Chỉ Là Chuyện Tình Với Chị Em Họ.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

98 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1768

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 02 - Chương 3 Gửi tâm tư về mùa hạ chưa sang

Chương 3 Gửi tâm tư về mùa hạ chưa sang

Bài kiểm tra hôm thứ Năm tôi làm tốt hơn mong đợi. Kể cả khâu kiểm tra lại cũng đâu vào đấy.

Sau giờ thi, không khí trong lớp trở nên vui vẻ và hòa đồng hẳn. Tuy bản thân tôi chẳng ưa gì thi cử, nhưng tôi không ghét cái bầu không khí này, cái cảm giác những người chiến hữu cùng ca ngợi sự nỗ lực của nhau sau trận chiến.

Trong lúc tôi đang nhét hộp bút vào cặp, Mizukoshi đi tới chỗ tôi ngồi.

"Mizukoshi, làm bài ổn không?"

"Hả? Tạch rồi. Quan trọng hơn là..."

Nói rồi, cậu ta rủ tôi đi tiệc xả hơi sau kỳ thi.

Đó là một buổi tụ tập đã được lên kế hoạch từ trước trên nhóm LINE, người tham gia đa phần là bạn học cùng lớp học thêm của Mizukoshi, gồm bốn nam và bốn nữ.

Một cô gái đi tới bàn của tôi, nở nụ cười tự nhiên và nói:

"Mikitaka-kun cũng đi hả?"

Là Mitake Nagika. Hôm nay cô ấy mặc đồng phục ngắn tay.

Bây giờ là tháng Sáu, khoảng thời gian giao mùa giữa xuân và hạ nên trong trường có cả học sinh mặc áo dài tay lẫn ngắn tay, nhưng một người năng động như Nagika thì đã chuyển sang mặc ngắn tay từ dạo trước rồi.

Dưới ánh nắng, vóc dáng của Nagika trông thật rạng rỡ, tôi có cảm giác bản thân cô ấy cũng đang ngày càng tràn đầy sức sống hơn. Có lẽ Nagika là cô gái rất hợp với mùa hè.

"Cậu học cùng chỗ học thêm với Mizukoshi hả?" Tôi hỏi.

"Không đâu, nhưng tớ được Naori rủ đi cùng."

"Ra vậy."

"Là buổi gặp mặt do Chiemi lên kế hoạch đó."

Chiemi là bạn nữ cùng lớp học thêm với Mizukoshi. Nghe cách nói chuyện thì có vẻ Nagika không thân thiết với cô bạn này lắm. Nhân tiện thì Naori chắc là cô gái chơi thân với Nagika.

"Tớ đã phân vân không biết có nên đi hay không, nhưng nếu có Mikitaka-kun thì đi là quyết định đúng đắn rồi."

Nói đoạn, Nagika nở một nụ cười rạng rỡ như tranh vẽ của Rembrandt.

Tôi cũng muốn nói rằng nếu có Nagika thì tôi đi cũng là quyết định đúng đắn, nhưng tôi không quen tiếp xúc với con gái đến mức có thể thốt ra những lời khéo léo như thế ngay lập tức.

Địa điểm tổ chức tiệc xả hơi do Mizukoshi quyết định.

Đó là một quán cà phê mà cậu ta được các anh chị khóa trên chỉ cho, nằm trong khoảng cách đi bộ từ trường, vừa đủ kín đáo, giá cả lại rẻ, dễ dàng cho học sinh cấp ba lui tới, hội tụ đủ ba yếu tố ngon-bổ-rẻ.

"Em là Mizukoshi, đã đặt chỗ cho tám người ạ."

Bóng lưng của Mizukoshi khi nói câu đó trông căng thẳng hơn mọi khi.

"Mizukoshi-kun thường xuyên đến những chỗ như thế này à?" Hashimoto Chiemi hỏi.

"Ồ, như đi chợ luôn." Mizukoshi trả lời nhưng hành động rõ ràng là khả nghi, trông chẳng có vẻ gì là quen thuộc cả, nhưng Chiemi cũng không đào sâu thêm mà chỉ đáp xã giao "Ra vậy".

Trước khi đến đây, Mizukoshi đã nói với đám con trai rằng cậu ta đang nhắm đến Chiemi. Thế nên một mặt tôi nghĩ "Cố lên nhé, Mizukoshi", nhưng mặt khác tôi cũng có cảm nhận lạnh lùng rằng "Thằng này mới gần đây vừa tỏ tình với đứa khác và bị đá xong mà".

Mà thôi kệ đi. Học sinh cấp ba vốn dĩ là những sinh vật hời hợt và nông nổi mà.

Trên chiếc ghế sofa hơi sờn cũ có phủ một tấm chăn mang lại cảm giác vintage cổ điển. Cửa sổ có gắn song sắt đen, ánh nắng lốm đốm chiếu qua những khe hở đó. Cũng do địa điểm nên cuộc trò chuyện diễn ra trong bầu không khí có phần lâng lâng.

Tuy nhiên nội dung câu chuyện cũng chẳng khác gì trong lớp học. Nào là chuyện bài kiểm tra vừa kết thúc, chuyện bạn bè, hay chuyện về các trang web video.

Tôi cảm thấy có chút nhàm chán.

Tôi liếc nhìn Nagika. Vì lỡ ngồi hơi xa nên tôi không nói chuyện được nhiều. Khi có tám người, câu chuyện thường vô tình bị chia tách thành nhóm bốn người này và bốn người kia, Nagika đang cười vui vẻ trong cuộc trò chuyện mà tôi không tham gia.

Cùng lắm là Nagika chợt nói:

"A, bộ truyện tranh đó, Mikitaka-kun từng bảo là thích nhỉ."

Trong khoảnh khắc cuộc trò chuyện của hai nhóm bốn người được kết nối lại, tôi đáp:

"Đúng rồi đó."

Và,

"Nhỉ."

Nagika nói, ánh mắt hai đứa chạm nhau như đang trao đổi ám hiệu, rồi chỉ có thế thôi.

Phải rồi, bộ truyện tranh đó mới ra tập mới. Tôi muốn nói chuyện đó với Nagika. Nhưng câu chuyện ngay lập tức chuyển sang hướng khác.

