủ tục' là được rồi."

"Hả."

"Với lại, cái sự sành điệu mà con trai nghĩ ấy, với con gái thì chỉ là sự áp đặt kiểu 'tao ngầu chưa nè' thôi. Áo khoác, áo thun, quần và giày thể thao sạch sẽ là được rồi... với toàn nhân loại."

Chủ ngữ to tát gớm...

Có vẻ chị cũng có chấp niệm riêng về thời trang, nên giọng điệu hiếm khi trở nên gay gắt:

"Mấy cái kiểu 'họa tiết', 'phối màu điểm nhấn' hay 'in chữ tiếng Anh' của đồ nam ấy, người mặc thì thấy đẹp chứ con gái thì chia phe thích ghét rõ lắm đấy. Thế nên theo chị, hẹn hò lần đầu cứ mặc đồ trơn là được."

"Ý là mặc đồ an toàn ấy hả?"

"Ừ. Đồ mà con trai thấy hơi thiếu thiếu thì con gái nhìn vào lại thấy vừa mắt, chứ bước thêm một bước là bị coi là 'quê mùa' ngay. 'Họa tiết', 'màu điểm nhấn', 'chữ tiếng Anh' là những nước đi đáng ngờ cho lần đầu. Áo thun trơn, áo khoác trơn, quần trơn là nước đi tối ưu, sau đó tùy vào gu của đối phương mà hé lộ dần những phần có thể lộ ra thôi. Đấy là nếu em muốn lấy lòng con gái nhé."

"Ngược lại, từ góc độ con gái, đồ an toàn nhất cho buổi hẹn đầu với con trai là gì?"

"Chắc là váy liền đơn sắc để lộ cổ, cổ tay và cổ chân nhỉ. Làm gì có đứa con trai nào ghét kiểu đó đâu?"

Tôi thì đồ gì Ayanee mặc tôi cũng thích hết.

Ở cửa hàng đầu tiên, tôi phối một bộ trơn + trơn + trơn, tưởng chốt luôn rồi thì Ayanee bảo "Nhớ bộ này nhé", rồi chẳng mua gì mà sang cửa hàng tiếp theo.

Cửa hàng sau, phối đồ y hệt, thấy ngầu hơn cửa hàng trước nhưng giá hơi chát.

Cửa hàng thứ ba. Cùng tầm giá với cửa hàng thứ hai, nhưng nếu thế thì cửa hàng thứ hai có vẻ ngầu hơn.

Cửa hàng thứ tư. Nghe đâu đồ xịn lắm, Ayanee và Io phấn khích ra mặt, nhưng một thằng đã phân biệt được sự khác nhau giữa cửa hàng một và hai như tôi, lại chịu chết không thấy sự khác biệt giữa cửa hàng hai và bốn. Tôi nhìn sang Maya cầu cứu, nhưng Maya cũng nghiêng đầu chịu thua.

Thêm nữa là cửa hàng thứ tư đắt vượt trội. Thế nên kết luận là:

"Áo thun thì cửa hàng một. Mấy cái kia mua ở cửa hàng hai là được nhỉ?"

Ayanee nói. Tôi cũng đồng ý. Về mặt ngân sách thì đây là quyết định thỏa đáng.

Thế là chúng tôi quay lại cửa hàng thứ hai, mua quần Chino đen và áo khoác màu kaki. Thêm vào đó là mua dụng cụ đánh giày, áo lót không lộ màu, áo thun cái thứ hai vì đang rẻ, tất trơn... mua đủ thứ linh tinh ở các tiệm khác.

Cộng hết lại thì lố luôn hai man (2 vạn), nhưng mà thôi, phần đó tôi tự bỏ tiền túi ra là được.

Ăn trưa muộn xong, Ayanee bảo có việc nên tách đoàn.

Chúng tôi quay về chung cư, thư giãn ở nhà Manabe cho đến bữa tối.

~*~

Thứ Bảy tuần sau.

Trước ngày hẹn hò với Nagika một hôm, tôi cùng Io và Maya, ba đứa đi xem trước quán cà phê sẽ dùng cho buổi hẹn.

Quán cà phê nằm trên sàn gỗ tầng hai của một khách sạn ven sông gần ga Kiyosumi-Shirakawa, khách vãng lai cũng có thể sử dụng. Trước đây, trong lúc chạy bộ thong dong dọc lối đi bộ ven sông Sumida, tôi đã tia thấy tòa nhà này, cá nhân tôi cũng thấy chỗ này view đẹp nên khá để ý.

