Chỉ Là Chuyện Tình Với Chị Em Họ.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 3 - Chương 3 Câu lạc bộ vắng bóng Trưởng ban

Chương 3 Câu lạc bộ vắng bóng Trưởng ban

Nhà dì Manabe gồm hai căn hộ 203 và 204, nằm ngay trong tòa chung cư tôi đang ở. Phòng 203 là không gian sinh hoạt chung của cả gia đình, còn 204 là phòng riêng của Io và Maya. 

Khi tôi vừa leo cầu thang bộ lên tầng hai thì cửa thang máy cũng vừa bật mở. Bước ra là một cô gái với mái tóc vàng kim, trông hệt như một con búp bê Tây. 

Phong cách ăn mặc của cô nàng cũng y chang búp bê: áo bustier kẻ caro phối cùng chân váy xòe. Phụ kiện trên người cũng cầu kỳ không kém: cổ đeo choker, đùi thắt garter belt da đen. Chất liệu da tối màu càng làm tôn lên làn da trắng muốt của cô. 

Đó là Asaori Runa. 

Vừa nhìn thấy tôi, Runa liền cất tiếng: 

"Chào buổi tối, Mikitaka-san." 

"Ừ, chào em." 

Thấy Runa, tôi cũng yên tâm hơn đôi chút. 

Mặc dù nhóm chat trên LINE đã thông báo hôm nay cô nàng sẽ đến, nhưng với cái tính khí thất thường như mèo của Runa, thì dù có bảo "đến", tôi vẫn luôn hoài nghi liệu nhỏ này có thực sự xuất hiện hay không. Thực tế thì cô nàng đã từng "bùng kèo" vào phút chót rồi. Dù lần đó có nhắn tin xin lỗi vì trùng lịch, nhưng mà... 

"Không biết bữa tối nay là món gì nhỉ?" 

Tôi vừa đi dọc hành lang vừa nói. Dì Manabe nấu ăn rất ngon, thực đơn lại phong phú, thế nên việc đoán xem "hôm nay ăn gì" đã trở thành một đề tài tán gẫu nho nhỏ giữa chúng tôi. 

"Em đoán món phụ hôm nay kiểu gì cũng là trứng cuộn," Runa nói chắc nịch. 

"Sao em biết hay thế?" 

"Hôm qua ăn mì Ý sốt thịt bằm đúng không? Dì rất thích tận dụng sốt thịt còn dư để làm trứng cuộn, nên em đoán món phụ hôm nay sẽ là nó." 

Ra là vậy. Đúng là tôi nhớ mang máng đã vài lần được ăn trứng cuộn nhân sốt thịt. Giờ nghe nói mới để ý, hình như lần nào món đó cũng xuất hiện ngay sau ngày ăn mì Ý. 

"Mới chuyển tới hơn một tháng mà em đã nắm thóp được cái quy luật đó rồi à, giỏi thật," tôi trầm trồ. 

"Thì em thông minh mà. Ngày nào em chẳng sống và suy ngẫm về đủ thứ chuyện trên đời. Không như Mikitaka-san đâu." 

"Anh cũng biết suy nghĩ nhiều thứ lắm đấy nhé?" 

"Thật không đấy? Hay đầu óc anh chỉ toàn nghĩ chuyện nửa thân dưới thôi?" 

...Vừa mới làm tình với Nagika ở quán karaoke xong, tôi giật thót như bị đâm trúng tim đen. 

Nhưng chắc Runa chỉ buột miệng cà khịa cho vui thôi. Từ ngữ cô nàng chọn vô tình chạm đúng vào điểm nhạy cảm, chứ Runa đời nào biết chuyện tôi vừa làm lúc nãy. 

Tôi ấn chuông cửa phòng 203. 

Từ loa vang lên tiếng của Maya: "Cửa không khóa đâu ạ~", nên tôi mở cửa bước vào. 

Trong phòng im phăng phắc, làm tôi thấy hơi lạ. Bình thường giờ này phải nghe tiếng tivi, hay tiếng cười đùa ồn ào của Io và dì rồi chứ. 

Bước vào phòng khách, tôi thấy Io và Maya đang ở đó, còn dì và dượng thì không thấy đâu. 