Bỗng Chiemi vừa nhìn điện thoại vừa nói:

"A, Naoya-kun giờ cũng đang tổ chức tiệc xả hơi, cậu ấy bảo đang tuyển thêm người đến đấy."

Naoya là một tên hướng ngoại cùng lớp. Tôi không biết gì hơn về cậu ta. Nhìn từ xa thì tôi có ấn tượng cậu ta là một kẻ rỗng tuếch, và cái kiểu cố tình mặc đồng phục xộc xệch đó nói thật lòng là trông phèn chúa, nhưng chẳng hiểu sao lại được đám con gái đánh giá không tệ.

"Hả..." Mizukoshi ngồi cạnh tôi thốt lên, rõ ràng là đang luống cuống.

Nhắc mới nhớ, Chiemi nãy giờ trông không vui vẻ lắm. Câu chuyện của Mizukoshi cũng có vẻ lạc quẻ. Mà có lẽ cũng một phần do trách nhiệm của tôi khi ngồi cùng bàn.

Có vẻ như Chiemi đang ám chỉ việc muốn chuyển sang hội khác. Tôi thấy hơi bực mình. Đã đến đây rồi thì hãy vui vẻ ở đây đi chứ.

"Tớ chắc qua chỗ Naoya-kun quá à." Chiemi nói kiểu lấp lửng.

"Hả, đừng nói thế chứ." Mizukoshi nói bằng giọng thật.

Nhỏ này phiền phức thật. Nếu tôi nói "Thì đi đi?" thì cô ta định làm thế nào nhỉ.

Mizukoshi này, tính cách cô bạn này có vẻ không tốt đâu, nên bỏ đi thì hơn.

Sau đó tám người chúng tôi đi đến trung tâm bóng chày Batting Center. Đây cũng là đề xuất của Mizukoshi.

Tôi đã tự hỏi một nhóm cả nam cả nữ đi đến trung tâm bóng chày thì sẽ thế nào nhỉ, và y như rằng, chẳng hào hứng chút nào.

Ngoại trừ Nagika, các cô gái khác dường như vốn dĩ không biết cầm gậy. Bóng chưa tới nơi mà tư thế đã xiêu vẹo, lại còn tỏ ra sợ bóng một cách giả trân, và dù có may mắn đánh trúng bóng thì cũng chẳng bay đi một cách sảng khoái.

Chỉ có Nagika, nhờ thường xuyên chơi tennis nên cú vung gậy trông cũng ra dáng, và khi trúng thì bóng bay thẳng về phía trước.

"Chắc tớ qua chỗ Naoya-kun thật đây."

Chiemi bắt đầu nói.

Đi đi cho khuất mắt.

Tôi đã chuyển sang chế độ tận hưởng một mình, xem thử mình có thể đối đầu với quả bóng 140km/h đến mức nào.

Ở làn đánh bên cạnh là Nagika. Có vẻ như cô ấy nổi máu hiếu thắng vì không đánh bóng bay tốt được, nãy giờ đã lặp lại vài set, và giờ đang lẩm bẩm một mình kiểu "Có nên nhìn kỹ bóng hơn không nhỉ".

Khi tôi bước ra khỏi làn đánh, Mizukoshi bắt đầu nói thế này:

"Vậy tớ cũng đi cùng Chiemi-chan sang hội của Naoya!"

Hả, hóa ra là đi theo hướng đó sao.

Đám con gái vốn đã chán nản ở trung tâm bóng chày nên hùa theo đề xuất của Mizukoshi. Đám con trai thấy Mizukoshi nói vậy thì cũng có cảm giác đành phải đi theo.

Nhưng tôi thì thấy phiền khi phải tiếp tục dùng vẻ mặt xã giao với người khác, nên quyết định ở lại trung tâm bóng chày.

Naori hỏi Nagika:

"Nagika tính sao?"

Cầm cây gậy kim loại, Nagika vừa chăm chú nhìn động tác ném bóng của cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp chiếu trên màn hình rẻ tiền vừa nói:

"Hả!! Xin lỗi! Tớ đánh thêm chút nữa!"

Bóng va vào gậy cái coong!

Vì Nagika hoàn toàn tập trung vào việc đánh bóng nên Naori không thể bắt chuyện thêm nữa.

Nhóm Mizukoshi rời khỏi trung tâm bóng chày. Chỉ còn lại tôi và Nagika.

Nagika bước ra khỏi làn đánh với vẻ tiếc nuối sau khi kết thúc một set. Trên trán lấm tấm mồ hôi, hàng cúc trên của chiếc áo polo đồng phục ngắn tay đều được mở ra. Tôi hơi bị hút mắt vào làn da lộ ra từ đó.

"Nè, bóng chẳng bay gì cả, có mẹo gì không?"

Nagika hỏi. Tôi thì lại đang thán phục khả năng đánh bóng của Nagika hơn.

"Với người lần đầu cầm gậy hôm nay thì tớ thấy cậu đánh bay khá xa rồi đấy."

"Hả, nhưng mà, Mikitaka-kun này, rồi cả ông chú ở làn bên kia nữa, đánh bay xa hơn hẳn mà."

Nhìn theo hướng ngón tay Nagika chỉ, quả thực có một ông chú đang đánh trả những quả bóng 150km/h thành những cú hit. Ở trung tâm bóng chày, bóng luôn đến cùng một vị trí, nên chỉ cần nắm được mẹo thì không cần là dân chuyên nghiệp cũng có thể đánh được bóng nhanh. Dù vậy thì ông chú đó trông cũng rất quen tay.

"Quả nhiên không có kinh nghiệm chơi bóng chày là không được hả?"

"Trung tâm bóng chày và thực tế khác nhau, nên tớ nghĩ cũng không hẳn thế đâu."

"Làm thế nào để đánh trúng được?"

"À, tớ nghĩ mình không nói được mấy lời khéo léo đâu."

"Sao cũng được mà."

Nên nói thế nào đây. Tôi nghĩ nói mấy điều phức tạp sẽ làm người mới rối trí, nhưng tôi cũng không biết lời khuyên vừa tầm là như thế nào.

