Chương 12: Cứng rắn cạy mở cánh cửa thế giới mới
Chu Ninh nheo mắt nhìn cô. Ý cười giấu nơi đáy mắt hiện lên vô cùng rõ ràng.
Ngay khoảnh khắc bị Chu Ninh bắt quả tang, Ninh Viễn đã vội quay đầu đi chỗ khác. Thế nhưng, bị bắt thóp thì vẫn là bị bắt thóp. Chu Ninh vốn chẳng phải hạng người thấy rồi mà giả vờ như không thấy. Cô tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để khiến Ninh Viễn cảm thấy xấu hổ.
Thế là, cô nhanh chóng nhích mông, ngồi sát lại bên cạnh Ninh Viễn, dồn cô nàng vào lòng mình rồi ghé sát tai cô, dùng chất giọng trầm ấm đầy nam tính khẽ hỏi: "Vừa nãy em lén nhìn tôi đấy à? Không thể nào, không thể nào đâu nhỉ, em thế mà lại lén nhìn tôi cơ đấy. Có phải cuối cùng em cũng phát hiện ra vẻ đẹp chân thiện mỹ của tôi rồi không, hửm?"
Gò má Ninh Viễn nóng bừng, ngón tay dùng lực bấm mạnh vào lòng bàn tay. Cô thật sự là phục cái cô Chu Ninh này rồi! Tại sao cứ phải chuyện gì không nên nhắc lại cứ lôi ra nói cho bằng được thế?
"Tôi không có nhìn cô, tiểu thư." Ninh Viễn cố gắng ngụy trang bằng một giọng nói bình thản.
"Nhìn tôi cũng đâu có gì mất mặt, sao em phải chối?" Chu Ninh không buông tha, một bàn tay đã đặt lên đôi chân đang mang tất lụa trắng của đối phương.
Hê hê, cảm giác thật tuyệt. Trên người thiếu nữ có một mùi hương chanh thanh khiết rất nhạt, chắc là mùi sữa tắm, xen lẫn trong đó là chút hương thơm của bánh mì nướng — bữa sáng hôm nay là do Ninh Viễn làm.
Ở gần như vậy, Chu Ninh cảm thấy mình như đang ôm một miếng bánh phô mai chanh vậy. Thật là tuyệt vời quá đi mà! Một cô em gái vừa thơm vừa mềm thế này, ai mà không thích cơ chứ? Chu Ninh cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể mình đều đang trở nên "biến thái" hẳn lên.
Ngay khi ngón tay Chu Ninh đang rục rịch định khám phá sâu hơn—
"Tiểu thư, xin tự trọng."
Giọng nói lạnh lùng của Ninh Viễn khiến Chu Ninh lập tức nhớ lại vết thương đau nhói trên cổ. Cô liền thu tay về, trừng mắt nhìn Ninh Viễn bằng một ánh mắt đầy oán trách.
"Ninh Viễn, em không thấy dùng thái độ này nói chuyện với tôi là hơi quá đáng rồi sao?"
Ninh Viễn nghiêng mặt nhìn cô: "Nếu tôi xin lỗi cô, cô có thấy khá hơn không?"
"..."
Chu Ninh hừ lạnh một tiếng. Cô dứt khoát nhích mông ngồi lại vị trí cũ, giữ khoảng cách xa thật xa với Ninh Viễn.
...
Xe nhanh chóng dừng lại trước cổng học viện. Tài xế dừng xe, giúp Chu Ninh mở cửa.
"Tiểu thư, cặp của cô đây ạ."
Ông lão dùng hai tay dâng chiếc cặp sách của Chu Ninh lên — bên trong xẹp lép, chẳng đựng lấy một cuốn sách tử tế nào. Ngược lại, cặp sách của Ninh Viễn trông nặng nề hơn nhiều. Tuy nhiên, thứ đựng bên trong cũng chẳng phải sách giáo khoa, mà là đủ loại sách mượn từ thư viện học viện. Có sách về vật lý, cũng có sách về nghệ thuật, rồi cả quản lý tài chính.