Io mặc một chiếc áo hai dây nền màu bạc hà in họa tiết hoa, phối cùng chân váy ngắn màu trắng có logo tiếng Anh. Dây áo mong manh, tổng thể bộ đồ mang lại cảm giác mát mẻ đậm chất mùa hè. 

Nhưng vì cái tật nằm ườn ra sô pha như mọi khi, nên nội y bên dưới lần áo hai dây cứ thế mà lộ hết cả ra, chiếc váy cũng bị vén lên một nửa báo hại tôi chẳng biết phải giấu mắt vào đâu. 

Nhưng nếu để lộ ra là mình "đang không biết nhìn vào đâu", tôi cảm giác sẽ bị cô nàng bắt thóp ngay, nên đành cố gắng cư xử bình thường nhất có thể. 

Thấy vậy, Runa lướt nhẹ đến bên cạnh Io, thản nhiên chỉnh lại váy cho cô nàng. 

"Chu đáo ghê ha," Io nói. 

"Chị ý tứ chút đi. Vừa rồi trong mắt Mikitaka-san hiện rõ chữ 'Đực rựa' to đùng luôn đấy." 

"Hả!?" Io la toáng lên. "Đồ cầm thú!" 

"L-Làm gì có chứ!" 

Tôi chối bay chối biến. Nhưng vì cảm giác tội lỗi khi vừa mới làm chuyện ấy xong vẫn còn đó, nên tôi không biết mình diễn cái nét "vô tội" có đạt hay không nữa... 

Runa tiếp tục chỉnh lại cả áo hai dây cho Io. Io thì đùa giỡn, ra vẻ ông lớn gật gù: "Được lắm, được lắm." 

Tôi chuyển ánh nhìn sang phía Maya. 

Maya đang ngồi bó gối một mình trên ghế ăn, đọc một cuốn sách bỏ túi (bunko). 

Nếu chỉ nhìn riêng hình ảnh đó thì vẫn là Maya của mọi khi, nhưng điều hiếm thấy là cô bé đang mặc một chiếc váy liền thân dáng dài bằng cotton trắng tinh khôi. Vài chỗ trên váy được phối ren tạo thành họa tiết hoa. 

Trước đây, Maya là kiểu con gái hoàn toàn mù mờ về khoản ngoại hình. Một con bé u ám lúc nào cũng rúc mình trong mấy bộ đồ nỉ hay áo hoodie cũ mèm nhàu nhĩ. Đó mới là Maya mà tôi biết. 

Thế nhưng một tháng trước, cô bé đã hạ quyết tâm thay đổi hình tượng. 

Kể từ đó, Maya bắt đầu ăn diện sành điệu như bây giờ, nhưng thú thật là tôi vẫn chưa quen mắt lắm. Những bộ trang phục mang ấn tượng thanh thuần do Ayanee lựa chọn hợp với Maya một cách xuất sắc, khiến tôi có cảm giác như đang thấy Maya và một cô gái xinh đẹp xa lạ nào đó cùng tồn tại trước mắt, làm tôi thấy hơi hồi hộp. Dù vốn dĩ con bé đã xinh sẵn rồi. 

Bản thân Maya dường như cũng chưa quen với phong cách mới này. 

Khi định gấp cuốn sách lại, móng tay giả của cô bé bị bung ra cái "tách", khiến Maya luống cuống: "Gel vẫn chưa khô nữa..." Chưa khô nghĩa là vừa mới gắn móng xong tức thì. 

Có lẽ vì nghĩ tôi và Runa sắp đến nên cô bé mới vội vàng chăm chút ngoại hình chăng? 

"Chào buổi tối, anh Mikkun và Runa," Maya nói. 

Có phải vì đang mặc chiếc váy trắng như lễ phục này không mà giọng nói trầm tĩnh của cô bé nghe cũng có nét gì đó giống công chúa. 

"Chào em," tôi đáp. "Dì và dượng đâu rồi?" 

"Mẹ em đi làm thêm, còn ba bảo không về được do vướng việc ở cơ quan." 

"Ra thế, vậy bữa tối tính sao?" 

"Trong tủ lạnh có đồ ăn làm sẵn, với món thịt lợn xào bí ngòi ạ." 

