Chàng trai bị NTR biết được kết cục của bản thân.

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Webnovel - Mạo hiểm giả 31: Đơn vị Mạo hiểm giả hỗn hợp đợt 1

Mạo hiểm giả 31: Đơn vị Mạo hiểm giả hỗn hợp đợt 1

“Tôi thua rồi……”

Ỉu xìu.

Nếu phải diễn tả bằng lời thì Sakakibara đang chán nản đúng y như vậy.

Mặc dù vậy, chẳng ai dùng ánh mắt trách cứ để nhìn cô cả. Trái lại, mọi người còn đang kinh ngạc trước việc cô thực sự có ý định giành chiến thắng.

Ngay sau khi bị đánh khá mạnh vào bụng bằng chuôi vũ khí, cô ấy đã hoàn toàn bất tỉnh. Thắng bại đã quá rõ ràng ngay tại thời điểm đó, và nếu đây là một trận chiến sinh tử, cô ấy đã mất mạng từ lâu rồi.

Do đó, bản thân Sakakibara có lẽ cũng tự nhận thức được đây là một thất bại hoàn toàn, nhưng vốn dĩ ngay từ đầu đã có sự chênh lệch cấp độ áp đảo. Nếu cô ấy lật ngược thế cờ mà giành chiến thắng lúc này, vị thế cố vấn của tôi sẽ sụp đổ mất, và chỉ số sức mạnh của chính Sakakibara sẽ trông như thể đạt đến cảnh giới của một chiều không gian khác vậy.

Điều đó hiện tại chẳng tốt chút nào. Trở nên mạnh mẽ thì có vẻ không sao, nhưng nếu đi quá xa, cô ấy sẽ bị những người của chính phủ dè chừng.

Giống như việc tôi bị chính phủ cảnh giác vì những lời tiên tri, tôi xin kiếu cái việc để họ cảm thấy bị đe dọa bởi sức mạnh của cô ấy rồi bắt đầu áp dụng các biện pháp đối phó.

Tôi chìa tay ra trước mặt Sakakibara đang ngồi bệt dưới đất, cô ấy nắm lấy nó và lập tức đứng dậy.

Thương tổn thể xác có lẽ đã giảm đi phần nào. Tuy cô ấy vẫn ôm bụng, nhưng không có vẻ gì là đang cố gượng ép bản thân.

Gương mặt cô sưng đỏ, và chắc chắn bên dưới lớp quần áo kia sẽ có vài vết bầm tím. Dù những vết thương đó trông có vẻ tồi tệ đối với một cô gái, nhưng với tư cách là một Mạo hiểm giả, chừng này chỉ là thương tích nhẹ.

Lão già thò tay vào túi áo trong, lấy ra một ống nghiệm được bịt kín bằng nút bần.

Chất lỏng bên trong có màu xanh lục rực rỡ. Sắc độ trong suốt ấy cho thấy đây là một loại thuốc Hồi phục cấp thấp, và chất lượng của nó còn cao hơn cả loại do tôi chế tạo.

Có thể thấy rõ thứ đó được tạo ra bởi một người đã nhận chức nghiệp Dược sư. Lão già đưa bình thuốc cho cô, bảo rằng đây là thuốc Hồi phục, và Sakakibara uống cạn nó chỉ trong một hơi.

Cảnh tượng những vết thương biến mất trong chớp mắt có lẽ là một điều hiếm thấy đối với các Mạo hiểm giả. Lắng nghe những tiếng trầm trồ khe khẽ, bản thân tôi cũng chỉ biết cười trừ.

“Cô đã ổn hơn chưa?”

“A, vâng! Tôi khỏe lại rồi!”

Vết sưng đỏ đã biến mất, cô ấy nở nụ cười với tôi bằng khuôn mặt xinh đẹp nguyên bản của mình.

Dẫu vậy, vì đã sử dụng kỹ năng tăng tốc nên lượng ma lực của cô đã vơi đi. Ở thời điểm hiện tại, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc dựa vào sự phục hồi tự nhiên, và chắc sẽ phải mất vài năm nữa mới có thể tìm được thuốc Hồi phục Ma lực.

