Chị ấy chỉ là quá yêu tôi, chị ấy không phải người đàn bà xấu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 78

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 57

Chương 1-100 - Chương 17: Chỉ thế thôi sao, thường quá đấy

Chương 17: Chỉ thế thôi sao, thường quá đấy

Lúc này, Ninh Viễn đã sớm quay trở lại lớp học. Trước khi đi, cô cho biết mình sẽ đợi Chu Ninh cùng về lúc tan học. Chu Ninh cũng chẳng đến mức cảm kích đến rơi nước mắt vì câu nói đó, nhưng dù sao cũng phải tỏ ra vẻ vui mừng một chút.

【 Ký chủ, ta phải nhắc nhở cô một câu, nhiệm vụ của cô là kéo chỉ số hắc hóa của mục tiêu lên 95%, chứ không phải để cô tẩy trắng cho cô ấy đâu. 】

Chu Ninh: "Ta biết mà."

【 Dựa trên các trường hợp nhiệm vụ tương tự trước đây, chỉ số hắc hóa một khi đã rơi xuống dưới mức trung bình thì rất khó để tăng trở lại. 】

Chu Ninh bĩu môi, chỉ "ồ" lên một tiếng.

【 Đừng có chơi quá trớn. 】

"Ừ ừ, biết rồi, khổ lắm nói mãi."

...

Bước ra khỏi phòng y tế, Chu Ninh cũng chẳng có ý định quay lại lớp. Cô đi dạo thẩn thơ quanh học viện, ngắm nhìn phong cảnh bốn phía. Chẳng mấy chốc, cô đã dừng chân trước cổng thư viện. Trong lòng đang mang đầy tâm sự, cô tha thiết cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi tử tế, thế là cô đẩy cửa bước vào.

Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, cô lại một lần nữa nhìn thấy Văn Thận. Lúc này, Văn Thận đang trò chuyện rất rôm rả với một cô giáo trẻ tuổi. Chu Ninh tìm một góc khá kín đáo rồi ngồi xuống, tiện tay vơ lấy một cuốn sách trên góc bàn, giả vờ xem như thật. Nhưng thực chất là cô đang nghe lén.

Nếu Văn Thận không phải là nam chính, có lẽ cô cũng chẳng quan tâm đến anh ta đến thế. Vấn đề là ở chỗ, gã này chính là nam chính, lại còn là người định mệnh sẽ hủy hoại cả đời Ninh Viễn. Điều này khiến Chu Ninh không thể không để mắt đến anh ta nhiều hơn một chút.

"Thưa anh Văn, xin cho phép tôi thay mặt Học viện Âm nhạc cảm ơn anh vì chiếc đàn piano anh đã quyên tặng."

"Mọi người chỉ cần bảo quản tốt chiếc đàn đó là đã coi như cảm ơn tôi rồi."

"Dĩ nhiên rồi, đó là điều chắc chắn!"

"Vậy thì tôi yên tâm rồi."

Văn Thận cầm theo một cuốn tiểu thuyết tiếng Anh đã hơi ngả vàng rồi ngồi xuống — vị trí anh ta ngồi cách Chu Ninh không xa, nhưng lại đúng góc khuất nên không nhìn thấy cô. Cô giáo trẻ kia lưu luyến không rời, trước khi đi còn ngoái lại nhìn anh ta thêm mấy bận. Không lâu sau khi cô ấy rời đi, lại có thêm vài nữ sinh rụt rè tiến lại gần bắt chuyện với anh ta. Văn Thận cũng rất lịch sự, trò chuyện với họ khá ổn.

"Trong sách viết hào quang nam chính của anh ta chói lòa, đi đến đâu hút gái đến đó đúng là chẳng sai chút nào." Chu Ninh tặc lưỡi kinh ngạc.

Cô hơi nghi ngờ nếu hệ thống có thể đo được giá trị mị lực của Văn Thận, liệu nó có vượt ngưỡng cho phép không. Đồng thời, cô cũng nhận ra một vấn đề khác: Nếu cô là một người phụ nữ đích thực, liệu cô có mù quáng nảy sinh thiện cảm với Văn Thận không?

【 Ký chủ, đừng nghi ngờ sức mạnh của những kẻ có chỉ số thuộc tính cực cao. 】

Chu Ninh "xì" một tiếng. Chẳng trách lại chọn cô đến làm cái nhiệm vụ này! Té ra là để miễn nhiễm với sự tấn công từ mị lực nghịch thiên của nam chính đây mà?