"Có cả trứng cuộn nữa đúng không?" 

"Đúng rồi, có cả món đó nữa. Sao anh biết hay vậy?" Maya tròn mắt ngạc nhiên. 

Suy luận của Runa trúng phóc. 

"Những món nào cần hâm nóng thì hâm lại, ngoài ra còn có súp ăn liền, cơm trắng và sữa chua nữa." 

"Thế là quá đủ rồi," Runa nghe chuyện liền xen vào. 

Tôi có cảm giác Runa đang ngầm ý bảo rằng: "Ở nhà tôi còn phải ăn những thứ tệ hơn nhiều." Tôi từng đến nhà Runa một lần, nói thẳng ra thì nếp sống của cô bé khá là thảm họa. Và chính Runa cũng hay lấy sự bừa bộn trong cuộc sống của mình ra làm trò đùa. 

Mọi người bắt đầu chuẩn bị bữa tối một cách lững thững, người thì xem điện thoại, người thì đọc sách. Nhà Manabe khi vắng dì cảm giác cứ như "buổi sinh hoạt câu lạc bộ thiếu vắng chủ nhiệm" vậy. 

Bữa tối dọn xong, chúng tôi bắt đầu ăn. 

Io vừa tỉnh bơ gắp toàn thịt trong đĩa thịt xào bí ngòi vừa hỏi: 

"Nghỉ hè mọi người làm gì thế?" 

"À, anh thì..." Tôi định trả lời. 

"Em đâu có hỏi anh." 

"Ơ kìa, em bảo 'mọi người' mà?" 

"Khái niệm 'mọi người' của tôi làm gì có anh trong đó." 

Lý do ngang ngược thật. Đến nước này thì chỉ cần kiếm cớ bắt bẻ tôi là được chứ gì. 

"Chị Io, chị có hỏi Mikitaka-san dùng kỳ nghỉ hè như thế nào cũng vô ích thôi. Đằng nào ảnh cũng chỉ suốt ngày ngược đãi nửa thân dưới của mình chứ gì." 

Runa phán một câu xanh rờn. 

Tôi suýt chút nữa thì phun toẹt miếng trứng cuộn trong miệng ra. 

Chẳng lẽ chuyện tôi suốt ngày làm tình với Nagika trong kỳ nghỉ hè đã bị Runa phát hiện rồi sao? Cách nói chuyện của con bé nãy giờ cứ như thể đã nhìn thấu tất cả vậy... 

"Ngược đãi nửa thân dưới là sao?" 

Có vẻ trò đùa của Runa không "bắt sóng" được với Io, cô nàng ngơ ngác hỏi lại. 

"À ừm..." Runa thoáng chút bối rối. Rồi cô bé nắm hờ bàn tay lại, làm động tác minh họa: "...Nghĩa là liên tục 'tự xử' ấy ạ." 

"Eo ôi, quả nhiên Mikitaka là thế hả?" 

"Oan uổng quá mức rồi đấy!" 

Miệng thì kêu oan nhưng trong lòng tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như Runa không thực sự biết chuyện kia. 

Bởi vì trái ngược hoàn toàn với lời Runa nói, tôi bị Nagika cấm tiệt chuyện tự thỏa mãn. Thậm chí phải nói là tôi đang bị vu cho cái tội trật lất, xa rời thực tế nhất trần đời. 

"Trông mặt anh ta cứ cười cười kìa..." Io tỏ vẻ ghê tởm thật sự. 

Chết dở. Sự an tâm lỡ lộ ra trên mặt rồi. 

"Thế Runa làm gì?" Io hỏi sang chuyện khác. 

"Em xem anime, đọc sách, đi mua quần áo với bạn, đi xem hòa nhạc, lượn lờ ở Toyoko, hoặc hẹn gặp mấy người hợp gu trên mạng rồi đi chơi ngay trong ngày. Chà, nghỉ hè đúng là tuyệt nhất. Ước gì cả đời này là nghỉ hè thì tốt biết mấy," Runa nói. 

"Công nhận luôn," Io đồng tình. 

"Đúng thế thật," Runa đáp, rồi thấy Maya nãy giờ chưa nói câu nào, bèn quay sang hỏi: "Còn chị Maya thì sao?" 