Trong cuộc đời liên tục bị đặt lại, Ninh Viễn có quá nhiều thời gian để học tập. Ban đầu cô nỗ lực học kiến thức trong sách giáo khoa, sau khi học xong hết thì bắt đầu tự học những chương trình cao cấp hơn, rồi sau đó nữa... cô thậm chí còn có thời gian để đọc tiểu thuyết và truyện tranh. Thế nhưng, những thứ cô đọc đều rất nghiêm túc. Còn mấy thứ "đồ chơi" mà Chu Ninh giới thiệu cho cô tối qua, đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc.
Đúng là cứng rắn cạy mở cánh cửa thế giới mới của cô mà.
Ninh Viễn không muốn tiếp xúc quá nhiều với Chu Ninh. Cô chỉ sợ Chu Ninh nhất thời không kìm chế được mà làm ra mấy chuyện cầm thú với mình. Vì vậy, vừa xuống xe, cô liền nhanh chóng đi khuất.
Chu Ninh ở phía sau cố gắng đuổi theo nhưng vẫn bị mất dấu!
"A, bực mình quá đi mất, hệ thống."
【 Ký chủ, dục tốc bất đạt. 】
"Mục tiêu của ta là ăn đậu hũ chắc?" Chu Ninh phẫn nộ nói: "Ăn đậu hũ là thủ đoạn, là thủ đoạn để đạt được mục tiêu!"
【 Cô nói như thể cô ăn được không bằng ấy. 】
Khóe miệng Chu Ninh giật giật: "Ngươi vừa vừa phai phải thôi, hả hê cái gì chứ? Ta không hoàn thành nhiệm vụ thì có lợi lộc gì cho ngươi không?"
【 Vẫn là câu nói đó, ký chủ không muốn làm thì thiếu gì người làm. 】
Chu Ninh giận bừng bừng: "Mẹ kiếp, tốt nhất là đừng có ngày nào đó ngươi phải cầu xin đến đầu ta."
Tạm thời không bàn tới sự bất mãn tột độ dành cho cái hệ thống rác rưởi này. Lúc này, Chu Ninh đã có linh cảm: miếng đậu hũ Ninh Viễn này, việc có ăn được hay không sẽ dẫn đến hai kết cục hoàn toàn khác biệt. Cô muốn chỉ số hắc hóa của Ninh Viễn tăng lên thì nhất định phải khơi gợi được cảm xúc của cô ấy. Thế nhưng Ninh Viễn hiện tại giống như một mặt hồ lặng sóng. Dù cô có chọc giận đến mức cô ấy rút dao tương hướng thì cũng khó lòng khiến chỉ số hắc hóa nhích lên dù chỉ một phân.
"Hừm... Hệ thống này, lại đây, ta hỏi ngươi chuyện này."
【 Đừng hỏi, hỏi là không có. 】
"Cái đệt, ta đã kịp hỏi đâu!"
【 Chẳng phải cô định hỏi ta là có loại thuốc nào không màu không mùi, hiệu quả thần tốc, khiến người ta mất hết lý trí, chỉ còn lại dục vọng không chứ gì? 】
Câu này khiến Chu Ninh câm nín luôn. Cô không kìm được mà hồi tưởng lại mọi hành vi của mình kể từ khi đến thế giới này.
"Ta trông biến thái như ngươi tưởng tượng thật à?"
Hệ thống im lặng. Sự im lặng lúc này còn hơn vạn lời nói. Chu Ninh hậm hực vung nắm đấm vào không khí để biểu thị sự bất mãn.
"Ngươi đừng tưởng ngươi không cho là ta không mua được nhé!"
"Dù sao ta cũng là người đã đọc qua kịch bản, biết cái thứ đó sẽ xuất hiện ở đâu!"