Ngay khi Chu Ninh đang vểnh tai nghe lén một cách say sưa, thì một cậu chàng đeo kính rụt rè tiến lại gần, đỏ mặt hỏi cô: "Bạn... bạn học ơi, chào bạn! Mình có thể ngồi ở chỗ này được không?"

Chu Ninh nhìn bộ dạng này của cậu ta là biết ngay cậu ta cũng bị mị lực của mình đánh trúng rồi. Cô thản nhiên nhún vai, làm một động tác "mời".

"Bạn học này, bạn đang tự học Cơ học lượng tử sao? Giỏi quá đi mất." Cậu chàng thấy cuốn sách trong tay Chu Ninh, mắt sáng rực lên.

"A ha ha, không có đâu! Tôi đọc linh tinh thôi, thực ra một chữ tôi cũng chẳng hiểu." Chu Ninh thuận miệng đáp.

Nói xong cô mới sực nhớ ra mình lại quên mất việc phải giả vờ làm thục nữ rồi. Ôi, thô lỗ quá, không tốt chút nào. Trước ánh mắt khó diễn tả bằng lời của cậu chàng kia, Chu Ninh cũng chẳng buồn giải thích — đối phương cũng đâu phải fan hâm mộ của cô, cũng chẳng cổ vũ cho cô, quan tâm chi đến cách cậu ta nhìn mình.

Cô nhanh chóng vứt cuốn sách kia đi, quơ đại một cuốn mới từ chồng sách trên góc bàn, cũng chẳng thèm xem nó là sách gì, cứ thế lật mở ra trên bàn tiếp tục giả vờ giả vịt.

"Bạn học này, bạn xem loại sách này trong thư viện... hình như không hay lắm đâu nhỉ."

"Có gì mà không... hay?"

Chu Ninh cúi đầu nhìn cuốn sách trong lòng mình. Thấy hai chữ "Kim Bình", cô hít một hơi lạnh. Hình như quang minh chính đại xem thứ này ở nơi công cộng đúng là không ổn thật. Cô im lặng khép sách lại, đặt nó về chỗ cũ.

"Bạn học ơi, nếu bạn muốn đọc tiểu thuyết thì mình có đây này."

Cậu chàng mở cặp sách, lôi ra mấy cuốn tiểu thuyết bìa hoa hòe hoa sói đưa đến trước mặt Chu Ninh. Dưới cái nhìn đầy nghi hoặc của cô, cậu ta vội vàng giải thích: "Bạn đừng hiểu lầm, đây là em gái mình nhờ mua giúp đấy! Toàn là những truyện đang hot nhất hiện nay, khó mua lắm, mình phải xếp hàng rõ lâu mới tranh được mấy cuốn này đấy..."

Chu Ninh nhếch môi: "Cảm ơn nhé."

Sách mới của người ta mua tặng em gái mà mình lại lật xem trước thì có vẻ không hay cho lắm. Đang định từ chối thì Chu Ninh tinh mắt nhìn thấy cái tên viết trên bìa sách giáo khoa của đối phương.

"Bạn học này, bạn tên là Văn Minh?"

"À, đúng rồi." Cậu chàng hơi thẹn thùng cúi đầu: "Bạn biết mình sao?"

Nhìn cái bộ dạng "tiểu gia bích ngọc" của cậu ta, tâm trạng Chu Ninh vô cùng phức tạp. Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Trong nguyên tác, kết cục của gã này là vì trốn sang Đông Nam Á phẫu thuật chuyển giới mà bị trưởng bối nhà họ Văn đánh gãy cả hai chân, suốt đời phải ngồi xe lăn, lại còn bị giam lỏng trong biệt thự ở nước ngoài, không được rời đi dù chỉ nửa bước.

Vậy nên, sau bao nhiêu chuyện, cái kẻ chủ động đến bắt chuyện với mình này hóa ra lại là một "cô em gái fan hâm mộ"... Nghĩ đến đây, thái độ của Chu Ninh đối với cậu ta bỗng dưng trở nên tốt hơn hẳn.

Cô muốn có được loại thuốc khiến người ta không thể cưỡng lại kia thì phải trà trộn được vào bữa tiệc của nhà họ Văn. Mà muốn trà trộn vào đó, nhất định phải có người nhà họ Văn dẫn dắt. Giờ đây, Văn Minh chính là một cái thang tự tìm đến cửa, nắm bắt được cậu ta thì đúng là làm một được hai.