Ngồi ở ghế ngoài trời, ngay bên cạnh là sông Sumida rộng lớn, mặt nước như những mảnh khảm liên tục vỡ ra rồi bắn tung bọt nước đi đâu đó. Mặt trời mùa xuân tỏa ánh nắng dịu dàng, gió thổi mát rượi, hơi ấm và hơi mát đan tay nhau chan hòa khiến chúng tôi thấy thật thư thái. Tôi cứ nghĩ mấy quán cà phê kiểu này phải ồn ào hơn kia, nhưng không khí lại yên bình một cách lạ lùng, là do đang giữa trưa nắng cao, hay do thiên nhiên sông Sumida chiếm trọn tầm nhìn đây? Bên kia sông là những tòa chung cư cao tầng san sát, nhưng đứng trước sự cuộn trào của thiên nhiên vĩ đại, trông chúng có vẻ mờ nhạt đi phần nào.

Nhìn bao quát quán cà phê sang trọng, Io nói đầy cảm thán:

"Biết bao cô gái đã bị cưa đổ ở đây rồi nhỉ..."

"Cảm tưởng sau khi nhìn thấy chiến trường đấy à?"

Không khí thật thong thả. Có im lặng bao lâu cũng không thấy khó chịu. Có lẽ thấy không hợp gu, Io cố tình làm ra vẻ bông đùa.

"Thế, anh đã nghĩ ra câu tán tỉnh nào chưa?"

Nhỏ nhìn thẳng vào mắt tôi như ánh nắng trực tiếp. Lúc nói chuyện nghiêm túc thì ngượng ngùng, mà lúc giỡn hớt thì lại đường hoàng gớm... y hệt tôi.

"Này, không nghe Ayanee nói à? Lần đầu thì thăm dò thôi."

"Dù vậy thì ngày nào cũng chạm mặt ở trường, nên cũng đâu phải là không có khả năng?"

"Thì... nhưng mà, không cần vội vàng tỏ tình thế chứ?"

"Mấy cái lý lẽ đúng đắn đó vứt xó đi. Tôi muốn biết anh đã nghĩ ra câu tỏ tình sến súa cỡ nào cơ."

À, ra là vậy?

Tôi bắt đầu vắt óc suy nghĩ.

Quán cà phê nhìn ra sông Sumida mênh mông bát ngát. Trước mặt là Nagika, đang gửi đến tôi một ánh nhìn rực rỡ đến mức có thể làm tan chảy cả ly kem. Tôi nhìn lại vào đôi mắt ấy, bình tâm lại, rồi thì thầm lời yêu thương với cô ấy.

"Sông đẹp nhỉ."

"Natsume Soseki cuồng sông à?"

Đã bảo chưa phải giai đoạn thì thầm lời yêu thương mà lị. Nên có nghĩ nghiêm túc cũng vô ích.

Nhưng Io lại bất ngờ không nghĩ thế, nhỏ nói với tôi:

"Ayanee bảo 'Trong tình yêu không xảy ra Hiệu ứng Cánh bướm', nhưng cái đó có thật không nhỉ?"

Hửm? Tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều đó lắm. Vì so với đám chưa mảnh tình vắt vai như chúng tôi, Ayanee rõ ràng là có kinh nghiệm hơn hẳn.

"Tất nhiên là cái đoạn 'tình yêu là thủ tục' thì tôi tán thành nhé? Tán thành hai tay hai chân luôn. Nhưng còn vụ Hiệu ứng Cánh bướm không xảy ra ấy..."

Io có vẻ chưa sắp xếp được suy nghĩ, nói ngập ngừng:

"Tại vì nhé, cảm giác như chị ấy nhìn thấu hồng trần quá mức ấy? Kiểu như người đã sống hết đời rồi phán 'Ta sống kiểu gì thì số phận cũng an bài thế này thôi...'. Nhưng người đang sống thì phải liều mạng mà thay đổi vận mệnh chứ. Ừ thì tình yêu giữa những người lớn điềm tĩnh thì có thể là thế thật."

"Ừm?"

"Không, đính chính. Nói là người lớn điềm tĩnh, nhưng có ai thực sự điềm tĩnh không? Giáo viên trong trường cũng thế, toàn giận dỗi hay tha thứ tùy hứng. Bố mẹ cũng y chang. Mẹ tôi thì đặc biệt tùy hứng rồi, nhưng mà người lớn ấy, đa phần là kẻ tùy hứng có tự giác, hoặc là kẻ tùy hứng bẩm sinh thôi, và khi làm cái việc 'yêu đương' bị chi phối bởi cảm hứng như thế, thì Hiệu ứng Cánh bướm xảy ra là chuyện đương nhiên chứ, anh thấy sao?"

"Chắc Ayanee muốn nói là, cái kiểu tình yêu mà chỉ vì một sơ suất nhỏ xíu đã tan tành, thì rốt cuộc có yêu nhau cũng chẳng đi đến đâu đâu."