Nếu xuất hiện sớm nhất thì cũng phải một năm nữa tính từ lúc này. Bằng cách sử dụng nguyên liệu rớt ra từ một quái vật hiếm trong Dungeon sẽ xuất hiện ở Đức, người ta mới có thể bào chế ra thuốc Hồi phục Ma lực cấp thấp.

Đến lúc đó thì tần suất phải chắt bóp ma lực sẽ giảm bớt, nhưng trong thời gian tới, cách tốt nhất vẫn là thiết lập một đội hình tác chiến tối ưu hóa việc tiêu hao ma lực.

Quay lại vấn đề chính, vì trận đấu tập đã kết thúc nên tôi đưa mắt nhìn quanh.

Sức mạnh của cô ấy đã được chứng minh rõ ràng. Tốc độ của cô ấy là nhanh nhất nếu không tính tôi, và với chuỗi đòn đánh liên hoàn dồn dập được tung ra từ tốc độ đó, cô hoàn toàn có thể đè bẹp tất cả những người đóng vai trò làm lá chắn.

Dường như đã hiểu ra điều đó, vài người lập tức lảng tránh đi nơi khác ngay khoảnh khắc tôi quay mặt lại. Quả thực, sau khi chứng kiến trận chiến vừa rồi, chẳng ai còn dám nghĩ cô ấy là một kẻ yếu kém nữa.

Mặc dù vậy, vẫn có người cảm thấy hoài nghi. Điển hình là Yamada, người đảm nhận vai trò chỉ huy tổng thể, vừa bước tới chỗ chúng tôi vừa lên tiếng thắc mắc.

“Nhưng rốt cuộc tại sao tốc độ của cô ấy lại tăng lên vậy? Chúng tôi đã thử vô số lần nhưng tỷ lệ gia tăng trong mỗi lần thi triển dường như không hề thay đổi mà.”

“……Đó là vì,”

Sakakibara ấp úng, dường như cô ấy đã bắt đầu hiểu được cốt lõi của việc làm một Mạo hiểm giả là gì.

Dù có tin tưởng đến mấy thì vẫn luôn có những bí mật không thể nói ra. Hay nói đúng hơn, chính vì tin tưởng nên mới có những điều bản thân không hề muốn tiết lộ.

Các mối quan hệ giữa người với người vốn dĩ rất phức tạp, chuyện những người xung quanh bóp méo suy nghĩ của người trong cuộc xảy ra như cơm bữa. Thế nên người ta mới cần phải giao tiếp thật nhiều, nhưng đối với những kẻ cố chấp, thì dù có nói bao nhiêu cũng chỉ như đàn gảy tai trâu mà thôi.

Thế nhưng, chia sẻ với những người đang có mặt ở đây chắc cũng không sao. Từ giờ trở đi, cô ấy sẽ trở thành trụ cột của đội, vì vậy cô ấy cần phải sở hữu một sự đặc biệt đủ lớn để dẫn dắt những người xung quanh.

Cô ấy mạnh mẽ vì cô ấy là chính mình. Khẩu hiệu này chắc chắn sẽ cực kỳ thu hút, kể cả với những ai không phải là Mạo hiểm giả.

Tính cách của cô ấy lại còn tốt nữa thì đúng là không còn gì để chê. Khí chất đặc biệt của cô hẳn sẽ khiến chính phủ muốn biến cô thành một gương mặt đại diện trong tương lai.

Vậy nên, tôi đã gật đầu khi thấy Sakakibara quay sang nhìn mình cầu cứu.

“Chuyện là, chức nghiệp của tôi không phải là loại thông thường.”

“Không phải thông thường sao? ……Lẽ nào là…”

“Vâng. Nó được xếp vào phân loại chức nghiệp Đặc thù ạ.”

Một ai đó bật thốt lên tiếng trầm trồ.

Nhân đà đó, cô ấy bắt đầu giải thích những gì nằm trong phạm vi hiểu biết của bản thân.

Về chức nghiệp Người chạy. Về điều kiện đạt được, cùng với những ưu nhược điểm của nó. Thuộc tính thiên bẩm hoàn toàn tập trung vào tốc độ thoạt nhìn có vẻ rất bá đạo, nhưng với vốn sống của một người đàn ông ngoài ba mươi, Yamada nhanh chóng nhận ra những lỗ hổng tiềm ẩn.

