Chương 8: Thẳng thì vẫn là thẳng
Cái hệ thống chết tiệt này lại bắt đầu đánh đố rồi. Chu Ninh hướng lên bầu trời mà đảo một cái lườm dài thườn thượt.
Đúng lúc này, Ninh Viễn mặt không cảm xúc bước đến trước mặt cô: "Tiểu thư, muộn rồi, cô nên về nhà thôi."
Chu Ninh hừ lạnh một tiếng, không thèm đáp lời, chỉ quay mặt sang hướng khác. Cô cũng muốn về nhà chứ bộ! Cô muốn về nhà để được thổi điều hòa, ăn kem, mặc áo ba lỗ quần đùi tung tẩy khắp nơi, được tự do tự tại là chính mình cơ. Dẫu đã là ban đêm nhưng trời vẫn nóng hầm hập! Đã thế, trong bụi cỏ này còn có bao nhiêu là muỗi, đốt cho cánh tay cô sưng vù mấy nốt, ngứa đến phát điên.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, nếu Ninh Viễn vừa khuyên một câu mà cô đã vội vàng theo về ngay thì chẳng phải trông mình thật không có tiền đồ sao?
Một lát sau, Chu Ninh nói bằng giọng mũi nghèn nghẹt: "Em hứa với tôi là không đi xem mắt thì tôi sẽ về."
Gương mặt Ninh Viễn vẫn không chút gợn sóng: "Tiểu thư, nếu tôi có thể gả cho Văn Thận, thì đối với cô hay đối với Chu gia mà nói đều là chuyện tốt."
Văn gia là một thế lực khổng lồ. Gia tộc bọn họ nhân đinh hưng vượng, có tiền có bạc, có quyền có thế. Người tên Văn Thận này dù đã ba mươi tuổi mà chưa lấy vợ, nhưng đời tư rất sạch sẽ, chưa từng để lộ bất kỳ tin đồn nhảm nhí nào. Ninh Viễn không biết bằng con đường nào mà Đại Mai lại bắt được mối này, nhưng dựa trên tất cả thông tin cô có được về Văn Thận hiện tại, đây quả thực là một lựa chọn không tồi.
Ninh Viễn thực ra không nghĩ đối phương sẽ thực sự cưới mình. Mọi người trong giới này đều biết cô không phải người nhà họ Chu, ngay cả hộ khẩu cũng không nằm trong Chu gia, Chu Kiến Hùng cũng chưa bao giờ cho phép cô gọi ông ta là bố. Với thân phận và địa vị như cô thì không xứng với Văn gia. Cô đồng ý đi xem mắt chỉ là muốn mượn cơ hội này để rời xa cái kẻ điên Chu Ninh này một chút. Tiện thể, cô cũng muốn bày tỏ rõ ràng xu hướng tính dục của mình cho Chu Ninh thấy.
Hai người bọn họ, vô vọng thôi! Thẳng thì vẫn là thẳng, cô không thể nào "cong" được.
Chu Ninh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt mang theo ba phần giễu cợt, bảy phần bi lương: "Chừng nào tôi còn sống, tôi sẽ không cho phép em gả cho Văn Thận... Không, phải nói là, tôi sẽ không cho phép em gả cho bất kỳ ai hết!"
Nói đến đây, cô đột nhiên giơ hai tay lên vò rối mái tóc mình, rồi từ từ nâng lấy khuôn mặt mình, để lộ ra một nụ cười chuẩn thương hiệu "bệnh kiều".
"Em sống là người của tôi, chết là ma của tôi, tôi vĩnh viễn không bao giờ để em rời đi."
Khóe miệng Ninh Viễn giật giật. Bàn tay đang để trong túi áo của cô cũng ngừng động tác mân mê con dao gấp.