"À, ra vậy." Io như nhận ra điều gì, hào hứng nói. "Thảo nào tôi thấy cứ sai sai. Cái câu 'Trong tình yêu không xảy ra Hiệu ứng Cánh bướm' ấy, chỉ để bao biện khi thất bại thôi."

Io chồm người tới.

"Thay vào đó, ví dụ đại thôi nhé, nếu khắc cốt ghi tâm câu 'Tình yêu là vấn đề thời điểm. Hãy chuyền bóng thật nhanh!', giả sử thế đi. Thì, ừ chắc kết quả cũng chẳng thay đổi mấy đâu, nhưng ít nhất cũng có chút điểm cộng đúng không?"

Coi trọng tốc độ quá thì có khi gửi nhầm tin nhắn quái gở... tôi định phản bác thế, nhưng thấy hơi lạc đề nên thôi. Lời phản bác đó chỉ đúng với ví dụ của Io, chứ chẳng đả động gì đến bản chất vấn đề cả.

"Ý em là tôi với Ayanee cứ bình chân như vại quá hả?"

"Tôi nghĩ là vậy đó. Người lớn cũng tùy hứng, nhưng bọn mình còn tùy hứng hơn đúng không? Ngày qua ngày, cứ bị xoay vần bởi những chuyện 'tao tổn thương quá' hay 'tao thấy thế này', 'tao vui quá' mà người ngoài nhìn vào thấy nhảm nhí, chúng ta đang ở cái tuổi mà thế giới quan cứ đảo lộn tùng phèo chỉ vì mấy chuyện cỏn con đó cơ mà."

"Cũng đúng." Tôi tự thấy mình cũng thế.

"Thế nên, biết đâu cái thời điểm mà Nagika thấy 'chính là lúc này!' lại rơi vào ngay buổi hẹn đầu tiên với anh, bỏ lỡ lúc đó là Nagika không bao giờ lọt vào tay anh nữa... kiểu thế."

"......"

"Trong lúc anh cứ tà tà cày độ thiện cảm, biết đâu có thằng nào tỏ tình với Nagika, rồi đùng cái thành công luôn... chẳng hạn. Tại nhỏ đó ít giao du với con trai nên không nổi lắm thôi, chứ nhìn cái mặt tiền đó thì fan ngầm chắc cũng đầy ra đấy chứ?"

Đúng là thế thật.

Ngay cả thằng Mizukoshi, sau khi bị đá, ngồi trong quán gia đình (family restaurant) cũng bảo: "Lần sau tao thề, tao sẽ tỏ tình với em nào trông hiền hiền hơn. Cỡ như bạn Mitake ấy!"

Tự nhiên tên Nagika được xướng lên làm tôi giật bắn mình. Bình thường thằng Mizukoshi có dính dáng gì đến Nagika đâu cơ chứ. Chắc nó chỉ lấy ví dụ thôi, nhưng tóm lại nhỏ cũng nằm trong danh sách "con gái được lấy làm ví dụ".

"...Cơ mà, nói thế thì hóa ra tình cảm yêu đương này nọ, rốt cuộc cũng chỉ là những dao động nhỏ nhoi của con tim thôi sao?"

Nghe tôi nói kiểu bới lông tìm vết như thế, bất ngờ thay, Maya xen vào.

"Em... em thì..."

Giọng nói nhỏ xíu như sắp tan biến. Tôi và Io vội vàng hạ volume xuống.

Maya rào trước rằng đây chỉ là ý kiến của em thôi nghen, rồi nói:

"Em nghĩ á, có thứ gì đó giống như tình yêu đích thực, chớ hổng phải chỉ là sự dao động của con tim đâu..."

Giọng nhỏ nhưng ngữ điệu rất rõ ràng. Io hỏi:

"...Maya thích ai rồi hả?"

Maya giật nảy mình như con sóc nhỏ, hai tay đan trước ngực, ấp úng:

"...K-Không, hổng phải, ý em là so sánh thôi."

"So sánh?"

"Em hỏi ngược lại nghen, với chị Hai thì, có thứ gì đáng tin hơn cảm xúc không?"

Io đăm chiêu suy nghĩ.

"...Chuyện thế gian thì chị chịu. Mấy cái chiếu trên tivi, mấy điều thầy cô nói ở trường, tương lai nước Nhật, chiến tranh hòa bình, chính trị triết học, chị chả hình dung nổi. Nhưng mà... chỉ riêng cảm xúc của chị, cái chuyện chị thích cái gì, muốn làm cái gì ấy, chị cảm thấy nó nằm chắc chắn ở đây, không gì lay chuyển được. Chị cảm giác chỉ có trái tim mình là chỉ ra sự thật quan trọng nhất. Em không thấy thực tế đó sao?"