“Nói vậy tức là cô cực kỳ dễ dính phải các hiệu ứng bất lợi sao?”

“Đúng vậy ạ. Hơn nữa, nếu bị triệt tiêu tốc độ, tôi sẽ rơi vào thế cực kỳ bất lợi.”

“……Mạnh thì có mạnh đấy, nhưng chức nghiệp của Sakakibara kén người dùng quá nhỉ.”

Lớp phòng ngự mỏng như tờ giấy. Sức tấn công cũng chẳng đáng tin cậy dựa trên vóc dáng nhỏ bé của cô ấy.

Bù lại, lượng đòn đánh mà cô có thể tung ra trong hiện tại là hoàn toàn vượt ngoài tiêu chuẩn. Nói rõ hơn, Người chạy sở hữu một đặc tính vô cùng độc đáo.

Tôi đã nói cho Sakakibara biết về điều này rồi, nhưng nãy giờ cô ấy mới chỉ phát huy nó được đúng một lần. Rất khó để một người tự ý thức được đặc tính đó, nên có lẽ cần phải có người khác giải thích hộ.

“Quả thực là rất cực đoan. Thế nhưng, chức nghiệp Người chạy của cô ấy lại không hề có giới hạn về tốc độ.”

“Không có giới hạn sao?”

“Ừ. Dù còn tùy thuộc vào giới hạn chịu đựng của bản thân, nhưng về mặt lý thuyết thì cô ấy có thể gia tốc đến vô hạn.”

Đặc tính của Người chạy nước rút là: 『Chừng nào người sở hữu vẫn còn muốn tiếp tục chiến đấu, tốc độ sẽ tự động nhân đôi theo thời gian』.

Chừng nào vẫn còn khả năng này, chỉ cần bản thân Sakakibara muốn, chức nghiệp sẽ tự động ép cơ thể cô gia tốc. Cuối cùng, việc nhắm đến ngôi vị nhanh nhất trong toàn bộ các chức nghiệp cũng chẳng phải là chuyện viển vông.

Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục tăng tốc không ngừng, cơ thể cô ấy có thể sẽ chạm đến ngưỡng giới hạn và không thể chịu đựng thêm được nữa.

Để khắc phục điều đó, cô ấy buộc phải nâng cao cấp độ, trang bị những vật phẩm tốt và nhận thêm các bùa lợi hỗ trợ. Tất nhiên, dù có được tiếp sức đến mấy thì giới hạn vật lý vẫn luôn tồn tại, nên “vô hạn” suy cho cùng cũng chỉ là một khái niệm trên lý thuyết mà thôi.

Dẫu vậy, những cú va chạm ở tốc độ siêu thanh… Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để tạo ra một lực tác động khủng khiếp lên vật thể. Nhẹ thì nát bét nhưng vẫn còn giữ được hình người, nặng thì bốc hơi không còn một mảnh vụn cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Người chạy biến chính bản thân người sở hữu và vạn vật họ cầm trên tay thành một thứ vũ khí dựa trên khối lượng. Giả sử cô ấy sử dụng một loại vũ khí được truyền ma lực, việc tung ra một đòn tấn công mượn lực từ quán tính và tốc độ sẽ tạo ra uy lực kinh hoàng hơn hẳn so với việc chỉ dùng sức mạnh cơ bắp đơn thuần.

“Cấp độ của cô ấy hiện tại vẫn chỉ ở mức một con số. Tốc độ tối đa có thể đạt được cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Thế nhưng, ngay tại thời điểm này, cô ấy đã sở hữu tiềm năng để có thể đơn thương độc mã chinh phục Dungeon kia rồi.”

“……Ra là vậy. Cậu dám khẳng định chắc nịch như vậy, thảo nào cậu lại chọn cô ấy. Tôi hiểu rồi.”

Đã nói đến nước này rồi thì tất nhiên là Yamada phải gật gù đồng ý.

Dù cho những người xung quanh vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng rồi họ sẽ tự khắc nhận ra điều đó một khi tiến vào Dungeon và tận mắt chứng kiến cô ấy chiến đấu. Rằng ai trong số những người ở đây mới là kẻ có sức mạnh chiến đấu vượt trội nhất.