"Tớ nghĩ bản thân tư thế đánh bóng của cậu đang dần tốt lên rồi, nhưng mà..." Rốt cuộc, tôi nói những gì mình nghĩ. "Có những lúc cậu đánh bằng tay thay vì bằng cơ thể, nên tớ nghĩ cậu nên khép nách lại một chút và nắm gậy chắc hơn."

"Hửm?"

"Bóng chày nặng hơn bóng tennis, nên có lẽ hình dung là tận dụng trọng lượng cơ thể để đánh hơn là tennis chăng? Tớ không rành về tennis lắm nên không biết nói thế có đúng không."

"Rồi sao nữa?"

"Khi đánh cậu sẽ nâng chân trước lên đúng không. Rồi xoay hông trái và xoay đầu gối phải. Khi đó, cảm giác như cây gậy sẽ tự động vung ra phía trước."

"......??"

"Không phải là dùng tay để đánh, mà là dùng hông để đánh ấy."

"Chờ chút."

Nagika đặt cây gậy đang cầm xuống sàn, vung một cây gậy tưởng tượng lên, nói là sẽ tái hiện lại tư thế đánh bóng mình vừa làm lúc nãy.

"Nói lại lần nữa đi."

"Nâng chân trước lên. Rồi xoay hông trái."

Nagika làm theo lời tôi, nâng chân và xoay hông. Cảm giác như mình trở thành người điều khiển rối vậy.

"Hơi nâng chân cao quá rồi. Phải giữ trục ổn định hơn..."

"Cậu chỉ dẫn chi tiết ghê ha." Nagika cười.

"Ahaha, tự nhiên bắt đầu nói là lại muốn nói tiếp ấy mà." Tôi cũng bật cười theo.

"Vậy, tiếp theo là gì? Huấn luyện viên."

"Sau đó, tưởng tượng như tạo một bức tường trước cơ thể..."

"Mikitaka-kun cũng làm thử xem nào."

Tôi cũng đứng dậy, bắt chước tư thế đánh bóng của Nagika. Đó là cách đánh bằng tay chứ không phải dùng cơ thể để đánh bóng.

"Form của Nagika lúc nãy, tớ nghĩ nó đang bị thành thế này."

"Hể, tớ nghĩ là đâu có thế đâu." Nagika bất mãn.

"Không không, đúng là thế mà."

"Vậy à."

Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, Nagika tỏ vẻ hơi do dự rồi nhặt cây gậy dưới đất lên, vung chậm rãi kiểu slow-motion.

"Thế này thì sao?"

"Ưm..."

Làm sao đây. Tôi biết là sai, nhưng khó diễn đạt bằng lời quá.

"Cũng có nét rồi nhưng mà."

"Vậy à..." Nagika nói giọng chán nản. "Tạm thời nghe hết đã nào. Tạo bức tường trước cơ thể rồi làm gì nữa?"

"Tạo bức tường để cố gắng không lao người về phía trước quá nhiều. Hình dung là dùng hông để va chạm chứ không phải tay ấy..."

Sau đó tôi giải thích về cú swing một lúc. Tuy nhiên, có lẽ vì diễn giải những thứ thuộc về cảm giác bằng lời, hoặc đơn giản là tôi giải thích kém, nên mãi không ổn.

Nagika tiếp thu những gì tôi nói và thực hiện lại, nhưng lần nào cũng hơi lệch so với hình dung của tôi, cứ như chơi trò tam sao thất bản qua cái điện thoại sóng yếu vậy. Càng tập thì cảm giác form ban đầu càng bị hỏng, và khi Nagika bảo "Thôi tớ vào đánh thử một lần xem sao" rồi bước vào vị trí, thì lại đạt kết quả tệ nhất trong ngày.

"Trời ơi, đầu tớ rối tung lên rồi." Nagika than thở. "Rốt cuộc đánh tự do vẫn là nhất..."

"Này, đừng có chạy trốn chứ Mikitaka-kun." Nagika lớn giọng. "Tớ vẫn đang đánh bằng tay đúng không."

"Dần dần tớ cũng chẳng hiểu gì nữa rồi, nhưng về điểm đó thì đúng là vậy."

Tôi cầm cây gậy tưởng tượng, thực hiện tư thế dùng hông đánh thay vì dùng tay. Nagika cũng tạo tư thế đánh bóng tương tự, nhưng chân nâng quá cao, nách cũng hở... Aaa, là do lời khuyên dở tệ của tôi hay sao mà mọi thứ lộn xộn cả lên.

"Xin lỗi chút nhé... được không?"

Nói rồi, tôi vòng ra sau lưng Nagika, kéo tay trái của cô ấy.

Cánh tay mềm hơn tôi nghĩ. Mỗi lần chạm vào cơ thể con gái, tôi lại cảm nhận được sự khác biệt về cấu tạo và thấy hơi hồi hộp. Cảm giác như ba phần cơ thể họ được kết tinh từ sương khói vậy.

Tôi điều chỉnh vị trí tay trái, bắt cô ấy khép nách chặt hơn lúc nãy.

"Ừm, cảm giác như thế này này."

...Theo đà thì tôi lỡ chạm vào rồi, nhưng đây là tư thế nguy hiểm đến mức có thể ôm chầm lấy từ phía sau.

Nagika hỏi:

"Rồi, làm sao nữa?"

Cô ấy trông cũng có vẻ căng thẳng hơn bình thường.

"Tiếp theo là hông... được không?"

"Không cần cái gì cũng phải hỏi được không đâu. Cậu hỏi làm tớ... thấy hơi ngại đấy biết không?"

Nói rồi, Nagika cười bẽn lẽn. Tôi cũng cười ngượng theo.

Tuy nhiên Nagika rất nghiêm túc với thể thao, nên tôi nghĩ mình cũng phải làm cho đàng hoàng. Tôi đặt hông cô ấy vào vị trí có thể ổn định trọng tâm và bình tĩnh bắt lấy quả bóng trắng.

Thấy vậy, Nagika nói giọng trêu chọc:

"...Mikitaka-kun, cậu chạm vào người ta có 'đen tối' quá không đấy?"

"Hả, đen tối gì chứ."

"Ahaha, đùa thôi."

Nagika cười. Vì tôi lỡ tin là thật trong một khoảnh khắc nên vẻ mặt vẫn còn đang bối rối.