Chúng tôi bất giác im lặng.

Lời của Maya, đâu đó khiến tôi thấy chột dạ. Quả thật tôi cũng có những lúc như thế. Đặt "sự thật của thế gian" và "cảm giác bên trong mình" lên bàn cân, dù cái trước có vẻ đúng hơn, nhưng tôi vẫn muốn tin vào cái sau và lao đầu vào đó hết mình.

Cầm trên tay chiếc la bàn hỏng cứ quay mòng mòng mang tên tuổi mười mấy, chúng tôi vẫn sở hữu nguồn năng lượng vô hạn để lao đi bất cứ đâu mà cái kim chỉ hướng.

Cảm xúc của mình là không lay chuyển, Maya nói thế.

Sự đổi thay của con tim là không thể ngăn cản, chúng tôi nói thế.

Đúng rồi, hai điều này cùng tồn tại. Dù nhìn khách quan thì cảm xúc của người đó đang lắc lư chao đảo, nhưng với chính bản thân người đang ôm ấp nó, đó là thứ không gì thay thế được. Vì vậy cái câu "tình cảm yêu đương chỉ là dao động của con tim" của tôi, thực sự chẳng có ý nghĩa gì sất.

Nghe ý kiến của Maya xong, dường như đã củng cố được suy nghĩ của mình, Io nói:

"Quả nhiên buổi hẹn ngày mai, nếu thời điểm ngon lành thì anh cũng cần cái gan để tỏ tình đấy chứ?"

"Ừ, cũng phải ha." Tôi cuối cùng cũng thừa nhận. "Nhưng mà tao mới hẹn hò lần đầu, trạng thái bình thường còn chưa nắm rõ, không biết có xử lý nổi tình huống ngoại lệ không nữa."

"...Cũng đúng. Thay vì nhồi nhét ba cái mưu hèn kế bẩn rồi luống cuống, thì tập trung làm quen với việc hẹn hò có khi tốt hơn. Dù hơi chán."

"Đừng có tìm kiếm sự thú vị trong chuyện tình cảm của người ta."

"Chuyện tình cảm của người ta thú vị mà."

Công nhận.

Sau đó chúng tôi nói mấy chuyện tầm phào đúng chất học sinh cấp ba, kiểu như xây lâu đài cát rồi lại phá đi vậy.

Khoảng hai tiếng trôi qua, Io bỗng nhìn điện thoại. Rồi đột nhiên cuống cuồng lên.

"Chết cha. Tí nữa tôi có hẹn."

"Thế à?"

"Tôi đi gặp bọn Oumi đây."

Còn khoảng mười phút nữa là đến giờ ăn tối (dinner time). Thực đơn dán bên ngoài trông cũng ngon, tôi định bụng nhân tiện ăn tối luôn ở đây...

"Hai người cứ ở lại thong thả nhé? Đây là phần của tôi." Nói rồi nhỏ đưa hai ngàn yên. "Nếu thừa thì đưa cho Maya giùm tôi nha."

"Ờ, được rồi."

"Kết luận. Hiệu ứng Cánh bướm tuyệt đối không xảy ra. Anh cứ làm con rối nghe lời Ayanee và tôi mà cưa đổ Nagika là được. Đừng có nghĩ chuyện gì khác nghe chưa!"

"Rồi rồi."

Tôi còn chưa nói xong thì Io đã nhanh chóng rời khỏi quán. Đúng là đồ tấp tểnh.

Và rồi, chỉ còn lại tôi và Maya.

Vẫn như mọi khi, làn da Maya trắng muốt, trông như kẹo bông gòn đang lơ lửng giữa trời. Maya mặc chiếc áo khoác giống hôm đi mua đồ hẹn hò với tôi tuần trước, những ngón tay gầy guộc như phấn viết bảng đan vào nhau đặt trên đầu gối, ngồi im thin thít.

Mây dày che khuất mặt trời, nắng tắt dần và gió lạnh bắt đầu thổi.

Chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác thôi cũng thấy lạnh rồi, nhưng người có vẻ lạnh hơn tôi là Maya với chiếc quần short. Hai đầu gối trắng bóc như khối Tetris bị bỏ quên trên ghế cũng bắt đầu ửng đỏ. Rõ ràng Io cũng mặc váy ngắn, mà sao Maya lại trông lạnh hơn hẳn thế nhỉ, chắc do bình thường em ấy ít ra ngoài chăng.

Nghĩ kỹ thì hiếm khi tôi ở riêng với Maya thế này. Hồi tiểu học không biết có lần nào không. Bên cạnh Maya lúc nào cũng có Io. Không, là Maya luôn đuổi theo bóng lưng Io.

Ủa? Mình đã bao giờ nói chuyện cởi mở hết lòng với Maya chưa nhỉ?