Chu Ninh đột ngột đứng phắt dậy, từng bước một áp sát cô. Ninh Viễn lùi lại một bước nhỏ, cô lại tiến lên một bước lớn. Ngay khi hai tay Chu Ninh định bám lấy cổ mình, cơ thể Ninh Viễn lập tức phản ứng nhanh như chớp, cô đột ngột rút dao từ trong túi ra, lưỡi dao sắc lạnh không chút khách khí tì sát vào động mạch cổ của Chu Ninh.
Chu Ninh không kịp phản ứng, làn da mỏng manh nơi cổ bị lưỡi dao rạch một vết nông, những giọt máu đỏ tươi rịn ra. Cảm nhận được sự đau nhói nơi cổ, Chu Ninh sởn cả gai ốc toàn thân.
Mẹ kiếp, thế này không đúng! Đã bảo là tự ti, nhát gan cơ mà? Trả lại cho tôi cô nàng Ninh Viễn tự ti nhát gan kia đi, cái đồ khốn này.
Nhưng dù cho có sợ hãi đến đâu, Chu Ninh vẫn ép bản thân phải tiếp tục tiến về phía trước, dùng ánh mắt "thâm tình như nhìn thấy chó đi lạc" mà nhìn Ninh Viễn. Ninh Viễn bị cô nhìn đến mức da đầu tê dại. Theo bản năng, cô lại lùi về sau một bước. Lưỡi dao cũng rời khỏi cổ Chu Ninh.
Vết thương trên cổ Chu Ninh vẫn không ngừng chảy máu, máu nhanh chóng thấm đỏ cổ áo cô. Nhưng cô như thể không nhìn thấy, không cảm thấy gì hết, vẫn cứ đắm đuối nhìn Ninh Viễn, miệng tuôn ra những lời biến thái:
"Nếu tôi có chết, tôi sẽ hóa thành quỷ, ngày ngày đi theo em. Em đi vệ sinh tôi theo, em tắm rửa tôi cũng theo, ngay cả khi tối đến em xem phim người lớn*, tôi cũng vẫn theo..."
Ninh Viễn hơi thở nghẹn lại, giọng nói có chút run rẩy: "Cô... cô điên rồi..."
"Tôi không phải phát điên, mà là tôi đã điên suốt mười mấy năm rồi, giờ mới tỉnh táo lại đấy."
Chu Ninh chợt nhớ tới lời bài hát tình ca mình vừa chép lại. Cô run rẩy thò tay vào túi, móc tờ giấy ra đưa cho Ninh Viễn. Ninh Viễn lại như thấy quỷ hiện hình, nhanh chóng lùi lại năm sáu bước.
Chu Ninh cười khổ một tiếng, siết chặt tờ giấy trong tay.
"Không sao cả, tạm thời em chưa thể thấu hiểu tôi, chưa thể chấp nhận tình yêu của tôi, tôi có thể hiểu được, cũng có thể chờ."
Đang cười, sắc mặt cô đột ngột trầm xuống.
"Nhưng chỉ duy nhất một điều thôi, em không được rời xa tôi, nếu không tôi cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Rõ ràng là một đêm mùa hè nóng bức, vậy mà Ninh Viễn lại bị hành vi điên rồ của cô làm cho lạnh toát cả người. Cái người này rốt cuộc là trốn từ trại tâm thần nào ra thế không biết... Điều này khiến cô có chút hoài niệm về Chu Ninh trước kia. Kẻ đó tuy ác thật, nhưng ít nhất không có điên.
Bên cạnh bồn hoa đầy muỗi rừng, cả hai giằng co thêm một lát. Ninh Viễn thở dài, là người đầu tiên bộc lộ thái độ thỏa hiệp.
"Về nhà trước đã, tiểu thư."
"Đừng gọi tôi là tiểu thư, gọi tôi là A Ninh." Chu Ninh mỉm cười nhìn cô: "Hoặc là, gọi tôi là chị."
"... A Ninh."
Nghe được điều mình muốn, nụ cười của Chu Ninh càng thêm rạng rỡ. Cô vòng tay ôm lấy cổ Ninh Viễn, âu yếm cọ cọ vào má cô nàng.