"Xin lỗi xin lỗi, cậu đang dạy nghiêm túc mà tớ lại đùa."

Có lẽ vì cả hai đều quá căng thẳng nên cô ấy muốn làm dịu bầu không khí. Thế nên tôi cũng cố tình cười ồn ào hơn mọi khi.

Khi tôi điều chỉnh vị trí xong, Nagika gật gù ra chiều đã hiểu, rồi vung gậy lần nữa.

Lập tức, cú swing trở nên đẹp đến mức sự hỗn loạn lúc nãy cứ như là nói dối. Giống như một cái vòng trí tuệ khó nhằn đột nhiên được tháo gỡ khi còn chưa hiểu nguyên lý.

Dù vui nhưng tôi cũng cảm thấy hơi hụt hẫng.

Nhưng khoảnh khắc một điều gì đó trở nên tốt hơn thường là như vậy, từ trạng thái hỗn độn với đủ thứ việc, mọi thứ bỗng hội tụ lại thành một điểm và trở nên tinh tế. "Trạng thái không hiểu gì cả" đôi khi lại nằm ngay sát bên câu trả lời đúng.

Bản thân Nagika có lẽ cũng nhận ra cú swing đã tiến bộ, cô ấy nói "Tớ sẽ vào đánh với cảm giác này xem sao" rồi rảo bước vào làn đánh.

Đánh trúng mười ba trên hai mươi quả.

Bằng với số lượng đánh tốt nhất trong ngày hôm nay.

Nhưng chỉ đánh trúng bóng đơn thuần và đánh trúng trong khi ý thức về cách đánh là hai việc khác nhau. Có lẽ Nagika cũng hiểu điều đó nên cô ấy tiếp tục đánh thêm một set nữa.

Trong mười tám quả đầu tiên, cô ấy đánh trúng mười bốn quả.

Đến cú hit thứ mười bốn, tôi lỡ reo lên ở hành lang.

Thấy tôi reo hò qua cửa kính hành lang, Nagika mỉm cười. Gương mặt cô ấy tắm mình trong ánh nắng xuyên qua lưới chắn bóng trên trần nhà đẹp đến mức có thể dùng làm biển quảng cáo nước giải khát.

Quả bóng thứ hai mươi bay đến. Nagika vung gậy dứt khoát.

Quả bóng trắng cô ấy đánh bay cắm phập vào lưới trần với lực rất mạnh. Một cú đánh có thể gọi là Home Run không chút do dự.

Nagika ngước nhìn trần nhà, nheo mắt vì chói, nhìn chằm chằm vào nơi quả bóng trắng va vào một lúc, rồi tự hào ngắm nhìn tàn ảnh của nó.

Cô ấy bước ra khỏi làn đánh và đi ra hành lang. Khi tôi đưa tay ra đập tay, Nagika nở nụ cười hớn hở và đáp lại.

Trên đường về.

Nagika có vẻ vui vẻ hơn bình thường. Dư âm của cú Home Run dường như vẫn còn. Cảm giác như cô ấy sắp bắt đầu nhảy chân sáo đến nơi.

"Tớ đã buồn thúi ruột vì bài kiểm tra chẳng đâu vào đâu, nhưng giờ tâm trạng lên cao rồi." Nagika nói.

"Tớ cũng hết lo lắng về bài kiểm tra rồi."

"Mikitaka-kun đúng là huấn luyện viên của tớ suốt buổi hôm nay ha."

"Hôm nay đúng là vinh hạnh cho người làm huấn luyện viên quá."

Chúng tôi vừa trò chuyện vừa đi bộ trong con hẻm lúc hoàng hôn.

Đây là khu vực có nhiều tòa nhà thấp tầng so với Tokyo. Nhờ vậy mà bầu trời rộng lớn, sắc đỏ của nắng chiều tràn ngập bề mặt bầu trời. Những đám mây như chiếc khăn len bị tuột chỉ trôi lững lờ bên trên, tắm trong sắc đỏ hoàng hôn, tạo nên những gam màu phức tạp như những ngọn đồi trên sao Hỏa.

Nhìn kỹ sẽ thấy những đám mây nương theo gió, vừa biến đổi hình dạng vừa chậm rãi di chuyển trên bầu trời. Một kiểu chuyển động vừa nặng nề vừa hờ hững, gợi nhớ cho người ta rằng trái đất đang tự quay.

Cuộc trò chuyện hơi ngắt quãng. Một sự im lặng như thể cả hai đang chờ đợi một điều gì đó không có hình thù.

Tôi không biết chèn chủ đề này vào sự im lặng đó có đúng hay không, nhưng thực ra tôi đã nói ra điều mà mình muốn nói với Nagika từ trước đợt kiểm tra.

"Lại làm cái vụ đi cà phê như hôm trước đi."

"Nghĩa là?" Nagika ngước nhìn tôi với vẻ thú vị.

"Hẹn hò đấy."

"Tất nhiên là được rồi. Nhưng mà..." Nagika tỏ vẻ hơi do dự rồi nói. "Tính tớ cái gì cũng muốn rõ ràng nên tớ hỏi nhé, Manabe-san có giận không?"

"Hả... sao cơ?" Một phát ngôn hơi ngoài dự tính. "Sao lại thế? Tớ đã nói lúc trước rồi mà, chỉ là em họ thôi."

"Vậy à... ừm."

"Có gì khiến cậu bận tâm à?"

"Không có gì, chắc là tớ lo xa thôi." Nagika tự mình chấp nhận. "A, nếu vậy thì không đi cà phê nữa, có chỗ này tớ để ý từ trước rồi."

"Ở đâu?"

"Mikitaka-kun có thích động vật không?"

"Vì trong đợt kiểm tra Nagika thỉnh thoảng gửi cho tớ mấy video động vật chữa lành, nên tớ cũng thích hơn nhiều rồi."

"Ahaha, vậy thì tốt quá." Cô ấy cười như thể bị cù. "Gần đây ở Vườn thú Tự nhiên Arakawa mới mở khu vực tương tác đấy. Tớ muốn đến đó từ lâu rồi."

"Tất nhiên là đi rồi. Nagika hay đi sở thú lắm hả?"