Có khi là chưa.

Im lặng một hồi. Không phải sự im lặng dễ chịu, mà tôi cảm giác cả hai đang lúng túng không biết nói gì. Thêm nữa là lạnh thật sự. Liệu tôi có nên bắt Maya đi cùng chỉ vì cái lý do "muốn ăn thử món bít tết dày cộp của bữa tối" không đây. Maya ăn ít, tôi cũng không có ấn tượng là em ấy thích bít tết. Nói theo ấn tượng thì hơi có lỗi nhưng thực tế là tôi không biết.

Mà cái tình huống này là do lỗi của Io chứ đâu... nghĩ đến con nhỏ Io không có mặt ở đây, tôi hỏi:

"Về không?"

Maya lắc đầu.

Chắc Maya cũng đói bụng rồi ha.

"Vì muốn ăn tối à?"

Suy nghĩ một chút, Maya lại lắc đầu.

Ủa, không phải hả?

"...Vì thích chỗ này?"

Nhưng Maya lại lắc đầu lần nữa.

Cũng sai nốt?

"Chẳng lẽ... thích lạnh?"

Maya lại lắc đầu tiếp.

Chẳng hiểu gì cả.

Dù sao thì trông cũng lạnh lắm. Tôi lấy chút can đảm, cởi áo khoác của mình ra.

"...Cái này, đắp lên đầu gối không?"

Maya tròn mắt ngạc nhiên:

"...S-Sao mà được. Đó là áo cho buổi hẹn ngày mai mà?"

"Không sao đâu, chỉ đặt lên đầu gối Maya thôi mà. Có làm bẩn hay tạo nếp gấp gì đâu."

"Anh Mikkun hổng lạnh hả?"

"Nghĩ là quán ven sông nên nay anh mặc Heattech bên trong rồi, không sao đâu! Mấy vụ này chuẩn bị trước là ăn tiền đấy nhá."

Tôi ra vẻ bông đùa nhưng thực ra là nói dối. Áo trong hôm nay là loại thường. Thế nên cởi áo khoác ra là lạnh thấu xương, nhưng thà tôi lạnh còn hơn để Maya lạnh.

Tất nhiên, tôi không muốn tỏ ra kể công nên mặt tỉnh bơ. Tôi cố gắng chịu đựng bằng cách nhớ về những ngày tập luyện còn khắc nghiệt hơn hồi ở CLB bóng chày cấp hai, hay nghĩ về những người làm nhiệm vụ ở Nam Cực trong mấy chương trình phim tài liệu. Bởi vì kẻ tử tế mà mong cầu đền đáp thì trông phèn lắm.

Maya nhận lấy áo khoác, đặt lòng bàn tay đè lên chiếc áo trên đầu gối mình. Quả nhiên là lạnh thật còn gì.

Yên tâm rồi, chính sự an tâm đó thổi bay hết cái lạnh trong tôi. Động cơ vĩnh cửu đã hoàn thành.

Lại im lặng. Còn năm phút nữa là đến giờ ăn tối.

Rồi câu chuyện quay trở lại lúc nãy. Maya nói:

"Tại sao lại ở đây hả... thì tất nhiên là để ở cùng anh Mikkun rồi."

"Anh á?"

"Ừm." Em nhìn tôi chăm chú đến mức vụng về. "Tại vì, thời gian mà em và anh Mikkun có thể vui chơi bình thường như thế này, sẽ không còn dài nữa đâu, phải hông?"

"Vậy sao?"

"Ừm."

"Chẳng lẽ Maya định đi nước ngoài hay gì à?"

"Aha ha, hổng phải." Em cười lộ chiếc răng khểnh trắng bóng. "Tại vì, nếu anh Mikkun hẹn hò với bạn Mitake, thì đâu có được chơi bời với bạn cùng lớp là em, hay là chị Hai với tâm thế nhẹ nhàng như bây giờ nữa, đúng hông? Ít nhất là hổng thể có chuyện chị Hai với anh Mikkun cãi nhau, rồi nắm tay làm hòa như trước nữa đâu."

...Có lẽ Maya nói đúng.

Chúng tôi đã mười lăm tuổi rồi. Đã không còn là học sinh cấp hai hơn một tháng nay. Nhờ dì rộng lượng, và nhờ hoàn cảnh đặc biệt là tôi sống một mình cùng chung cư nên mối quan hệ thoải mái như bây giờ mới tiếp diễn, chứ lẽ ra nam nữ đã không còn chơi với nhau từ lâu rồi.