"Tôi mãn nguyện rồi, chúng ta về nhà thôi!"
...
Chu gia.
Vì màn phát điên của Chu Ninh mà bữa tiệc tối hiếm hoi này hoàn toàn hỏng bét. Thế nhưng Đại Mai, người lẽ ra phải đi ngay trong đêm, tối nay lại không rời đi. Bà ta còn rất hiếm khi ngồi chung một chiếc ghế sofa với Chu Kiến Hùng một cách bình tĩnh để bàn về chuyện Văn Thận — con cả nhà họ Văn.
Chu Kiến Hùng hút một điếu xì gà, hờ hững nói: "Nói đi, rốt cuộc cô nghĩ thế nào."
Đầu ngón tay thon dài của Đại Mai cũng kẹp một điếu thuốc, lười nhác nhả khói: "Tôi đã nghe ngóng rồi, Văn Thận cái gì cũng tốt, chỉ có điều hơi cố chấp."
"Mười mấy năm trước, cô gái mà cậu ta yêu xảy ra chuyện ở nước ngoài rồi mất tích. Từ đó trở đi, mỗi năm cậu ta đều bay tới thành phố đó bốn năm mươi chuyến chỉ để tìm người." "Người nhà họ Văn chẳng thể làm gì được cậu ta cả."
Chu Kiến Hùng liếc nhìn bà ta: "Chuyện này thì có liên quan gì đến Ninh Viễn? Cô cũng biết đấy, tôi nuôi dạy nó là để làm quản gia cho A Ninh, vốn dĩ tôi định để nó cả đời không gả đi đâu cả."
Đại Mai hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu. Bà ta chỉ hận không thể dí thẳng điếu thuốc đang cháy vào trán Chu Kiến Hùng.
"Một đứa quản gia dù có giỏi giang đến mấy cũng không thể nào sánh bằng một sự trợ lực khổng lồ từ Văn gia."
"Ông có biết cô gái mà Văn Thận yêu trông như thế nào không?"
"Ninh Viễn và cô ta giống nhau tới tám phần!"
Nói đến đây, Chu Kiến Hùng còn gì mà không hiểu nữa. Đôi lông mày đang nhíu chặt của ông ta lúc này cuối cùng cũng giãn ra.
"Văn Thận sẽ không cưới nó đâu." Chu Kiến Hùng nói: "Nó chỉ có thể là một món đồ chơi của đối phương mà thôi."
Đại Mai cười khẩy: "Dĩ nhiên rồi, nó vĩnh viễn không được phép trèo lên đầu con gái A Ninh của tôi! Nó chỉ có thể là một công cụ, một chiếc thang, một tấm đá kê chân mà thôi."
Trong tiếng nói cười, bọn họ đã định đoạt xong tương lai của Ninh Viễn. Bọn họ không yêu nhau, và cũng chưa chắc đã thực sự yêu thương Chu Ninh. Thứ họ yêu là lợi ích vĩnh cửu.
Chu Ninh và Ninh Viễn vừa bước vào cửa đều nhìn nhau một cái. Cả hai đều đã nghe thấy câu nói cuối cùng của Đại Mai.
Ninh Viễn nở một nụ cười đầy châm biếm, nhìn Chu Ninh bên cạnh, hỏi: "Tiểu thư, bây giờ cô đã nhận ra hiện thực chưa?"
Chu Ninh thở dài. Nghe những lời khó nghe như vậy mà chỉ số hắc hóa của Ninh Viễn vẫn vững như bàn thạch. Là do em ấy nghe nhiều quá nên tê liệt rồi, hay thực sự nội tâm em ấy quá đỗi mạnh mẽ đây?
"Hiện thực gì cơ?" Chu Ninh cũng liếc nhìn cô một cái: "Đừng nói mấy chuyện không đâu với tôi nữa, lát nữa em cởi bộ quần áo trên người ra, mang qua phòng tôi."
Ninh Viễn: "Cô định làm gì?"
"Hửm."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