Chu Ninh lật mở một cuốn tiểu thuyết trong tay. Đập vào mắt cô là một trang minh họa siêu kích thích, hai cô nàng đẹp như tiên giáng trần đang tắm uyên ương! Chu Ninh nghiêm mặt lại.

"Gu của em gái cậu cũng độc lạ thật đấy, lại thích đọc loại tiểu thuyết này sao?"

Văn Minh khẽ ho hai tiếng, hạ thấp giọng: "Bạn học ơi, mau lật trang này qua đi, thật... thật là xấu hổ chết mất!"

Chu Ninh lật trang đó qua. Cô vừa thong thả lật xem, vừa cố tình nói: "Chỉ thế này thôi sao? Ôi, có vẻ thường quá nhỉ, tôi tùy tiện bới trong danh sách yêu thích của mình ra một cuốn cũng kích thích hơn thế này hàng trăm lần."

Nghe Chu Ninh nói vậy, mắt Văn Minh sáng quắc lên. Cậu ta vốn chỉ là một đứa con trai riêng, khao khát lớn nhất đời là có thể chơi chung được với những người thừa kế dòng chính nhà họ Văn, từ đó từng bước tiến đến trước mặt các trưởng bối. Văn Thận là kẻ kín kẽ như bưng, hoàn toàn không có cách nào tiếp cận. Mấy người anh em dưới Văn Thận lại đều ở nước ngoài, mà còn coi thường cậu ta hơn cả Văn Thận.

Vì vậy, đối tượng duy nhất cậu ta có thể nịnh bợ chỉ còn lại cô bé Văn Lê. Đầu tiên cậu ta cố ý canh chừng ở góc đường Văn Lê hay đi qua, rồi giả vờ vô ý làm rơi một cuốn sách như thế này. Đợi khi Văn Lê nắm được thóp mình, cậu ta sẽ nhân cơ hội thổ lộ sở thích cá nhân với cô bé để tìm kiếm sự đồng cảm. Cậu ta đã mưu tính chuyện này suốt một hai tháng trời, hiệu quả thực tế cũng cực kỳ tốt. Giờ đây cậu ta đã là "chị em tốt" của Văn Lê, cô bé thậm chí còn tặng cả những chiếc váy mình không dùng nữa cho cậu ta mặc, khiến cậu ta vô cùng hạnh phúc.

"Thật sao bạn học? Bạn có cái nào hay hơn cái này à?" Văn Minh hỏi.

"Dĩ nhiên rồi." Chu Ninh mỉm cười: "Nếu cậu cần..."

Văn Minh gật đầu lia lịa: "Mình cần, vô cùng cần! Xin nhất định hãy chia sẻ cho mình!"

Nụ cười trên mặt Chu Ninh càng đậm hơn. Cái kiểu sở thích chung không mấy vẻ vang này là dễ tăng tiến tình cảm nhất. Chỉ cần cô bám được vào cái thang mang tên Văn Minh này, cô có thể bắt sóng với Văn Lê trong vòng một nốt nhạc. Đến lúc đó, cô không chỉ lấy được thứ mình muốn một cách miễn phí mà còn có thể cứu Văn Lê một mạng, khiến cô bé nợ mình một ân huệ. Thật là quá tuyệt vời.

"Vậy chúng ta kết bạn đi?"

"Được được được, làm phiền bạn quá, bạn học."

Ngay khi hai người bọn họ đang xì xào bàn tán, Văn Thận khép cuốn sách trong tay lại, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Anh ta đi vòng qua chậu cây trầu bà lá xẻ che khuất tầm nhìn để tiến vào lối đi. Một cái liếc nhìn vô tình khiến đồng tử của anh ta đột nhiên co rụt lại.

Bên ngoài khung cửa sổ sát đất khổng lồ của thư viện, một thiếu nữ ăn mặc giản dị đang dùng đôi mắt u ám oán hận nhìn về phía anh ta đang đứng. Dẫu là người quanh năm tâm lý bình ổn như Văn Thận cũng phải ngẩn người.

Gương mặt đó hoàn hảo trùng khớp với gương mặt trong ký ức của anh ta. Đôi mắt đó, như oán như hận, như sầu như bi, giống như đang thống thiết mắng nhiếc anh ta là kẻ bạc tình, oán trách anh ta quá ngu xuẩn nên mới đánh mất cô!

"Na... Na?!"

Thiếu nữ đứng bên ngoài cửa sổ nhìn Văn Thận đột ngột rảo bước về phía mình, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Tên này là ai thế nhỉ? Cản đường cô quan sát Chu Ninh rồi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!