Ít nhất là ba năm nữa, tình huống tương tự thế này sẽ không được phép tồn tại. Hai mươi hay ba mươi tuổi đầu mà còn cào cấu nhau với Io thì coi sao được. Io cũng có thể có bạn trai. Cảm giác khả năng đó còn cao hơn khả năng tôi có bạn gái ấy chứ. Lúc đó chắc nhỏ cũng sẽ hạn chế ở cùng tôi... tôi nghĩ vậy.

"Tất nhiên, nếu chị Hai hay em trở thành người yêu của anh Mikkun thì lại khác. Lúc đó thì có thể nắm tay, ưỡn ngực đi giữa phố lớn luôn."

Tôi bật cười trước câu đùa đó. Maya chẳng hiểu sao lại phồng má có vẻ hơi bất mãn trước thái độ của tôi. Nhưng rồi em trở lại vẻ bình thường ngay, nhìn về phía sông Sumida và nói:

"Khó tưởng tượng quá ha. Mối quan hệ của tụi mình dài thật đấy. Anh Mikkun nhớ hông? Hồi lớp Ba ấy. Lúc tụi mình cùng chơi ngoài biển."

Chỉ cần nhiêu đó thông tin, tôi đã đoán được Maya định nói gì.

"...Và chuyện em suýt chết nữa."

Maya nói bằng giọng tĩnh lặng. Lời nói ấy như đánh thức ký ức, khiến tôi nhớ lại chuyện hôm đó rõ mồn một. Vì đó cũng là một sự kiện ấn tượng mạnh đối với tôi.

"Em không biết bơi nên lúc nào cũng đeo phao. Rồi một hôm, chị Hai bảo 'Maya là đồ vịt cạn không biết bơi'. Thế là em lỡ nổi máu tự ái, bảo 'Chị Hai ngốc, em bơi được nghen', rồi tháo phao ra. Xui cái là đúng lúc mẹ không để ý, mà lại ở chỗ nước ngập quá đầu..."

Maya tiếp tục:

"Em nghĩ bơi kiểu chó thì cũng làm được, phao lại ở gần nên chắc không sao. Nhưng lúc đó, gió bỗng thổi vù một cái, giờ nhớ lại em vẫn thấy lạnh gáy vì sự tình cờ đó, cái phao trôi tuột ra xa. Thế là em hoảng loạn ngay tắp lự, bơi kiểu chó đáng lẽ làm được cũng chịu chết, rồi đuối nước..."

Nói đến đó, Maya liếc nhìn tôi.

"Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp vươn tới. Là tay anh Mikkun."

Maya cười, nụ cười vô tư lự như hồi còn bé.

"Anh Mikkun đạp chân xuống đáy biển nâng người em lên. Trong lúc đó, do vị trí nên đầu anh Mikkun ngập trong nước biển, không thở được. Nhưng anh cứ nâng em lên suốt. Rồi trong lúc em ở trên mặt nước, chị Hai bảo em 'Đợi chị đi lấy cái phao trôi kia về'. Thế là em cũng bình tĩnh lại, cuối cùng cũng bình tĩnh được, em vỗ vào vai anh Mikkun đang ở dưới nước ra hiệu 'Ổn rồi anh',... thế rồi anh Mikkun mới buông em ra và trồi lên mặt nước. Hai đứa mình dập dềnh bơi kiểu chó bên cạnh nhau đợi chị Hai quay lại. Gió biển thổi, mùi thủy triều lướt qua. Thỉnh thoảng anh Mikkun lại hỏi 'Có sao không', rồi chạm vào người em. Chạm vào rất nhiều lần. Sự ấm áp, sự đáng tin cậy, sự dịu dàng của anh Mikkun lúc đó... em vẫn nhớ như in."

Tôi ngượng quá nên lảng ánh nhìn đi chỗ khác. Maya cười e thẹn rồi nói:

"Em thỉnh thoảng lại nhớ về chuyện lúc đó. Chỉ cần nhắm mắt lại là ký ức ngày hôm ấy hiện lên ngay sau mí mắt. Mí mắt này được làm đặc biệt, chỉ dành riêng cho anh Mikkun đó nha."

Em lấy ngón trỏ ấn vào mí mắt phải của mình, ra chiều bông đùa.

"Phí phạm mí mắt quá."

"Cách dùng tốt nhất đấy chứ."

Nói rồi, Maya khúc khích cười.

"Thế nên em, những lúc trước khi ngủ này, lúc tắm vòi sen này, lúc rửa mặt buổi sáng này, hay trên đường đi học về, lắc lư trên tàu điện, hễ nhắm mắt lại là em lại nhớ tới... Và em cảm nhận được một điều quan trọng, rằng cuộc sống của mình, tuy là điều hiển nhiên, nhưng được vun đắp bởi rất nhiều người quan trọng... Sau đó thỉnh thoảng, em lại nghĩ không biết anh Mikkun đang làm gì ở Omiya nhỉ."