Thấy câu chuyện đã ngã ngũ, lão già vỗ tay ba cái.

Thu hút mọi ánh nhìn về phía mình, người đàn ông mặc vest khẽ đằng hắng một tiếng, phóng ánh mắt sắc lẹm lườm đám Mạo hiểm giả.

“Ta nghĩ tất cả các người đều đã hiểu, nhưng ta vẫn phải nhắc lại. Ở nơi mà chúng ta sắp đến, tinh thần đồng đội là thứ được đặt lên hàng đầu. Mọi hành động tự ý phát sinh tất nhiên đều bị nghiêm cấm, và các báo cáo sẽ đòi hỏi độ chính xác cao hơn mức bình thường. Hơn nữa, những ai muốn bày tỏ sự bất mãn như sự việc vừa rồi, thì liệu hồn mà chuẩn bị sẵn sự tự tin để phản bác lại cậu ta đi.”

――――Nếu còn dám tái phạm, các người biết hậu quả sẽ ra sao rồi chứ?

Trước áp lực vô hình ấy, tất cả mọi người đều thẳng lưng, răm rắp hô to tiếng tuân lệnh. Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, sự việc lần này xảy ra phần lớn là do họ chưa hiểu rõ về đặc tính của Sakakibara mà thôi.

Bản thân tôi cũng chẳng muốn ép họ phải tuân lệnh vô điều kiện mà không giải thích rõ ngọn ngành. Dưới góc nhìn của lão già kia, mệnh lệnh của cấp trên là tuyệt đối và lão ta muốn khẳng định lại điều đó. Nhưng cá nhân tôi cho rằng, bất kể là cấp trên hay cấp dưới, một khi đã có thắc mắc, thì tuyệt đối không được đánh mất thái độ ham học hỏi và truy cầu sự thật.

Rất có thể đó chính là con đường dẫn đến sự sống còn. Đặc biệt là trong trường hợp cấp trên bù nhìn và vô năng, nếu những người cấp dưới không có thực lực, cục diện trận chiến sẽ lập tức sụp đổ.

Khi một Mạo hiểm giả tiến vào Dungeon, không có chuyện họ chỉ khoanh tay đứng nhìn mà chẳng làm gì cả.

Dù có vô dụng đến đâu thì vẫn luôn có những công việc mà họ bắt buộc phải hoàn thành. Nếu có kẻ nào dám trốn việc, kẻ đó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được lập tổ đội để sát cánh cùng ai nữa.

Mà, tôi cũng chả nghĩ lão già đó sẽ vác thân xuống Dungeon đâu.

Lực lượng Phòng vệ có mặt tại hiện trường chắc chắn sẽ đảm nhận việc đưa ra chỉ thị, và bản thân họ hẳn cũng tự hiểu rõ tình thế hiện tại đang khốc liệt đến nhường nào.

Nếu các Mạo hiểm giả ra tay trợ giúp, dĩ nhiên sự đãi ngộ dành cho họ trong nội bộ cũng sẽ được nâng lên một tầm cao mới.

Còn nếu mọi chuyện đi vào bế tắc, cùng lắm thì bỏ việc là xong. Dù sao thì việc mấy lão già này lập ra cơ sở quản lý cũng đóng vai trò như một trạm trung chuyển, thế nên việc xin chuyển công tác cũng dễ như ăn kẹo ấy mà.

Tóm lại, trước mắt thì nòng cốt của tổ đội đã được xác định.

Yamada và Sakakibara. Chỉ cần có sự hiện diện của hai người họ, việc chinh phục Dungeon này sẽ chẳng có gì khó nhằn. Giữ được cái đầu lạnh trong mọi tình huống thì mấy con quái vật hệ mộc vớ vẩn cũng sẽ bị nghiền nát trong vòng một nốt nhạc thôi.

“Cuối cùng, tôi sẽ không đi cùng mọi người vào Dungeon. Mọi người sẽ phải tự mình tiến hành việc chinh phục.”

Khi tôi chốt lại bằng việc thông báo rằng mình sẽ không đồng hành cùng bọn họ, chẳng hiểu sao tất cả đều trưng ra một bộ mặt lo lắng tột độ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!