"À... chị thì..." 

Nói đến đó, Maya ngập ngừng. Cuộc trò chuyện đang trôi chảy bỗng chững lại. Có lẽ nhận ra sự ngắt quãng đó, Maya nói hơi nhanh: "Chị cũng không làm gì to tát lắm đâu." 

"Hửm? Thế là làm gì ạ?" Runa gặng hỏi. 

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Maya. 

Thế nên Maya hơi xấu hổ nhìn lảng sang hướng khác, lí nhí: "Thì... chị có viết tiểu thuyết..." 

"Hả? Tiểu thuyết!?" 

Runa chồm người tới trước. 

Runa rất thích đọc tiểu thuyết, thỉnh thoảng còn cùng Maya bàn luận về sách vở, nên nghe tin Maya viết tiểu thuyết chắc hẳn cô nàng tò mò lắm. Dĩ nhiên, một đứa ít đọc sách như tôi cũng thấy tò mò không biết Maya viết cái gì. 

"Chị viết thể loại gì thế ạ?" Runa hỏi. 

"Nếu nói về thể loại thì chắc là văn học thuần túy," Maya đáp. 

"Ồ. Đúng là chị Maya thích văn học thật. Kiểu như Wataya Risa, Maijo Otaro hay Murakami Haruki nhỉ. Chị có định gửi dự thi giải thưởng tân binh nào không?" 

"Ưm, thật ra mục đích của chị không phải là đoạt giải, mà là muốn hoàn thành nó trước đã..." 

"Nhưng viết xong mà không gửi thì phí lắm ạ." 

"Chị cũng nghĩ vậy, nên đang cân nhắc gửi cho Bungakukai hoặc Shincho..." 

Tôi hơi bất ngờ. Chuyện Maya viết tiểu thuyết thì không lạ, nhưng tôi cứ nghĩ con bé sẽ chỉ giữ cho riêng mình chứ không định công bố ra ngoài. Nhưng có vẻ động lực "thấy phí" cũng đủ để con bé tính đến chuyện gửi bài. 

"Em thấy Bungakukai được đấy ạ," Runa nói bằng giọng hào hứng. Cảm giác như cô bé không hẳn đang tư vấn nghiêm túc, mà chỉ đang đưa ra ý kiến để kéo dài niềm vui của cuộc trò chuyện. 

"Bungeishunju phát hành Bungakukai cũng là đơn vị tổ chức giải Akutagawa, nên debut từ đó cảm giác sẽ dễ ẵm giải Akutagawa hơn. Mấy tạp chí như Shincho hay Gunzo thì độ khó chắc cũng ngang nhau thôi, nhưng nếu vậy thì chọn Bungakukai để có lợi thế lúc debut vẫn hơn. Hoặc là giải Bungei. Được Machida Kou đọc tiểu thuyết của mình thì phê phải biết." 

"...Sao tự nhiên em rành rẽ thế Runa?" tôi thắc mắc. 

"Anh không tò mò xem cuốn sách mình đang đọc đã đi qua giải thưởng tân binh nào để xuất bản à?" 

"Có vụ đó nữa hả? Anh toàn đọc mà chẳng thèm để ý tên tác giả ấy chứ." 

"Trời, phí của giời. Phải thưởng thức cả mấy thông tin phụ như ai là người viết nữa chứ," Runa bĩu môi. "Ngoài nội dung ra, mấy yếu tố kiểu 'nhà văn này mà lại viết cái này sao' hay 'so với cuốn trước của cùng tác giả thì thế nào' sẽ làm tăng thêm phần thú vị mà. Nói cực đoan nhé, nếu là sách của tác giả mình thích thì dù dở em cũng thấy hay. Tác phẩm dở mà vẫn khiến người ta thấy thú vị mới là nhà văn chân chính." 

"Hừm." 

Thế là câu chuyện lại đi chệch hướng một chút. 

Một lát sau, Maya lên tiếng: 

"Mà, chị cũng không nghĩ sâu xa thế đâu, chắc cứ gửi đại cho giải nào có hạn chót gần nhất thôi." 