"Trong tưởng tượng của Maya thì anh đang làm gì?" Tôi tò mò hỏi.

"Tùy giờ giấc nữa à." Maya chống cằm. "Nếu là bảy giờ thì chắc đang ăn tối nè. Hay là đang tắm giống em nè. Hay là đang đọc truyện tranh... ví dụ như 'One Piece' chẳng hạn."

"One Piece thì anh có đọc."

"Hay là đang xem phim Ghibli trên Friday Road Show nè."

"Ừ, anh xem không sót tập nào."

"Trúng là tốt rồi." Maya cười. "...Và cứ mười lần thì khoảng một lần, em ước giá mà anh cũng đang nhớ đến em thì hay biết mấy."

Tôi định nói gì đó. Nhưng rồi bị lời nói tiếp theo của Maya chặn lại, rốt cuộc chính tôi cũng chẳng biết mình định nói gì nữa.

Nè, anh Mikkun - Maya gọi, rồi tiếp lời:

"...Bộ chỉ có mình em nghĩ là, Hiệu ứng Cánh bướm nên xảy ra thôi sao?"

Maya nhìn chằm chằm lên bầu trời với đôi mắt trong veo. Gió thổi làm vạt áo trước của em bay phấp phới. Hàng mi dài cong vút in rõ lên nền trời xanh. Sống mũi đẹp như được nghệ nhân làm búp bê tài hoa tạc nên khẽ hếch lên một chút. Đôi môi màu anh đào khép hờ mềm mại. Một biểu cảm Maya mà tôi vừa quen thuộc lại vừa như mới gặp lần đầu, đâu đó thoáng nét u sầu.

"...Tại sao?"

Biểu cảm ấy ít nhiều khiến tôi dao động, nhưng tôi vẫn cố tiếp tục câu chuyện. Maya vẫn không nhìn về phía này, chỉ có giọng nói là trở nên sôi nổi.

"Tại vì như thế thú vị hơn chứ sao? Nghĩ rằng có thứ gì đó như định mệnh, chứ hổng phải kế hoạch của ai đó, đang gắn kết người ta lại với nhau. Nghĩ rằng một tình yêu lẽ ra không xảy ra, lại bất ngờ nảy mầm giữa ai đó và ai đó. Nghĩ rằng bị sự ngẫu hứng của Thượng đế trêu đùa, tình yêu có thể sẽ mang đến cho tụi mình những bất ngờ."

"......"

"Nếu tình yêu có sức mạnh kỳ diệu như thế, thì biết đâu tình yêu của anh Mikkun dành cho Ayanee... ừm hứm, dành cho người phụ nữ lớn tuổi bí ẩn nào đó cũng sẽ thành h..."

"Hả?"

Maya định lấp liếm nhưng tôi không bỏ lỡ. Tôi lỡ to tiếng.

"Sao em biết anh thích Ayanee..."

"Trúng phóc hả?"

"Ơ."

"Trúng phóc rồi!" Maya đưa hai tay lên che miệng. "Biết ngay mà!! Quanh anh Mikkun làm gì có người phụ nữ nào hơn bốn tuổi ngoài Ayanee đâu. Thú thật là em hổng hiểu sao bà chị Hai lúc nào cũng sắc sảo mà lại không nhận ra luôn đó."

"Thì... haha."

Tôi cười trừ cho qua chuyện.

Nhưng Maya mặt tỉnh bơ nên tôi thấy hơi sượng. Mây có lẽ đã tan đi một lúc. Bầu trời sáng trở lại. Trong ánh sáng màu cam của buổi chiều tà, đôi mắt Maya lại bắt lấy tôi.

"Anh Mikkun, yêu đơn phương có đau hông?"

Ánh mắt mộc mạc đến mức không thể nói dối được. Nên tôi lỡ miệng nói ra sự thật.

"Ừ."

"Đau chỗ nào?"

Lời lẽ cứ thế tuôn ra khỏi miệng tôi.

"...Việc phải giấu giếm. Nếu là mối quan hệ kiểu nói 'Anh thích em' rồi bị đá, thì còn cứu vãn được chán. Tỏ tình rồi nhưng không được, thôi đi tìm người khác là xong. Nhưng mà, nếu anh tỏ tình thì quan hệ của bọn anh sẽ tan nát. Tuyệt đối không được để lộ. Với lại, đối diện với thiện ý không chút toan tính của Ayanee, anh cứ thấy cái cảnh mình phải tự an ủi bản thân nó..."

"Em nghĩ Ayanee cũng có toan tính đấy chứ?"

Maya nói với sự dịu dàng như thả một con thuyền nhỏ đến hòn đảo hoang.

Ayanee mà có toan tính?