Nagika nhìn về phía hoàng hôn, nheo mắt lại vì chói.

"Ừ. Hồi ở Kagoshima tớ hay đi một mình lắm. Vì nó ở gần nhà mà. Tớ thích khu tương tác với chuột lang nước (capybara). Chuột lang nước tất nhiên là dễ thương rồi, nhưng dần dần tớ thấy mấy con chuột lang Patagon (mara) hay heo mini ở cạnh cũng dễ thương nữa. Cho cà rốt là chúng nó vẫy đuôi rồi nhai ngấu nghiến trông ngon lành lắm. Chắc chắn Mikitaka-kun cũng sẽ thích cho xem."

"Nghe vui đấy." Tôi nói. Và quả thực nghe có vẻ rất vui.

Lối vào ga tàu điện ngầm đang đến gần. Trước khi lặn xuống lòng đất, Nagika nhìn bầu trời lần nữa, cảm nhận mùi hương của gió rồi nói:

"Mùa hè sắp tới rồi ha."

~*~

Chiều hôm đó, tôi đi đến nhà Manabe để dự "Tiệc xả hơi sau kiểm tra".

Đã hơn một tuần tôi mới đến nhà Manabe. Vì lý do "muốn tập trung học hành", tôi bị Io cấm tiệc ngủ trong suốt thời gian thi cử, và tôi đã trải qua những ngày ăn tối ở nhà hàng gia đình (family restaurant).

Mở cửa căn hộ 203, tôi nghe thấy tiếng tivi ồn ào và tiếng cười của ai đó. Là sự sum vầy ấm áp và lúc nào cũng hoài niệm đến lạ kỳ của nhà Manabe.

Khi mở cánh cửa thông với phòng khách, tiếng cười nghe rõ hơn lúc nãy.

Chủ nhân của giọng nói là cô em họ Io của tôi, đang nằm dài lôi thôi trên ghế sofa. Ở lớp thì ra vẻ là idol thanh thuần, nhưng thực chất Io cũng có thói lười biếng, giờ nhỏ đang nằm ườn trên sofa trong bộ đồng phục, chiếc nơ lỏng lẻo bung một cúc đung đưa, chiếc áo sơ mi vốn không một nếp nhăn ở trường giờ nhăn nhúm, để lộ cả áo hai dây bên trong và cái bụng trắng ngần, vừa xem chương trình tạp kỹ vừa cười hô hố.

Chắc là do bí bách trong đợt kiểm tra, nhỏ xõa hơn bình thường khoảng 20%.

Không thể để ai khác trong lớp nhìn thấy Io thế này được. Đặc biệt là sau khi nghe Chiemi nói hồi trưa rằng "Io-chan thực sự hoàn hảo về mọi mặt, ngưỡng mộ ghê".

Nhìn thấy tôi, Io nói với giọng cao hứng lạ thường:

"Yahho, Mikitaka đấy à!"

...? Nhỏ vui vẻ khi tôi đến thì cũng vui đấy... nhưng mà.

"Chào."

"Chào nhá~, khỏe không?" Io giơ mạnh ngón tay hình chữ V về phía tôi.

"...Thì cũng khỏe." Gì mà high-tension thế này?

"A, anh tò mò về chương trình này hả?" Io vừa múa may cái điều khiển tivi vừa thao thao bất tuyệt về chương trình truyền hình mà tôi chẳng hề quan tâm. "Cái này á, là chương trình tạp kỹ em muốn xem mãi mà vướng kiểm tra không xem được!! Gần đây mới chiếu trên đài TV Asahi, mấy clip cắt trên TikTok đang hot lắm... ặc, ahaha!! Ê thế thì không được đâu!! Ahahahahahaha!!"

Tôi nhìn màn hình tivi. Nhưng có lẽ do xem từ giữa chừng chăng, tôi chẳng thấy buồn cười lắm.

Hay nói đúng hơn là, sao nhỉ...? Cảm giác Io đang cười hơi gượng gạo. Giống như đang cố ép bản thân phải hưng phấn lên vậy...

Có thể là do đang bỏ qua chủ đề đáng lẽ phải nói. Tôi hắng giọng, chỉnh đốn lại rồi hỏi:

"...Em, kiểm tra thế nào?"

"Hả? Kết quả kiểm tra?? Liên quan quái gì đến anh!?" Io đột nhiên nổi đóa. "Mà cái bài Lý hôm kia ấy, khó hiểu vãi chưởng không? Ông thầy đó nghĩ cái quái gì vậy! Cứ tưởng là ông giáo già hiền lành dễ trốn tiết, ai ngờ..."

Và rồi, nhỏ bắt đầu lầm bầm than vãn, nên chắc là làm bài không tốt rồi. Mà đúng là bài kiểm tra đầu tiên thường mang lại cảm giác "nhìn thấy bản chất thật của giáo viên". Hơn nữa đúng như Io nói, bài Lý hôm kia khó thật...

"...Mà, nhưng anh vốn không tự tin môn Lý, nên thấy mọi người không làm được thì anh lại thấy hơi may mắn đấy?"

"Nói cái gì ngu ngốc vậy hả." Io mắng tôi thẳng thừng. "Mấy lúc thế này ấy nhé, thường thì điểm trung bình lại cao bất ngờ. Bởi vì thực tế có khá nhiều đứa bạn học kiểu ma sói, làm được bài nhưng mồm cứ kêu 'Khó quá à' đấy."

"Thì, chắc cũng có thể..."

"Thiệt tình, nên có luật cấm mấy đứa làm bài tốt mà cứ đãi bôi 'Em không làm được~' đi. Hình phạt là..." Suy nghĩ một chút, Io tuyên bố như thể công bố chuyện trọng đại. "Tử hình!!"

Ra vậy.

"Quốc hội nhất trí thông qua!!"

Ra vậy.

Dù sao thì cuối cùng cũng thi xong. Nên tôi cũng muốn xem chương trình của Io và cười ha hả mà không cần suy nghĩ gì. Nhưng quả nhiên là không hợp gu lắm. Nhìn Io cười ngặt nghẽo vì cái này, tôi còn thấy hơi rợn người.