"Ra vậy, hạn chót mà tận một năm sau thì dễ nản lắm," Runa gật gù. "Chị viết được bao nhiêu trang rồi?" 

Maya nhẩm tính một chút rồi đáp: 

"Nếu quy ra trang sách bỏ túi (bunko) thì chắc khoảng tám mươi trang." 

Viết được kha khá rồi đấy chứ, tôi thầm nghĩ. Với một đứa viết cái bài cảm nhận sách cũng chật vật như tôi thì khối lượng đó đúng là không tưởng. Giả sử mỗi ngày viết năm trang thì cũng mất mười sáu ngày... Nghĩ thế mới thấy nhiều khủng khiếp. 

Giờ tôi mới thực sự cảm nhận được là con bé đang dồn tâm sức nghiêm túc đến thế nào. 

"Từ ngày xưa thỉnh thoảng chị cũng có viết. Nhưng mà có một chuyện đã trở thành động lực khiến chị muốn bắt tay vào làm thật nghiêm túc. Với lại, nhân tiện có kỳ nghỉ hè, có một khoảng thời gian liền mạch nên chị quyết định dồn sức viết cho xong trong đợt này xem sao. Dù không biết có hoàn thành được không nữa." 

"A ha ha, chị đã lỡ nói ở đây rồi thì dù chưa xong cũng phải cho em xem đấy nhé," Runa nói. 

Nãy giờ trông Runa có vẻ rất vui. Hiếm khi nào tôi thấy Runa hào hứng đến thế. 

"Khi nào gom lại thành bản thảo thì cho em đọc với nha." 

"Ừ, chị sẽ cho Runa xem." 

"Cho anh xem với." 

"Anh Mikkun á... ưm..." Maya nghiêng đầu, ngập ngừng. 

Hả? Maya mà cũng có kiểu trêu ngươi tôi thế này á? 

Trong lúc tôi còn đang bối rối, Maya cười: "Được mà, em sẽ cho anh xem." 

Thật không đấy? Sao cảm giác con bé không mặn mà lắm nhỉ. 

~*~ 

Bữa tối kết thúc, việc rửa bát chung cũng đã xong. 

Bốn đứa chúng tôi vừa xem tivi vừa tán gẫu bâng quơ, bỗng Runa đứng dậy đòi về dù câu chuyện còn đang dang dở. 

"Sao tự nhiên về gấp thế?" tôi hỏi. 

"Thì, nếu cứ ở đây mãi, lát nữa dì về, không khí sẽ dần chuyển sang kiểu khó xử để ra về, rồi cuối cùng thế nào cũng bị bảo 'Ngủ lại đây luôn đi con' cho mà xem, đúng không?" 

"Cũng đúng." Hoàn toàn có thể xảy ra. 

"Thế nên, phải rút lui ngay lúc dì chưa về." 

Runa nói. Đúng là ý kiến mang đậm phong cách của một Runa không thích những mối quan hệ quá dính dáng, ràng buộc. 

Nhân tiện thì trong tháng Bảy đã có hai buổi tiệc ngủ được tổ chức, và Runa đã ở lại một lần. Tôi nhớ là con bé cũng tỏ ra khá vui vẻ, nhưng có vẻ việc chủ động ngủ lại nhiều lần không phải là gu của cô nàng. 

Trên tivi, danh hài mà Io thích bắt đầu diễn hài. Io và Maya dán mắt vào màn hình, nên lẽ dĩ nhiên tôi và Runa trở thành một cặp ngồi nói chuyện riêng. 

"Này, Mikitaka-san cũng về đi chứ," Runa vừa nói vừa lay lưng tôi. 

"Á, cả anh nữa hả?" 

"Đúng rồi. Hay anh vẫn muốn ở lại?" 

"Anh tính đợi dì về để chào một tiếng cảm ơn đã chứ." 

"Ra thế. Lý do đó thì tạm chấp nhận," Runa nói rồi buông tay khỏi lưng tôi. "Em nói từ trước rồi đấy, em thuộc kiểu người luôn lo lắng nếu để nam nữ cùng trang lứa ở chung một không gian thì lỡ xảy ra chuyện gì sai trái thì sao. Nếu Mikitaka-san thề sẽ không gây ra lỗi lầm gì thì anh cứ việc ở lại." 