Chưa kịp phản ứng với câu đó thì Maya đã nói tiếp:

"Thế nên anh mới muốn hẹn hò với bạn Mitake hén."

"Ừ." Tôi muốn đào sâu cái phát ngôn vừa rồi của Maya, nhưng...

"Nếu vậy, thì ngoài bạn Mitake ra, là cô gái khác cũng được mà phải hông?"

"Không, đâu phải ai cũng được đâu."

"Nhưng mà, hôm đó chị Hai cũng nói thế này. 'Kiểu gì hẹn hò rồi, cũng sẽ thích bạn Mitake hơn là Ayanee cho mà xem'."

"Không..." Nói đến đó, lời nói tắt ngấm.

Đối với Maya, người vừa nói 'Em nghĩ có thứ gì đó như tình yêu đích thực, không phải là sự dao động của con tim', tôi ngần ngại không dám thốt ra những lời bao biện.

Đúng vậy.

Rốt cuộc tôi chỉ đang chạy trốn khỏi cảm xúc của chính mình. Và tôi chỉ đang viết khống một cái hóa đơn rằng tình yêu mới sẽ vượt qua tình yêu cũ mà thôi.

Có lẽ câu "Đúng vậy" của tôi nghe hơi tự giễu, nên Maya nói như để an ủi:

"...Ahaha. Anh Mikkun nghiêm túc quá ha."

"Đâu có đâu."

"Không đâu, em nghĩ ai cũng sống mà phải lươn lẹo một chút, tự lừa dối bản thân một chút thôi. Cái chuyện phải trung thực với cảm xúc của mình ấy, bản thân nó cũng là sự áp đặt của người khác rồi. Cố gắng hẹn hò với bạn Mitake để xóa bỏ tình cảm với Ayanee... ừm. Hơi kỳ cục xíu, nhưng nếu kết quả là tốt cho anh Mikkun thì em nghĩ thế là được. Nhưng mà..."

Đến đó Maya ngập ngừng. Những lời tiếp theo mãi không thốt ra được. Nhưng rốt cuộc, em nói nhẹ tênh như tan vào gió biển:

"...Anh nhìn những nơi gần gũi hơn một chút cũng được mà."

Cách nói chuyện đầy ẩn ý. Nên tôi hỏi:

"Nghĩa là sao?"

"Ai biết, em cũng hổng biết nữa." Maya nghiêng đầu. Mái tóc che đi một bên mắt em. "Mà quan trọng là đói bụng quá đi, anh Mikkun."

"Ừ ha."

"Bít tết ở đây trông ngon thiệt ha."

Giọng điệu của Maya có cảm giác cố tình lảng sang chuyện khác, nên câu trả lời của tôi cũng không được nhiệt tình cho lắm.

Sự im lặng vi tế lại bao trùm. Mới lúc nãy còn tưởng khoảng cách với Maya đã thu hẹp lại, giờ lại cảm giác như em đã đi xa tít tắp. Chúng tôi như hai con thuyền nhỏ trên mặt sông Sumida, cứ lại gần rồi lại xa nhau.

Tôi định nói chuyện bình thường. Những chuyện hiển nhiên mà anh em họ hay nói.

"Maya có thích bít tết không?"

Maya cười hờ hững:

"Gì vậy, tự nhiên. Sao anh lại hỏi thế?"

"Không, tại ở bên nhau từ bé tí mà anh hoàn toàn không biết gì cả."

Maya dựng ngón trỏ dưới cằm, nói:

"Anh nghĩ là sao?"

"Sao là sao..."

"Việc em thích hay ghét món đó, anh Mikkun muốn cái nào hơn?"

Tự nhiên lại thành câu đố. Tôi tưởng em đùa, nhưng vẻ mặt Maya lại có chút gì đó nghiêm túc. Thế nên rốt cuộc, tôi quyết định ngoan ngoãn trả lời câu hỏi đó.

"Maya thích bít tết."

"Ừm, chính xác."

Em nói rõ ràng một cách lạ thường. Rồi em đặt hai tay lên ngực, nhắm mắt lại và nói:

"Em thích món đó mãi mãi, mãi mãi luôn. Từ hồi lớp Ba, lâu lâu nhớ lại là cứ tủm tỉm cười, mặt nóng bừng lên, thích đến mức con tim run rẩy luôn đó đa."

"...Đó thật sự là chuyện về bít tết hả?"

Maya để mái tóc mái vểnh lên bay trong gió biển, nói:

"Ai biết được ha?"

~*~

Buổi xem trước địa điểm hẹn hò kết thúc.

Ngày mai là buổi hẹn với Nagika.

Nhưng tình hình lại đang diễn biến theo hướng hoàn toàn khác với dự tính của chúng tôi.

Đã có người nhìn thấy tôi và Maya ở riêng với nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!