Chắc Io làm bài tệ lắm. Người ta nói bi kịch nhìn khách quan sẽ thành hài kịch, nhưng có lẽ hài kịch nhìn khách quan cũng thành bi kịch chăng... Tôi vừa nghĩ vẩn vơ vừa đứng dậy định đi uống nước.

Bỗng tôi nhìn thấy Maya đang ngồi bó gối thu lu trên ghế bàn ăn đọc sách. Vốn dĩ cô bé đã mang lại ấn tượng gần giống động vật nhỏ, nhưng ngồi thế này trông đúng là giống sóc con hay thỏ con thật.

"Maya làm bài thế nào?"

Vừa lấy nước khoáng từ tủ lạnh ra tôi vừa hỏi.

"Chắc là bình thường ạ~"

"Bài Lý hôm kia khó ha."

"Dạ, khó ghê luôn, em có làm được gì đâu hà~"

"Đúng thật ha."

"Đúng đó, em đã nghĩ chắc là dùng tổng hợp lực, nhưng mà hổng có tự tin lắm~"

Hửm...? Sao nhỉ. Cảm giác sai sai thế nào ấy.

Giống như đang cố giấu giếm điều gì đó... Có khi nào tôi đang đối mặt với một bị cáo làm được bài nhưng lại bảo là không làm được?

Một Io đang vỡ vụn vì không làm được bài, và một Maya đang thu mình lại vì làm bài quá tốt đang ngồi chung một phòng sao?

Nếu đào sâu quá thì có vẻ sẽ nảy sinh một vụ án kịch tính giằng co giữa việc thi hành án tử hình và tính mạng của cô em họ, nên tôi kết thúc chuyện bài kiểm tra ở đó.

Io đang cười gượng gạo xem chương trình tạp kỹ nhạt nhẽo, còn Maya thì thu nhỏ người lại đọc sách như thể không có chỗ dung thân, nên dù đã cất công đến nhà Manabe mà tôi lại thấy tay chân thừa thãi. Kỳ thi giữa kỳ thật tàn khốc.

Trong lúc tôi đang tiêu hao thể lực trong game mobile cho qua chuyện, thì dì Yuma bắt đầu nấu ăn. Tiếng lách cách vui tai vang lên, chẳng mấy chốc các món ăn đã hoàn thành và được bày lên bàn.

Thực đơn hôm nay gồm salad caprese kiwi, cơm đút lò cà ri, xúc xích xào khoai tây, mì peperoncino sò điệp và nấm... toàn những món chủ lực mà tôi đã từng ăn một lần ở nhà dì, cùng những món trông ngon mắt lần đầu tiên nhìn thấy. Hơn nữa nghe nói trong tủ lạnh còn có bánh pudding tự làm. Phần caramen đắng ngon tuyệt.

Chú cũng từ trong phòng đi ra, trước khi mời cơm, dì nói với vẻ đầy ẩn ý:

"Ủa ta, đồ ăn hơi nhiều nhỉ?"

Quả thực, nếu để ý thì thấy có thêm trọn hai bộ bát đĩa. Lượng thức ăn cũng tăng khoảng gấp rưỡi, đĩa bày tràn ngập cả bàn.

Bà dì thích đùa dai lại bày trò gì mới rồi đây. Nhưng tôi chẳng nghĩ ra được chuyện gì có thể xảy ra khi tăng thêm hai phần ăn cả.

Ngay lúc tôi đang tự hỏi cái gì sắp bắt đầu đây, thì...

Bất ngờ một bàn tay ấm áp của ai đó che mắt tôi lại.

"Đố là ai nào!"

Một giọng nói ngọng nghịu với âm điệu cực kỳ thân thiện vang lên.

Ai vậy nhỉ? Tôi cảm giác là một bé gái nhỏ tuổi hơn, nhưng không biết danh tính.

Chợt nghe thấy tiếng cười của Io. Chỉ qua âm thanh cũng biết bàn ăn đang bao trùm trong bầu không khí hòa thuận. Nhưng tôi, kẻ đang ở trong tâm bão, thì đầu óc đang hiện lên vô số dấu chấm hỏi.

Người che mắt tôi là một bé gái, tất nhiên không phải Io hay Maya. Vậy thì là một cô em họ mới sao.

Nhưng tôi không biết tên. Lần họp mặt gia tộc Nakanodo cuối cùng là mùa hè bốn năm trước, nên lần cuối tôi gặp đứa bé đó cũng là bốn năm trước. Chỉ nghe giọng thôi thì chẳng có manh mối gì. Với lại chất giọng chắc cũng thay đổi rồi.

Nghe giọng thì tôi đoán chắc tầm tiểu học lớp lớn hoặc cấp hai, nhưng đặc điểm của huyết thống Nakanodo là anh chị em họ trong độ tuổi đó không chỉ có một hay hai người.

Sốt ruột ghê ta, cô bé phía sau nói. Rồi tiếp tục:

"Miki-nii, em sẽ gợi ý dễ hơn nên đừng có quay lại nhé?"

"Ừ." Tôi đáp.

Cuộc đối thoại đó như mở nắp ký ức, cảm giác những hoài niệm bung tỏa trong não bộ.

Phải rồi, đứa bé này là...

Ngay khoảnh khắc sắp bật ra câu trả lời, một tấm vải dài mềm mại và thơm tho được trùm lên đầu tôi.

Gì thế này, sướng ghê.

"Đố là ai nào, hiệp hai!!"

Cô bé nói với giọng lảnh lót.

Tầm nhìn bị lọc qua lớp vải màu xanh nhạt. Tấm vải lớn che từ mặt đến ngực tôi, được giữ chặt bằng tay để ép sát vào mặt tôi. Chính cô bé đang làm điều đó.

Tôi cảm nhận được hơi ấm cơ thể sau lưng.

Da thịt?

A, chẳng lẽ... tôi đang bị trùm phần váy của bộ váy liền lên đầu thay vì dùng tay để chơi trò "đố là ai" sao.

Tôi hiểu ra tình hình. Và vì thế, cái tên cô em họ vừa hiện lên trong đầu lúc nãy tạm thời bay biến mất.