"Anh không làm gì đâu," tôi nói nhưng trong lòng chẳng tự tin chút nào. Thậm chí tôi cảm giác mấy chuyện giống giống "sai lầm" đã xảy ra vài lần rồi ấy chứ... 

"Lỡ đâu đêm hôm Mikitaka-san lại bị cưỡng hôn hay gì đó thì..." 

Runa đang nói dở bỗng thốt lên "Chết dở" rồi vội vàng im bặt. 

Tôi cũng suýt buột miệng "Thôi xong" theo. 

Chuyện Runa vừa nhắc đến là vụ việc kia. 

Đêm tiệc ngủ hai tháng trước, tôi đã bị ai đó hôn. Không chỉ đơn thuần là hôn, mà là một nụ hôn trong nước mắt. 

Tôi không biết chủ nhân nụ hôn đó là ai. Nhưng đêm ấy, trong phòng có bốn người chị em họ: Ayanee, Runa, Io và Maya. 

Ayanee bị loại khỏi danh sách tình nghi vì không có động cơ. Runa và Maya thì đã được xác nhận qua lời khai trực tiếp là "không làm", nên cũng bị loại trừ. 

Đáp án cuối cùng: Thủ phạm chỉ có thể là Io. 

Tôi chỉ kể chuyện này cho mỗi Runa. Runa, người có tình trường dày dặn... hay nói đúng hơn là hơi buông thả trong chuyện tình cảm, luôn thu hút những câu chuyện kiểu này như nam châm, và trở thành người duy nhất để tôi trút bầu tâm sự. 

Chỉ là cô nàng hơi lẻo mép, nên thỉnh thoảng tôi cũng lo không biết kể cho nghe có sao không. Và nỗi lo ấy cuối cùng đã thành sự thật. 

Tôi cứ mong là không ai nghe thấy, nhưng lọt hẳn vào tai Io và Maya. Hai đứa chẳng biết từ lúc nào đã rời mắt khỏi tivi và đang nhìn chằm chằm vào tôi và Runa. 

"Hôn hít gì cơ?" Maya hỏi. 

Tôi liếc nhìn Runa. Định bụng dùng ánh mắt để trách móc "Tại cô cả đấy", nhưng Runa lại nhìn chếch lên trần nhà, lảng tránh ánh mắt tôi một cách đầy lộ liễu. 

Maya như sực nhớ ra điều gì, tiếp lời: 

"Phải rồi. Trước đây anh Mikkun cũng từng nói nhỉ. Rằng đêm hôm bị ai đó hôn trộm. Hôm đó xảy ra nhiều chuyện quá nên vụ này bị bỏ lửng, nhưng rốt cuộc chuyện đó là sa..." 

Nói đến đó, ánh mắt Maya bỗng bị thu hút về phía Io đang ngồi trên sô pha. 

Trông cứ như có quả bóng bay đỏ lựng đang lơ lửng ở đó vậy. 

Nhìn kỹ lại thì hóa ra là khuôn mặt đỏ bừng của Io. Cô nàng đỏ lựng tới tận mang tai như một đứa trẻ. 

Io lấy tay che miệng, lảng tránh ánh mắt mọi người và dán chặt vào tivi, cố tỏ ra "tôi không quan tâm", nhưng thái độ đó ngược lại càng làm nổi bật sự xấu hổ tột cùng của cô nàng. 

Ánh mắt của tất cả mọi người tập trung vào Io. 

Runa và Maya vốn chỉ biết chuyện "tôi bị hôn trộm trong đêm", chứ không hề biết thủ phạm là Io, nhưng với phản ứng này thì chẳng khác nào cô nàng đã tự thú nhận. 

Io nhắm tịt mắt, cúi gằm mặt xuống, hai bàn tay che kín vùng mắt, miệng phát ra tiếng kêu rên rỉ nhỏ xíu cao vút "Ư ư ư ư ư" hệt như tiếng hải cẩu. 

Dường như làm vậy giúp cô nàng xua bớt đi sự xấu hổ hay sao đó, cuối cùng Io cũng ngẩng mặt lên và thú nhận: 

"Là em làm đấy." 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!