"Đợi đến khi ta có được thứ đó trong tay, ta sẽ trói Ninh Viễn lại, rồi bóp miệng cô ấy, đổ hết sạch vào mồm, để cô ấy phải quằn quại trên mặt đất như con rắn, thảm hại mà van xin ta!"
"Đúng, ta còn phải bật camera lên, ta phải quay video lại!"
Nói đến đây, Chu Ninh không kìm được mà "hê hê" cười thành tiếng. Gương mặt tràn đầy nụ cười khoái chí. Đến lúc đó, Ninh Viễn chắc chắn sẽ hận cô thấu xương, chỉ số hắc hóa trực tiếp vọt lên 100% cũng không chừng. Còn việc sau khi chỉ số hắc hóa đạt đỉnh thì sẽ thế nào? Cùng lắm thì chết thôi chứ gì! Chu Ninh lúc này chẳng còn sợ chết nữa.
Càng nghĩ càng thấy ý tưởng này khả thi, Chu Ninh huýt sáo, bước chân nhẹ tênh tiến vào lớp học. Sau khi ngồi vào chỗ, cô lấy điện thoại ra lật xem lịch.
"Ồ, chẳng phải trùng hợp quá sao?"
Chính là cuối tuần này. Thứ mà Chu Ninh muốn sẽ xuất hiện trong tiệc sinh nhật của cô con gái út nhà họ Văn — Văn Lê.
Theo thiết lập độc ác của cốt truyện, ly rượu vang có pha thuốc này sẽ bị Văn Lê uống phải, dẫn đến một vụ bê bối chấn động khắp Nam Thành. Sáng ngày thứ hai sau bữa tiệc sinh nhật của Văn Lê, cô ấy sẽ bị phát hiện trong tình trạng quần áo xộc xệch nằm trên giường của anh cả Văn Thận. Ngay sau đó, cuốn nhật ký ghi đầy tâm sự thiếu nữ của cô ấy cũng bị tung lên mạng xã hội, dấy lên làn sóng chấn động thứ hai. Văn Lê bị dư luận tấn công đến mức không dám ra khỏi cửa, cuối cùng vào một đêm gió cao trăng mờ, cô ấy đã nhảy xuống từ tháp đồng hồ.
Vụ bê bối này đã để lại một bóng ma tâm lý cực lớn cho Văn Thận. Đêm đó, thực tế anh ta căn bản không hề về phòng! Còn cuốn nhật ký kia của Văn Lê cũng chỉ viết những tâm tư của thiếu nữ mà thôi. Văn Lê chưa từng nghĩ sẽ thực sự xảy ra chuyện gì với anh mình. Cô ấy rõ ràng đã mua sẵn vé máy bay ra nước ngoài, dự định mừng sinh nhật xong sẽ rời khỏi Nam Thành không bao giờ quay lại nữa.
Mãi về sau, khi Văn Thận tiếp quản quyền lực nhà họ Văn mới biết được rằng, thực tế Văn Lê và anh ta chẳng hề có quan hệ huyết thống. Kẻ đứng sau dàn dựng tất cả chuyện này là một người trưởng bối trong nhà họ Văn. Mục đích là để Văn Thận hoàn toàn thất vọng, chán ghét tình ái, thậm chí là đoạn tình tuyệt dục, toàn tâm toàn ý phấn đấu vì sự nghiệp gia tộc, trở thành một gia chủ xuất sắc nhất.
"Đám người nhà họ Văn này đều là tà tu cả à? Toàn bày ra mấy cái trò mèo này!"
Chu Ninh sau khi điểm lại sơ bộ đoạn tình tiết này, không khỏi khinh bỉ đám biến thái nhà họ Văn.
"Hừ, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Thứ đó, cứ để thuộc về ta đi."
Trong tay có kịch bản đúng là sướng thật. Chu Ninh chẳng cần tốn một xu cũng có thể dễ dàng có được thứ mình muốn.
"Vẫn còn hai ngày nữa, hê hê, nghĩ thôi mà đã thấy hơi phấn khích rồi đấy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