Ôi ôi ôi... có cái gì đó cực kỳ mềm và nặng đang đặt lên đỉnh đầu tôi, ấn mạnh xuống phần đầu không phòng bị của tôi một cách thô bạo.

Mềm mại, núng nính, ấm áp và dễ chịu. Tôi cảm nhận được một khối thịt mềm mại đang lún xuống, ôm trọn lấy đầu mình. Tuy cảm giác trực tiếp là lớp lưới của áo lót thể thao, nhưng vẫn hoàn toàn cảm nhận được độ nảy nở căng tràn sức sống ở phía bên kia.

Vì đang chui đầu vào trong váy, nên đương nhiên là nồng nặc "mùi con gái". Cứ như ngã vào cả một cánh đồng hoa vậy.

Tôi hoảng hốt vùng vẫy, nhưng có vẻ cô bé tưởng tôi định chạy trốn. Cô bé càng siết chặt tôi trong chiếc váy và nói:

"Nè, Miki-nii! Không được trốn~~~!"

Cô bé cười khanh khách. Có vẻ cô bé chỉ coi hành động của mình là trò đùa vui vẻ giữa anh em họ, nên mới khóa chặt tôi lại với vẻ hoàn toàn ngây thơ vô số tội như vậy.

Đã thế này thì không nói ra đáp án sẽ không thoát được. Tôi quyết tâm gọi tên cô bé.

"Hiyori!!"

Hiyori! Là Hiyori chứ gì, Hiyori!! Hiyori~~~! Tôi lặp lại.

Có vẻ điều đó làm cô bé thích thú, Hiyori tung váy ra, cười khanh khách, để lộ hàm răng trắng và nói:

"Đúng rồi~~, là Hiyori đây~~! Miki-nii, lâu rồi không gặp~~!!"

Minatori Hiyori. Cô em họ kém tôi bốn tuổi.

Hiyori tràn đầy năng lượng, miệng lẩm bẩm mấy tiếng Vút! Vút! bắt chước võ sĩ quyền anh đấm về phía tôi.

Tôi cố gắng nhớ lại cái nhịp điệu khi chơi với Hiyori bốn năm trước... hay nói đúng hơn là những ký ức kiểu đó thường tự nhiên bật ra, tôi vừa hô "Phải! Trái! Phải! Trái!" vừa bắt chước huấn luyện viên đỡ những cú đấm của em ấy.

Có vẻ đã thỏa mãn, Hiyori cười lớn "Ahahahahahaha!!" rạng rỡ như mặt trời ngày hạ chí vào một thời điểm chẳng ăn nhập gì, rồi sau đó gọi to tên từng người có mặt: "Chị Io! Chị Maya! Dì Yuma! Chú!"

Bàn ăn tự nhiên ngập tràn tiếng cười. Minatori Hiyori lúc nào cũng là một cô bé như vậy. Ngay cả trong những buổi họp mặt gia tộc Nakanodo, xung quanh Hiyori không bao giờ ngớt tiếng cười. Hiyori cứ chạy nhảy lăn lộn quanh bàn ăn, thỉnh thoảng bị mấy ông bác trông dữ dằn mà tôi chẳng biết tên (trong hội Nakanodo có nhiều lắm, không biết họ làm nghề gì nhỉ?) cốc đầu cho phát khóc.

Hiyori bây giờ đã học lớp sáu, cũng không thay đổi nhiều lắm.

Mái tóc ngắn cắt ngang vai gọn gàng tạo ấn tượng hoạt bát. Đôi mắt to như hoa hướng dương, con ngươi long lanh như chú cún hiếu kỳ. Miệng cũng rộng, đôi mắt và cái miệng to truyền tải cảm xúc của em ấy rõ mồn một như tấm kính trong suốt 100%. Tuy mặt mũi còn trẻ con, nhưng sống mũi cao giống Io và Ayanee, có lẽ đây chính là kiểu gương mặt "tương lai sẽ trở thành mỹ nhân".

Em ấy đang mặc chiếc váy liền màu xanh nhạt mà lúc nãy tôi vừa bị úp mặt vào, kiểu váy có nơ buộc dưới ngực, có vẻ cái nơ đã bị tuột ra lúc chơi trò "đố là ai" nên em ấy đang luống cuống thắt lại hình con bướm.

Cảm giác như phiên bản phóng to của Hiyori hồi đó, trông thật đáng yêu, nhưng có một điểm khác biệt lớn.

Đó là ngực em ấy đã lớn hơn.

Lần cuối tôi gặp Hiyori là khi em ấy học lớp hai. Hiyori khi đó đương nhiên là cơ thể chưa có đường cong gì, thậm chí em ấy còn là một cô bé mặc cảm về chiều cao khiêm tốn của mình.

Thì, chiều cao hiện tại tiếc là vẫn có vẻ thấp so với học sinh lớp sáu. Nhưng dù chiều cao không phát triển mấy, chỉ có ngực là lớn nhanh như thổi. Chỉ có chỗ đó là phồng lên như túi phúc vậy. Nếu dùng từ ngữ trần tục thì là cái gọi là "Loli ngực bự" (Loli kyonyuu) đây sao.

Tôi thử lục lọi ký ức xem có cô bé tiểu học nào ngực lớn thế này không, thì nhớ ra hình như trong lớp hồi xưa cũng có một bạn.

Phần ngực của chiếc váy có độ phồng đáng kể, đổ bóng đậm xuống chiếc nơ dưới ngực. Các nếp nhăn của áo cũng tụ lại về phía đỉnh ngực, khiến người ta vô thức tưởng tượng ra thứ nằm bên dưới. Việc tưởng tượng ra xúc giác bên cạnh thị giác là do tôi đã thực sự chạm vào nó. Đó là một vật thể nặng trịch như kẹo dẻo marshmallow.

Đương nhiên rồi, ngực cũng là mỡ, nên chắc chắn có trọng lượng tương đương với lượng nước cùng thể tích. Cộng thêm độ đàn hồi, cảm giác như có một "sự hiện hữu" không thể chối cãi. Theo nghĩa đó thì giống bánh pudding hơn là marshmallow?

Không không, tôi đang nghĩ cái quái gì thế này. Nhai đi nhai lại cảm giác về ngực của Hiyori, thế thì đúng là mất tư cách làm anh họ rồi. Là Thất lạc cõi người phiên bản "Anh họ thất cách" rồi.

Đương nhiên bàn ăn nhà Manabe vẫn tiếp diễn với bầu không khí "chắc chắn thằng này không thể nào để ý đến chuyện đó đâu". Hay đúng hơn, tôi có thể tưởng tượng được nếu chuyện đó bị lộ ra thì cái không khí hòa thuận này sẽ chấm dứt hoàn toàn. Io chắc chắn sẽ cười nhạo tôi là "Mikitaka, tởm quá đi". Thậm chí bị cười còn đỡ hơn ấy chứ.

Bình tĩnh lại nào, tôi.

Được rồi, đã bình tĩnh.

Suy nghĩ một cách bình tĩnh thì việc bị úp mặt vào trong váy, rồi bị ép ngực vào đầu là không được. Dù là anh em họ hay gì thì cũng không phải vấn đề. Nhưng mà, không ngờ ngực của Hiyori lại lớn đến thế này... Đấy tôi lại đang nghĩ về ngực của Hiyori rồi.

Không không, con trai thì ai gặp cảnh này mà chẳng để ý chứ. Bất cứ ai bị ấn đầu vào cái "động bàn tơ" trong váy của Hiyori cũng sẽ có cảm giác y hệt thôi. Việc xảy ra chuyện đó và việc cảm thấy thế nào là hai chuyện khác nhau nên mới thành vấn đề đấy chứ.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man, dì Yuma nói:

"Vẫn còn một người nữa đấy."

Đúng rồi, bát đĩa tăng thêm hai bộ mà. Nghĩa là hôm nay còn một người em họ nữa tham gia bữa tiệc này.

Tôi thoáng nghĩ đến Ayanee. Nhưng nếu là Ayanee thì đã đến nhà Manabe một lần rồi, đâu cần phải làm bất ngờ thế này.

Từ phòng vệ sinh đối diện hành lang, một cô gái bước ra. Chắc là cô ấy đã lẻn vào từ cửa trước và đợi ở đó trong lúc chúng tôi không để ý.

Cô ấy mở cánh cửa thông với phòng khách.

Nhìn thấy cô ấy, tôi mất hết mọi ngôn từ. Tôi há hốc mồm đứng chết trân tại chỗ.

Mái tóc được tẩy nhuộm màu vàng kim trong suốt.

Giữa khung cảnh sum họp hòa thuận của anh chị em họ, chỉ riêng bầu không khí xung quanh cô ấy dường như giảm đi từng độ một, một bầu không khí sắc lạnh đâu đó. Ánh mắt không hướng về phía chúng tôi mà dán vào bộ móng tay màu đỏ rượu vang.

Trang phục là chiếc áo bustier denim màu xanh navy, áo blouse có bèo nhún và nơ, thắt lưng to bản và quần short ngắn. Đôi chân trắng như nến lộ ra từ đó mang lại ấn tượng trần trụi đến lạ.

Io và Maya nhìn dáng vẻ đó nhưng có vẻ chưa liên kết được với cái tên nào. Nhưng tôi thì thấy quen.

"Cô Gái Mèo...?"

Phải rồi, cô ấy là Cô Gái Mèo đã học cùng tôi ở nhà hàng gia đình mấy ngày nay.

Nhưng Cô Gái Mèo hoàn toàn không nhìn về phía tôi. Io cũng chỉ nói "Cô Gái Mèo là ai?", có vẻ không nhận ra danh tính của cô ấy.

Chỉ có dì Yuma là nói bằng giọng vui vẻ lạ thường:

"Thấy chưa~, thay đổi nhiều quá nên không nhận ra phải không."

Cuối cùng Cô Gái Mèo cũng ngẩng mặt lên một chút, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Dì Yuma tiếp lời:

"Là Asaori Runa-chan đó."

Cô Gái Mèo nở nụ cười tinh quái nơi khóe môi.

Tôi biết về cô em họ tên Asaori Runa. Cô em họ kém tôi một tuổi. Nhưng Runa trong ký ức của tôi không phải là một cô gái lòe loẹt thế này. Con bé đeo cặp kính dày cộp, tóc buộc đuôi ngựa, ít khi hòa nhập vào vòng tròn của đám anh chị em họ mà thường ngồi đọc sách ở một góc Geihintou.

Hình ảnh cô bé trước mắt và ký ức về Runa không hòa trộn được với nhau, thậm chí tôi còn có cảm giác như một cô gái hoàn toàn khác đang mạo danh Asaori Runa xuất hiện vậy.

"Đúng đó, là Runa-chan đó. Lúc đầu gặp em cũng hổng có nhận ra luôn!!" Hiyori nói bổ sung.

Nghe vậy, Maya cuối cùng cũng kết nối được ký ức với hiện tại, cất tiếng gọi thân mật "Runa-chan". Trong khoảnh khắc, có vẻ bận tâm về chuyện hai ngày trước, em ấy liếc nhìn tôi một cái, nhưng chỉ có thế rồi thôi.

Chậm hơn một nhịp, Io, không biết có nhận ra hay không, cũng hùa theo Maya cất tiếng gọi. Có chút dấu hỏi trong giọng nói.

Một sự sum họp gượng gạo được hình thành. Sợi dây căng thẳng dần được nới lỏng, quay trở lại khung cảnh thân mật quen thuộc. Nhưng trong vòng tròn đó, chỉ mình tôi là không thể hòa nhập tốt được.

...Asaori Runa?

Vì cô ấy là Cô Gái Mèo mà?

Nghĩa là Runa đã giấu danh tính và gặp tôi mỗi ngày sao? Hay là cô ấy cũng không nhận ra tôi là Makino Mikitaka?

Không, không phải.

Dựa vào bầu không khí có phần quả quyết mà cô ấy đang khoác lên mình lúc này, thì suy đoán đó là sai. Cô ấy biết tôi là Makino Mikitaka, và cố tình giấu danh tính.

Tôi không biết lý do. Nhưng Runa nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ tạo thành nụ cười đầy ẩn ý, và nói như trêu đùa:

"Ya, Vua Thuốc Phiện."

Và tiếp lời:

"Cảm giác thế nào?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!